Ông Xã Thần Bí

Chương 4: Tốt nhất cô nên giết chết tôi

Tiểu Chủ

16/07/2020

Ngoài cửa.

Phóng viên vẫn chưa hề rời đi, còn thêm một đám người của nhà họ Tô nữa, Tô Yến Nhi mặc váy trắng đứng nổi bật giữa đám người.

Tô Ánh Nguyệt hất cằm đi tới, cô chưa kịp mở miệng thì Tô Yến Nhi đã đau lòng thốt lên: "Ánh Nguyệt, sao em vẫn tính tình như vậy, năm đó cấp ba sẩy thai... chà."

"Bốp!"

Tô Ánh Nguyệt giơ tay tát mạnh cho cô ta một cái.

Tô Yến Nhi như bông hoa trắng nhỏ tao nhã, vô số con trai nhà quyền quý ái mộ cô cả nhà họ Tô, cô ta lúc nào cũng giữ thể diện, còn con gái thứ hai nhà họ Tô là cô lại mang tiếng xấu, vô lễ, thô lỗ, vô lý.

Nên trước mắt bao nhiêu người cô tát Tô Yến Nhi, Tô Yến Nhi quyết sẽ không đánh trả.

Phóng viên vẫn đang chụp không ngừng, Tô Yến Nhi ôm mặt, ánh mắt dừng lại trên người Trần Minh Tân phong độ phi phàm sau lưng Tô Ánh Nguyệt, ánh mắt run lên, ghê tởm, thế mà tiện nhân này lại được lợi, không phải Phan Viết Huy.

Nhưng chỉ cần đạt được mục đích là được.

"Ánh Nguyệt, sao em vẫn u mê không tỉnh ngộ như vậy, đợi ông nội trở về em ngoan ngoãn nhận sai với ông là được rồi." Tô Yến Nhi bưng mặt, đáy mắt hơi ngấn nước.

Tô Ánh Nguyệt tiến lên một bước, một tay nắm chặt vạt áo Tô Yến Nhi, cô nghiêng đầu kề sát lỗ tai của cô ta, âm thanh lạnh lùng: "Tô Yến Nhi, lần này, cô tốt nhất nên giết chết tôi, đó là cách dễ nhất, bằng không chỉ cần tôi còn sống ngày nào thì sẽ trả lại tất cả những việc cô đã làm với tôi ngày đó.”

Nói xong, cô đẩy mạnh Tô Yến Nhi ra, vẻ mặt kiêu ngạo đẩy từng người chặn ở trước mặt ra, nhanh chóng bước đi.

Sau khi phóng viên thấy Trần Minh Tân đi ra, cũng không dám chặn Tô Ánh Nguyệt lại nữa.

Phóng viên đều là do Tô Yến Nhi tìm đến, Tô Ánh Nguyệt đã rời đi, tất nhiên họ cũng đi.

Trần Minh Tân đứng tại chỗ, đôi mắt tĩnh mịch sâu không lường được.

Cấp ba sẩy thai, rõ ràng tối qua anh thấy vẫn còn trong trắng.

Có tiếng bước chân tới gần.

Trần Minh Tân ngẩng đầu, nhìn thấy Tô Yến Nhi một bên mặt sưng đỏ đứng ở trước mặt, anh vẻ mặt không đổi nhìn cô ta một cái, quay người muốn đi.

Tô Yến Nhi yếu ớt mở miệng: "Anh này, xem ra anh là một người tốt, tôi thay Ánh Nguyệt xin lỗi anh, tôi sẽ không để phóng viên để lộ ảnh chụp của anh làm liên luỵ đến thanh danh của anh."

Người đàn ông này thật quá quyến rũ, cô ta đã cho người điều tra cẩn thận, người này không có địa vị gì, nếu không, cô ta cũng ái mộ người đàn ông như vậy.

Nếu đổi lại là người đàn ông khác trông thấy dáng vẻ này của Tô Yến Nhi, chỉ sợ là hận không thể móc trái tim dâng lên cho cô ta, nhưng Trần Minh Tân chỉ lạnh lùng liếc nhìn một cái, giống như không nghe thấy, rồi quay người rời đi.

Tô Yến Nhi đứng tại chỗ căm hận dậm chân, bao nhiêu quyền quý thành phố Vân Châu cô ta cũng không để ở trong mắt, bây giờ đã hạ mình nhắc nhở người đàn ông này, thế mà anh không hề cảm kích.

Tô Ánh Nguyệt quay về khu nhà trọ mà cô ở một mình, rúc cả người vào trong chăn ngủ đến không biết trời đâu đất đâu.

Cô biết, không quá hai giờ tất cả những người có máu mặt ở thành phố Vân Châu đều sẽ biết chuyện của cô và Trần Minh Tân.

Ngủ một giấc đến khi trời tối, cô tùy tiện nấu một bát mì, ngồi trước máy tính lên mạng, lướt các trang web tin tức lớn một chút.

Không có, tất cả đều không có.

Cái này không phù hợp với phong cách của Tô Yến Nhi.

Tô Ánh Nguyệt buông đũa đi mở TV, đổi rất nhiều kênh tin tức đều không có, trái lại cô để ý đến một tin tức.

"Gần đây, tổng giám đốc tập đoàn L.K trùm tài chính Châu Âu đã về nước, nhưng vẫn chưa lộ diện trước truyền thông."

Tô Ánh Nguyệt cẩn thận suy nghĩ một chút, nghe nói tổng giám đốc tập đoàn L.K này rất thần bí.

Tướng mạo không rõ, không biết là già hay trẻ, cũng không biết tên gọi là gì, chỉ biết nguyên quán là thành phố Vân Châu, là truyền kỳ của giới kinh doanh, so với anh ta cái gọi là quyền quý thành phố Vân Châu chỉ là cặn bã.

Tổng giám đốc tập đoàn L.K không có quan hệ gì với cô.

Tắt TV, cô cũng chưa thấy tin tức có liên quan đến mình, bản thân đang cảm thấy buồn bực thì điện thoại lập tức vang lên. Cô lấy tới xem, lại là điện thoại của Tô Thành.

Tô Ánh Nguyệt chuẩn bị tâm lý cho mình một chút, rồi mới nhận điện thoại, cô nói chậm hết sức: "Ông nội."

Đầu kia điện thoại truyền đến tiếng hét giận dữ của Tô Thành: "Còn chưa cút về à."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ông Xã Thần Bí

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook