Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Yến Đình Nam thật sự rất cao, Tưởng Văn Hi cao một mét sáu tám nhưng vẫn thấp hơn hắn một cái đầu, cô ôm lấy cổ hắn môi thì dán vào mặt hắn, sau đó cô thử vươn lưỡi ra khẽ liếm môi hắn, lại dùng răng nhẹ nhàng gặm cắn, tuy chẳng có chút kỹ xảo gì nhưng vẫn làm cơ thể Yến Đình Nam cứng lại. Hắn duỗi tay kéo Tưởng Văn Hi ra khỏi người mình, nhìn thấy bộ dạng mơ hồ nhưng vẫn tỏa ra một thứ sức quyến rũ gì đó: “Tưởng Văn Hi, tôi là Yến Đình Nam.”

Tưởng Văn Hi nghiêng đầu, giống như mơ hồ lại ngây thơ nói: “Là chú Yến.”

Yến Đình Nam cho rằng cô đã thanh tỉnh lại rồi nhưng sau khi nói câu đó cô lại dán lên người hắn.

Khả năng tự chủ của Yến Đình Nam rất mạnh mà hắn lại luôn giữ mình trong sạch, nhưng hắn không phải vô năng, trong tình hình như vậy hắn cũng không thể kháng cự, tuy nói có chênh lệch về bối phận nhưng cũng không có quan hệ huyết thống, hắn nhanh chóng đảo khách thành chủ đặt Tưởng Văn Hi lên trên bồn rửa tay, nâng ót Tưởng Văn Hi lên hôn lên đôi môi hông nhuận của cô, không biết có phải từ trước đến giờ hắn luôn coi Tưởng Văn Hi là hậu bối nên hắn hôn rất nhẹ nhàng, nhưng càng hôn hắn càng như bị lạc trong đó, hai cánh môi giống như đóa hồng trong sương sớm kiều diễm không thôi.

Dáng người của Tưởng Văn Hi cực tốt, làn da càng trắng nõn trơn trượt, Yến Đình Nam nhẹ nhàng vuốt ve bộ ngực đẫy đà của cô, khi Yến Đình Nam nhìn thấy vẻ mặt hiện giờ của cô đôi mắt càng trở nên sâu hơn.

Tưởng Văn Hi cực kỳ diễm lệ xinh đẹp, vì đang động tình nên giờ phút này khuôn mặt cô càng trở nên kiều diễm, cô khẽ nhếch miệng phát ra âm thanh rên rỉ tinh tế, nâng cằm về phía trước lộ ra phần cổ mảnh dài xương quai xanh gợi cảm, đi xuông một chút nữa là phần đẫy đà hắn đang nắm trong tay, cảnh đẹp như vậy không khỏi làm cho người ta ý loạn tình mê.

Tay Yến Đình Nam từ từ đi xuống phía dưới, hắn nghe âm thanh Tưởng Văn Hi phát ra, cũng không sốt ruột tiến vào hắn cứ chậm rãi hưởng thụ quá trình như vậy.

“Chú Yến.” Tưởng Văn Hi nhìn thấy rõ người trước mặt là Yến Đình Nam, nhưng cô không nhận biết rõ được tình huống của hai người bây giờ, cô chỉ theo bản năng của cơ thể mà cảng dính sát vào tay của Yến Đình Nam.

Yến Đình Nam cảm giác được một mảng ẩm ướt trên tay mang theo mùi vị dâm mĩ.

Tưởng Văn Hi còn không dừng lại, cô tiếp tục dính sát vào ng Yến Đình Nam.

“Kiều Kiều.” Yến Đình Nam dịu dàng hôn lên môi Tưởng Văn Hi, giọng điệu cũng vô cùng dịu dàng nhưng mà động tác tiếp theo cũng không được dịu dàng cho lắm.

Gò má phấn nộn của Tưởng Văn Hi trở nên trắng bệch, Yến Đình Nam hơi dừng một chút, động tác cũng trở nên dịu dàng hơn, dù đã rất dịu dàng nhưng Tưởng Văn Hi vẫn rất đau.

Cô đẩy Yến Đình Nam ra, giọng nói còn có một chút nức nở: “Đau.”

Yến Đình Nam tiến thoái lưỡng nan, nhìn khuôn mặt nhỏ trắng bệch của cô thif có vẻ thương tiếc, hắn hôn lên trán Tưởng Văn Hi, lại hôn lên khóe môi cô: “Kiều Kiều thả lỏng, không sao.”

Hắn nói xong định ra ngoài nhưng Tưởng Văn Hi lại dán lên.

Trong mắt Yến Đình Nam thì Tưởng Văn Hi luôn là một cô gái xinh đẹp, nhưng trong giờ phút này cô gái xinh đẹp ấy giống như một bông hoa đang nở rộ, diễm lệ vô cùng, làm cho hắn không thể coi cô là một cô gái nhỏ nữa, trừ thời gian đầu không được tốt cho lắm thì bọn họ vô cùng phù hợp với nhau, lúc này Yến Đình Nam cũng không thể khống chế nổi bản thân mình nữa.

Tưởng Văn Hi tỉnh lại một lần nữa đã là giữa trưa ngày hôm sau, hai mắt cô vẫn còn mơ màng hiển nhiên vẫn còn chưa tỉnh ngủ, cô cứ ngơ ngác như vậy một lúc sau mới có thể hồi phục lại được ý thức, cô chống cánh tay ngồi dậy từ trên giường cô cảm thấy hai chân nhức mỏi, hạ thể cũng hơi không khoẻ, nhưng thân thể rất sạch sẽ chắc là hắn đã tắm cho cô, đôi mắt cô không tự giác quét đến trước ngực mình thấy trên đó đầy dấu vết, những hình ảnh ngày hôm qua lại tràn đầy trong đầu cô, mặt Tưởng Văn Hi lập tức đỏ bừng, cô vô lực lẩm bẩm: “Sao có thể ngủ với Yến Đình Nam, đó là Yến Đình Nam đấy....”

Tưởng Văn Hi không phải là người tùy tiện, cũng không phải là cô gái có tư tưởng một lòng một dạ chung thủy đến già, đối với phương diện này cô cũng không quá cổ hủ, tình cảm của cô đối với Khương Minh Việt không phải là yêu mà đó chỉ là một loại chấp nhất mà thôi nên nếu tình một đêm với một người thì cô cũng không quá rối rắm, nhưng bây giờ lại ngủ cùng cậu út của Khương Minh Việt, nếu Khương Minh Việt biết nhất định hắn sẽ càng chán ghét cô hơn. Tưởng Văn Hi nghĩ đến vẻ chán ghét hiện lên trên mặt Khương Minh Việt cô lại nhíu mày.

Đột nhiên có tiếng chuông điện thoại, Tưởng Văn Hi trừng mắt nhìn tên người gọi đến, cô cảm thấy điện thoại trở nên nóng bỏng liền nhanh chóng ném xuống giường, là Yến Đình Nam từ khi nào cô lưu số điện thoại của hắn vào máy vậy! Chẳng lẽ là Khương Minh Ái hay cô hoa mắt nên nhìn nhầm? Tưởng Văn Hi lại run rẩy cầm di động lên, cái tên trên màn hình đúng là Yến Đình Nam.

Di động vẫn đang kêu, cô nuốt nước miếng nhấn nút nghe điện thoại.

“Tỉnh?”

Khi nghe thấy giọng nam trầm thấp truyền đến, Tưởng Văn Hi không có tiền đồ nói lắp: “Yến, chú Yến.”

Yến Đình Nam nghe thấy âm thanh của Tưởng Văn Hi lập tức nhớ đến khuôn mặt đỏ bừng của cô, hắn thấp giọng nói: “Hôm nay thấy cô vẫn đang ngủ rất ngon nên tôi không gọi cô dậy.”

Sau đó hắn còn nói thêm một câu: “Thân thể có khỏe không?”

Tưởng Văn Hi cảm giác mặt mình sắp bị đốt cháy, cô khô cằn nói: “Không, không có việc gì.”

Người bên kia cười trầm thấp: “Hôm nay cô cứ ở khách sạn nghỉ ngơi đi, tối tôi sẽ đến đón cô đi ăn cơm.”

Tưởng Văn Hi cúp điện thoại, cô ngồi phát ngốc trên giường một lúc lâu, sau đó cô chịu đựng đau đơn nhanh chóng vào nhà vệ sinh sửa sang lại bản thân, bắt xe đi thẳng đến sân bay.

Chờ đến sân bay cô mới gọi điện cho Khương Minh Ái, nói là nhà có chút việc phải về xử lý, sau đó thì bị Khương Minh Ái mắng cho một trận thì mới có thể giải thoát khỏi cái vấn đề này, Khương Minh Ái lại bát quái hỏi: “Nghe Diệp tam nói hôm qua người đưa cậu về nhà là Hàn Sùng Nghĩa, thế nào rồi?”

Tưởng Văn Hi đỡ trán, cô cũng không muốn nói cho Khương Minh Ái biết chuyện tối hôm qua, liền nửa thật nửa giả nói: “May mà Hàn Sùng Nghĩa là quân tử.”

Khương Minh Ái đang nằm trên sô pha nhanh chóng nhảy dựng lên hỏi: “Cậu có sao không? Mình bảo tên hỗn đản Diệp tam kia chăm sóc cậu mà hắn chăm sóc thế đó! Mình phải đi tìm hắn!”

“Mình không sao cậu đừng có mà làm lớn chuyện lên đó, chuyện này không trách Diệp tam được, tối qua có nhiều người như vậy làm sao biết được ai giở trò xấu chứ.”

Khương Minh Ái nghe Tưởng Văn Hi nói xong, điểm qua những người đó một lần nhíu mày nói: “Lâm Bác Vĩ cái đồ dê đó rất thích làm những trò như vậy, đúng rồi Hàn Sùng Nghĩa đưa cậu về, không biết hắn có tham gia không nữa?”

“Không phải hắn, tối qua hắn chỉ nghĩ tửu lượng của mình không được tốt sau đó cũng không làm gì mình.”

Khương Minh Ái thở ra: “Vậy là tốt rồi, mình đi tìm Diệp tam, nếu mình biết ai làm chắc chắn sẽ lột da hắn.”

“Rút cả gân nữa.”

“Được, làm cho hắn quỳ xuống cầu xin tha thứ.”

Sau khi nói chuyện với Khương Minh Ái thì Tưởng Văn Hi lại nhận được một tin nhắn từ số điện thoại xa lạ.

“Cô đã khỏe hơn chưa? Trong nhà làm chút cháo, tôi mang qua cho cô có được không? Sau khi uống rượu ăn mấy đồ thanh đạm mới tốt. ---- Hàn Sùng Nghĩa.”

Được người ta quan tâm như vậy trong lòng Tưởng Văn Hi vẫn cảm thấy ấm áp: “Cám ơn anh, nhưng mà tôi còn cpos việc cần phải xử lý nên tôi về Tô Giang trước.”

“Nếu tôi đến Tô Giang có thể tìm cô không?”

“Tất nhiên là được.”

Sau khi trả lời tin nhắn của Hàn Sùng Nghĩa, Tưởng Văn Hi nhìn đến số điện thoại của Yến Đình Nam, cắn cắn môi, cô gửi một tin nhắn qua rồi nhanh chóng tắt máy.

Thật sự là cô không có dũng khí đứng trước mặt Yến Đình Nam mà nói ‘ coi như tối hôm qua chưa sảy ra chuyện gì’, cô chỉ có thể biến thành đà điểu, hắn ở bắc còn cô ở phía nam sau đó thì không chạm mặt nhau nữa. Tưởng Văn Hi tự an ủi mình trong chốc lát, yên tâm ngủ bù.

Yến Đình Nam nhận được tin nhắn thì nhanh chóng đi đến sân bay nhưng máy bay đã cất cánh, hắn xem lại tin nhắn được gửi đến lúc nãy: “Chú Yến, chú bận rộn như vậy nên cháu cũng không muốn quấy rầy thời gian quý giá của chú, vừa lúc trong nhà có chuyện, cháu đã ở trên máy bay rồi, sau khi gửi tin nhắn này cháu sẽ tắt máy.” Hắn làm như không có chuyện gì cười cười rồi bảo thư ký hủy lịch trình.

Lúc Tưởng Văn Hi về đến Tưởng gia thì đúng là thời gian ăn cơm, cha cô Tưởng Triệu Đông trầm mặt nói: “Lại đi đâu thế hả, cả ngày không ở nhà.”

Mẹ kế Dương Như ở bên cạnh dịu dàng nói: “Văn Hi còn có việc của mình mà, con có đói bụng không lại đây ăn cơm đi.”

“Mẹ thật thương chị.” Tưởng Văn Thiến nửa làm nũng nói, lại nhìn về phía Tưởng Văn Hi làm bộ quan tâm nói: “Em nghe nói chị đi đến Bình Giang, sao nhanh như vậy đã về rồi? Xem sắc mặt của chị không được tốt cho lắm, đã sảy ra chuyện gì rồi sao?”

Tưởng Văn Hi cười như không cười nói: “Em gái, em biết rõ thật đó.”

Cô nói xong cũng không nhìn Tưởng Văn Thiến mà đi thẳng đến chỗ ngồi của mình, cô quay lại mỉm cười nói với thím Trương: “Thím Trương, từ trưa đến giờ cháu chưa ăn cái gì nên rất đói, thím lấy gì đó cho cháu được không.”

“Ai, thím Trương đưa tiểu thư một bát canh tổ yến trước.”

“Vẫn là thím Trương tốt.”

Tưởng Văn Thiến vặn ngón tay của mình nhưng vẫn cố gắng cười: “Chúng ta không phải là chị em sao, em quan tâm đến chị là đương nhiên mà.”

“Chắc chị con cũng mệt rồi để chị con nghỉ ngơi đi.” Dương Như săn sóc dịu dàng nói.

Tưởng Văn Hi châm chọc cười, Dương Như cũng làm như rộng lượng bao dung cười.

Đồ ăn được mang lên Tưởng Văn Thiến nhỏ giọng an ủi: “Mẹ, mẹ đừng khổ sở sẽ có lúc chị ấy sẽ biết được mẹ tốt với chị ấy thế nào.”

Tưởng Triệu Đông nghe xong lời này, vốn đang bực mình nên tâm trạng càng không được tốt, ông nghiêm giọng nói: “Tưởng Văn Hi, xin lỗi mẹ con đi.”

Tưởng Văn Hi thong thả ung dung ăn bát tổ yến, dùng khăn lau miệng, cô ngẩng đầu lên nhìn người cô gọi là cha này, lại nhìn về phía mẹ kế quan tâm chăm sóc tiện thể chọc giận Tưởng Triệu Đông còn có đứa em gái luôn làm ra vẻ vô tội kia nữa, cô nhếch mép cười.

Tưởng Triệu Đông thấy vậy càng tức giận hơn, hắn đập bàn chỉ vào Tưởng Văn Hi nói: “Con đang làm cái thái độ gì vậy! Hôm nay cha phải dạy bảo lại cái đồ nghiệt nữ là con!”

“Nghiệt nữ?” Tưởng Văn Hi trào phúng nhìn hắn: “Thân là cha, trừ bỏ cung cấp một con tinh trùng thì người còn làm được cái gì? Là mẹ nuôi nấng con một tháng, là bà chăm sóc và dưỡng dục con đến năm con mười tuổi, là ông và chú nuôi dưỡng con đến bây giờ. Vậy thì người có tư cách gì mà dạy bảo con?”

“Phản, phản rồi!” Tưởng Triệu Đông tức giận đến mức muốn chạy lên đánh Tưởng Văn Hi.

Tưởng Văn Hi thu lại nụ cười cũng không thèm tránh nhìn Tưởng Triệu Đông: “Người có thể thử xem, người đánh một cái tát này xuống thì còn có thể sống cuộc sống sung sướng như bây giờ nữa hay không.”

“Con!” Bàn tay của Tưởng Triệu Đông dừng bên cạnh mặt Tưởng Văn Hi, lại không rơi xuống, nhưng vẫn ngoan cố nói: “Con đừng có mà lấy lão gia tử ra đây, nếu con không phải là con gái của cha thì lão gia tử cũng không cưng chiều con đến thế đâu.”

Tưởng Văn Hi cười khẽ một tiếng, lại lạnh lùng nói: “Nếu mất đi sự che trở của ông thì cha còn có cái gì? Một bà vợ là con hát hay là một đứa con gái bạch liên hoa?”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nuông Chiều

BÌNH LUẬN FACEBOOK