Trang Chủ
Đô thị
Phòng Sách Lúc Nửa Đêm
Mặt Nạ

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Bên cạnh tiệm sách là một cửa hàng bánh mì, tình trạng kinh doanh nó cũng giống như tiệm sách của Chu Trạch, rất ít khách đến mua.

Do con phố này ban đầu được xây dựng ở ngoại vi của trung tâm, nhưng sau này trung tâm này đã bị loại bỏ, ngoại trừ những rạp chiếu phim thì hầu hết các cửa hàng khác cũng đã đóng cửa, cũng bởi vì vậy toàn bộ con đường này ít người qua lại, trở thành một khu vực hẻo lánh.

Ít nhất tại các thành phố, các công trình xây dựng bị xuống cấp cũng được phản ánh, trong vài năm qua, nơi đây được đẩy mạnh xây dựng thành trung tâm thương mại, nhưng nó không sầm uất như Thượng Hải, nên nó không được nhiều người quan tâm lắm.

Nhưng may là, tiệm bánh mì này có nhận vận chuyển bánh mì, nên việc kinh doanh có vẻ tốt hơn, còn tiệm sách thì chẳng có ai tự nhiên cảm thấy tinh thần đang "đói" mà lại đem tiền đi mua những quyển sách cả.

Chu Trạch ngồi vào ghế, vẫn còn hơi choáng váng, bác sĩ Lâm ngối phía đối diện với anh, giúp anh lau đũa ăn và đặt nó trước mặt của Chu Trạch.

Cô rất chu đáo và ân cần, giống như cô ấy đã từng ngủ chung chăn với Chu Trạch, nhưng nhìn mặt cô cũng rất sắc lạnh.

Chu Trạch cũng không hỏi cô sao không cắt đứt cuộc hôn nhân sắp đặt thời phong kiến, bởi vì anh biết câu hỏi này cũng không có nhiều ý nghĩa, mối quan hệ gia đình của Từ Lạc anh ta cũng không quan tâm lắm, cũng không có chút lưu luyến gì về nó.

"Cơ thể anh, thật sự không có vấn đề gì sao?" Bác sĩ Lâm hỏi.

"Có một chút, có một chút." Bản thân anh là bác sĩ, nên anh biết rằng vấn đề ăn uống và ngủ của mình về mặt y học rất khó giải thích được, lại cũng không có loại thuốc đặc trị nào trị được.

May mắn, vấn đề giấc ngủ đã giảm, vấn đề đáng quan tâm bây giờ là ăn..đau đầu.

Nếu không ăn cơm thì sẽ bị đói ngất xỉu, nhưng khi nghĩ đến nó... thì bắt đầu có cảm giác buồn nôn.

"Khẩu vị không tốt, hãy uống một chén nước ô mai trước." Chủ nhà hàng mì khoảng chừng 30 tuổi, nhưng khuôn mặt của anh ta có một vài nếp nhăn và gánh nặng cuộc sống dường như không nhẹ.

"Nước ô mai, có hữu ích không?" Chu Trạch bất lực hỏi.

"Khai vị." Ông chủ nhà hàng mì mỉm cười, sau đó hỏi phòng kế bên: "Vợ, rau tuyết đã xong chưa?"

Ông chủ cửa hàng bước vào trong, hai vợ chồng cùng nói chuyện với nhau.

Chu Trạch nhìn chén nước ô mai trước mặt, cầm lấy thìa, múc thử một ngụm, đưa vào trong miệng, vừa nuốt xuống, sắc mặt anh liền thay đổi.

"Làm sao vậy?" Vãn Thu cầm khăn giấy và đưa đến trước cằm của anh.

Chu Trạch vặn vẹo mặt và ôm lấy bụng,

Sau đó hít thở một hơi thật sâu, nói:

"Thật là đau."

Đúng vậy, cả người đau đến co rút, thậm chí quên mất đi cảm giác buồn nôn.

"Đây, mì đang đến." Vợ của chủ nhà hàng mì tới, tô mì được đặt trước mặt của Chu Trạch, đồng thời nói: "Nước ô mai nhà tôi không nên uống nhiều như vậy."

Bác sĩ Lâm nhìn vào mì và khẽ nhíu mày, nói: "Bát mì này, hình như có vẻ hơi tệ."

Ý chính là thời gian nấu đã hơi lâu, mì mất đi gân nối, nên hương vị cũng sẽ ảnh hưởng.

"Cái này... chúng tôi thường nấu như vậy." Bà chủ lộ vẻ xấu hổ nói.

"Không sao đâu."

Chu Trạch vẫy vẫy tay, nó không tệ, sợi mì có nối với nhau, lúc này đối với anh ta mà nói, nó không có ý nghĩa gì, anh ta có thể ăn nó, nếu anh ta không thể ăn nữa, anh ta chỉ có thể đi đến bệnh viện tiêm đường glu-cô.

Rất nghiêm túc ngẩng đầu lên, Chu Trạch cảm giác mình giống như một người sắp chết, sau đó anh cúi đầu xuống và đem chén nước ô mai chua kia uống một hơi vào trong bụng của mình.

Oh......

Đó là chua,

Giống như đang đổ axit sunfuric vào trong dạ dày của mình vậy.

Sau đó, Chu Trạch tiếp tục cầm đũa lên, bưng lấy tô mì và đưa chúng vào trong miệng, anh ta ăn như con hổ bị bỏ đói, năm sáu lần và, một tô mì đã được ăn hết, sau đó, những tô mì khác lại được bưng lên, toàn bộ nước mì và mì anh cũng ăn hết.

Gọi......

"Này!"

Chu Trạch đặt bát mì trống xuống,

Hít thở một hơi dài nhẹ nhõm, ăn hết!

Sau mười lăm phút, Chu Trạch đưa tay, ôm lấy ngực của mình, cơn buồn nôn bị nước ô mai chặn lại, còn những đồ mà anh cho vào miệng, anh dùng hai tay nhéo vào cổ của mình, mới không nhổ nó ra.

Không ói ra, nó đã thành công,

Mọi thứ,

Rốt cuộc đã được ăn hết.

Mồ hôi trên đầu Chu Trạch cũng xuất ra nhiều, anh ta cầm khăn giấy trên bàn và lau đi.

Lúc này,

Bác sĩ Lâm cùng với bà chủ quán có chút lo lắng, thật sự vừa rồi nhìn anh ăn, quá kinh hoàng.

"Ồ, có vẻ anh thực sự rất đói, anh có muốn thêm một tô mì nữa không?" Bà chủ quán hỏi.

"Không cần không cần." Chu Trạch cự tuyệt.

"Được rồi." Bà chủ quán dọn những bát đũa đã ăn trước mặt Chu Trạch, hét vào phòng sau: "Cha sắp nhỏ, chuẩn bị những đơn hàng cho buổi chiều và sau đó lên danh sách mang đi."

Bà chủ quán đi vào, nhìn bóng lưng của bà thướt tha, nhưng cũng chỉ có thể nói bình thường, bù lại bà có bộ ngực tuyệt vời cùng dáng người cao, tăng thêm sự quyến rũ, đặc biệt hấp dẫn.

"Anh thích...loại này?" Bác sĩ Lâm mở miệng hỏi.

Bởi vì Chu Trạch cứ chằm chằm mắt nhìn vào bà chủ.

"Không có." Chu Trạch lắc đầu, ngược lại tôi thích loại như cô, nhưng không được ngủ chung với nhau.

Trong lòng Chu Trạch có chút ngạc nhiên, "không cho ngủ" ý nghĩ này đã xuất hiện rất lâu trong tâm trí anh và gần như trở thành nỗi ám ảnh, nhưng cũng phải thừa nhận, cô ta nhìn rất đẹp, hơn nữa lại còn rất trẻ,

Dù cho cô có là vợ của Từ Lạc,

Dù cho kiếp trước anh chưa kết hôn,

Nhưng trong lòng anh luôn tự hỏi,

Anh ta vẫn muốn ngủ với cô ấy,

Chính vì cô ấy không cho ngủ chung, nên mới xoắn xuýt và anh luôn nhớ thương trong tim của mình.

"Anh không về nhà?" Vãn Thu hỏi.

"Không về." Chu Trạch xác nhận.

"Vậy tôi đi đây." Cô đứng lên, "Có việc gì anh cứ điện thoại cho tôi."

Sau tất cả, trên danh nghĩa anh cũng là chồng cô, dù cho điều đó chỉ là trên danh phận.

"Được." Chu Trạch gật đầu, sớm biết cô tốt như vậy, rất ân cần thì nên mượn cô chút tiền khi mà tôi không có tiền.

Bác sĩ Lâm đi ra và lái chiếc Cayenne Porsche của cô.

Chu Trạch vẫn ngồi trong quán mì, nhà sách của anh vẫn vắng tanh, dù cho anh đã ăn xong, nhưng ngồi ở đây một chút cũng tốt, cũng là hàng xóm.

Bà chủ từ trong buồng đi ra, đưa cho Chu Trạch một điếu thuốc.

"Hết bao nhiêu tiền?" Chu Trạch hỏi.

"Khách khí, chỉ là một tô mì." Ông chủ bên trong phất tay, đều là hàng xóm, về sau còn gặp nhau hoài, không cần quá xa lạ vì một tô mì.

"Không phải là khó xử sao?" Chu Trạch hỏi.

"Không đâu, phụ nữ, họ hiểu cái gì, cô làm sao có phần trong chuyện này." Tinh thần nghĩa khí của ông chủ mì.

Một người đàn ông, bất kể địa vị anh ta trong nhà như thế nào, nhưng ít nhất dù sao cũng không muốn thừa nhận sợ vợ bên ngoài và cũng không muốn ai nói anh ta nằm dưới cơ của vợ mình.

"ha ha, vợ anh xinh đẹp quá." Chu Trạch nói.

Thật là ghen tị khi mọi người trêu chọc, hai người đàn ông đối mặt nhau và cùng chế giễu cô gái đi trên đường, đó là một chủ đề luôn được quan tâm giữa những người đàn ông.

Ông chủ có một chút sửng sốt, không nói gì, chỉ mỉm cười, ông chủ là người tốt bụng, nói chung chỉ làm nghề buôn bán nhỏ, luôn biết được hòa khí sinh tài.

"Dáng người anh rất tốt, phần trên rất lớn, phần dưới cũng rất lớn." Chu Trạch tiếp tục nói, "Chắc chắn, nguyên liệu anh sử dụng thực sự rất tốt, món súp rất ngon."

Ông chủ nặng nề hút một điếu thuốc.

"Trên giường như thế nào?" Chu Trạch lại hỏi, lần này, thậm chí còn vô độ hơn.

Ông chủ giơ nắm đấm lên, nhưng nhanh chóng thản nhiên nói: "Chân của cô ấy, có thể kẹp chết một người, rất mạnh!"

Chu Trạch mỉm cười,

Ông chủ cũng cười.

"Chịu đựng được sao?" Chu Trạch hỏi, "chính là muốn niên kỷ."

Ông chủ đấm vào eo, "Nhịn không được rồi, không phải tuổi còn trẻ nữa."

"Vậy, để tôi thử xem?" Chu Trạch lại hỏi.

Mặt ông chủ tối sầm lại.

Khớp ngón tay nắm lại "két..." Vang.

"Ông không được, tôi có thể đấy, tôi vẫn còn trẻ." Chu Trạch tự nhủ, tuy lời nói có chút trái với lương tâm, nhưng thật sự bản thân anh kiếp trước được chăm sóc rất tốt.

"Trò đùa này, anh vượt quá rồi?" Ông chủ vẫn đang kìm nén lại.

"Bà có đồng ý với điều đó không?" Chu Trạch nói tiếp.

"Cô vừa nãy là vợ của anh?" ông chủ chuyển chủ đề.

"Ừ." Chu Trạch gật gật đầu.

"Anh có muốn nhượng lại không?" Ông chủ hỏi lại.

Chu Trạch do dự một chút, lắc đầu, mặc dù là vợ của anh, nhưng bây giờ trên danh nghĩa là vợ của riêng anh, Chu Trạch không sẵn lòng.

"Vậy tại sao anh nghĩ tôi sẵn sàng?" Ông chủ hỏi ngược lại.

"Cậu có những sở thích đặc biệt hay âm mưu bất thường nào không? Bây giờ những người phụ nữ như thế này, lại không ít, không phải sao?"

"Anh em, ta thật sự muốn động thủ đánh ngươi." Ông chủ đứng lên.

"Anh hãy đứng dậy và gọi cô ấy ra, tôi muốn nghe ý của cô ấy như thế nào." Chu Trạch hơi nghiêng về phía sau, mỉm cười nói.

"ha ha." Bà chủ hướng về Chu Trạch đến gần.

"hãy kêu cô ấy ra." Chu Trạch đang kiên trì.

"cậu là đang tự tìm cái chết!" Ông chủ tiến tới.

"Cô ấy có thể đi ra đây không?" Chu Trạch đột nhiên hỏi.

Ông chủ sững sờ,

Rồi khuôn mặt kinh hoàng, sợ hãi lùi lại vài bước.

Chu Trạch đứng lên, chủ động tiến vào trong buồng, vén màn lên, không có ai ở bên trong.

Chỉ có một tấm áo thuộc về cơ thể của người phụ nữ đó,

Treo trên móc áo,

Bởi vì rèm cửa mở lên và gió lùa vào,

Nhẹ nhàng lắc lư,

Và từ từ trôi.

"Ngươi là...làm sao thấy được?" ông chủ chậm rãi đến và giọng nói của mình, có vẻ không tức giận.

"Có một câu nói...anh đang đùa đấy à?" Chu Trạch xoay người, nhìn nhìn về ông chủ, "Lớp da trên người anh cũng nên xé ra.

Tôi rất tò mò,

Ngươi thật nhàm chán,

ở chỗ này,

Diễn lại Song Hoàng này."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Phòng Sách Lúc Nửa Đêm

Avatar
Tami12:12 30/12/2019
Chap mới này dịch đọc lung tung quá ad ơi @@ cảm giác như kiểu đọc convert ý
Avatar
Nguyễn Như17:12 11/12/2019
chap này hay thật! Truyện rất có hồn đấy! ko uổng công đọc :))))))

BÌNH LUẬN FACEBOOK