Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Thi xong thật nhẹ nhõm cả người.

Chu Phóng sau khi tùy tiện ăn một gói mì ăn liền, tắm rửa xong, mặc đồ ngủ nằm trong chăn ấm áp mà đọc sách.

Nói đúng hơn thì, hắn nằm đọc tiểu thuyết của Đoan Mộc Ninh.

Vừa mới bắt đầu cảm thấy cách hành văn của cậu không tệ, chỉ là trong câu chữ lộ ra một cảm giác trong trẻo mà lạnh lùng, giống như con người kia, luôn có dáng vẻ cao cao tại thượng.

Kỳ lạ chính là, cả quyển tiểu thuyết tình tiết đều bình thường, nhạt nhẽo, thậm chí chẳng có tí xung đột cao trào nào, ấy vậy mà Chu Phóng cũng từ từ thưởng thức cho hết.

Đọc đến trang cuối cùng, mới phát hiện đêm đã khuya.

Chu Phóng day day thái dương, tắt đèn bàn, khẽ thở dài.

Đoan Mộc Ninh a, cái tên này, viết tiểu thuyết có cần thiết phải cho nhân vật chính chết hết cả không?

Kết thúc tất cả đều bị diệt thì không nói, không ngờ vẫn là cái kiểu chết vô cùng bi thảm này, làm cho trái tim bị gói trong kén của tôi cũng một phen rung động a.

Chu Phóng thậm chí không muốn thừa nhận, đọc những dòng cậu ta viết, có cảm giác cậu ta còn cô đơn hơn cả khi còn nhỏ. Kinh khủng hơn, hắn có điểm đau lòng. Nghĩ đến kẻ kia đêm khuya ngồi trước bàn, dưới ánh đèn suy nghĩ viết ra chừng này lời văn, không kiềm được trong lòng có chút nhói.

Đứa nhỏ ở tuổi này, không phải nên vui vẻ hoạt bát sao? Giống như Lâm Vi… Tuy rằng cậu ấy có một chút không hoạt bát, nhưng ít nhất cũng cả ngày tươi cười, tinh thần phấn chấn mạnh mẽ, không giống như Đoan Mộc Ninh, tuổi còn nhỏ nhưng mặt mày lúc nào cũng nghiêm trang, lời văn thì cô đơn, trầm mặc.

Chu Phóng suy nghĩ, có lẽ Đoan Mộc Ninh về mặt văn học quả thực là tài năng trời phú, chẳng qua là cậu ta tính tình lạnh lùng, cùng thái độ cậy tài khinh người, rất dễ tạo phiền toái cho bản thân.

Đoan Mộc Ninh còn nhỏ, chưa biết cách kiềm lại sự hăng hái, hắn thân là anh trai “thanh mai trúc mã”, cần phải dạy dỗ cậu ta nhiều hơn.

Chu Phóng nhếch mép cười, trong lòng tự ý quyết định.

Sáng sớm, đang vùi mình trong chăn ấm, ôm cái gối to thư thả ngủ, thì di động đột nhiên vang lên.

Là con nhóc Tân Tân gửi tin nhắn, “Anh trai, thi xong rồi, em thực hưng phấn quá nên ngủ không được.”

Chu Phóng hồi đáp: “Anh đây cũng hưng phấn quá ngủ không được.”

“Ai, chờ đến khi có kết quả, em mới có thể ngủ ngon. Anh đoán xem, năm nay có khi nào người đứng đầu lại là mỹ nữ Tiểu Tuyết không?”

Hà Tiểu Tuyết, tài nữ của khoa văn, mỗi lần thi đều dành hạng nhất, cũng là phó biên tập của Bách Xuyên xã, không hợp với Chu Phóng, nhưng quan hệ rất tốt với tổng biên tập Tân Tân.

Chu Phóng thở dài, “Là cô ấy cũng được, anh chỉ mong bài văn của anh không bị trở thành ví dụ cho đề tài giảng dạy tiêu cực.”

“A di đà phật, phật tổ phù hộ anh.”

Ngày hôm sau thời tiết trong xanh.

Trung học Nhân Xuyên quy định vào ngày thứ hai và thứ sáu mỗi tuần đều phải mặc đồng phục, Chu Phóng cảm thấy bộ đồng phục màu đen kia thật ngớ ngẩn, bất đắc dĩ vì nội quy trường nghiêm khắc, không thể nào không mặc.

Vào mùa đông, áo khoác lông được mặc bên ngoài, che đi bộ đồ thể dục tối đen, gấu mèo không giống gấu mèo, tinh tinh không giống tinh tinh, đi ngoài đường, nhìn thấy một đoàn bạn học cùng trường, còn tưởng rằng người ngoài hành tinh xâm chiếm.

Chu Phóng nhét tay vào túi quần, vừa ngân nga hát vừa đi đến trường.

Sáng sớm hắn còn chưa hoàn toàn tỉnh ngủ, mơ mơ màng màng bước vào lớp học, thấy các bạn đang tinh thần phấn chấn bắt đầu học thuộc bài, có người gật gù đắc ý với đoạn Lý Bạch đem rượu tiến vào, có người vẻ mặt cáu kỉnh hẳn là đang gặm mấy từ tiếng Anh.

Chu Phóng trong đầu xẹt qua một câu vô cùng văn chương.

“Mùa đông lạnh rét kia, khi mình còn ở trong chăn mà say ngủ, thế giới này đã thức dậy từ lâu, từ lâu rồi.”

Buổi sáng sớm, mình thực là mệt mỏi a. Chu Phóng cười một tiếng, bỏ cặp sách xuống, lấy vở tiếng Anh ra bắt đầu lẩm nhẩm học từ.

Vẫn chưa đến giờ học, nhưng học sinh đã vào trạng thái học chuẩn bị học tập, Chu Phóng cau mày nhìn chằm chằm vào mấy từ tiếng Anh, đột nhiên có người chọc chọc vào cánh tay hắn, “Chu đại thiếu gia, bên ngoài có người tìm cậu.”

Nam sinh ngồi cùng bàn Lưu Tuấn Kiệt rất có ý tứ, nói chuyện rất “phóng khoáng”, cùng Chu Phóng đặc biệt hợp nhau.

Chu Phóng nhìn lên, thấy Lâm Vi đứng ở cửa quơ quơ tay, hướng Lưu Tuấn Kiệt nói cảm ơn, liền đứng dậy đi ra ngoài, tiếc là động tác quá mạnh, một trận leng keng, xủng xẻng, toàn bộ tập vở trên bàn rơi xuống đất.

Tất cả ánh mắt trong lớp tập trung về Chu Phóng, hắn mặt dày cười cười, “Thiên tai, mọi người không cần để ý.”

Mọi người ném cho Chu Phóng ánh nhìn tựa như “đại nhân không tính toán với tiểu nhân”, rồi lại quay đầu nghiêm túc học bài.

Chu Phóng đi đến cửa, Lâm Vi liền cười nhạo hắn.

“Anh còn chưa chịu tỉnh ngủ! Tối qua mơ thấy mộng đẹp gì sao?”

Chu Phóng nghiêm mặt xoa xoa trán, “Anh đây mơ thấy lúc còn nhỏ đùa giỡn lưu manh, có muốn nghe không?”

Lâm Vi không hứng thú, đi thẳng vào vấn đề chính, “Em đến là để nói với anh, trưa nay Tiểu Ninh mời cơm, anh đi cùng đi.”

“Hai đứa không phải muốn riêng tư hẹn hò sao? Còn rủ anh theo.”

“Ăn nói bậy bạ, Tiểu Ninh vừa mới chuyển đến đây học, còn chưa quen, chúng ta nên giúp đỡ cậu ấy. Lần trước cậu ấy tìm em, thật sự có chuyện muốn nói.”

Chu Phóng cười xấu xa đứng dậy, “Nga… thì ra là thế.”, cố ý lên giọng làm cho Lâm Vi nhíu mày.

“Được rồi, anh vào lớp đi, cô giáo đến rồi.” Lâm Vi chỉ chỉ về phía người phụ nữ trẻ tuổi tóc quăn, tay cầm tài liệu đi về hướng này, rồi xoay lưng đi xuống lầu.

Chu Phóng vội vàng từ cửa sau đi vào, một lát sau cô giáo vào lớp, bạn cùng bàn Lưu Tuấn Kiệt lại chọt chọt cánh tay Chu Phóng.

