Ông Xã Thần Bí

Chương 627: CỨ ĐỂ HỌ TÀN SÁT LẪN NHAU

Tiểu Chủ

23/02/2021

Tô Ánh Nguyệt nhìn nụ cười trên mặt Lục Thời Sơ, nhưng lại cảm thấy buồn bực không giải thích được.

Cô mở miệng, nhưng vẫn chưa nghĩ ra được nên nói gì.

“Ánh Nguyệt, anh không trong sạch như em nghĩ, anh thực sự rất đáng khinh, làm em thất vọng rồi.” Nụ cười trên mặt Lục Thời Sơ rốt cục cũng giảm bớt được một chút, vẻ mặt ôn nhu lộ ra chút buồn bực.

Tô Ánh Nguyệt quay đầu sang một bên, không nhìn anh.

Cô sắp xếp ngôn ngữ rồi nói: “Nhưng ngay từ đầu anh cũng bị họ đe dọa nên mới buộc phải giúp họ thôi.”

Nét mặt Lục Thời Sơ hơi sững lại, một lúc lâu sau, anh mới thì thào nói: “Em không cảm thấy bây giờ anh rất tồi tệ sao?”

“Không ai có thể cả đời không đi sai đường, không làm sai chuyện, phạm sai lầm một thời gian thì có vấn đề gì, anh còn trẻ mà, anh có thể sửa chữa.”

Bàn tay trên chân của Tô Ánh Nguyệt nắm chặt thành hình nắm đấm, cô không thể ghét Lục Thời Sơ, cho dù anh có làm chuyện xấu, cô cũng không thể ghét anh, cô chỉ hy vọng anh có thể đi đúng hướng.

Lục Thời Sơ thì thào: “Không vấn đề gì?”

“Đúng, anh làm sai điều gì cũng không quan trọng, anh còn có thể sửa là được.” Không ai có thể không mắc sai lầm, chỉ cần bản thân thực sự hối hận thì đó không phải vấn đề lớn.

Lục Thời Sơ ngước nhìn cô, ngừng nói nữa.

Sao lại không có vấn đề gì được chứ?

Anh biết kiếp này, sẽ không có chỗ cho anh trong lòng Tô Ánh Nguyệt.

Khi đưa ra quyết định bảo Lý Yến Nam chuốc vi-rút "K1LU73" cho Trần Minh Tân, anh đã cho rằng khả năng này sẽ xảy ra rồi mà?

Từ trước đã cho là như vậy, nhưng khi ngày này thực sự đến, anh vẫn cảm thấy có chút không chịu nổi.

Anh đưa tay che ngực.

Có chút đau nhức.

Phát súng của Trần Minh Tân lúc đó đã gần như lao tới biên giới tim anh, chỉ còn một chút nữa thôi là anh sẽ không bao giờ sống sót để nhìn thấy Rô Ánh Nguyệt nữa.

Nhìn thấy anh đang ôm ngực mặt tái nhợt, giọng điệu của Tô Ánh Nguyệt xen lẫn chút lo lắng: “Anh… sao thế? Thương tích của anh…”

“Gần như ổn rồi, chỉ cần bản thân không tìm đường chết thì không thể chết được, em có thể quay lại nói với Trần Minh Tân là, tài thiện xạ của anh ta thực sự không chính xác gì cả.”

Lục Thời Sơ lại cười, nhưng nụ cười có chút khắc nghiệt.

Tô Ánh Nguyệt mím môi, sắc mặt trắng bệch hơi chìm xuống.

Lục Thời Sơ nghiêm túc nói: “Ánh Nguyệt, lần cuối, với tư cách là anh trai Thời Sơ của em, anh muốn khuyên em vài câu, em có muốn lắng nghe không?”

Tô Ánh Nguyệt cảm thấy hơi buồn khi nghe thấy sự cầu xin trong giọng điệu của anh.

Cô mím môi: “Anh nói đi.”

Sau câu trả lời của Tô Ánh Nguyệt, một sự ngạc nhiên thoáng qua trong mắt Lục Thời Sơ, sau đó anh trở nên nghiêm túc lại: “Nếu có thể, tốt hơn em nên rời khỏi Trần Minh Tân.”

Khi nghe được lời này Tô Ánh Nguyệt đột nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt hơi thay đổi: “Anh…”

Lục Thời Sơ dường như đã lường trước được phản ứng của Tô Ánh Nguyệt từ lâu, anh nhìn cô một cách bình tĩnh: “Em nghe anh nói trước, được không?”

Tô Ánh Nguyệt gật đầu, nghe anh nói tiếp.

“Ở bên cạnh anh ta rất nguy hiểm, lần trước bị anh ta bắt đi, bản năng bác sĩ của anh phát hiện ra anh ta có chút bất thường, anh đã nghiên cứu chế tạo "K1LU73", anh nhận thức rõ được tác dụng phụ của nó, quả thực có một số tổn thương đối với hệ thần kinh của con người, nhưng cũng không quá nghiêm trọng, hơn nữa với khả năng của Grissy thì có thể chữa khỏi. Ngoài ra, Grissy và anh ta chắc hẳn có một mối liên hệ mật thiết nào đó, nhưng mối liên hệ này anh hiện tại không rõ ràng lắm, vì cho đến bây giờ anh vẫn chưa nhìn thấy thủ lĩnh của Grissy.”

Nụ cười trên mặt đã giảm bớt, bộ dáng nghiêm túc chẳng khác nào dáng vẻ dặn dò Tô Ánh Nguyệt uống thuốc khi trước, khiến Tô Ánh Nguyệt có chút sững sờ.

Nhưng sau khi nói xong, bàn tay che ngực càng siết chặt hơn, cứ như thể nói một câu dài như vậy khiến anh cảm thấy rất mệt.

Tô Ánh Nguyệt không thể hiểu được ý nghĩa trong lời nói của Lục Thời Sơ, sau khi căn phòng yên tĩnh đi rất nhiều, Tô Ánh Nguyệt mới tìm lại được giọng nói của mình: “Hiện tại Trần Minh Tân đã tốt hơn rất nhiều, cũng trở lại như cũ rồi.”

Khi Lục Thời Sơ nghe thấy điều này, một chút ngạc nhiên thoáng qua trên khuôn mặt anh, nhưng anh không nói gì.

“Anh nói đi, Grissy có liên hệ gì với anh ta?” Cô không tin câu nói của Lục Thời Sơ chút nào.

Mối liên hệ giữa Trần Minh Tân và Grissy gì chứ?

Grissy luôn cố tình thôn tính Tập đoàn LK, ngoài mối liên hệ này, Tô Ánh Nguyệt không thể nghĩ ra mối liên hệ nào khác giữa Trần Minh Tân và Grissy.

“Em không tin anh sao?” Lục Thời Sơ hỏi cô.

Tô Ánh Nguyệt không nói có hay không.

Nhưng Lục Thời Du biết Tô Ánh Nguyệt không tin những gì anh nói.

“Dù sau này chúng ta không bao giờ gặp lại nhau nữa, anh cũng sẽ không còn là anh trai Thời Sơ của em nữa, anh cũng mong em luôn sống tốt, mong em bình an vô sự, dù sao thì ở bên Trần Minh Tân cũng nguy hiểm, anh không có ý gì khác, cũng không phải đang muốn chia rẽ hai người.”

Lục Thời Sơ nói xong những lời này, anh hơi thở hổn hển, cầm chai nước khoáng lên, mở nắp uống một ngụm, nhưng vẻ mặt vẫn có chút khó coi.

“Không có ai chăm sóc anh sao? Anh chỉ uống cái này à?” Thậm chí còn không có một cốc nước nóng?

Lục Thời Sơ vẫn đang trong thời gian dưỡng thương, dù sao cũng nên uống nước nóng, bệnh nhân thì nên tránh để bị nhiễm lạnh, Lục Thời Sơ là bác sĩ mà anh còn không biết những chuyện này.

“Anh ổn mà.” Lục Thời Sơ nhướng mắt, giọng nói rất nhẹ nhàng: “Ánh Nguyệt, anh đã nói xong những gì muốn nói rồi, em về đi, đi ra ngoài lâu quá, Trần Minh Tân sẽ lại nghi hoặc.”

Khi nói ra những lời đó, anh thực sự không có ý chia rẽ cô và Trần Minh Tân.

Quan hệ giữa anh và Tô Ánh Nguyệt đã phát triển đến mức này, sao anh còn có thể làm chuyện khiến cô khó chịu.

Lục Thời Sơ đã ra lệnh đuổi khách, cô vốn cũng không muốn ở lại quá lâu nên đứng dậy, ánh mắt rơi vào khuôn mặt tái nhợt của anh, lời nói quan tâm đến bên miệng thì đột ngột dừng lại.

“Tuy rằng lúc trước anh đã khiến tính mạng của Trần Minh Tân gặp nguy hiểm, nhưng cuối cùng anh đã cứu được anh ấy, về sau Trần Minh Tân bắt anh, muốn giết anh, giờ hai người coi như hoà nhau đi, nếu…”

Những lời sau đó có vẻ hơi khó nói, Tô Ánh Nguyệt nắm chặt tay, như là cổ vũ chính mình.

“Nếu anh vẫn nhất quyết không rời khỏi Grissy, vậy thì sau này em sẽ không xen vào chuyện giữa anh và Trần Minh Tân nữa.”

Ý tứ rất rõ ràng, về sau nếu anh nhất định ở lại Grissy, đứng ở phía đối lập với Trần Minh Tân, vậy thì khi anh và Trần Minh Tân đối đầu với nhau, Trần Minh Tân có muốn làm gì anh, cô cũng không thể giúp gì được.

Cô không muốn hai người cô quan tâm ở hai phía đối lập nhau.

Tuy nhiên, mọi chuyện đã như thế này, cô không thể cứu vãn bằng chính sức lực của mình được nữa.

Bây giờ, cô chỉ có thể chọn không can thiệp là tốt nhất.

Tuy nhiên, trong thâm tâm cô biết, dù có nói như vậy, nhưng nếu ngày này thực sự đến, cô vẫn sẽ không để bọn họ chém giết lẫn nhau.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ông Xã Thần Bí

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook