Trang Chủ
Tiểu thuyết
Phong Cuồng Đích Tác Gia
Thầy Giáo Lưu Manh

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Đi theo Đoan Mộc Ninh vào phòng sách, Chu Phóng không khỏi há hốc miệng kinh ngạc.

Trên mặt tường cao lớn bày ra tất cả các loại sách.

Đi đến gần nhìn kỹ hơn, các tác phẩm nổi tiếng từ xưa đến nay, từ trong nước đến ngoài nước, các tài liệu nghiên cứu, mỗi cuốn đều dày như cục gạch.

Đoan Mộc Ninh đúng là cẩn thận, nhiều sách như vậy, đều xếp thành hàng chỉnh tề, thậm chí còn phân loại theo tựa đề ABCD, trông như một nhà sách nhỏ…

Lẽ nào mình đã xem thường cậu ta?

Chẳng qua là cậu ta tuổi còn nhỏ như vậy đã viết được tiểu thuyết, thật là hiếm thấy.

Chu Phóng quay đầu vừa định mở miệng khen, đã nghe Đoan Mộc Ninh nói, “Nói thật, kệ có nhiều sách quý như vậy, tôi mua về cũng chưa xem hết.”

Chu Phóng nhếch miệng cười, “Nếu cậu nói đã xem qua hết số sách này tôi mới là không tin, ở trước mặt tôi thành thật như vậy, rất tốt.”, dứt lời liền ngồi xuống ghế, tiện tay mở một quyển tập thơ, chau chau mày, ngẩng đầu hỏi Đoan Mộc Ninh, “Cậu thích thơ?”

“Ừ, nhưng tôi thích văn vần hơn.”

Nhắc tới vấn đề hứng thú, Chu Phóng cũng trở nên phấn khởi, “Tôi cũng thích văn vần, tôi thấy thơ không gợi lên cảm xúc được như văn vần. Thế cậu thích thơ của ai?”

“Tô Thức.”

“Nga…”, Chu Phóng thích thú nhìn Đoan Mộc Ninh cười cười, âm cuối cố ý lên cao, Đoan Mộc Ninh nghe được, khó chịu, “Sao, có vấn đề gì à?”

“Không phải vì chứ?”, Chu Phóng vẫn cái kiểu không nghiêm túc đó, thấy Đoan Mộc Ninh không trả lời, liền mỉm cười đọc vài câu, “Thập niên sinh tử lưỡng mang mang, bất tư lượng, tự nan vong, thiên lí cô phần, vô xử thoại thê lương… Cậu là vì bị mấy từ này làm cảm động, mà thích ông ta sao?”

Đoan Mộc Ninh gật đầu.

Chu Phóng dựa vào ghế, ngón cái chống cằm, “Cậu cũng thích Lục Du phải không? Đào hoa lạc, Nhàn Trì các, Sơn Minh tuy tại, Cẩm thư nan thác(1), bị tình yêu của ông đối với em họ làm cho cảm động?”

(1) tên tác phẩm nên ta để Hán nhé:D

Đoan Mộc Ninh tiếp tục gật đầu.

“Vậy hẳn cậu cũng thích cả Tần Quan, Nhu tình tự thủy, giai kỳ như mộng.”

Đoan Mộc Ninh không kiềm được lên tiếng, “Anh làm sao biết?”

Chu Phóng cười, lên giọng giáo huấn, “Cậu bao nhiêu tuổi rồi? Suốt ngày ngồi đọc mấy cái thứ ca tụng tình yêu gì đó, thảo nào tiểu thuyết viết ra toàn mùi vị chua cay.”

“Tôi lần đầu viết, chưa có nhiều kinh nghiệm.”, Đoan Mộc Ninh cau mày, đối với lời phê bình của Chu Phóng dường như không chấp nhận.

“Lần đầu tiên viết được như vậy là không tồi, nhưng nếu cậu muốn tiếp tục sáng tác, tôi khuyên cậu đừng viết quá mức, muốn làm thơ, cậu cũng cần phải xem qua nhiều phong cách khác nhau, lúc nào cũng đọc mấy cái thứ như thế, cả cậu cũng trở nên âm u, biết không?”, dừng một chút, ngón tay gõ nhẹ trên mặt bàn, tiếp tục cười nói, “Mấy cô gái, gương mặt buồn rầu có thể nói thành đáng yêu, điềm đạm, còn cậu là con trai, cả ngày gương mặt cứ chảy dài, dáng vẻ thì lạnh lùng, có cái gì tốt nào?”

Đoan Mộc Ninh lạnh lùng nói, “Tôi chỉ là không thích cười thôi.”

“Tuổi nhỏ như vậy, lại cứ giống như một ông già, sao cậu luôn thu mình vào nơi âm u, tăm tối? Hôm nào tôi rủ cậu ra ngoài viết lách, cậu cũng nên bị ánh mặt trời chiếu vào đi, cứ thế này, cẩn thận mốc meo cả người.”, thấy Đoan Mộc Ninh không phản ứng, liền đứng dậy đi đến bên cạnh cậu, nhẹ giọng nói, “Nào, cười một cái.”

Đoan Mộc Ninh nhìn hắn, “Cười không ra.”

“Sợ bệnh à?”

“Sao?”

Không đợi cậu trả lời, Chu Phóng đưa tay đến dưới nách Đoan Mộc Ninh, nhẹ gãi gãi.

Đoan Mộc Ninh liền bật cười, nhưng nụ cười đó so với khóc còn khó coi hơn, thân thể nháy mắt lại cứng đờ.

Chu Phóng thất bại, nhún nhún vai, “Tên nhóc này sao lại thiếu tự nhiên vậy? Cười đâu có mất miếng thịt nào, ở tuổi này đã lạnh lùng không chút sức sống, cậu nói, đến lúc già phải làm sao chứ, chắc sẽ tê liệt luôn.”

Đoan Mộc Ninh cúi đầu, một lúc sau mới lên tiếng, “Mấy năm nay… tôi đều thật sự không vui, tôi không giống như anh, rộng rãi độ lượng, mọi nơi mọi chỗ đều có thể cười.”

Nhìn bộ dáng cậu cúi đầu ngoan ngoãn, trong lòng Chu Phóng đột nhiên dịu xuống, đưa tay nhẹ vò đầu Đoan Mộc Ninh.

“Đừng tạo áp lực cho chính mình, muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cười, dù trời có sập xuống cũng trúng tôi trước, tôi so với cậu cao hơn cả một cái đầu.”

Đoan Mộc Ninh ngẩng người, sau đó ngước mặt mỉm cười, “Anh đối với người khác cũng nói như vậy sao?”

“Không có a, cậu là người đầu tiên.”

Mặt Đoan Mộc Ninh thoáng đỏ lên, vội xoay người sang chỗ khác, lấy trong ngăn kéo ra cuốn sách giáo khoa, “Bắt đầu học thôi, tôi có vài đề bài không làm được.”

“A, để tôi xem tôi có làm được không, không thì tôi kêu Lâm Vi cho cậu…”

“Không cần gọi anh ấy.”

“Sao vậy?”, thấy Đoan Mộc Ninh đột nhiên làm mặt lạnh, Chu Phóng cảm thấy kì lạ, “Thành tích của Lâm Vi tốt hơn tôi.”

Đoan Mộc Ninh cũng thấy mình có chút khác thường, cậu nâng gọng kính, nhẹ giọng, “Anh ấy cùng Ôn Đình không phải đang hẹn hò sao.”

“Nga, cậu yên tâm, tôi nhìn thấy hai người bọn họ lớn lên, bọn họ chỉ là bạn thân, da có cạ đến trầy cũng không phát ra tia lửa.”

“Vậy anh và Ôn Đình thì sao?”

“Tôi xem Ôn Đình như em gái, Lâm Vi như em trai, cậu cũng vậy.”

Nghe được lời nói của Chu Phóng, sắc mặt Đoan Mộc Ninh bỗng đen lại.

Cảm thấy tâm tình của bản thân thật kỳ quái.

Trước kia không phải rất muốn có một người anh như Chu Phóng sao? Hiện tại, nghe được hắn nói xem mình như em trai… giống như Lâm Vi chỉ là em trai mà thôi, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy khó chịu.

Chẳng lẽ ham muốn độc chiếm của mình quá mạnh mẽ, trong lòng thật không muốn đem người bạn thân cùng người khác chia sẻ?

Thật hẹp hòi quá đi.

Đoan Mộc Ninh còn đang mãi suy nghĩ, thì bị Chu Phóng vỗ nhẹ đầu, “Này, đây là bài tôi làm cho cậu, cậu thông minh như vậy, xem qua chắc là sẽ hiểu.”

“Ừ.”, Đoan Mộc Ninh nhận lại vở, nhìn thấy Chu Phóng tính toán nháp các công thức, các con số bay lượn điên cuồng phủ kín cả trang giấy trắng.

“Đầu tiên là phải học cho giỏi phương trình bậc hai, sau còn phải học bất đẳng thức, tôi lúc còn sơ trung rất lười học công thức, nên lúc học bất đẳng thức thiệt thê thảm.”

“Ừ.”

“Cậu có thể đừng có lúc nào cũng “ừ” không, miệng chính là dùng để ăn cơm, nói chuyện, cậu lúc nào cũng đóng lại để làm gì?”

Đoan Mộc Ninh cười nhẹ, vẫn không nói chuyện.

Chu Phóng cười xấu xa, “Chẳng lẽ miệng cậu không dùng để nói, mà là muốn giữ lại để hôn môi sao?”

Đoan Mộc Ninh há hốc miệng ngạc nhiên, sau đó cúi đầu, tai thoáng chút ửng hồng.

Chu Phóng nghĩ, tên nhóc này lại mắc cỡ, có lẽ tuổi còn nhỏ chưa biết thế nào là hôn môi a.

Mình có phải quá xấu xa rồi không? Cái cảm giác “phá hoại mầm non Tổ Quốc”, mà “mầm non” này chỉ có chính mình có thể phá hoại… thật có cảm giác ưu việt.

Cả buổi chiều, hai người đều ở trong phòng sách, Đoan Mộc Ninh chăm chú nghiên cứu các đề bài, Chu Phóng cảm thấy nhàm chán, đứng dậy đi đến kệ sách.

Ngẫu nhiên rút ra mấy quyển sách mà mình thấy hứng thú, tiện tay lật lật mấy trang, sau đó bỏ lại.

Đột nhiên nhìn thấy kệ sách bên cạnh có một khoảng trống, Chu Phóng hiếu kỳ, “Chỗ này để làm gì?”

Đoan Mộc Ninh tựa hồ không dám nhìn Chu Phóng, dời ánh mắt xuống đất, “Nói ra chỉ sợ anh cười nhạo.”

Chu Phóng vui vẻ, nhìn cậu cười xấu xa, “Cứ nói, không nói làm sao biết tôi cười nhạo cậu?”

Đoan Mộc Ninh suy nghĩ thật lâu, sau đó quyết định, nhẹ giọng nói, “Tôi chừa chỗ trống đó cho chính mình.”

Chu Phóng không cười, ngược lại nghiêm túc nhìn Đoan Mộc Ninh, “Cái gì là chừa cho chính mình?”

“Tôi nghĩ, tương lai nếu sách do chính mình viết được xuất bản, sẽ mua về đặt ở đó… Còn có sách của tác giả mà tôi thích, đều sẽ đặt ở đó.”

Chu Phóng sững người, nhìn thấy Đoan Mộc Ninh nói chuyện như thật, đột nhiên cảm thấy, tên nhóc này thật là một mầm non tốt a, tuổi nhỏ mà đã lo nghĩ cho tương lai? Không giống như hắn, cả ngày chỉ biết chơi bời lêu lổng.

Chu Phóng vỗ vỗ vai Đoan Mộc Ninh, cười nói, “Vậy cậu phải cố gắng lên, tương lai nếu cậu xuất bản sách, phải ký tặng cho tôi mấy quyển, tôi đem bán đấu giá kiếm tiền nuôi gia đình.”

Đoan Mộc Ninh cười nhẹ, “Nói không chừng, tương lai chính anh lại sẽ trở thành nhà văn nổi tiếng, lúc đấy, đến một chữ ký của tôi anh cũng không thèm quan tâm.”

Chu Phóng thở dài, “Làm sao như thế được, tôi nếu có nổi tiếng, sách của cậu tôi cũng sẽ cố mà sưu tập, rồi cất giữ cẩn thận.”

“Phải không đó?”, đôi mắt đen bóng ẩn dưới cặp mắt kính của Đoan Mộc Ninh tựa hồ lóe lên thần sắc, nhẹ nhàng cong lên, cười thật đẹp.

Nhìn thấy Đoan Mộc Ninh đơn giản chỉ nghĩ như vậy, Chu Phóng không đành lòng hất một bát nước vào mặt cậu.

Kỳ thật, với tính tình cao ngạo lạnh lùng của cậu, cho dù tương lai có nổi tiếng, cũng không phải là kẻ thù ở khắp nơi sao? Nào có dễ dàng như vậy, muốn xuất bản sách là xuất bản sao? Từ xưa chẳng phải đã có nhiều nhân tài không gặp thời rồi đó à.

Hắn ngẩng đầu nhìn, cái ô vuông trống ở giữa kệ sách bên phải kia, mặc dù rỗng tuếch, lại không một hạt bụi, có thể nhìn ra cậu mỗi ngày đều lau chùi kệ sách.

Có khi sau này, cậu ấy thật sự trở thành nhà văn nổi tiếng không chừng?

Chu Phóng thở dài, tâm tình khó hiểu trong lòng biến mất. Hắn chỉ cảm thấy, mấy tên nhóc con hồi nào mình còn nhìn chúng nó lớn lên là chim non, giờ trưởng thành rồi, đã đến lúc phải bay đi, đột nhiên cảm thấy không thoải mái, vừa muốn cho bọn nhóc bay đi, vừa lại muốn đem chúng ôm chặt không cho nhúc nhích.

Ôn Đình nói hắn chính là gà mẹ luôn muốn ôm đàn gà con dưới cánh, quả thật cũng rất giống.

Trời tối, Chu Phóng muốn mời Đoan Mộc Ninh ra ngoài ăn cơm, nhưng lại bị đối phương từ chối.

Chu Phóng không vui nhìn Đoan Mộc Ninh, không ngờ được tiếp theo cậu lại nói, “Chúng ta tự nấu đi.”

Chu Phóng sửng sốt một hồi lâu, nhìn gương mặt nghiêm túc của Đoan Mộc Ninh, “Cậu… sẽ nấu cơm á?”

“Ừ.”

“Thật á?”

Câu trả lời cho Chu Phóng chính là Đoan Mộc Ninh đang thuần thục mặc tạp dề.

Nhìn thấy vóc dáng nhỏ bé của cậu trong cái tạp dề to đùng kia, đứng ở nhà bếp trước sau bận rộn, Chu Phóng khóe miệng không khỏi kéo lên thành nụ cười.

Thật đáng yêu a, nhìn hệt như mấy tên nhóc Tiểu Q làm bánh ngọt trong phim hoạt hình.

Đứng đó đánh giá Đoan Mộc Ninh một hồi, đối phương đột nhiên quay đầu lại, bình thường nói, “Anh đến giúp đi.”

“A…”, bị một tên nhóc ra lệnh, trong lòng Chu Phóng khó chịu.

Ở trong bếp giúp Đoan Mộc Ninh, nhìn thấy cậu nghiêm túc nấu ăn, bật bếp, đổ dầu, cho gia vị, trở chảo, động tác đâu vào đấy, Chu Phóng không khỏi có chút xấu hổ.

Hắn so với cậu lớn hơn ba tuổi, lại chỉ biết có nấu mì, Đoan Mộc Ninh đã có thể làm ra đồ ăn ngon như vậy.

“Ai chỉ cậu nấu cơm?”, Chu Phóng đột nhiên muốn biết chuyện ngày trước của Đoan Mộc Ninh.

Đoan Mộc Ninh nhẹ giọng, “Tôi tự mình học.”

“Cậu mấy tuổi đã học nấu cơm?”

“Mười tuổi, lúc học tiểu học.”

Chu Phóng nghẹn họng nói không nên lời, cảm thấy Đoan Mộc Ninh như vậy, thật làm người ta đau lòng.

Đứa nhóc còn nhỏ như vậy đã phải tự mình học nấu cơm? Bằng tuổi này, không ra ngoài vui chơi đùa giỡn, ngược lại cả ngày buồn rầu ở nhà đọc sách, cậu không biết nhàm chán sao?

Cho dù là suốt ngày chỉ biết bài vở như Lâm Vi, cuối tuần cũng sẽ ra ngoài để hít thở không khí, gặp thời tiết tốt còn đi leo núi.

Nhưng còn Đoan Mộc Ninh… cậu lúc nào cũng cô đơn lặng lẽ một mình.

Rốt cuộc là cậu không hứng thú ra ngoài vui chơi, là cậu thực sự yêu đọc sách hay là…không có ai chơi cùng cậu?

Trong đầu đột nhiên xẹt qua hình ảnh trong khu phố trước đây, lúc một đám con nít đùa giỡn, chạy nhảy, thì có một đứa nhóc ngồi trong góc, đôi mắt mở to nhìn về phía đám nhỏ ồn ào kia, nhưng lại không chịu đến tham gia cùng. Chu Phóng kêu nó cùng chơi, nó lại rất vui vẻ chạy đến, nhưng nó hậu đậu muốn chết, mới chạy giỡn được vài bước đã vấp chân ngã xuống đất.

“Em thật ngốc! Không cần chạy như vậy.”

Chu Phóng vừa đỡ vừa mắng nó, kết quả là mắt tên nhóc con kia đột nhiên đỏ hoe.

Mơ hồ trong không trung nghe thấy giọng Lâm Vi vừa dỗ tên nhóc vừa mắng hắn, “Anh đừng có ỷ lớn mà ăn hiếp Tiểu Ninh!”

Tên nhóc đang cúi đầu dụi mắt, đột nhiên ngẩng đầu lấy tay lau nước mắt, níu góc áo Chu Phóng nói, “Anh chỉ em đi, em sẽ học rất nhanh, thật đó.”

“Anh nghĩ gì thế? Cười vui vẻ như vậy.”, bị âm thanh trong trẻo lạnh lùng cắt ngang dòng suy nghĩ, Chu Phóng ngẩng đầu, thấy Đoan Mộc Ninh đã tháo tạp dề, hai tay bưng khay đồ ăn đưa cho hắn đem ra bàn.

Trong lòng hắn khó hiểu dâng lên cảm giác chua xót, đứa nhỏ này ngày trước có phải đã sống rất áp lực?

Hai người ngồi đối diện nhau cùng ăn cơm chiều, Đoan Mộc Ninh lúc ăn cơm vẻ mặt cũng bình thản như vậy, dù ăn cơm hay gặm xương, mặt đều không chút thay đổi.

Chu Phóng chăm chú nhìn cậu, rốt cuộc không nhịn được hỏi, “Cậu lúc còn nhỏ… có phải rất hay khóc không?”

“Lúc nhỏ ai mà không khóc?”

“Ý tôi là… bị người khác mắng hai câu đã khóc? Tuyến lệ đã phát triển như vậy.”

“Không nhớ rõ.”

Chu Phóng như đạp phải đinh, xấu hổ sờ sờ mũi, “Tiểu Ninh à, tôi trước kia đã ức hiếp cậu.”

“Ừ, thì sao?”

“Sau này sẽ không vậy nữa.”, Chu Phóng buông câu kết luận, gắp một miếng cá to cho Đoan Mộc Ninh như lấy lòng, mặt cười rạng rỡ.

Lại bị Đoan Mộc Ninh không nể tình đẩy ra, “Tôi không ăn cá.”

“Vậy cậu làm cá làm gì?”

“Anh không phải thích ăn cá sao?”

“Ai nói vậy?”

Đoan Mộc Ninh cúi đầu, im lặng ăn cơm, Chu Phóng bất lực đầu hàng, “Tôi sợ cậu luôn, động một tí là làm mặt lạnh.”, nói xong gắp thịt bò về chén mình, từng miếng từng miếng ăn hết sạch, hắn không phát hiện trên mặt Đoan Mộc Ninh, lộ ra nụ cười vui vẻ.

Buổi tối về đến nhà, Chu Phóng lấy quyển tiểu thuyết Đoan Mộc Ninh viết, mở máy tính, đánh từng chữ từng chữ, từ đầu đến cuối.

Vốn định giúp cậu ta sửa lỗi chính tả và dấu câu, đánh hơn phân nửa vẫn không có chữ viết sai, cậu viết tay, mỗi chữ mỗi câu đều nắn nót, nhìn như bản in ấn thật sự.

Tên nhóc này, có phải nghiêm túc quá rồi không?

Chu Phóng thở dài, xoa xoa thái dương, tiếp tục đánh.

Dùng hết hai ngày, cuối cùng cũng hoàn thành bản word của quyển tiểu thuyết, sau đó tìm một tổng biên tập mà hắn quen, hỏi thử xem có thể xuất bản không? Lại nhận được câu trả lời: số lượng từ quá ít.

Chu Phóng dùng công cụ thống kê từ, quả nhiên chỉ mới được năm mươi nghìn từ.

Lúc mới xem thì cảm giác quả thật là dài, bởi vì xem thật kĩ từng trang, còn là bản viết tay, nên mới thấy là một quyển thật dày.

Chu Phóng thở dài, năm mươi nghìn từ mà muốn xuất bản tiểu thuyết là không thể, nhớ đến vẻ mặt say mê kia của Đoan Mộc Ninh, trong lòng đột nhiên nghĩ: hay là… in một quyển tặng cậu ta?

Vì vậy, lại mất thêm một đêm, sắp xếp lại chữ để đi in.

Chuẩn bị xong hết, lại còn thiếu phần bìa, Chu Phóng vốn định lên mạng tìm xem có cái bìa nào đẹp thì lấy dùng luôn, thì nhận được tin nhắn của Lâm Vi, “Ngày mai sinh nhật Tiểu Ninh, chúng ta tổ chức cho cậu ấy không?”

Chu Phóng cười lớn.

Thiệt là khéo mà, vốn định in ra cho cậu ta làm kỷ niệm thôi, không ngờ là mèo mù vớ cá rán, chó ngáp phải ruồi.

Chu Phóng trả lời, “Được rồi, cậu chuẩn bị bánh, anh chuẩn bị quà tặng.”

Tin nhắn vừa gửi đi, Chu Phóng nhanh tay xóa đi hình ảnh vừa copy về, tự mình làm một bìa sách khác, đến khi hoàn thành đã là đêm khuya.

Nhìn hình ảnh quả trứng gà “trừu tượng” trên bìa sách, Chu Phóng cười hài lòng, vốn định trên mặt bìa đánh một dòng chữ thật to, “Đoan Mộc Ninh xử nam chỉ”, nhưng nghĩ lại vẫn là không nên, dù sao bìa sách cũng “xinh đẹp” như vậy, viết lên mấy chữ quá đáng như vậy, thật khiến Đoan Mộc Ninh mất hứng.

Vậy nên không viết vào, cũng để trống tựa đề quyển sách.

Ngày hôm sau, lúc Đoan Mộc Ninh được Lâm Vi rủ đi, trên mặt tràn đầy kinh ngạc.

“Sinh nhật?”

Lâm Vi mỉm cười thân thiết, vỗ vai Đoan Mộc Ninh, “Tiểu Ninh, sao cậu kích động vậy? Haha, anh tra được ngày sinh nhật của cậu là hôm nay.”

Đoan Mộc Ninh nâng mắt kính, ngẩng đầu cười nhẹ, “Cám ơn anh.”

Hai người đến chỗ hẹn, Chu Phóng đã sớm chờ ở đó, vừa thấy Đoan Mộc Ninh đã tiến đến, “Đoán xem tôi tặng cậu cái gì?”

Đoan Mộc Nình nhìn bàn tay nắm chặt của hắn, “Không phải lại là bùn chứ.”

Chu Phóng đột nhiên lấy từ trong lòng ra một quyển sách, đưa cho cậu, “Quyển sách đầu tiên cho nhà văn vĩ đại tương lai.”

Đoan Mộc Ninh kinh ngạc nhận lấy, tò mò nhìn bìa sách vẽ toàn trứng gà, mở ra đọc thử, đúng thật là tiểu thuyết mình đã viết.

Những nét chữ viết quen thuộc, nay lại trở thành chữ được in ấn.

Khóe mắt đột nhiên nóng lên, bả vai cũng khẽ run.

“Cám ơn anh…”

“Đừng khách sáo, thích quà sinh nhật không?”

Đoan Mộc Ninh đột nhiên đi đến ôm chặt lấy Chu Phóng, cả thân thể cậu đều sát vào hắn, thấp giọng, “Thật sự rất cám ơn anh…”

Lâm Vi đứng bên cạnh, cười hi hi.

Chu Phóng xấu hổ sờ sờ gáy, thấy Đoan Mộc Ninh xúc động như vậy, tay chân cũng trở nên luống cuống.

Vốn tưởng rằng tên nhóc này chỉ biết làm mặt lạnh, dù trời có sập xuống cũng vẫn như vậy, nào ngờ có lúc kích động nhào đến ôm mình thế này?

Mãi một lúc sau, thấy cậu vẫn chưa có ý buông ra, Chu Phóng ho khụ một tiếng, bụng cũng phối hợp kêu rột rột.

Đoan Mộc Ninh lúc này mới buông Chu Phóng ra, biểu tình có chút mất tự nhiên, “Thật xin lỗi, tôi quá kích động, xin lỗi anh…”

“Được rồi, đến ăn bánh thôi, đói chết tôi rồi.”, Chu Phóng nhìn sang hướng khác, thấy Lâm Vi liền hung hăng nói, “Đốt nến đi! Cười đủ chưa hả?”

Lâm Vi từ tốn lấy bật lửa ra, bắt đầu đốt nến.

Chu Phóng tắt đèn, dưới ánh sáng từ ngọn nến mờ nhạt, hiện ra gương mặt trắng nõn của Đoan Mộc Ninh, không biết vì sao, trên gương mặt kia xuất hiện chút ửng hồng.

Thật… xúc động quá đi.

Chu Phóng thầm nghĩ.

***** Đăng bởi: admin

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Phong Cuồng Đích Tác Gia

BÌNH LUẬN FACEBOOK