“Cô ấy sắp phóng ánh mắt sang chúng ta, chuẩn bị sẵn sàng.”

“Ừ.”

Cô vừa quay đầu nhìn qua, hai người cùng lúc cúi đầu, dựng sách giáo khoa lên che mặt, ra vẻ đang chăm chú đọc sách.

Mỗi ngày đều bắt đầu như thế.

Giờ học cứ hết một tiết lại đến một tiết, làm cho người ta tinh thần mệt mỏi, đến giờ học thể dục, lại giống như canh chừng tội phạm, toàn thể học sinh chạy tới sân, tập thể dục theo đài.

Vì bữa sáng không ăn, tiết thứ tư bụng Chu Phóng bắt đầu kêu, đến tiết thứ năm thì hắn nằm dài ra bàn.

Phải vất vả chịu đựng đến khi tan học, nghe tiếng chuông kia vang lên thật là vô cùng êm tai a.

“Hôm nay đi đâu ăn cơm đây, Chu thiếu gia?”

“Tiểu Kiệt, hôm nay có người mời cơm, tôi không đi ăn với cậu đâu.”

“A? Cậu bắt tôi phòng không gối chiếc sao, ngày trước cậu đã nói với tôi thế nào hả!”

Lời nói của hai người khiến cả lớp phá lên cười, Chu Phóng vỗ vỗ vai Tiểu Kiệt rồi quay người đi.

Trung học Nhân Xuyên là dựa vào cấp lớp học mà chia tầng lầu, vậy nên mỗi năm đi lên thêm một tầng.

Các học sinh cấp ba áp lực học tập quá lớn, vậy nên hình thành một cách nói: sau khi vào trường học, chúng ta lúc nào cũng phải leo trèo, mỗi năm trèo lên một tầng cao hơn, trèo đến tầng cao nhất rồi thì ¾ nhảy lầu.

Từ tầng cao nhất nhìn xuống, bên trong vườn trường to lớn, biển người trông như tổ ong vò vẽ bị đâm thủng tản ra, Chu Phóng không thích chen lấn, đứng bên cửa sổ một lát mới đi xuống lầu tìm Lâm Vi.

Ôn Đình từ trong phòng học đi ra, nhìn thấy Chu Phóng vừa định mở miệng, đã bị hắn chặn lại, “Hôm nay đàn ông bọn anh có chuyện cần làm, con gái đi theo không tiện.”

Ôn Đình ném lại cho hắn cái nhìn xem thường, hất tóc, cùng nhóm bạn nữ xoay người bỏ đi.

Lâm Vi đi ra nhìn thấy bóng lưng Ôn Đình, bất đắc dĩ nói, “Anh không thể bớt chọc ghẹo cô ấy một chút được sao?”

Chu Phóng cười khẩy, “Nhổ lông thỏ thì có gì hứng thú chứ, nhổ râu hổ mới là niềm vui.”

“Hở? Râu hổ?”

“Ý của anh, Đình Đình là con cọp mẹ…”

Lâm Vi bật cười, “Quả thực cô ấy cũng có chút dữ dằn.”

“Chi bằng, đem con nhóc đó gả đi không báo trước…”

“Anh lấy cô ấy à?”

“Anh bán nó đi.”

Lâm Vi liếc hắn một cái, đúng là miệng chó không khạc được ngà voi.

Hai người vừa đi vừa cười nói, trông thấy Đoan Mộc Ninh đứng ở cổng trường.

“Em được tan học sớm nên đứng chờ hai anh ở đây.”

Đoan Mộc Ninh vẫn lạnh lùng như trước, nói chuyện mặt không chút thay đổi.

Lâm Vi vừa nhìn thấy cậu, lập tức trở thành ông anh ôn hòa, dịu dàng, thân thiết, Chu Phóng trong lòng buồn bực, cảm thấy Đoan Mộc Ninh dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn mình, so với ánh mắt phóng điện của cô giáo tiếng Anh, còn có phần đáng sợ hơn.

Tôi đâu có thiếu nợ cậu, vừa thấy tôi mặt đã dài ra, thật là tổn thương quá a.

Bàn cơm có thể xoay tròn, Đoan Mộc Ninh không biết vô tình hay cố ý từ đầu đến cuối đem món cá hấp xoay về phía Chu Phóng, hắn không hiểu, hắn rõ ràng là muốn ăn thịt bò ở đối diện hơn.

Lâm Vi và Đoan Mộc Ninh nói chuyện đến tình thương mến thương, chẳng thèm quan tâm xung quanh, cũng không có dấu hiệu nhớ tới vị khách mời là anh trai này đây, Chu Phóng xoay xoay điện thoại di động không lên tiếng, thiệt là hết sức bực bội.

Ăn cơm xong, Chu Phóng thấy như mình đang cản trở họ hẹn hò, thật là không có cảm giác mình đang tồn tại mà.

Lúc đi ra ngoài tính tiền, tay áo đột nhiên bị kéo lại, Chu Phóng quay đầu nhìn, thấy Đoan Mộc Ninh chìa tay đưa ra chiếc khăn tay.

“Khóe miệng anh dính thịt bò.”

Thấy vẻ mặt nghiêm túc của cậu, Chu Phóng cười cầm lấy khăn, tùy ý quẹt quẹt, “Cảm ơn.”

Đoan Mộc Ninh khẽ cúi đầu cười, “Không cần khách sáo.”

Trong đầu Chu Phóng vang lên một âm thanh, lại hiện ra một câu thơ gợi tình.

“Tối thị na nhất đê đầu đích ôn nhu, tượng nhất đóa thủy liên hoa bất thắng lương phong đích kiều tu.”(1)

1) vì đây là thơ nên ta để nguyên văn Hán Việt, câu này dịch ra có nghĩa là “Một cái cúi đầu dịu dàng, tựa như đóa hoa sen yếu đuối thẹn thùng trước cơn gió lạnh.” *rùng mình* anh Phóng thiệt sến súa >0<

Đáng khinh, mày không được vô sỉ như vậy.

Chu Phóng tự mắng bản thân, hung hăng ngắt véo khắp đùi, thiệt là, giở trò lưu manh cũng không thể không phân biệt già trẻ lớn bé, giới tính như vậy.

Kỳ lạ là trong nháy mắt, Chu Phóng cảm thấy đứa nhỏ Đoan Mộc Ninh này, khi cười thực rất đáng yêu. Nụ cười nhẹ nhàng không ra vẻ, thật khiến tâm trạng người ta vui tươi a.

*

Tiết cuối của buổi chiều là giờ tự học, Bách Xuyên xã lại có cuộc họp hàng tuần.

Chu Tân Tân phát hiện trong góc có thêm một người, một thiếu niên bộ dáng nhẹ nhàng khoan khoái, tóc mái rũ xuống, vắt lên cạnh mắt kính, không nhìn rõ được vẻ mặt. Nhìn chung rất được mắt, tuy hơi gầy, nhưng không hề tỏ ra yếu đuối, ngược lại cón tỏa ra khí chất phong độ.

Đang nghĩ xem cậu ta là ai, thì đối phương đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng lướt qua cô, thật là dọa người a.

Chu Tân Tân ho khan một tiếng, cúi đầu tiếp tục tai trái tai phải nghe Chu Phóng đại nhân nói chuyện.

Cuối cùng vấn đề sắp xếp lại chuyên mục và chủ đề của tập san cũng xong, Chu Phóng đứng dậy, đi đến góc phòng, khoát tay lên vai Đoan Mộc Ninh, nói với mọi người, “Hôm nay còn có chuyện quan trọng cần tuyên bố, xã đoàn chúng ta lại thu nhận thêm một người mới, người này là bạn tốt của tôi, chào mừng cậu ấy gia nhập với chúng ta, nào, cậu tự giới thiệu đi.”, dứt lời, ánh mắt dịu dàng nhìn Đoan Mộc Ninh.

Đoan Mộc Ninh nhẹ nhàng gật đầu, thản nhiên nói, “Tôi là Đoan Mộc Ninh.”

Cả văn phòng im lặng chờ cậu nói tiếp, ngờ đâu cậu chỉ nói vẻn vẹn câu đó rồi dừng lại.

Thật lâu sau, Đoan Mộc Ninh khó hiểu nhìn Chu Phóng, Chu Phóng chỉ biết cười gượng, “À, nếu đã là anh em, thì mấy chuyện giới thiệu linh tinh cứ miễn đi vậy.”

Chu Tân Tân ngồi đối diện hắn cười nói, “Bạn Đoan Mộc Ninh, chào mừng chào mừng! Sau này cứ đi cùng tôi, tôi sẽ giúp đỡ cậu.”, sau đó thêm vào một câu, “Đừng đi theo Chu Phóng, gần mực thì đen a.”

Chu Phóng mặt cười xấu xa vỗ vai cô, “Vậy chẳng lẽ em không phải là… Chu?”

“Anh là trư(2)thì có.”

(2) Chữ trư này và chữ Chu trong câu hỏi của anh Phóng tiếng Trung đều có cách đọc là “Zhu”, anh Phóng chơi chữ chọc Tân Tân là trư:))

Một đám người lại hi hi ha ha cười vang.

“Đang làm việc, mọi người nghiêm túc một chút!”, xã trưởng ra lệnh một tiếng, mọi người đều trở lại công việc, người phụ trách tuyên truyền cầm kì báo mới nhất đi phát cho các lớp.

Còn những người phụ trách các chuyên mục thì ở lại văn phòng.

Chu Tân Tân đến bên cạnh Đoan Mộc Ninh hỏi nhẹ, “Cậu là bạn tốt của Chu Phóng sao? Anh em tốt?”

Đoan Mộc Ninh đang xem kì báo mới, nghe hỏi liền gật đầu.

Chu Tân Tân cười, “Tôi là em kết nghĩa của anh ta, nói vậy, cậu phải gọi tôi là tỷ tỷ rồi.”

Đoan Mộc Ninh ngẩng đầu nhìn nàng một cái, rồi cúi đầu tiếp tục đọc báo.

Chu Tân Tân cười gượng quay về chỗ của mình, tên nhóc này thật chẳng đáng yêu, mặt mũi cũng không dễ nhìn chút nào.

Chu Phóng lấy tờ báo vỗ nhẹ vào đầu Tân Tân, “Đừng có mà đùa giỡn với anh em của anh, có biết không hả?”

“Anh không chịu dụ dỗ thêm nhiều người để chúng ta trêu chọc, ít người quá thật nhàm chán a! Hay là, anh dụ Lâm Vi với Ôn Đình đến Bách Xuyên xã đi?”, Chu Tân Tân mặt mày cười rạng rỡ.

Chu Phóng dùng ngón cái chống cằm suy nghĩ, nghe thấy Đoan Mộc Ninh hỏi, “Ôn Đình là ai?”

“Ôn Đình là thanh mai trúc mã của anh ấy, Chu Phóng còn nói là sẽ lấy cô ấy nữa, ha ha…”, Chu Tân Tân vừa nói vừa cười như điên.

“Anh ta lấy nhiều người vậy sao?”, Đoan Mộc Ninh buông một câu lạnh lùng, rồi cúi đầu như không có gì xảy ra, bắt đầu đọc sách.

Chu Phóng và Chu Tân Tân liếc nhìn nhau, khóe miệng cười lộ vẻ hứng thú.

“Anh không có nói sẽ lấy Ôn Đình, chỉ nói là sẽ chịu trách nhiệm việc lấy chồng của nó thôi, phương pháp còn đang tìm, chẳng hạn như bán nó cho nhà giàu có nào đó kiếm một khoản tiền.”

Nói xong, hắn liếc mắt nhìn Đoan Mộc Ninh, cười đê tiện, “Thật ra thì anh có nói sẽ lấy người nào đó, nhưng tiếc là…”

Chu Tân Tân ngờ vực, “Tiếc cái gì?”

“Tiếc là hai người bọn anh không thể nào kết hôn a.”

“Vì cái gì?”

Chu Phóng nhún vai, “Người kia là nam thì làm sao mà kết hôn.”

Chu Tân Tân hả họng ngạc nhiên, một lúc sau mới lườm Chu Phóng một cái, “Anh uống thuốc đi, đùa giỡn như thế có thể khiến người khác tức giận nổi điên đấy.”

Cái gọi đùa giỡn chính là, người nói thì chẳng quan tâm, nhưng người nghe thì để ý đến.

“Không phải đã nói là sẽ sửa mục này sao?”, Đoan Mộc Ninh ngẩng đầu nhìn Chu Phóng, sửa lại mắt kính, “Kì báo lần này sẽ tăng thêm một chút vui vẻ cho mọi người, không phải à?

“Ừ, nhưng vì trước mắt không ai đóng góp bài, cho nên… chỉ có thể tự suy nghĩ bài viết thôi.”

Chu Tân Tân gật đầu, “Đúng đó, mỗi lần kiểm tra bản thảo đều là không đủ bài đăng, mỗi chuyên mục thiếu bài, đều do bọn tôi tự mình viết bài thêm vào, xã trưởng bắt mọi người thay đổi gần mười bút danh rồi.”

Đoan Mộc Ninh kinh ngạc nhìn Chu Phóng, chỉ thấy hắn ta nhếch mép lên cười một cái thật đểu, “Bút danh thôi mà, tùy tiện đặt đại, khi nào nổi tiếng thì mới chọn một cái, tất nhiên là chọn cái nào làm rạng rỡ danh tiếng tổ tông a.”

“Vậy anh dùng qua bút danh nào rồi?”, Đoan Mộc Ninh hiếu kỳ hỏi hắn.

“Chẳng hạn như, Chu đại hiệp, Chu đại thiếu gia, một chiếc thuyền nhỏ, thước chúc(3)…”

(3) cái này ta nghĩ để Hán Việt hay hơn, vì nó là bút danh a ~ nó có nghĩa là cơm cháo:D

Bị Đoan Mộc Ninh dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn xoáy vào, Chu Phóng ngưng cười, nhận tập kế hoạch từ tay Chu Tân Tân, bắt đầu ngồi xem.

“Mảng chuyên mục này vẫn giữ lại, chỉ đủ thêm hai truyện cười vào, vậy nên phải tuyển chọn truyện nào thật độc đáo.”, Chu Phóng nhíu mày, “Nhưng phải thật mới mẻ, tốt nhất là chúng ta tự viết, gần sát cuộc sống thực tế.”

Chu Tân Tân đột nhiên nói, “Vậy anh mở đầu thử một bài đi, em là không có tế bào hài hước rồi đó.”

Chu Phóng dùng ngón cái chống cằm suy nghĩ, lúc sau cười nói, “Có một con sói và một con thỏ trắng nhỏ cùng vào WC, nhưng quên mang theo khăn giấy. Con sói hỏi thỏ trắng nhỏ, ‘cậu có bị rụng lông không?’, thỏ trắng trả lời, ‘không có a!’, thế là con sói không phân nặng nhẹ nắm lấy con thỏ trắng chùi chùi vào mông.”

“Ha ha ha ha…” Chu Tân Tân không thèm để ý hình tượng cười đến điên dại.

Ngược lại, Đoan Mộc Ninh không hiểu nhìn Chu Phóng, “Sao lại hỏi nó có bị rụng lông không?”

Chu Phóng nghiêm túc, “Hỏi nó có rụng lông không, vì con sói dùng nó để chùi mông, lông sẽ dính vào mông a.”

Chu Tân Tân nghe thấy càng cười lớn hơn, “Đoan Mộc Ninh, cậu thật đáng yêu … thật ngây thơ. Ha ha ha…”

Mặt Đoan Mộc Ninh hóa đen, “Đừng có nói anh định đem cái truyện cười ghê tởm này lên báo trường?”

Chu Phóng nhún vai, “Tất nhiên không, đem mấy cái từ ‘mông, đít’ không lịch sự lên báo thật là không tốt, đây là anh kể cho mấy đứa nghe, để kích thích tạo linh cảm thôi a.”

Nói xong, hắn đến sát bên tai Đoan Mộc Ninh, nhỏ giọng nói, “Cậu thật sự… rất là ngây thơ a.”

Đứa nhóc này thật dễ bị lừa, Chu Phóng nhếch mép nhìn hai tai Đoan Mộc Ninh hiện chút hồng hồng.

Hắn không phát hiện được, tay Đoan Mộc Ninh nắm chặt đến nỗi bẻ cong cả cán bút.

***** Đăng bởi: admin

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Phong Cuồng Đích Tác Gia

BÌNH LUẬN FACEBOOK