Phóng Túng

Chương 28: Thời gian không đợi ai.

Nhất Hạ Hồ

12/09/2020

4 năm sau. Khách sạn Tân Đế.

Trời đã vào mùa đông, thành phố Giang đón đợt tuyết đầu mùa. Vu Duyệt rảo bước vào tòa nhà sừng sững hơn trăm tầng trước mắt, nhiệt độ trong sảnh chính ấm áp hoàn toàn đối lập với nhiệt độ ngoài trời.

Cô thở ra một làn hơi trắng, vào phòng thay đồ dành cho nhân viên, lấy bộ đồng phục khách sạn từ trong túi xách ra, chậm rãi thay đồ.

Từ buồng bên cạnh phát ra mấy tiếng lạch cạch, một lát sau có một cô gái đi ra, thấy Vu Duyệt cũng cùng lúc ra ngoài, cười một tiếng,

"Đến ca trực của cậu rồi sao?"

Vu Duyệt nhìn vào gương, chỉnh chỉnh lại chiếc nơ trên cổ áo, khẽ ừ một tiếng. Trầm Vân đứng bên cạnh chải chuốt lại mái tóc, thuận miệng nói,

"Chắc cậu cũng biết rồi, khách sạn chúng ta sắp bị thu mua rồi đó, không biết nhân sự có bị cắt giảm không, dù sao thì chúng ta cũng đã làm đây gần 4 năm rồi."

Vu Duyệt cụp mi, trong lòng khẽ nôn nao, "Ừ, mình cũng vừa biết thôi."

Trầm Vân bên cạnh cứ lải nhải, cô nhìn đồng hồ trên tay, đã đến giờ thay ca rồi, không chần chừ thêm, cô bước ra ngoài.

Thành phố Giang gần biển, là thành phố du lịch chủ chốt của cả nước, khách sạn 5 sao Tân Đế từ lâu đã trở thành một đế chế, không chỉ ở thành phố Giang, cả chuỗi khách sạn tư nhân này trải rộng trên toàn quốc. Vậy mà nói thu mua là thu mua, chỉ là lần thu mua này, vô tình xuất hiện cái tên khiến con nai ngoan ngoãn trong lòng Vu Duyệt mấy năm nay bỗng chốc cựa quậy muốn thức giấc.

Tập đoàn Ngụy thị.

4 năm trôi qua, dường như cô đã không còn liên quan gì nữa, nhưng mỗi lần nhắc đến, trái tim lại không nhịn được co rút từng hồi.

Vu Duyệt là nhân viên toàn thời gian tại khách sạn, năm đó vì được sắp xếp nên mới có thể vào làm tại đây. Sau hơn gần 4 năm làm việc, cuối cùng cô cũng có thể từ nhân viên thực tập trở thành quản lí phòng tổng thống rồi.

Phòng tổng thống khách sạn Tân Đế giá trên trời, lúc cao điểm có thể lên đến 75000$ một đêm với dịch vụ cao cấp bậc nhất cả nước. Vu Duyệt làm trên tầng cao nhất, không phải chưa từng gặp hạng người lắm tiền đê tiện, dùng mọi cách để hòng đưa cô lên giường. Tuy nhiên, chế độ bảo vệ quyền lợi nhân viên của Tân Đế cũng thuộc hàng bậc nhất. Khách hàng là Thượng Đế nhưng Thượng Đế không phải là tất cả.

Ngày hôm qua có một phu nhân đến công tác tại thành phố này, đang tạm nghỉ trên phòng tổng thống. Vu Duyệt quẹt thẻ thang máy, cảnh vật bên ngoài dần thu nhỏ, đến tầng 105, "đing" một tiếng, cửa mở.

Hành lang trải thảm nhung đỏ, trên trần nhà là đèn chùm theo phong cách châu Âu sang trọng. Không khí yên tĩnh bao trùm, chỉ có tiếng cao gót của Vu Duyệt nện xuống lớp thảm từng tiếng vang trầm đục.

Đồng phục tiếp viên của khách sạn cũng cực kì tinh tế. Sơ mi màu rượu vang phối với thắt nơ đen trên cổ áo, bên dưới là chân váy dài đến đầu gối ôm vừa vặn lấy vóc dáng mảnh mai mềm mại của cô, đôi cao gót 5 phân vừa phải. Vu Duyệt vuốt vuốt mái tóc xoăn dài ngang lưng của mình, đứng trước phòng tổng thống, nhẹ nhàng gõ cửa.

"Vào đi." Giọng nói của vị phu nhân này cũng thật có thiện cảm.

Vu Duyệt quẹt thẻ tiến vào, phu nhân kia đang ngồi trên sofa phòng khách, trên tay cầm li rượu vang nhập khẩu từ Pháp, nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất, yên tĩnh nhấm nháp.

Vu Duyệt đến gần, cung kính cúi đầu, "Phu nhân cần phục vụ gì không ạ?"

Bà ấy quay người, đặt li rượu lên bàn, "Không đâu, nốt tối nay nữa là ta sẽ phải về Bắc Kinh rồi, cảm ơn cô nhé."

Vu Duyệt mỉm cười, tỏ ý không có gì, lui ra ngoài. Hiếm lắm mới gặp được một vị khách dễ mến, nhưng thời gian ở lại lại cực kì ngắn ngủi, Vu Duyệt có chút tiếc nuối.

Tối hôm đó, cô chỉ vào phòng tổng thống lần cuối cùng để giúp vị phu nhân kia dọn dẹp ahnhf lí và đem thay mới gia giường rồi tranh thủ nghỉ ngơi.

Lúc đem ga giường xuống phòng giặt, đám người Trầm Vân cũng đúng lúc ở đấy, họ đnag xì xào bán tán về việc khách sạn sắp bị thu mua. Vu Duyệt thở dài ngán ngẩm.

"Này, nghe nói ngày mai CEO mới sẽ về đây ở vài ngày đấy. Hình như là để nắm bắt tình hình hoạt động của khách sạn. Lần này nhìn nghiêm trọng quá, liệu nhân sự có bị cắt giảm không nhỉ?"

Bước chân Vu Duyệt khẽ khựng lại. CEO mới? Sẽ không phải là anh chứ? Suy nghĩ này vừa hiện lên trong đầu cô đã bị gạt phăng ra. Anh đường đường là Tổng giám của tập đoàn bất động sản hàng đầu Moscow, tại sao lại phải về thành phố nhỏ này chứ?

-------------------------------------

Đã rất lâu rồi Vu Duyệt không mơ về người đó.

Có lẽ cũng vì thế mà giấc mơ đêm nay đặc biệt dài.

Vẫn là người bóng dáng người con trai trong kí ức đó, anh nắm tay cô chạy dọc theo con đường đầy lá phong đỏ vào mùa thu ở Canada, anh lặng lẽ đứng từ xa cầm chiếc máy ảnh chụp lại lúc cô đang nghịch ngợm nằm nhoài trên đường lớn.

Đột nhiên, mọi thứ đều tan biến, nụ hôn của hai người trên ngọn đồi trở nên méo mó, tất cả quay cuồng, cuối cùng chỉ còn lại đôi mắt anh, không còn ý cười đầy dịu dàng, cũng không còn cưng chiều sủng nịnh nữa. Đôi mắt đỏ ngầu, hằn lên từng tia máu, anh nhìn chằm chằm vào cô, nước mắt từng giọt trào ra từ khóe mắt. Cô nghe thấy anh gào lên trong đau đớn,

"Tại sao? Tại sao em không cần anh nữa?"

----------------------

Trầm Vân mệt mỏi tiến vào phỏng nghỉ dành cho nhân viên, liền thấy Vu Duyệt đang ngủ. Hình như cô gái này lại mơ thấy ác mộng rồi, mồ hôi không ngừng túa ra trên vầng trán, tóc mai ướt nhẹp, hai cánh môi nhọt nhạt không ngừng khép mở, mơ hồ nói gì đó cô không nghe rõ.

Trầm Vân hơi lo lắng, chạy lại lay người cô, "Vu Duyệt, Vu Duyệt..."

Vu Duyệt mở mắt, trước mắt là trần nhà quen thuộc, bên cạnh còn có Trầm Vân đang lo lắng cho mình. Tất cả chỉ là mơ thôi sao? Nhưng ngày đó, bộ dáng anh lúc không tìm thấy cô, lúc phát hiện ra cô đã buông bỏ sẽ như thế nào? Chỉ cần nghĩ đến thôi là tim cô đã đau đến không thở nổi.

Trầm Vân ngồi bên mép giường, dùng khăn giấy giúp cô lau mồ hôi trên trán, hỏi, "Tiểu Duyệt, có chuyện gì cậu có thể tâm sự với mình được không?"

Vu Duyệt mở to mắt để ngăn nước mắt không bị trào ra, lắc lắc đầu, ngồi dậy, "Cảm ơn cậu, mọi chuyện đều đã qua rồi."

Đúng vậy, tất cả đã là chuyện của quá khứ, thời gian không chờ đợi ai, cũng không bỏ qua ai, hai người đều đã có cuộc sống mới, cô cũng đã không còn là Vu Tiểu Duyệt năm đó bướng bỉnh hoạt bát thích nhào vào lòng anh nũng nịu nữa. Cô bây giờ đã là người phụ nữ 26 tuổi, từng trải, biết nhẫn, biết nhịn, biết trân trọng cuộc sống. Chuyện đã qua có chăng cũng chỉ là vết sẹo không thể xóa mờ mà thôi.

---------------------------------

Tối hôm đó, Vu Duyệt không ngủ thêm được nữa, trong lòng bỗng nhiên tháp thỏm lo âu, chỉ biết ngẩn ngơ đi đi lại lại dưới sảnh mà không có mục đích.

Đã hơn một giờ sáng nhưng thành phố Giang vẫn tráng lệ và tấp nập người qua kẻ lại. Sảnh chính Tân Đế đèn sáng trưng, cánh cửa kính không ngưng mở ra lại đóng lại. Ngoài trời, tuyết vẫn chưa ngừng, đâu đó có bóng dáng kẻ tha thương buồn rầu.

Vu Duyệt bỗng nhiên nhớ tới mẹ. Năm ngoái mẹ cô đã sang nước ngoài sinh sống, đây là ước nguyện của bà, Vu Duyệt cũng không can thiệp, mỗi tuần đều đều đặn gọi điện hỏi thăm bà. Ngoài trừ không thể yêu thêm một ai thì cuộc sống vẫn ổn.

Sáng hôm sau, Vu Duyệt thay bộ đồng phục mới, từ 4 giờ sáng đã bắt đầu lên phòng tổng thống trải lại ga giường để đón vị CEO mới nhậm chức.

Khoảng 7h sáng, giám đốc khách sạn gọi điện cho cô, yêu cầu ra cửa chính để đón CEO mới. Vu Duyệt cùng đám người Trầm Vân vội vàng chạy ra, xếp thành hai hàng và trải thảm giữa lối đi.

Một lát sau, một chiếc Maybach đỗ phịch xuống, tim Vu Duyệt chợt thắt lại, lí do chỉ có mình cô biết.

Cửa xe mở ra, một đôi cao gót hơn 10 phân chạm đất, khoảnh khắc đó, cô như thở phào nhẹ nhõm. Nhưng khi nhìn đến gương mặt của người kia, Vu Duyệt thiếu chút nữa đã đổ ập xuống. Chân tay thoáng chốc đã không còn sức lực.

Là Anna.

Suốt quãng đường đi lên phòng, cô ta đều chăm chú trao đổi với giám đốc, không hề để ý đến cô, hoặc cũng có thể là không hề nghĩ rằng sẽ gặp lại cô.

Giám Đốc quẹt cửa phòng, mời cô ta vào, lúc này Vu Duyệt mới nghe thấy ông hỏi Anna một câu,

"Tổng giám đốc đâu ạ?"

Anna khẽ cười, "Anh ấy vừa xuống máy bay đã đi có một cuộc hẹn của khách hàng rồi, chắc lát nữa sẽ về ngay, phiền ngài chuẩn bị một cốc trà nhé, mấy ngày nay anh ấy làm việc hơi quá sức."

Giám Đốc lập tức quay sang Vu Duyệt vẫn đang đứng thẩn thờ phía sau, "Tiểu Duyệt, em mau đi chuẩn bị một cốc trà, lát nữa mang lên, nhớ để nóng nhé."

Vu Duyệt "dạ" một tiếng, ánh mắt khẽ lướt qua Anna đang mải xem xét căn phòng một cái rồi quay người rời đi. Trên đường không ngừng nghĩ ra lí do để xin nghỉ việc. Là Anna, vậy thì gần như chắc chắn người đến hôm nay sẽ là Ngụy Trì Vũ rồi. Nhìn nụ cười hạnh phúc và giọng điệu khi nhắc đến anh của cô ta, trong lòng cô vẫn bất giác khó chịu.

Lập tức cô liền tự khinh bỉ bản thân. Vu Duyệt, mày còn đủ tư cách để ghen tị sao? Dù cho saunày anh quan hệ với tất cả phụ nữ trên thế giới, cũng không bao giờ đến lượt mày ghen tị.

Cô đã từng nghĩ đến cảnh hai người gặp nhau, đã từng nghĩ rằng anh sẽ hận cô, từng nghĩ rằng anh sẽ chán ghét cô, từng nghĩ rằng anh sẽ coi cô như người xa lạ, nhưng chưa bao giờ dám nghĩ rằng, anh vẫn còn yêu cô. Đúng vậy,anh làm sao có thể còn yêu một kẻ không tim không phổi như cô.

Cốc trà đã sắp nguội mà Vu Duyệt vẫn đnag chần chừ không biết có nên đối mặt hay không. Bởi cô là một kẻ nhát gan, chỉ dám làm nhưng lại không dám đối mặt với hậu quả.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Phóng Túng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook