Trang Chủ
Đô thị
Phòng Sách Lúc Nửa Đêm
Dự Định!

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ông chủ mỉm cười và chẳng có chút khó chịu nào, ngược lại ông có một niềm vui nho nhỏ.

Tính khí của một người bình thường, chắc có lẽ sẽ đáng tin cậy hơn so với lời nói của anh ta.

" Tê á….."

Một âm thanh giòn giã, hơi kéo dài, giống như da rắn, anh ta bắt đầu xé da cơ thể của mình.

Đồng thời, khung xương thân hình của anh cũng bắt đầu nhỏ lại, vóc dáng đang dần mỏng đi, giống như một quả bóng vỡ, từ từ xì hơi.

Chu Trạch cuối cùng cũng hiểu tại sao bát mì kia lại nấu quá tệ,

Sự "biến đổi" của anh, phải mất một thời gian.

Mặc quần áo của ông chủ, đeo tạp dề, khuôn mặt của người kia biến thành một thanh niên hơi trẻ.

Chàng trai trẻ nụ cười tràn ngập trên khóe miệng, phong thái tự nhiên, nhất là độ cong của khóe mắt, chỉ như thế cũng đủ để làm những người đàn ông và những người phụ nữ xung quanh ngứa mắt.

Một người đàn ông, được mô ta "cảm giác" có phần khác thường, được sinh ra như một vị hoàng đế cổ đại, thuộc cốt cách trời sinh, có chút yêu thích gió nhưng so với phụ nữ lại càng giống con gái

"Trông tôi ổn chứ?"

Chàng trai hỏi Chu Trạch.

Chu Trạch cảm thấy buồn nôn cái cảm giác mà anh ta vừa kìm nén sau khi ăn mì lại xuất hiện, anh ta khẽ vẫy tay rồi ôm lấy ngực và làm cử chỉ khiến tôi không thể nôn.

Ai ngờ trong mâm đồ ăn, hạt thì cứng!

Chu Trạch biết cách trân trọng thức ăn, đặc biệt nếu anh ta bị nuốt bởi thức ăn mà anh ta sắp tiêu hóa vào cơ thể của chính mình.

Chàng trai ngồi xuống chiếc ghế kế bên, cầm trong tay một cái bật lửa và quay sang.

Anh ta quan sát Chu Trạch, anh ta nghĩ rằng sự bắt chước của anh ta là tự nhiên và nó nằm tại quán mì nhỏ này, nên không có vấn đề gì.

Quan trọng nhất là,

Anh ta bắt chước cha mẹ của mình.

Từ nhỏ anh ta đã bắt đầu, quan sát cha mẹ của mình, nhất cử nhất động, từng sắc thái, nhìn một cái, đã khắc sâu vào trong tim.

"Làm thế nào mà ngươi phát hiện được ra ta?" Chàng thanh niên nhịn không được.

«Anh không phải là ma?»

Chu Trạch đồng thời cũng đặt câu hỏi.

Chàng trai khẽ nhíu mày, anh cho rằng Chu Trạch đang châm chọc hắn, nói là hắn đang giả thần giả quỷ.

Nhưng trên thực tế, Chu Trạch đã nhìn anh ta như một con ma ngay từ ban đầu.

Chu Trạch không muốn quan tâm đến công việc này, một người cách đây không lâu vừa còn dùng tiền để mua một cái tủ lạnh, thì không nghĩ mình còn tiền để lo cho công việc kinh doanh của bản thân mình.

Nhưng cho dù nó là điều gì đi nữa,

Điều nhàn rỗi lại xảy ra bên cạnh của mình.

Cho nên Chu Trạch cảm thấy, bất kể như thế nào, tốt hơn hết là đâm thủng vấn đề trước, nếu nó được giải quyết, sẽ tự giải quyết, còn không thể giải quyết thì cùng lắm mình sẽ làm.

"Móng tay của anh." Chu Trạch nói, "Tôi là một người có chút nhạy cảm với móng tay."

Bà chủ đem tô mì đưa đến trước mặt anh,

Chàng thanh niên thì tự lấy cho mình điếu thuốc lá,

Móng tay, đều hiện ra trước mặt anh.

Kích thước của móng tay khác với ông lão, nhưng kết cấu của cả hai hoàn toàn giống nhau,

Đợt này, Chu Trạch chú ý nhiều nhất là móng tay, không chỉ đối với móng tay của mình, mà còn chú ý đến móng tay của người khác

Ánh mắt của chàng thanh niên kia nhíu lại, nhìn thoáng qua,

Mặc dù có một sự chậm chạp, nhưng nếu nó bị phát hiện, thì đó là sự sai lầm của anh.

"Anh thật sự không phải là ma?" Chu Trạch lại hỏi.

Nếu chỉ là người, thì như thế có một chút khoa trương.

Trên thực tế, Chu Trạch nhìn thấy ma quỷ cũng không nhiều, bỏ qua giai đoạn anh ta trải qua trong địa ngục, hiện tại ở thế gian, anh ta thấy ma thật sự không nhiều.

"Mặt nạ, là nghề tổ truyền của gia đình tôi." Chàng trai trẻ đứng dậy và nắm lấy bàn tay của Chu Trạch, đặt nó lên trên ngực của anh ta, "nó chỉ là đã bị thất truyền qua nhiều thế hệ và đến đời của tôi, tôi đã giật dậy nó."

Hành động này có chút xấu hổ, nhưng cũng có chút đặc biệt, Chu Trạch vô thức cứ xiết lấy đôi bàn tay của anh ấy.

Chu Trạch sẽ không bao giờ nghĩ rằng vì bác sĩ Lâm không chịu ngủ với anh ta, nên giờ anh ta mới quan tâm đến người đàn ông này,

Đương nhiên, người đàn ông trước mặt mình, đích thực so với con gái, anh ấy thật sự quyến rũ hơn nhiều.

"Không có xương cốt?" Chu Trạch trên mặt lộ vẻ ngoài không ý muốn, "Không đúng, hình như là bệnh thoái hóa xương."

Bệnh thoái hóa xương chính là bệnh còi xương, vì thiếu canxi, xương trở nên mềm và dễ bị biến dạng, Chu Trạch trước kia là bác sĩ nên cũng biết được chút ít, cũng giống như cảm giác bị lạnh cũng được chia thành nhiều tình huống khác nhau, nhiều bệnh lý khác nhau, còi xương cũng có nhiều loại và chàng trai này cũng là một thái cực.

Tương truyền, có một ghi chép trong lịch sử vào mùa xuân và mùa thu thì hoàng tư của nước Lỗ bị loại bênh này, thân thể mềm nhũn, cơ thể của anh rất thanh tú, anh ta có thể đi như một người bình thường nhưng cũng có thể bò như một con rắn.

"Ngươi có thể hiểu rằng đây là một loại bệnh di truyền đòi hỏi phải có xác suất nhất định, trước khi đến tôi thì nó đã truyền qua nhiều thế hệ và họ không thể vẽ lên da vì họ không bị loại bệnh này..."

Thanh niên mỉm cười, không nói tiếp.

"Cho nên, ngươi thật sự không phải ma?" Chu Trạch vẫn tiếp tục không từ bỏ.

"Tôi là Hứa Thanh Lãng." Thanh niên nghiêm túc trả lời.

"Anh đang bắt chước ai?" Chu Trạch hỏi.

"Cha, mẹ."

Chu Trạch có vẻ sửng sốt, mặt hơi mỉm cười.

Đúng vậy,

Hiểu lầm kia hơi lớn.

Lúc trước ăn mì xong, chị Lâm rời đi, Chu Trạch nghĩ đến đập vỡ tờ giấy ngoài cửa sổ và dùng lời nói để khiêu khích anh, kết quả không như anh nghĩ, anh chỉ là đang bắt chước, hồi tưởng đến những con người đã chết.

Nhưng Chu Trạch lúc này, anh ta cứ nghĩ đó là một con ma, đây là ma, tương tự "mặt nạ" trong chuyện quỷ xưa, giết người, lột da và vẫn "đội lốt người."

"Điều đó...tôi xin lỗi."

Bắt mẹ ngươi ra để trêu ghẹo, thật là không đúng chút nào.

"Ta không tức giận." Hứa Thanh Lãng nói, "Nhưng ta rất muốn biết, tại sao anh cứ một mực nghĩ rằng ta là quỷ?"

"Không có ý gì."

"Anh đã từng gặp ma?"Hứa Thanh Lãng hỏi.

"Ta chính là một con ma." Chu Trạch nhìn Hứa Thanh Lãng, nói một cách chân thành.

Biểu hiện nghiêm túc, nhìn trang trọng,.

Câu nói xuất phát từ nội tâm.

Sắc mặt Hứa Thanh Lãng bị biến đổi,

Sau đó anh ta không thể nào nhịn được đã phá lên cười "phốc",

Ánh mắt nhìn về phía Chu Trạch,

Giống như nhìn vào sự chậm phát triển của trí tuệ.

Chu Trạch gật đầu, đó là sự thật, anh đã nói cho hắn biết chân tướng, nhưng hắn cho rằng anh trêu chọc và không tin.

"Bất kể như thế nào, dù hơi xấu hổ, tôi vẫn muốn hỏi, đó có phải da người, thực sự?" Chu Trạch hiếu kỳ hỏi.

"Da cá." Hứa Thanh Lãng đáp, "Gia công, vẽ tranh, chế tạo mà thành."

"Vậy ngươi thật sự bán mặt hàng gì." Chu Trạch không thể lý giải, "Ta nghe quần áo của Hách Triết làm bằng da rắn bán không ít tiền, làm tác phẩm nghệ thuật, còn cái này, thật sự đáng giá?"

"Nghề tổ truyền, lấy ra để kiếm tiền, ta không thể làm được."

"Vậy hẳn ngươi có rất nhiều tiền." Chu Trạch nói.

"Trong nhà, vừa phá bỏ và dời đi nơi khác." Hứa Thanh Lãng không trực tiếp nói, "Phân ra hai mươi mấy phòng."

"......" Chu Trạch hít sâu một hơi.

Do đó, thật không công bằng, anh ta làm việc cả đời trong bệnh viện, vất vả cực khổ cũng không có được bao nhiêu tiền, mà ngươi chỉ tùy tiện đã có hai mươi mấy phòng.

Thông Thành thật sự không thể so với Thượng Hải, nhưng giá phòng cũng gần nhất nhì.

Thật hâm mộ.

Chu Trạch lắc đầu, "Anh sẽ tiếp tục viết trong tương lai chứ?"

"Anh sẽ tiếp tục bán sách trong tương lai chứ?"

Cả hai đồng thời cùng hỏi về vấn đề của đối phương.

"Hãy cùng chờ xem." Chu Trạch trả lời.

"Tôi cũng vậy."

"Vậy hẹn gặp lại anh, anh có bỏ hương vị khác trong nước ô mai không?" Chu Trạch rất tò mò về điều này, "Ví dụ, mướp đắng? Hương đào?"

"Có công thức bí mật." Hứa Thanh Lãng rất thành thật.

"Rất tốt." Chu Trạch đưa tay vỗ vỗ lên vai của Hứa Thanh Lãng,

Mẹ ôi,

Giống như bông,

Mềm nhũn, thật sự là không có xương, nếu nằm trong vòng tay và nằm trên giường......

Chu Trạch từ trong tận đáy lòng, tôi rời khỏi hình ảnh của bác sĩ Lâm vừa tắm vừa mặc đồ, buộc phải kìm nén những suy nghĩ bất lịch sự của mình.

Chu Trạch đi ra khỏi quán mì,

Hứa Thanh Lãng đi vào trong buồng, xốc rèm lên, nói với bộ da người treo trên kia:

"Mẹ, mẹ nói hắn thực sự tin hay là giả tin?"

Da phụ da nhẹ nhàng lắc lư,

Nhẹ nhàng xoay người,

Như là đang nói, hắn không tin,

Cũng như đang nói, bà không biết.

.........

Chu Trạch trở về cửa hàng của mình, tủ lạnh đông đã sắp xếp xong, sau đây thực sự phải khắc phục hiệu sách mà Từ Lạc để lại, nó đã mất quá nhiều, đó cũng phải biện pháp.

"Nhà sách Từ Lạc" được treo trên bảng hiệu ở lối vào của hiệu sách, nhìn có vẻ hơi quê mùa.

Nói tóm lại, hiệu sách này nằm trong tay anh, từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, tất cả điều "xác định sẽ lỗ vốn".

Chu Trạch ngồi vào trước máy tính, thử mấy lần để đăng nhập nguyên bản QQ của chính mình, kết quả không thể thành công, thân phận nghiệm căn bản không được, về cơ bản không có cách nào.

Sau đó, Chu Trạch chỉ có thể ra ngoài để đi taxi, anh dự định thay đổi thương hiệu, hoặc tham gia vào một dãy nhà cho thuê ở đây.

Anh ta biết rằng mở một cửa hàng, chuyên kinh doanh làm tượng điêu khắc gỗ, chủ tiệm là một ông lão, người thường xuyên quyên góp tiền cho trại trẻ mồ côi, năm xưa anh ta cùng là một thành viên của Cô Nhi Viện và ông lão cùng với Chu Trạch cùng nhau quyên góp.

Cửa hàng đó nằm cách đây cũng không xa, ngay dưới chân núi Lang Sơn, xung quanh đều là bán hương nến, đây là nhà bán bảng hiệu.

Chỉ là, lúc Chu Trạch đi vào, lại thấy đã đóng cửa và kêu là đang quét dọn, thậm chí ngay cả bảng hiệu cũng đều đã bị hủy và hạ xuống.

Một người thanh niên chỉ huy công việc này.

"Anh là?" Đối phương trông thấy Chu Trạch đi tới nên hỏi.

"Tôi tìm Triệu tiên sinh." Chu Trạch nói, anh rất là tôn trọng vị này.

"Xin lỗi, cha tôi tháng trước vừa mất." Người trung niên trả lời.

"Mất?" Chu Trạch có chút buồn, thương cảm, anh và Triệu tiên sinh không quen nhau, chỉ biết nhau như một người như vậy, cũng bởi vì vậy, người ta không đến thông báo tang cho anh cũng rất bình thường.

Huống hồ, có lẽ đối với gia đình lão Triệu, cũng đã đem đánh bài biển quyên góp cho trại trẻ mồ côi, tất nhiên đối với trại trẻ mồ côi họ không có tình cảm gì, thậm chí Cô Nhi Viện còn không được báo tang lễ, có lẽ sợ họ đến để đòi tiền.

"Anh định tới đặt làm biển hiệu?" Người trung niên hỏi.

"Ừ." Chu Trạch gật gật đầu.

"Nhà của chúng tôi không làm." Người trung niên áy náy nói: "Bây giờ, chỉ bán hương nến."

Lang Sơn là một trong mười ngọn đồi của phật giáo, nơi đây khá hấp dẫn du khách đến vào các dịp lễ tết khắp nơi đến đây để thắp hương bái Phật, nó cũng đủ để cho các cửa hàng thương nhân nằm dưới chân núi kiếm được một khoản lớn.

Đây là một bên lên núi kiếm ăn, xuống sông uống nước.

"Vậy thật đáng tiếc." Chu Trạch có chút tiếc nuối.

Anh định đến xem những tấm bảng đã cũ.

"Nhưng trong nhà còn một vài tấm biến mà cha ta đã làm trước kia, vẫn chưa bán được, cũng không biết cha ta khắc mấy tấm biển đó để làm gì, cũng không do người khác đặt làm, nếu anh muốn, ta có thể bán rẻ chúng cho anh." Người đàn ông trung niên có ý định bán phế phẩm cho Chu Trạch cho xong.

"Được, cho tôi xem một chút." Chu Trạch đồng ý.

Đi theo anh ta tới đằng sau sân nhỏ, mở ra một cái kho đã củ, bật đèn.

Bên trong mọi thứ bị lộn xộn, bao gồm những tác phẩm do Triệu tiên sinh sáng tác, dụng cụ thì chất đống lộn xộn, có nghĩa là thế hệ tương lai không có ý định kế thừa nghề này.

Bây giờ tất cả mọi người thích làm mặt bảng sáng bóng, ai đâu mà dùng đến này? Vất vả cực khổ, lợi nhuận cũng không được bao nhiêu.

"Hô......" Người trung niên cầm tấm biển trên mặt đất thổi ra một hơi, nói: "Anh xem, 200 tệ một

bảng, vừa ý thì có thể mang đi, coi như thế là xong."

Hiển nhiên, người đàn ông này không có bất kỳ sự tự tin nào về việc anh ta có thể bán những biển này.

Chu Trạch nhìn sơ qua,

Trên tấm bảng thứ nhất viết:

"Sống chết có số, phú quý ở tại trời."

Chu Trạch lắc đầu, người trung niên thì thở dài, biết rằng tấm biển này không dễ bán.

Bảng tiếp theo viết:

"Mọi người biết ma quỷ rất kinh dị, chúng là tà độc."

Chu Trạch sửng sốt, anh ta hơi bị nhạy cảm với câu nói này.

Người đàn ông trung niên lần này không thở dài, bởi vì anh ta biết không thể đùa giỡn, ai sẽ mở cửa hàng và treo nó ở cửa?

Tấm thứ ba:

"Nói vậy thôi, như thế tôi nghe thấy."

Chu Trạch mỉm cười,

Người đàn ông trung niên nhìn Chu Trạch cũng nở nụ cười,

Tóm lại có một chút hài lòng.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Phòng Sách Lúc Nửa Đêm

Avatar
Tami12:12 30/12/2019
Chap mới này dịch đọc lung tung quá ad ơi @@ cảm giác như kiểu đọc convert ý
Avatar
Nguyễn Như17:12 11/12/2019
chap này hay thật! Truyện rất có hồn đấy! ko uổng công đọc :))))))

BÌNH LUẬN FACEBOOK