Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tất cả mọi người trong lớp đều đã về, Yun đang loay hoay xếp lại sách vở thì bỗng RẦM, có ai đó vừa đạp cửa phòng bước vào, Yun ngước lên nhìn, là một nhóm con gái lớp 11, ai nấy xinh xắn và có vẻ cũng tiểu thư lắm, có khoảng 5 người, trong số đó cô gái có mái tóc uốn ấn tượng cứ nhìn nó chằm chằm tưởng chừng sẽ nuốt sống nó nếu cô ta có thể. Ánh nhìn đó xé toạc cả không gian yên vắng, cả căn phòng nóng lên trong cơn ghen của cô tiểu thư xinh đẹp.

_Nhỏ kia, thấy Hạ Băng mà không chào lấy một tiếng à?- một người con gái gằn giọng

_Tôi có quen các cô sao?- nó vừa lấy lại bình tĩnh sau ánh nhìn của cô gái.

_Mày hay đấy, dám cướp cả người yêu người ta mà bảo không biết nghe được à.- một người nữa tiến lại gần nó, cô ta vừa nói vừa lấy tay nâng cằm nó lên, nhìn nó bằng ánh mắt khinh bỉ.

_Bỏ bàn tay dơ bẩn và thái độ ngông cuồng đó ra khỏi tôi, ngay.- nó vẫn nói bằng giọng bình thản và gương mặt lạnh tanh, đây là thái độ của nó với những người hay ỉ thế xem thường người khác ( Yun của chúng ta là một người mạnh mẽ và cao ngạo mà).

Cô gái ấy thoáng giật mình rụt tay lại, sau đó túm chặt lấy cổ áo nó, vẻ tức tối lộ rõ:

_Con điên kia mày vừa nói gì thế?

_Đã bảo là bỏ bàn tay dơ bẩn đó ra khỏi tôi mà, nhìn lại mình xem ai điên nhé.

Vừa dứt lời nó đã bị Hạ Băng tát một cái thật đau

_Câm mồm, đừng vênh váo như thế, nếu không mày sẽ phải trả giá cho thái độ đó của mày.

Tại Angels’s room

Nguyên Khang cứ đi ra đi vào chờ nó xuống, Kỳ Lâm cũng đăm chiêu ngóng ra cửa, Bảo Kỳ thì thấp thỏm lo lắng

_Hay là lên đó xem thế nào không?- cả ba đồng thanh

_Ừ, ngồi đây tớ cũng thấy lo lo- Bảo Kỳ

Rồi ba người họ bước nhanh lên lớp nó, lòng ai nấy đều có một nỗi lo riêng.

Tại 10a1

_Tôi đã làm gì chứ? – nó nhìn Hạ Băng bực dọc.

_Cấm mày bén mãng đến gần Nguyên Khang- cô nàng túm cổ áo nó và xô nó vào dãy bàn

_Vì sao?- nó trả lời mạnh mẽ

_Anh ấy là của tao.

_Bao giờ thế, người như cô mà cũng có tư cách đó sao? Sức chịu đưng của tôi có giới hạn đấy ( nó không muốn gây ra phiền phức)

_Mày dám nói với tao kiểu đó à, hôm nay tao phải cho mày một bài học.

Sau khi thấy Hạ Băng ra hiệu, tất cả cùng đánh nó tới tấp, tuyệt nhiên Yun không đánh trả lấy một cái. Người đấm, người xô, người cào cấu, nó đau lắm nhưng vẫn sẽ cố nhịn, không thể làm lớn chuyện này vì mình là con gái nhà họ Dương, nó không muốn sống với thân phận này sớm như thế.

_DỪNG LẠI, mấy người làm cái quái gì thế- Kỳ Lâm lên tiếng.

_Thì ra là cô- Nguyên Khang buông lời sau khi nhìn thấy Hạ Băng.

Bảo Kỳ chạy ngay đến bên nó:

_Em có làm sao không, để anh đỡ em dậy.- cậu ân cần đỡ nó dậy và nhìn Băng với đôi mắt căm phẫn.

_Em/nhóc có làm sao không?- Nguyên Khang và Kỳ Lâm cùng hỏi

_Em…không sao.

_Cô lấy tư cách gì đánh Bảo Ngọc?- Nguyên Khang gằn giọng

_Anh…anh nói với tôi như thế vì con nhỏ đó à?

_Cô là gì mà tôi lại không thể nói với cô như thế, ỷ đông hiếp yếu đê tiện đến thế là cùng.- cậu nhếch mép cười.

Lần đầu tiên nó nhìn thấy nụ cười đó của cậu, trông cậu thật khác với nét gần gũi thường ngày, thay vào đó là một Nguyên Khang cứng nhắc hơn, điều đó chứng tỏ cậu cũng có nét lạnh lùng của Bảo Kỳ.

_Chuyện này mà còn tái diễn thì cô không yên đâu- Kỳ Lâm tuyên bố

_Bọn này xưa nay chưa từng đánh con gái nhưng cô cứ thế thì sẽ không là chưa từng nữa đâu- đó là Bảo Kỳ lạnh lùng mà nó đã từng thấy, cả ba anh đều rất lo lắng cho nó, tự dưng thấy vui vui.

_Lần này như thế thôi, tôi không biết có chuyện gì xảy ra với con yêu tinh đó đâu, mày cẩn thận đấy.-rồi họ kéo nhau đi trong tức tối.

_Nhưng lí do gì mà cô ta lại làm thế nhỉ?- Nguyên Khang thắc mắc

_Rõ như ban ngày thế mà cậu còn hỏi, vì cậu chứ sao nữa.- Bảo Kỳ đáp.

_____0o0_____

Hạ Băng bước đi mang theo nỗi ấm ức to đùng, Nguyên Khang vì nó mà nặng lời với nhỏ. Dù trước giờ vẫn chỉ là đơn phương nhưng Nguyên Khang chưa từng làm nhỏ điên tiết như lần này.

Nhỏ hít lên một hơi thật sâu, tròng mắt nâu giờ đỏ lên giận dữ, nắm chặt tay gằng giọng xuống.

_Mày hãy đợi đấy, đợi xem tao sẽ làm gì mày.

Đám con gái đi cùng đứng im lặng, sát khí toả ra từ Hạ Băng làm họ như chôn chân dưới đất.

____0o0____

_Bọn chúng không để cô nhóc yên dễ dàng thế đâu, cần phải cẩn thận mới được, ủa mà nhóc đi đâu rồi nhỉ???- Kỳ Lâm đảo mắt nhìn quanh.

_Ừ nhỉ, mới vừa thấy Yun ở đây mà.- Bảo Kỳ cũng đưa mắt tìm kiếm.

_Này, yên xem nào, trên áo cậu có gì này.- Nguyên Khang vỗ vai Kỳ Lâm.

_Gì là gì?

_Thì cậu đứng yên tớ mới xem được chứ.

Cậu gỡ trên tay áo bên trái Kỳ Lâm ra một mẩu giấy note “mưa rồi, Yun đi tắm mưa đây!!!” kèm theo một cái icon mặt cười và một dấu mũi tên.

_Có cái mũi tên ở dưới góc này, tìm típ xem.- Bảo Kỳ nhanh nhảu, hai cậu xoay đi xoay lại người Kỳ Lâm để tìm.

_A, đây rồi này.- Kỳ Lâm là người tìm ra mẩu note thứ hai, nội dung trên đó là như thế này “Kỳ Lâm anh thật ngốc khi bị em gián giấy mà không hề hay biết gì, : P”

_Haha, đúng là tờ note này dành cho cậu đấy.- Nguyên Khang tâm đắc, miệng cười thích thú.

_Dám nói tớ ngốc, cô nhóc này gan thật.- cậu hậm hực.

_Thôi để tớ gọi cho Yun cái- Bảo Kỳ lấy điện thoại và gọi ngay cho nó.

_Alo, em đang ở đâu đấy.

_Em vừa ra đến cổng trường thôi ạ, em đi dạo mưa tí rồi về, anh không phải lo, anh cứ về trước đi.

_Hay để anh đi cùng em nhé!

_Không sao đâu anh, em muốn đi một mình.

_Vậy cũng được nhưng em nhớ về sớm đấy.

_Dạ, em biết rồi, chào anh nhé!

_Yun nói thế nào? Nguyên Khang sốt sắng

_Yun nói muốn đi dạo mưa một mình, bảo tớ về trước.

_Đi một mình à, ừ, nên để cô bé bình tĩnh cũng tốt- cậu có vẻ tiếc nuối.

_Ừ, vậy thôi ta về đi, tớ đi trước đây, tạm biệt nhé.- rồi Kỳ Lâm vác cặp lên vai đi thẳng.

_Cậu ấy bị gì thế nhỉ?- Bảo Kỳ nhìn theo, ngờ ngợ

_Mặc cậu ấy, bọn mình cũng về thôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nước Mắt Của Mưa

BÌNH LUẬN FACEBOOK