Ông Chồng Lớn Tuổi

Chương 43: Dụ Trừng say rượu.

Hoahongnohoa

24/10/2020

Bữa nay là ngày bác sĩ Dương đi công tác trở về, nhưng về đến sân bay lại không thấy Dụ Trừng ra đón, điện thoại cậu cũng không gọi được, anh rất lo lắng, vội lên taxi về nhà mà không thèm nhìn đến tên trợ lý đi chung.

Xe đi được nửa chừng thì nhận được điện thoại đến đón cậu ở quán rượu hai người thường hay ăn.

Lúc đến quán ăn nhìn thấy cậu bất tỉnh nhân sự, anh liền muốn nổi điên lên. Nhưng vẫn kìm chế được cổng cậu ra xe.

Về đến chung cư anh để cậu lên vai vỏng, còn hành lý nhờ taxi mang lên trước cửa nhà trước dùm anh.

Dọc đường đi Dụ Trừng dường như ngửi được mùi hương quen thuộc của bác sĩ Dương liền làm càng. Cậu le lưỡi liếm liếm quanh lỗ tai anh. Hai tay lại để nơi vú anh mà se. Thỉnh thoảng lại hôn lên má anh, cổ anh.

Bác sĩ Dương bị những động tác say rượu của Dụ Trừng mà như củi khô gặp lửa. Anh nhanh nhất có thể cỏng cậu một mạch vào đến phòng ngủ. Lúc đi angang qua hành lý trước nhà anh liền lấy chân đá vào rồi khóa chốt cửa lại.

Bác sĩ Dương vào đến phòng vội vàng cởi quần đùi xuống , đôi bàn tay vuốt ve thân thể đầy ái dục của Dụ Trừng, bàn tay trượt đến cơ ngực rắn chắc . Anh xoa nắn hai núm vú của cậu giống đứa trẻ lăn bi. Càng xoa càng cảm thấy nghiện, cuối cùng còn dùng miệng cắn, vươn đầu lưỡi ra liếm " Chậc chậc" mỗi tất thịt quanh vú cũng không buông tha , không ngừng dùng răng cắn mút.

"uhm... nhẹ thôi... A..." Ý thức bây giờ của Dụ Trừng không được minh mẫn cho lắm , bởi vì tác dụng của cồn nên bên trong cơ thể vừa nóng vừa ngứa , nay lại bị anh làm thoải mái đến cực điểm. Cậu một bên nhẹ giọng rên rỉ một bên phối hợp động tác của anh.

Bác sĩ Dương đem núm vú đã căng cứng trong miệng nhả ra , đầu lưỡi ở trên hai núm vú đaỏ đảo quanh, sau đó liếm dọc lên cái cổ thon dài , rồi ngậm lấy trái cổ cuả cậu mút, liếm.

" Anh thật sự chịu hết nổi em rồi, đã dặn không được uống nhiều rượu, bây giờ xem em say thành dạng gì rồi. "

Dụ Trừng nâng mặt mình lên hôn vào cái miệng đang chất vấn cậu. Cậu mút thật mạnh vào đôi môi rồi buông ra ngã đầu trở về.

" Mau!... Mau đến cho em! Ông xã......! " Dụ Trừng liếm cánh môi mình nói lời quyến rũ Bác sĩ Dương.

" Được! Bà xã xấu xa, dám quyến rũ anh, hôm nay anh sẽ cho em sống không bằng chết "

Bác sĩ Dương dùng hai ngón tay cho vào trong mông thịt của cậu, ra ra vào vào theo đó cũng có chút dịch ruột non bị ngón tay móc ra , nhỏ giọt ở trên grap giường. Dụ Trừng quỳ bò ở trên giường, chổng mông tùy ý để anh đùa bỡn, tấm lưng khoẻ đẹp hiện lên một tầng mồ hôi mỏng.

Bác sĩ Dương một tay khuếch trương mông thịt của Dụ Trừng, một tay thưởng thức nhục cảm của cánh mông, sau đó dùng một tay khác đánh vào mông cậu, "Ba ba ba", làm cho mông thịt cậu có chút run run.

"Dám trái lời anh uống rượu đến không tự về được " nói xong anh lại đánh vào mông cậu thêm vài cái

" Em nào có... Đau a!.... Do anh bỏ bê em trước... "

" Anh nào có! " bác sĩ Dương ngơ ngác nhìn người phía dưới đỏ mắt ướt át.

Lúc này bác sĩ Dương vội rút tay mình ra khỏi cúc huyệt của cậu, đồng thời cũng đở cậu dậy ngồi lên đùi anh, hai người mặt đối mặt.

"Nhìn anh! " Bác sĩ Dương nân mặt Dụ Trừng lên để cậu nhìn vào anh.

Dụ Trừng nghe theo lời anh ngước mắt nhìn anh, nhưng vẽ mặt vẫn còn rất uất ức

" Tại sao điện thoại anh toàn là tên trợ lý đó bắt máy? Tại sao hắn cái gì cũng anh Dương này anh Dương kia? Tại sao anh không điện thoại cho em, dù em đã điện cũng nhờ hắn ta nhắn với anh? Còn có hình này là như thế nào?"

Dụ Trừng nói một mạch "tại sao!?" với bác sĩ Dương. Dù biết mọi khi anh đi công tác đều sẽ rất ít điện thoại cho cậu, Anh sẽ tranh thủ thời gian nhanh nhất về với cậu. Nhưng lần này đi hai ngày mà lại dẫn theo tên trợ lý chết tiệt đó.

Hắn ta tuyên bố với cậu khi hai người tình cờ gặp nhau ở phòng nghĩ bác sĩ Dương rằng:" tôi sẽ cướp bác sĩ Dương từ tay cậu! "

Lúc ấy cậu cũng rất ngạc nhiên vì hắn nói xong liền đi ra khỏi phòng mặc cậu ngơ ngác há miệng.

Cùng lúc này lại có một bác sĩ bước vào:" Em dâu! Anh nói, em sắp có tình địch rồi nha! ".

Dụ Trừng nói với bác sĩ Tống:" Anh này! Em đã nói bao nhiêu lần rồi! Đừng kêu em bằng em dâu mà! ".

" A! Được! Được!... Anh không trêu em nữa! ".

Bác sĩ Tống gật đầu:" Cái tên công tử đó nói gì với em vậy! "

" Anh biết cậu ta! " Dụ Trừng tính không nói nhưng không thể không tìm hiểu:" hắn nói, hắn sẽ dành bác sĩ Dương "

" Oh my good! Thật cá tính nha! " trên mặt bác sĩ Tống biểu hiện thật sinh động.

"..."

" Cậu ta là trợ lý giảng dạy cho A. Dương trong lần công tác này. Cậu ta còn là con viện trưởng nha"bác sĩ Tống chậc lưỡi vài cái rồi nói:" Cũng đã tỏ tình với A. Dương hôm qua trong tiệc hàng tháng của khoa".

Dụ Trừng đùng một cái chết trân tại chỗ.

" Nhưng.... " bác sĩ Tống mập mờ không nói

"Nhưng sao? "

" A. Dương từ chối tại lúc đó, còn nói đã có người mình yêu, cũng nói hai người đang sống chung. Nhưng cậu ta không tin, A. Dương đành lấy điện thoại đưa hình em cho cậu ta xem, mà còn đúng hình em khoả thân em đang ngủ nữa chứ. " bác sĩ Tống liếc nhìn Dụ Trừng như tên biến thaí.

"....!!!"

"Anh không biết, lúc anh giảng dạy điện để trong aó khoác, ngay ghế cậu ta ngồi. Cậu ta cũng không nói có ai điện, mà lúc anh coi cuộc gọi cũng không thấy em điện, anh nghĩ em bận thi nên không điện thoại cho anh. " bác sĩ Dương giải thích từng cái tại sao của Dụ Trừng "còn chuyện tấm hình anh không biết thật, lúc này hình như đang trên taxi ra sân bay, anh ngủ nên không biết".

