Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Xuân về hoa nở, cô gái xinh đẹp đã nhẹ nhàng đến trường đua, Tưởng Văn Hi thay một bộ đồ cưỡi ngựa rồi nhìn Chương Lan hỏi: “Em thấy dạo này chị hơi gầy rồi đó.”

“Không gầy mới là lạ đó, dạo này chị phải đi sớm về muộn, hôm nay khó khăn lắm mới được ra ngoài hít thở không khí.”

Tưởng Văn Hi cười nói: “Ai mà không biết Chương đại tiểu thư đã hơn hẳn bao nhiêu thanh niên tài tuấn ở Tô Giang rồi chứ.”

“Cũng chỉ hơn được mấy người ăn chơi trác táng thôi, còn những người có thực lực thật sự như chú út anh họ của em hay như Yến thất thì còn lâu chị mới theo kịp được họ.”

“Vậy thì chị cũng đừng so sánh với bọn họ những người đó tâm tư quá sâu rồi, nên người bình thường không thể so với họ.”

“Văn Hi, em nói xem nếu như chị gả cho chú út em thì thế nào?”

Tưởng Văn Hi nuốt một ngụm nước bọt: “Chị nghiêm túc?”

Chương Lan nhìn cô bỗng nhiên cười một cái: “Được rồi, đùa em thôi, một người liều mạng như chị thì sao có thể thích hợp với chú út của em chứ.”

Cái này đề tài giống như là thuận miệng đề ra nên Tưởng Văn Hi cũng không để ở trong lòng.

Tưởng Văn Hi cưỡi ngựa rất tốt, vừa lên ngựa thì cả người đều thay đổi trở nên phóng khoáng hơn, phong cảnh xung quanh cũng nhờ đó mà đẹp hơn.

Có người cảm thán nói: “Yến thất là nhặt được hạt vừng mà ném đi hạt dưa hấu.”

“Ai nói không phải đâu, chỉ sợ trước kia cũng không phải giữ mình trong sạch như vậy.”

Hai người đang nói, liền thấy đương sự xuất hiện.

Người khác cảm giác chuyện này có chút xấu hổ, vốn Yến thất Tưởng Triệu Bắc và Diệp Thừa Đông có quan hệ rất tốt nhưng vì Tưởng Văn Hi mà quan hệ giữa mấy người trở nên bế tắc, Yến thất xuất hiện ở chỗ này nhất định sẽ không có chỗ tốt.

Tưởng Triệu Bắc và Diệp Thừa Đông còn chưa nói cái gì, nhưng Tưởng Văn Hi lại điều khiển ngựa tới gần từ trên cao nhìn Yến thất, roi trong tay nhẹ nhàng vẫy vẫy, còn tươi cười nói: “U,đây không phải là Yến thất sao.”

Người khác cho rằng Tưởng Văn Hi tức giận với cách làm của Yến thất nên đến tỏ thái độ với hắn, ai biết Tưởng Văn Hi lại không đi theo kịch bản mà nâng cằm lên nói với Yến thất: “Hai chúng ta cùng so, nếu anh thắng thì chuyện anh làm tôi mất mặt tôi sẽ cho qua.”

“Ai không biết Văn Hi cưỡi ngựa rất giỏi chứ.” Yến thất cười nói: “Nếu tôi thua thì sao?”

Tưởng Văn Hi nhìn hắn bằng ánh mắt đồng tình: “Vậy anh chờ bị chú út và anh họ tôi thu thập đi, hai người họ đã sớm muốn đánh cho anh một trận!”

Rất nhiều người vậy xem trận đấu của họ, Chương Lan cười nói: “Vốn cho rằng Văn Hi đồng ý đính hôn với Yến thất là do họ có chút ý tứ với nhau, nhưng giờ nhìn thì dường như không phải như vậy.”

Phó Tĩnh gật đầu, nghĩ đến hình ảnh Tưởng Văn Hi và Yến Đình Nam ở bên nhau lại cười nói: “Tính ra Văn Hi ở cạnh Yến Đình Nam tiên sinh còn xứng đôi hơởn với Yến thất.”

“Một cái là cầu hôn một cái là liên hôn thì tất nhiên là không giống nhau.”

Đã lâu Tưởng Văn Hi chưa gặp lại Yến thất, cô nghĩ tới cô gái thần bí kia thì mỉm cười nói với Yến thất: “Làm khó ngươi huỷ hoại thanh danh của chính mình.”

“Lần đầu tiên trong đời tôi biết đến tư vị bị người khác đe dọa là như thế nào.” Yến thất nhìn cô một cái nói: “Đi thọc gậy bánh xe lại còn kiêu ngạo như vậy, sức quyến rũ của Văn Hi ddusngs là rất lớn nha.”

Tưởng Văn Hi sung sướng cười hai tiếng: “Mị lực của cháu gái anh cũng đâu có nhỏ.”

Yến thất không đổi sắc mặt nói: “Nó cũng chỉ là một cô gái nhỏ không thể so sánh với cô.”

Tưởng Văn Hi cũng không tiếp tục nói về đề tài này, cô quăng ra một roi lập tức vượt qua Yến thất, trong gió còn có giọng nói đường hoàng của cô: “Yến thất, hôm nay anh cứ chờ bị đánh đi.”

Khi Tưởng Văn Hi chạy đến đích thì lại thấy một người không nghĩ sẽ ở đây lúc này, nụ cười trên mặt cô càng thêm quyến rũ hơn, cô lưu loát xuống ngựa cười tủm tỉm chạy đến trước mặt người nọ: “Sao anh lại tới đây?”

Bởi vì cưỡi ngựa nên Tưởng Văn Hi buộc tóc đuôi ngựa tuy thiếu chút vũ mị nhưng lại trẻ trung có sức sống, khi cô dùng khuôn mặt đỏ bừng đôi mắt như có ánh nước chạy về phía hắn Yến Đình Nam cảm thấy bản thân như bị một dòng điện chạy qua, tim lại đập nhanh bất thường, hắn cố gắng kìm nén xao động trong nội tâm xuống, hắn nhìn khuôn mặt nhỏ trước mắt không kìm chế được nữa mà cúi xuống hôn lên môi cô, sau đó lại cầm cái khăn cẩn thận lau mồ hôi trên trán cô, hắn dùng vẻ mặt dịu dàng thâm tình nhìn cô cơ hồ như muốn làm cho người ta chết chìm trong đó.

Những người thân thiết xung quanh nhận được một đống thức ăn cho chó, không ngờ người đứng đắn như Yến Đình Nam sẽ tú ân ái ở chỗ như thế này, lại còn có cái biểu tình kia nữa chứ, quả thực là muốn nhấn chìm người ta mà! Lại nhìn Tưởng Văn Hi, làm gì còn đoan trang hào phóng chứ, nụ cười ngọt như mật không thể lại ngọt hơn.

Chỉ cần không bị mù thì đều có thể nhìn tháy hai người tình chàng ý thiếp.

Tưởng Triệu Bắc khụ một tiếng: “Đình Nam, cậu tới khi nào?”

“Chú út,” Yến Đình Nam lại khôi phục vẻ đứng đắn trả lời: “Vừa đến.”

Yến Đình Nam lớn hơn Tưởng Triệu Bắc tám tuổi nhưng thân phận lại ở kia, khi nghe Yến Đình Nam kêu chú út thật sự là có chút quỷ dị, thật ra Tưởng Triệu Bắc cảm thấy sảng khoái ngầm, nhưng khóe miệng Diệp Thừa Đông lại giật giật, người này mà gọi hắn là anh thì hắn có chút ăn không tiêu.

Tưởng Văn Hi dắt ngựa đến bên cạnh thuần mã sư, cười nói: “Không phải hôm nay anh có cuộc họp quan trọng sao?”

“Ừ, vừa vặn đi ngang qua, nhớ tới em đang ở đây nên tôi ghé vào.”

Tưởng Văn Hi nhỏ giọng nói: “Không phải biết Yến thất đến đây nê ghen đó chứ?”

“Đúng vậy.”

Biểu tình và giọng điệu của hắn đều rất nghiêm túc, Tưởng Văn Hi cười cầm lấy tay hắn, mười ngón tay đan vào nhau: “Bộ dáng lau mồ hôi giúp e vừa xong thực sự mê người.”

“Đây là lần đầu tien tôi nhìn thấy Kiều Kiều cưỡi ngựa vẻ đẹp đó đúng thật là làm cho người ta say mê.” Anh dừng lại một chút mới nói: “Không lâu trước đây anh có một con ngựa quý mạnh mẽ hơn con em vừa cưỡi nhiều, thật sự lúc đó rất thích nó muốn cưỡi nó mãi không buông tay.”

Tưởng Văn Hi cảm thấy hứng thú hỏi: “Có ngựa tốt thế sao? Khi nào cũng kiếm cho em một con?”

Yến Đình Nam lắc lắc đầu: “Khó mà làm được, ngựa này chỉ có mình anh được cưỡi.”

“Keo kiệt!”

“Không phải anh keo kiệt mà Kiều Kiều em không cưỡi được.”

“Anh không để em thử làm sao biết em sẽ không cưỡi được!”

Yến Đình Nam nhìn cô ẩn ý nói: “Em xác định phải thử một chút?”

“Đương nhiên!”

“Vậy hôm nào để em thử, nếu không cưỡi được thì đừng có mà khóc.”

“Em mới không khóc đâu, anh còn phải mở cuộc họp đừng đi muộn.”

Tiễn Yến Đình Nam đi, Tưởng Văn Hi không tránh được bị một đám người trêu chọc, cô vẫn làm ra dáng vẻ tự nhiên hào phóng như trước, Phó Tĩnh nói: “Tôi xem như nhìn rõ, chi trước mặt Yến tiên sinh thì Văn Hi mới để lộ ra vẻ của một cô gái nhỏ.”

Mắt nhìn hôn kỳ ngày càng gần, Tưởng Văn Hi không có chứng sợ hãi trước hôn nhân, lúc Yến Đình Nam bận thì Tưởng Văn Hi vẫn làm việc của mình như trước chỉ là có thêm một người bên cạnh quan tâm chăm sóc, bản thân cũng có một người để nhớ thương cái cảm giác mới mẻ này cũng không tệ lắm.

Cô vẫn còn nhớ đến con ngựa kia của Yến Đình Nam, Yến Đình Nam có thời gian rảnh liền đưa cô đi, nhưng đây không phải đường ra ngoại thành, cô cảm thấy kỳ lạ liền hỏi: “Chẳng lẽ anh có trại ngựa riêng?”

Yến Đình Nam thiếu chút cười ra tiếng nhưng vẫn nghiêm trang nói: “Ngựa của anh hơi khó chiều phải nuôi trong lầu vàng.”

“Anh nói cứ như là kim ốc tàng kiều vậy.”

Yến Đình Nam nhìn bộ dạng kia của cô liền lại gần hôn cô một cái, mang theo ý cười nói: “Còn không phải là kim ốc tàng kiều sao.”

Tưởng Văn Hi nhìn ánh mắt đầy ẩn ý của anh thì nũng nịu: “Khó mà làm được, anh cũng không thể làm trái pháp luật nhưng mà em có thể tạo một tòa lầu vàng cho anh.”

Yến Đình Nam xoa xoa mái tóc của cô: “Thật muốn cưỡi ngựa để biểu đạt sự yêu thích Kiều Kiều của anh.”

“Đây lại là chuyện kỳ quái gì! Biểu đạt sự yêu thích với em không phải nên ôm em hay sao?”

Yến Đình Nam buồn cười, nhìn vẻ mặt không biết mình đang bị đùa giỡn của cô này thật vui.

Xe một đường đến tiểu khu tiếng tăm lừng lẫy ở Tô Giang, Yến Đình Nam đỗ xe lại thì Tưởng Văn Hi càng cảm thấy quái dị: “Nuôi ngựa ở đây không tốt.”

“Vào xem mới biết được.”

Tưởng Văn Hi chưa từng ở loại tiểu khu thế này, nhà các cô đều là biệt thự, nhưng mà nơi này cũng không kém biệt thự chút nào, mỗi hộ có một thang máy riêng, tổng cộng có 6 tầng mà khoảng cách giữa các tầng cũng rất lớn, có thể bảo đảm mỗi tầng đều nhận được ánh sáng mặt trời, rốt cuộc nơi này được xây với mục đích cho nhà quyền quý ở nên các tiểu khu khác không thể so sánh được.

Cô và Yến Đình Nam đi tới tầng ba, không gian trong tiểu khu khá lớn, đồ đạc trong nhà có vẻ mới, Tưởng Văn Hi hỏi: “Nơi này là vừa mới được trang hoàng?”

“Đúng vậy, Kiều Kiều chuyên ở biệt thự liệu có thích ứng được với nơi này không?”

“Hửm? Đây là phòng tân hôn anh chuẩn bị?”

“Nếu hai người mà ở biệt thự thì hơi vắng vẻ.” Yến Đình Nam ôm lấy Tưởng Văn Hi từ phía sau, anh để cằm lên vai cô nói: “Sau này việc quét tước nấu cơm chúng ta ời giúp việc, trong nhà chỉ có hai người nên anh muốn ôm em thì ôm, muốn hôn em thì hôn, không cần vì có người khác ở đây mà cố kỵ, Kiều Kiều có thích không gian này không?”

Tưởng Văn Hi xoay người xoa mặt anh: “Anh nói làm cho em thật chờ mong, em cũng không thích lúc em muốn yêu thương người lại phải về phòng ngủ, từ bây giờ nơi này là nhà của hai chúng ta.”

Hai người tự nhiên mà lăn đến giường, sau một phen lăn lộn Tưởng Văn Hi tức giận quay lưng lại.

Yến Đình Nam vuốt tóc cô cười nói: “Con ngựa nhỏ còn tức giận sao?”

“Em không phải ngựa! Cái người xấu xa này!”

“Làm sao lại không phải? Anh còn nhớ rõ Kiều Kiều cầm tinh con ngựa nha, vừa rồi như vậy còn không phải là cưỡi ngựa sao.”

Tưởng Văn Hi xoay người bắt lấy cánh tay anh cắn một cái: “Chỉ biết bắt nạt em!”

“Không bằng,” Yến Đình Nam ôm cô lên trên người mình: “Anh cho em cưỡi lại.”

“Em mới không cần!”

“Chậm rồi.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nuông Chiều

BÌNH LUẬN FACEBOOK