Ông Xã Tiếp Chiêu Đi

Chương 21: Ăn trưa

Thủy Mạc Duyên Thiển

21/11/2020

“Đương nhiên… Là….” Lưng Lăng Nhược Tịch bỗng nhiên cứng đờ, cuối cùng thì cô cũng nhận ra được điều không bình thường, giọng nữ ngọt ngào sao lại đổi thành giọng nam trầm thấp cơ chứ, cô ngạc nhiên ngẩng đầu, nhận ra vẻ mặt đã xám ngoét như tro tàn mang theo biểu tình chết chắc rồi của thư ký Trần.

Thầm hô một tiếng tiêu rồi, cái khó ló cái khôn nói tiếp: “Không phải…” Nói rồi cười rạng rỡ xoay người lại, nịnh nọt nắm lấy ống tay áo của anh, nhẹ nhàng lắc qua lắc lại, nói: “Thụy Thần, em vừa mới nói đùa với chị thư ký thôi, người thông minh sáng suốt như anh, sao lại là tiểu nhân được cơ chứ… Ha ha ..Ha ha…”

Cung Thụy Thần nhìn chăm chăm khuôn mặt tươi cười nịnh nọt của cô, vẻ mặt có chút hoang mang: Trước khi cưới cô rất cao ngạo lạnh lùng, sau đêm tân hôn cô chỉ còn dáng vẻ thờ ơ nhưng đột nhiên vào một ngày thức dậy, cô như đứa bé lạc đường, thay đổi từng li từng tí, bây giờ cô tràn đầy sức sống hơn, Cung Thụy Thần không phân biệt được, đâu mới là con người thật của cô? Nhưng riêng anh, anh lại rất thích sự thay đổi này.

Lăng Nhược Tịch nhìn vẻ mặt thay đổi liên tục của anh, cô cho là anh đã thật sự tức giận, nhanh chóng rút tay về, bĩu môi nhìn anh không biết nên làm gì cho đúng.

Cung Thụy Thần chợt bừng tỉnh, thấy vẻ mặt hoang mang của cô, nhanh chóng ho nhẹ một tiếng, che giấu đi thất thố của mình, sau đó nói với thư ký Trần: “Cô làm lại báo cáo tiêu thụ của năm ngoái lại một lần nữa, ngày mai đưa cho tôi, từ bây giờ thì đừng để bất cứ người nào đến làm phiền tôi.”

“Tổng giám đốc…” Khuôn mặt nhỏ nhắn của thư ký Trần trong phút chốc suy sụp, trời ạ, báo cáo tiêu thụ của năm ngoái? Còn phải giao vào ngày mai, vậy đêm nay cô không được ngủ rồi, hu hu… Không phải chứ, cô không phải đang nịnh bợ phu nhân hay sao, cớ sao chuyện lại thành ra thế này chứ?

Cung Thụy Thần không để ý đến vẻ cầu xin của cô thư ký, một tay cầm lấy túi cơm, một tay lôi kéo Lăng Nhược Tịch đang ngơ ngác không biết chuyện gì đi thẳng vào phòng làm việc.

Lăng Nhược Tịch lập tức bị anh ấn ngồi trêи đùi mình hôn đến choáng váng, còn cô lại nghi ngờ: Lẽ nào khi nãy anh chỉ hù dọa cô thôi, cô đùa như thế, anh không tức giận sao? Bằng không sao anh lại không mắng mà còn hôn cô nữa.

Nụ hôn của anh mang theo tính xâm lược, điên cuồng tùy tiện làm càn, Lăng Nhược Tịch hoàn toàn không kịp chống cự, đã bị anh cạy mở hàm răng, lưỡi to nóng bỏng của anh trực tiếp đi vào khoang miệng không ngừng khuấy đảo, Lăng Nhược Tịch cảm thấy trái tim đập nhanh hơn, mạnh hơn, mùi hương nam tính nồng đậm làm cô mê say. Hai tay cô không tự chủ được bấu chặt bờ vai anh, muốn được nhiều hơn nữa.

Cung Thụy Thần nhân cơ hội lập tức kéo váy bà xã của mình lên cao, đưa một tay vào trong vuốt ve đùi thon mịn màng của cô, thẳng đường đi lên phía trên….

Thân thể Lăng Nhược Tịch cứng đờ, vội vàng bắt lấy cổ tay anh, vừa nghiêng đầu né tránh nụ hôn của anh, vừa nhỏ giọng hỏi: “Anh sờ cái gì đó?”

“Em nói đi?” Cung Thụy Thần không trả lời mà hỏi ngược lại, anh cúi đầu ɭϊếʍ hôn cần cổ của cô, đồng thời bàn tay cũng mạnh mẽ phá tan đi sự phòng ngự yếu ớt, thẳng tay đưa vào trong đùi non ấm áp, da thịt mềm mại nơi ấy làm cho anh vô cùng hưởng thụ, anh đã sờ đến qυầи ɭót nhỏ của cô.

Lăng Nhược Tịch khẩn trương khép chặt hai chân, giọng nói có chút run rẩy, ngượng ngùng quay đầu sang chỗ khác: “Đừng… Đừng làm như vậy…”

Cung Thụy Thần không trả lời, một tay giữ chặt eo thon, một tay kéo qυầи ɭót cọ sát nơi nhỏ hẹp đó của cô.

“Ưm…” Lăng Nhược Tịch rêи khẽ một tiếng, cô ngồi trêи đùi anh không được tự nhiên cho nên vặn vẹo thân thể, sẵn giọng nói: “Đừng làm rộn… Ăn cơm… Lát nữa đồ ăn sẽ nguội…”

“Ăn…” Cung Thụy Thần nói thế nhưng lại mạnh mẽ tách hai chân cô ra, để cô dạng chân ngồi khóa trêи người mình, sau đó gạt bỏ qυầи ɭót nhỏ của cô qua một bên, lập tức đưa một ngón tay vào trong.

“Ưm… Đừng anh… Rút tay ra ngoài đi….” Cuối cùng Lăng Nhược Tịch cũng nhận ra anh không phải đang làm bậy hay trêu chọc, mà là anh thật sự muốn ‘làm’, cô sợ hãi hít sâu một hơi, giãy giụa muốn nhảy khỏi đùi anh, đang còn ban ngày, hơn nữa phòng làm việc bất cứ khi nào cũng có người đi vào, sao có thể để anh làm càn.

Cung Thụy Thần nhìn thấy cô không chịu ngoan ngoãn nghe lời, vặn vẹo như con mèo nhỏ, khiến cho anh không cách nào làm dạo đầu hoàn hảo được, bàn tay đang ôm eo cô tăng thêm chút sức lực, để cô biết đau mà cảnh cáo: “Đừng lộn xộn, một tiếng nữa anh còn đi họp, sẽ xong nhanh thôi.”

Lăng Nhược Tịch nghe thế thật sự dở khóc dở cười, sao lại là cô đang lộn xộn chứ, rõ ràng là anh bất chấp trường hợp hay tình huống, cứ muốn động ɖu͙ƈ bừa bãi thì có, cô không phối hợp ngược lại thành lỗi của cô? Cô không phục, dùng tay cố sức bấu anh hai cái, Cung Thụy Thần bị đau hít sâu vào, ánh mắt lập tức đanh lại, trả thù bằng cách dùng ngón tay bóp chặt khối thịt nhỏ non mềm nhạy cảm nơi cửa động của cô, rồi dùng sức bấm một cái.

“Á….” Lăng Nhược Tịch không có sự chuẩn bị, bị anh kϊƈɦ thích như vậy lập tức hét lên, nhưng nghĩ đến đây là phòng làm việc, thư ký Trần còn ở bên ngoài, cô nhanh chóng đưa tay che kín miệng, sau đó quay đầu trừng mắt với anh, nhỏ giọng oán trách: “Anh nhẹ một chút, tối qua anh bóp sưng rồi, bây giờ đi đứng còn khó chịu lắm đấy.”

Nghe ra được oán trách của cô, Cung Thụy Thần lập tức nhớ đến chuyện mất hồn đêm qua, thế là tâm tình càng tốt hơn cắn lấy cánh môi đang bĩu lên của cô, thân mật cưng chìu nói: “Em ngoan một chút, anh sẽ làm nhẹ hơn.”

Lăng Nhược Tịch bất mãn với lý do của anh, rầm rì giữa răng môi anh vài tiếng, nhưng ngược lại cũng rất ngoan ngoãn không hề uốn éo lộn xộn nữa.

Cung Thụy Thần thấy cô bằng lòng phối hợp, bên dưới cũng đã ướt đẫm, lập tức đặt cô xuống đất, để cho cô chống hai tay lên bàn làm việc, váy dài cũng bị xốc lên, sau đó cởi bỏ qυầи ɭót của cô đi, tách hai chân cô rộng ra một chút, không thể chờ được nữa mà kéo khóa quần xuống, giải phóng quái vật to lớn đang căng cứng của mình ra ngoài, sau đó thuận thế đẩy vào, đầu mãnh thú thành công chen lấn đi vào cửa mình nhỏ hẹp của cô.

“Ưm…” Lăng Nhược Tịch không kìm chế được mà rêи rỉ, vội vàng dùng tay che miệng, không ngừng nhắc nhở bản thân đây là phòng làm việc, không thể kêu rêи quá lớn tiếng được.

Nghe tiếng rêи rỉ đầy kiềm chế của cô, Cung Thụy Thần lại càng sôi sục máu nóng, mạnh mẽ đẩy vật nam tính vào trong, để đi đến chỗ sâu nhất đầy nhạy cảm của cô, mang theo ý xấu hung hăng cọ sát.

“A….” Hai tay Lăng Nhược Tịch mềm nhũn, cả thân thể run rẩy nằm sấp trêи bàn tiếng kêu rêи rỉ nũng nịu bất ngờ thốt ra rồi lại bị cô kìm nén, giống như nức nở mà lắc đầu nguầy nguậy, không nói trọn câu ‘Đừng mà….’

Tư thế kẹp chặt như vậy làm Cung Thụy Thần rất thoải mái, không hề để ý đến câu nói ‘Đừng mà’ của cô. Anh cúi người xuống kéo khóa váy ra, làm cho cả bộ ngực cùng lưng đều lộ ra ngoài, sau đó vùi mặt mình vào cổ cô gặm cắn da thịt nõn nà, cùng lúc đó bàn tay to cũng xuyên qua nách kéo áo ngực ra, rồi dùng sức nắn bóp bầu ngực mềm mại, dưới thân hung hăng va chạm một giây cũng không ngừng, xâm lấn huyệt nhỏ mập mạp của cô.

“A…A….”Đâm chọc mấy lần, Lăng Nhược Tịch đã nhanh chóng đầu hàng, thân thể cô ướt đẫm mồ hôi, huyệt nhỏ bị ɖu͙ƈ vọng to lớn của anh mở rộng ra hết cỡ làm cho nước mật thỉnh thoảng đi theo mãnh thú chảy ra ngoài, chậm rãi trượt xuống dọc theo hai chân trắng nõn rơi đọng xuống mặt đất.

Cung Thụy Thần cắm rút bên trong cô một hồi, cảm thấy không đã ghiền, lại thẳng lưng lên, hai tay nắm chặt cánh ʍôиɠ nõn nà trơn mềm của cô. Hạ thân anh trước sau như một, hung hăng va chạm vào cái ʍôиɠ trắng ngần ấy.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ông Xã Tiếp Chiêu Đi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook