Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Mùa đông ở Tô Giang rất lạnh trời cũng tối sớm hơn, trong xe có đầy đủ máy sưởi làm cho người ta thiu thiu ngủ, lúc này Tưởng Văn Hi ngồi ở ghế lái nhìn thẳng về phía trước chăm chú lái xe, cô ngồi ngay cạnh Yến Đình Nam nên cô cảm giác có hơi quỷ dị.

Vốn có tài xế đến đón Yến Đình Nam nhưng ai biết đi được nửa đường thì xe bị chết máy, vì thế nên Tưởng Văn Hi làm người tốt một lần và Yến Đình Nam không hề khách khí mà ngồi lên xe.

“Tôi nhớ Văn Hi từng nói yêu cầu về tính cách nửa kia của mình.” Yến Đình Nam đột nhiên nói.

Tưởng Văn Hi sửng sốt một chút rồi ‘ừ’ một tiếng.

“Như vậy Văn Hi có vừa lòng với Yến Hướng Huy không?”

“Yến thất xuất sắc như vậy nên tôi đây cũng vừa lòng.”

Yến Đình Nam cười khẽ một tiếng, lại dùng tay xoa ấn đường của mình: “Kiều Kiều, nếu bảo em từ hôn với hắn thì em có bỏ được không đây.”

Tưởng Văn Hi dừng xe ở ven đường, cô cảm thấy hơi bực bội quay qua nhìn Yến Đình Nam: “Chú có ý gì đây?”

Yến Đình Nam nhìn cô, hắn chỉ cảm thấy một cô gái như vậy mà gả cho Yến Hướng Huy và sau này cô ấy biết chuyện tình cảm giữa chú cháu họ thì cô ấy sẽ bị tổn thương thế nào đây, liệu một cô gái nhỏ luôn được nuông chiều luôn được bảo vệ có chịu nổi tổn thương đó không hay sẽ héo mòn theo năm tháng. Hắn từng tiếc nuối vì biết cô sẽ gả cho người khác, nhưng bây giờ hắn biết đó là hố lửa việc cứu cô ấy ra khỏi đó là chuyện nên làm.

“Kiều Kiều, những lời tôi nói với em ở Bình Giang đều xuất phát từ trong lòng tôi, việc cầu hôn em cũng là thật tâm, tôi vốn nghĩ sẽ cầu hôn em vào ngày sinh nhật ông ngoại em nhưng lại biết được tin em sắp đính hôn từ chỗ Minh Ái, tuy rất tiếc nuối nhưng tôi nghĩ em còn trẻ như vậy mà em và hắn cũng có tình thanh mai trúc mã, hơn nữa Yến Hướng Huy là người không tồi cho nên việc em gả cho hắn cũng không kém hơn so với việc em gả cho tôi.”

Tưởng Văn Hi nghe thấy trong giọng nói của Yến Đình Nam có tiếc nuối và cũng có cả hối hận, kỳ thật trong lòng cô cũng hơi do dự nhưng cô cảm thấy bản thân bị Yến Đình Nam trêu chọc, không biết trời xui đất khiến thế nào cô lại nói: “Lần đó tôi gọi điện thoại cho chú là muốn nói tôi muốn gả cho chú.”

Tưởng Văn Hi cười nhạt: “Nhưng thứ gọi là duyên phận thật là kỳ lạ, là tôi và chú Yến không có duyên.”

“Nhưng tôi lại cảm thấy bản thân rất có duyên với Kiều Kiều em đó.” Yến Đình Nam sủng nịch sờ đầu Tưởng Văn Hi: “Kiều Kiều, em còn nhớ tôi đã từng nói gì không? Tôi dã nói tôi sẽ yêu thương em, nuông chiều và che chở cho em thì nhất định tôi sẽ làm được.”

Tưởng Văn Hi thấy thái độ thân mật của hắn thì ngây ngốc hỏi: “Chú Yến, bây giờ chú đang muốn thọc gậy bánh xe sao?”

Yến Đình Nam thiếu chút bị sặc nước miếng, nhưng khi rơi vào trong tình huống hiện tại thì hắn cảm thấy hối hận vì ngày đó không chờ thêm vài giây, nếu lúc đó hắn chờ thêm vài giây thì có lẽ hắn đã trở thành vị hôn phu chân chính của cô mà không cần phải đi làm tiểu tam đi thọc gậy bánh xe mưu đồ thượng vị thế này….

“Vốn em nên gả cho tôi sao lại nói là thọc gậy bánh xe được chứ.” Yến Đình Nam hơi dừng lại, hắn đến gần Tưởng Văn Hi nói bằng giọng trầm thấp và có chút ái muội: “Kiều Kiều, sức quyến rũ của em quá lớn cho dù đi làm tiểu tam thì tôi cũng cam tâm tình nguyện.”

Hơi thở ấm nóng trực tiếp phả vào làn da của Tưởng Văn Hi làm lông tơ của cô cứ dựng ngược hết cả lên, một người đang ông luôn cao cao tại thượng lại nói ra một câu như vậy càng dễ làm lay động lòng người, Tưởng Văn Hi hơi đỏ mặt nhưng cô không lùi bước mà di chuyển gần thêm một chút làm chóp mũi hai người chỉ còn cách nhau vài centimet: “Lớn thế nào?”

Yến Đình Nam thuận thế hôn lên môi cô: “Muốn ăn em.”

Tưởng Văn Hi cảm thấy máu toàn thân giống như ngưng tụ lại sau đó bắt đầu quay cuồng, một người đứng đắn uy nghiêm như Yến Đình Nam làm cho người ta kính sợ khi nói ra lời thô tục thì làm người ta khó có thể kìm chế, cô chủ động vươn tay chủ động ôm lấy cổ Yến Đình Nam rồi thong thả liếm môi hắn nhẹ nhàng nói: “Vậy chú còn chờ cái gì nữa.”

Tuy bình thường Yến Đình Nam đứng đắn uy nghiêm nhưng hắn cũng là một người đàn ông, hiện giờ còn nhìn thấy bộ dạng này của Tưởng Văn Hi thì hắn nhanh chóng lộ rõ ra bản tính của một người đàn ông, hắn cười một tiếng không ôn hoà như thường ngày lại có chút xấu xa làm cho lòng người trở nên ngứa ngáy, ngay sau hắn ngậm lấy đôi môi nhỏ xinh của cô, hắn cẩn thận liếm môi dưới rồi lại dùng ngậm đôi môi vào trong miệng mà vuốt ve. Tưởng Văn Hi cũng chủ động đưa đầu lưỡi của mình ra linh hoạt đưa vào trong miệng hắn cuốn lấy đầu lưỡi của hắn.

Sương đã đọng lại trên cửa sổ xe làm cho cảnh tiên diễm bên trong, nhưng nghe tiếng động phát ra từ bên trong cũng không khó để đoán ra được bên trong đang có hai người đang triền miên.

Áo lông của Tưởng Văn Hi đã bị mở khoá ở dưới, hai tay cô luồn vào mái tóc dày của hắn ngửa đầu thở hổn hển, người kia chợt động vào chỗ nào đó làm cho Tưởng Văn Hi muốn đẩy ra lại có chút luyến tiếc sự sảng khoái vào lúc này, cô chỉ có thể nỉ non một cách đứt quãng: “Nhẹ.. Nhẹ chút.... Chậm.. Chậm một chút.”

Yến Đình Nam không nghe lời cô mà tay và miệng càng thêm làm càn làm cho tiếng nước càng rõ ràng hơn, mơ hồ còn có một chút vị dâm mỹ, Tưởng Văn Hi chỉ cảm thấy khoái cảm ngày càng cao, lúc cô cảm thấy bản thân giống như đang ở thiên đường thì người nọ dừng động tác lại.

“Vừa rồi em kêu tôi làm nhẹ và chậm một chút sao, vậy như bây giờ được không?”

Trên mặt Tưởng Văn Hi đều là xuân ý, bây giờ cô đã vứt bỏ cái nguỵ trang hào phóng khéo léo thường ngày mà thay vào đó là kiều mị là sự quyến rũ không nói nên lời, cô liếc mắt nhìn Yến Đình Nam rồi nói bằng giọng nũng nịu: “Ai chẳng biết phụ nữ khẩu thị tâm phi chứ.”

Yến Đình Nam ái muội cười sau đó lại hung hăng hôn lên môi cô tiếp tục hoành thành động tác vừa rồi, nhưng Yến Đình Nam có chút ngại vì không gian trong xe không đủ nên chỉ đơn phương lấy lòng Tưởng Văn Hi, tuy về vấn đề sinh lý hắn không giảm bớt được sự khô nóng trong người nhưng tâm lý lại đặc biệt thoả mãn vì có thể nhìn thấy vẻ kiều mị đầy thoả mãn của Tưởng Văn Hi.

Tưởng Văn Hi bình thường trở lại, thoáng nhìn đến cái vũ khí đang dựng thẳng của người bên cạnh, mặt cô lại đỏ bừng thêm một chút lại giả bộ trấn định nói: “Anh có muốn giải quyết một chút hay không?”

Yến Đình Nam nhìn vẻ thẹn thùng của cô thì cảm thấy thú vị, hắn cố tình hạ giọng nói: “Để đó tích góp lại, lần tới đều cho em hết.”

Tưởng Văn Hi nghẹn một hồi lâu, mới nghẹn ra được một câu: “Tôi sẽ nghiệm thu.”

Yến Đình Nam nhanh chóng bật cười, tiếng cười tràn đầy sung sướng, hắn không nhịn được nhéo nhéo khuôn mặt của Tưởng Văn Hi nói bằng giọng yêu thích không che dấu chút nào: “Kiều Kiều, hôm nay anh rất vui.”

Cuộc sống của hắn đều được hắn nắm chặt trong lòng bàn tay, có rất ít chuyện có thể làm cho hắn thả lỏng, hắn vốn nghĩ cưới Tưởng Văn Hi là vì mọi phương diện của cô đều thích hợp hơn nữa còn là vì có quan hệ với mẹ của cô nên hắn cảm thấy thương tiếc Tưởng Văn Hi nên mới nghĩ cưới cô, hắn nghĩ cưới được cô thì nhất định sẽ sủng ái cô cho cô có cuộc sống vô lo vô nghĩ, nhưng bây giờ hắn thực sự muốn cưới cô vì cưới một bảo bối như vậy về nhà thì mới không mất giá trị của hai chữ hôn nhân.

Khoing có người phụ nữ nào không thích nghe lời ngon tiếng ngọt, đặc biệt những lời này còn do Yến Đình Nam nói ra, cô cảm thấy có chút đắc ý hơi ngẩng mặt lên nói: “Trong mắt người khác Yến tiên sinh đứng đắn uy nghiêm, cười cũng rất ông hoà nhưng hôm nay tôi lại thấy được một mặt khác của Yến tiên sinh.”

“Trong mắt người khác Văn Hi tiểu thư là một người đoan trang hào phóng lại rất khéo léo, nhưng trong mắt tôi Kiều Kiều mềm mại ngon miệng.”

Tưởng Văn Hi liếc mắt nhìn Yến Đình Nam không nhịn được bật cười.

Hai người trì hoãn không ít thời gian trên đường, cô đưa Yến Đình Nam về nhà rồi chỉ nói một câu: “Danh không chính ngôn không thuận không chuẩn đưa người về nhà.”

Yến Đình Nam hôn lên trán Tưởng Văn Hi: “Kiều Kiều, không cần phải nghĩ nhiều tất cả có tôi rồi.”

Tuy Tưởng Văn Hi chưa từng yêu đương nhưng cô cảm thấy hắn nói được lời như vậy là tốt nhất, cô nhón người hôn lên khoé miệng hắn một rồi cười nói: “Vậy em ở đây chờ gat cho anh.”

“Anh cũng nên đi chuẩn bị sính lễ.”

Hai người lại ở bên nhau thêm một lát Tưởng Văn Hi mới về nhà, đối với cô nhà cũ mới là nhà của cô nhưng cô vẫn còn có quan hệ cha con với Tưởng Triệu Đông hơn nữa cô không muốn ba người họ quá vui vẻ nên cũng hay qua đó, hôm nay tâm tình cô khá tốt nên không muốn nhìn thấy ba người đó liền trở về nhà cũ.

Tưởng Triệu Bắc thấy bộ dáng xuân phong đắc ý của cô, cảm giác có chút tâm tắc, nói bằng giọng chua lòm: “Muôn như vậy mới trở về sao Yến thất không vào ngồi một lát.”

Tưởng Văn Hi cười hì hì đi qua: “Không phải Yến thất đưa cháu về, chân cháu gái hắn bị thương nên Yến thất đưa cô bé về trước, hôm nay cháu gặp Chương Lan ở khu trượt tuyết, lâu rồi không gặp cô ấy nên nói chuyện hơi lâu chút.”

Tưởng Triệu Bắc và Chương Lan chưa từng tiếp xúc quá, nhưng cũng biết Chương Lan là con gái của Chương Hùng vì Chương gia rất nổi danh chỉ cần người ở rể, cho nên không có chuyện con gái ông ta ‘ cầu gả ’, nhưng hắn phát hiện ra từ khi Yến Đình Nam đến Tô Giang thì thái độ của Chương Hùng lại thay đổi tựa như muốn gả con gái cho Yến Đình Nam, Tưởng Triệu Bắc hỏi: “Chương Lan làm người như thế nào?”

“Tính tình ngay thẳng nhưng là nói chuyện có chừng mực, làm việc quang minh lỗi lạc không thích tính kế, là một người tinh tế dịu dàng là một người không tồi.” Tưởng Văn Hi rất thươngr thức Chương Lan.

“Cháu nói, cô ấy và Yến Đình Nam có khả năng không?”

“Không có khả năng.”

“Vì sao chứ?”

Tưởng Văn Hi nghiêm túc nói: “Bởi vì Yến Đình Nam muốn cưới cháu.”

“Thế nào? Hắn còn muốn đào góc tường nhà Yến thất sao?”

“Chúc mừng chú, chú đoán đúng rồi.”

Không khí trầm mặc một chút, ngay sau đó chính là tiếng cười của Tưởng Triệu Bắc, Tưởng Triệu Bắc nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Tưởng Văn Hi cười không được nữa mới xoa đầu Tưởng Văn Hi nói: “Kiều Kiều, mau đi tắm rửa rồi ngủ đi.”

Tưởng Văn Hi cảm khái, đầu năm nay nói thật chưa chắc người ta đã tin.

Kỳ thật cũng không trách Tưởng Triệu Bắc sẽ không tin, ở trong lòng anh tất nhiên Kiều Kiều rất xứng với Yến Đình Nam, nhưng hai người xa đến mức bắn đại bác cũng không đến, Yến Đình Nam làm người rất ổn trọng một người con gái dịu dàng chăm sóc hợp với hắn hơn, mà Kiều Kiều thoạt nhìn như đoan trang hài phóng nhưng vẫn chì là một cô gái nhỏ cần người chăm sóc yêu chiều mà thôi, một người như Yến Đình Nam có thể đi dỗ dành một cô gái nhỏ sao? Hiển nhiên không thực tế nha.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nuông Chiều

BÌNH LUẬN FACEBOOK