" Thật không biết! " cậu nghi ngờ nhìn anh

" Thật! Anh mà nói dối em, anh sẽ không được làm tình với em". Anh dơ một tay lên thề trước mặt cậu.

" Vậy còn chuyện cậu ta tỏ tình với anh thì sao?" Dụ Trừng nhéo eo anh hỏi.

" Sao em biết! Tên Tống Hàn nói với em? " anh kéo tay đang nhéo của cậu đen xen năm ngón tay cậu vào tay anh.

"Um! Hắn còn nói sẽ cướp anh " lúc này mắt Dụ Trừng rũ xuống.

" Anh yêu em! Anh chỉ thuộc sở hữu của em! Trừ khi em bỏ rơi anh mà thôi! Không ai cướp anhđi được cả! Trái tim anh đã để sang con người em! ".

Bác sĩ Dương nói xong liền dán cánh môi mình vào môi cậu một cách dịu dàng nồng ấm rồi chợt buông môi cậu ra:" Mai anh sẽ xin đổi trợ giảng mới "

" Lỡ như bệnh viện không chịu, dù gì cậu ta cũng là con viện trưởng chỗ anh làm " Dụ Trừng xem như chấp nhận lời giải thích của anh. Nhưng cậu cũng sợ anh sẽ bị làm khó dễ ở cơ quan.

" Họ sẽ không dám! Rất nhiều bệnh viện đang muốn mời anh về làm. Em không cần phải lo" anh bắt đầu thaí mái tay chân.

Ngón tay anh bắt đầu tìm kiếm cúc huyệt đi vào, mới vừa vào Dụ Trừng đã hút chặt ngón tay anh đến phát đau.

"Xem ra anh bắt đầu em tập cúc huyệt không uổng phí nha. Em xem trong tràng nhục vừa nóng lại vừa trơn , cắn ngón tay của anh không chịu nhả ra !"

"A a... A..." Dụ Trừng không nói lời nào, chỉ là vùi đầu vào hỏm vai anh rên rỉ một cách phóng đãng.

"Uhm... Đổi cái to hơn... Dùng uhm, dùng tính khí của anh a..." Dụ Trừng nhìn anh

" Mau! chổng mông lên! "

Bác sĩ Dương vạch cánh mông Dụ Trừng ra rồi trực tiếp đưa tính khí mình đến ửa cúc huyệt. Sau đó nhấn mạnh vào.

"A a ! to quá trướng quá !" Đột nhiên tính khí to lớn tiến nhập vào thân thể làm cả người Dụ Trừng co chặt , cơ thịt ở trên mông và đùi đều nổi lên , hai tay nắm chặt grap giường , lớn giọng rên rỉ.

"Em ! Thật chặt ! Ưm..." Bác sĩ Dương hít sâu một hơi.

Bác sĩ Dương vừa thao vừa niết hai nụ hoa trước ngực của cậu vê đi vê lại. Phía sau lưng chọc càng ngày càng sâu, tính khí của bác sĩ Dương mãnh đem dâm thuỷ trong nhục huyệt bắn ra bên ngoài, chảy ướt một mảng tính khí và lông mao của Dụ Trừng.

Bác sĩ Dương càng ngày càng tăng nhanh tốc độ ra vào, như muốn đâm tới ruột non của cậu.

"A!... Sâu quá... Sẽ hỏng ruột.... Đừng... Quá... Sâu.... A!... Kích thích.... Aaaaa... Quá.... " Dụ Trừng bị anh ra vào mạnh mẽ như muốn điên loạn.

"A..... A.... Bắn.... " hai người đồng thanh điên cuồng.

P/s: Từ chap sau Tiểu khóc nhè của bác sĩ Dương sẽ mang thai nha!!!!!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ông Chồng Lớn Tuổi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook