Ông Xã Tiếp Chiêu Đi

Chương 87: Ăn cơm

Thủy Mạc Duyên Thiển

26/11/2020

“Anh hư, anh xấu lắm.” Qua một hồi lâu, Lăng Nhược Tịch mới tỉnh táo sau cơn cao trào, trừng mắt mắng người nào đó đang ngậm ý cười, cô cảm thấy anh như vậy vô cùng chói mắt, tủi thâm hừ hừ mắng hai câu còn chưa hết giận, liền mở miệng ra cắn lên vai anh một cái, nắm tay nhỏ cũng dùng sức đấm lên lưng anh.

Nhưng cô vừa mới trãi qua một hồi vận động kịch liệt. Sức lực hao mòn rất nhiều, căn bản đánh không đâu ra đâu. Nhìn thấy vẻ mặt cười trêu chọc của anh, cô như bong bóng xì hơi chẳng còn sức đánh mắng. Lăng Nhược Tịch lại càng thêm tủi thân, cuối cùng là lã chả nước mắt.

Cô vừa khóc, Cung Thụy Thần lập tức hoảng hồn, nghĩ đến vừa rồi mình chơi quá trớn, đã làm cô bị thương, anh nhanh chóng rút phân thân ra ngoài, vừa dỗ vừa ngồi dậy đưa tay xuống phía dưới của cô muốn kiểm tra: “Sao em khóc, chỗ nào bị đau à? Ngoan, đừng khóc.”

Không bị anh đè nặng, Lăng Nhược Tịch liền xoay người né tránh bàn tay đang muốn tìm kiếm bên dưới của anh, sau đó lấy chăn cuộn mình lại, đưa lưng về phía anh, khóc thút tha thút thít.

Cung Thụy Thần vừa nhìn đã biết đây không phải là bị đau, khẳng định là đang cảm thấy tủi thân, anh nhanh chóng nhích sang, từ phía sau ôm lấy cô lẫn chăn vào lòng, dịu dàng dỗ dành bên tai: “Được rồi, em yêu, đừng khóc nữa. Anh yêu em, rất yêu rất yêu. Anh không phải là mỗi ngày mỗi đêm đều dùng hành động thực tế bày tỏ sao. Nếu không yêu em, sao anh mỗi ngày đều muốn em không đủ như thế được.”

“Đó là vì anh chỉ yêu cơ thể của em.” Lăng Nhược Tịch vừa nghe thấy anh bằng lòng thừa nhận yêu mình, thì nín khóc, dù trong lòng vui mừng không thôi nhưng vẫn cố kiềm chế ý cười, xoay người lại nhìn anh, phản bác.

Cung Thụy Thần nhìn thấy cô mới khóc xong mà đôi mắt sáng như sao long lanh ngậm ý cười, không khỏi muốn trêu chọc cô một chút, thế là anh làm ra vẻ như không có gì nói: “À, vậy coi như anh yêu thân thể em cũng được.”

“Cung Thụy Thần, đồ khốn nhà anh….” Lăng Nhược Tịch nghe vậy tức giận cầm gối đầu bên cạnh ném lên người anh.

“Ha ha…. Được rồi, được rồi, không đùa nữa, không đùa nữa.” Cung Thụy Thần làm vài ba động tác đã kiềm hãm được con mèo nhỏ đang giơ vuốt nhe nanh rồi ôm kéo vào ngực mình, anh nghiêm túc nói: “Nếu như anh chỉ yêu thích thân thể của em mà nói, người đẹp hơn còn rất nhiều, được được được, em xinh đẹp nhất, em xinh đẹp nhất.” Cung Thụy Thần bị cô cắn một cái, dưới hàm răng bén nhọn của mèo hoang nhỏ, giọng nói của anh nhanh chóng thay đổi: “Coi như là em xinh đẹp nhất, nhưng phụ nữ xinh đẹp anh gặp cũng đã nhiều, chuyện này cũng không phải em là không được. Nhưng anh yêu em, chỉ một mình em thôi, cho nên thật sự không phải em là không được.”

Nghe anh chân thành tỏ bày như thế, Lăng Nhược Tịch ngốc ngốc nhìn anh hồi lâu, sau đó có chút nghẹn ngào, nắm lấy tay anh đặt trên mặt mình nói: “Nói lại lần nữa, Thụy Thần, nói lại lần nữa đi!” Cô dường như đã chờ đợi cả đời để nghe những lời này, bây giờ đã toại nguyện, nghe một lần sao có thể thỏa mãn được.

“Anh yêu em, chỉ yêu mình em, không phải em là không được.” Cung Thụy Thần bị cô mè nheo như vậy trong lòng cũng mềm nhũn như vũng nước, nhìn cô đầy thâm tình lặp lại một lần nữa.

“Em cũng yêu anh, Thụy Thần nói lại lần nữa, nói lần nữa.” Lăng Nhược Tịch kích động nhào vào ngực anh, ôm lấy cổ anh, hôn lung tung lên môi mắt anh, chỉ muốn anh lập lại lời nói đó một lần nữa.

“Ừm….” Cung Thụy Thần bị cô hôn lập tức nổi lên phản ứng, có thể nghĩ được vừa rồi anh quá mức kích động khiến cho đóa hoa nhỏ mảnh mai sưng đỏ lên rồi, nếu bây giờ lao đến một lần nữa, chỉ e sáng mai cô cũng không cần đi làm. Cách tốt nhất đó là đi ngủ, nhìn cô hưng phấn như thế, đoán chừng sẽ không ngủ được, phải tìm chuyện gì đó cho cô phân tâm mới được.

Thế là anh ngã về phía sau, nằm vật trên giường, nói: “Anh đói rồi, không có sức để nói chuyện nữa.”

“Ừm… Em sẽ làm đồ ăn khuya cho anh.” Bây giờ tâm tình Lăng Nhược Tịch vô cùng tốt, thấy anh kêu đói, không nói hai lời, nhảy xuống giường đi làm đồ ăn khuya cho anh.

Nhưng tìm nửa ngày cũng không tìm thấy áo ngủ anh vứt đi đâu, cũng lười phải tìm quần áo khác để mặc, cô nghĩ trong nhà cũng không có ai, rèm cửa thì kéo kín rồi, cứ để thân thể trần truồng như vậy chạy ra ngoài.

Cung Thụy Thần thấy cô cứ như thế đi ra ngoài, chỉ cần nghĩ đến chuyên cô trần truồng như vậy làm đồ ăn khuya cho mình, anh lập tức hưng phấn muốn phun máu mũi. Nhanh chóng chạy theo xuống dưới, chỉ thấy cô đã mở bếp, đang cầm đũa khuấy trứng trong bát.

Toàn thân cao thấp, cô chỉ mặc mỗi một cái tạp dề màu vàng, no tròn trước ngực như ẩn như hiện dưới lớp vải, lưng trần nõn nà ngoài hai sợi dây buột mỏng mang ra thì không còn gì che đậy.

Cái mông tròn cong vểnh lên thật là gợi cảm, mặc như vậy căn bản là không che đậy được gì, ngược lại càng tăng thêm vẻ quyến rũ, đây đúng thật là dụ người phạm tội. Cung Thụy Thần không tự chủ được xông đến, ôm lấy cô từ phía sau, hai tay luồn vào trong tạp dề, bắt lấy hai bầu ngực nặng trĩu xoa nắn liên hồi, song song đó anh còn cúi đầu gặm cắn cái cổ mảnh khảnh của cô, từ khe hở của tạp dề có thể thưởng thức được hình ảnh hai quả đào căng mọng bị anh nhào nặn không ngừng, biến hóa thành các loại hình dạng.

“Ưm…Ư….” Lăng Nhược Tịch ngửa đầu rên rỉ: “Đừng làm bậy, em còn chiên cơm trứng cho anh này, anh ngồi đó đợi đi.”

“Không muốn, anh muốn làm cùng với em.” Cung Thụy Thần ăn vạ tiếp tục trồng một quả dâu tây lên cổ vợ yêu.

“Anh như vậy sao em làm được, anh ngoan ngoãn ngồi chờ đi, em sẽ xong ngay đây.” Lăng Nhược Tịch né trái tránh phải, cách xa anh ra.

Cung Thụy Thần bị hành động né tránh của cô khiến phân thân bên dưới nổi loạn, tựa như chày sắt chọc vào mông cô, Lăng Nhược Tịch sợ quá không dám vặn vẹo nữa. Cung Thụy Thần vừa ôm cô vừa xoa nắn một hồi, xong rồi mới chịu nghe lời ngồi chờ ở bàn ăn.

Lăng Nhược Tịch rất nhanh đã làm xong một dĩa cơm chiên trứng thơm phức, lại nấu thêm cho anh bát canh gà nóng, sau đó lấy cái bánh kem cho mình, bưng một khay thức ăn như vậy ra ngoài.

Cung Thụy Thần thấy cô đi ra, liền đứng dậy đỡ khay đồ ăn cho cô, Lăng Nhược Tịch vô tình nhìn cái khổng lồ nào đó ở đối diện đang ngóc đầu chào hỏi, cô đỏ mặt, chủ động dạng chân ngồi lên đùi anh, mang theo ý xấu cọ cọ vài cái, dưới tiếng hít hà của Cung Thụy Thần, cô bèn trêu chọc anh: “Ông xã ~~ Em trai anh hình như cũng đói bụng nè, anh tính cho nó ăn no trước hay là no bụng trước đây?”

Chu cha ơi! Vợ nhỏ của anh có tiến bộ nha, còn dám trêu chọc anh nữa. Cung Thụy Thần cười xấu xa: “Anh có cách tốt hơn nhiều.” Nói rồi anh cũng không đợi Lăng Nhược Tịch hỏi lại, đã giữ chặt cái eo của cô, nâng cô lên nhắm vào chày thịt nóng bỏng của mình rồi buông tay, để cho cô ngồi mạnh xuống, nuốt hết tận cùng gốc rễ của mình.

“Ha ~~~~” Lăng Nhược Tịch không kịp chuẩn bị, bị động tác kích thích đột ngột đó của anh bật thét lên.

Sau khi vào tận bên trong rồi, Cung Thụy Thần cũng không vội chống đẩy, mà cứ nằm im trong cơ thể của cô, hưởng thụ hoa huyệt non mềm vì giật mình không ngừng co rút lại, đợi đến khi cô hơi bình tĩnh lại, anh mới ngậm vành tai cô, đùa bỡn: “Anh như thế này, vừa có thể cho em trai ăn no bụng, sao hả, em gái em ăn có no hay không?”

“Ừm ~~~” Tư thế này vào quá sâu, Lăng Nhược Tịch có chút khó chịu ngửa đầu thở dốc.

Cung Thụy Thần hôn lên môi cô hai cái, cười cười dụ dỗ cô: “Ngoan, bé cưng của anh, đút anh ăn đi.”

Lăng Nhược Tịch xấu hổ, nện lên ngực anh vài đấm, nhưng cũng rất nghe lời, cầm dĩa cơm chiên trứng lên, múc một muỗng đút vào trong miệng anh.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ông Xã Tiếp Chiêu Đi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook