Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Đây rồi 10A1, nó bước vào lớp và tự chọn cho mình một chỗ ngồi ở dãy giữa cuối lớp, trước giờ nó luôn ngồi ở vị trí này, phải nói đây là địa điểm “rồng cuộn hổ ngồi” vì nó thuận tiện cho việc học tập và thuận tiện cho cả khi… ngủ, đơn giản một điều thầy cô chỉ chú ý đến những bàn đầu và bàn cuối ở góc lớp. Nó tự ngẫm nghĩ và tâm đắc với chỗ ngồi này mà không hề thấy rằng đám con trai đã hướng ánh mắt cầu khẩn theo nó từ đầu đến giờ, tất thảy đều ngất ngây con gà tây trước nét xinh xắn của nó.

REENGGGGGGGGGGG………………..

Tiếng chuông vang giục giã, tiết học đầu tiên của năm cấp ba bắt đầu, mọi thứ diễn ra bình thường hơn nó nghĩ, hôm nay là ngày “làm quen”, mọi người đến để biết lớp, giáo viên, học sơ sài vài thứ luật lệ trường. “Royal là trường bán trú, giờ tan học là 4h30 mỗi chiều, nhưng hôm nay ngoại lệ, do là ngày đầu tiên nên đến trưa sẽ về”. Nó nằm gối đầu lên bàn, hướng mắt qua khung cửa sổ ngắm nhìn một thứ hình ảnh vô định, để mặc cho không khí cuộn tròn lời nói của cô giáo và rót vào tai nó, nó vẫn nghe được tất tần tật mặc dù không chuyên tâm. Nó vẫn nằm nghe như thế thêm hai tiết nữa, chờ mong tiếng chuông reng, cái bụng của nó nãy giờ đang rên rỉ, nó cần nạp năng lượng, sáng nay ra khỏi nhà nó chưa ăn gì cả mà. Chờ mãi, chờ mãi, cuối cùng thời khắc hạnh phúc ấy cũng đến, tiếng chuông điện vang vọng bốn bề, đánh thức những con sâu ngủ, như cũng đang chờ đợi, vừa nghe tiếng chuông cô giáo đã bắn ngay đi khỏi lớp, cả lớp đang yên lặng vì…ngủ khi nãy giờ nháo nhào cả lên. Nó vừa nhóm người dậy thì cả đám con trai đã vây lấy nó, hỏi han đủ thứ nào là tên, số điện thoại, yahoo chat, vân vân và vân vân, sau đó, một cậu bạn lên tiếng:

_Bình tĩnh để cậu ấy thở đã, cậu cho bọn mình biết tên nhé, được chứ?!- cậu ấy mỉm cười.

_Ờ, được chứ, chúng ta học cùng lớp mà, tớ tên là…Bảo Ngọc.- nó cũng mỉm cười, xã giao thôi nhưng vẫn cực dễ thương.

_Tên của ấy dễ thương thật đấy.- cả bọn đồng thanh.

_Tớ cảm ơn!- thái độ vẫn hoà nhã dịu dàng nhưng mà nó buồn bực kinh khủng, làm sao ra khỏi vòng vây này đây, cái bụng nó vẫn đang sôi lên mà, hức hức, không được ăn thì đói chết mất.

_Angels kìa, ôi đẹp quá.- girl 1

_Các anh quả đúng là thiên thần.- girl 2

_Cho em làm bạn gái anh nhé.- girl 3

Kèm theo đó là những tiếng hò hét của bọn con gái.

_Bảo Ngọc, đi ăn với bọn anh nào.-anh Nguyên Khang tiến đến chỗ nó, nở cười nụ cười hiền lành và nắm tay nó lôi đi trước ánh mắt ngơ ngác của tất cả mọi người có mặt ở đó.

_Sao anh đến trễ thế, định để em đói chết thật à.- nó nhìn Bảo Kỳ, ra vẻ trách cứ

_Thui, anh xin lỗi bé Yun mà, giờ anh dẫn em đi ăn bù nhé.- anh giả vờ hối lỗi và dụ ngọt nó.

Nó đưa mắt nhìn hai anh, rồi nhìn sang một người nữa mà không hề biết là người đó vẫn dõi theo nó từ lúc vừa đến, nó tròn mắt ngạc nhiên:

_Là anh?- nhìn sang Bảo Kỳ- anh ấy là thành viên còn lại của Angels ạ?

_Ừ phải đấy, em biết Kỳ Lâm à.

_Nhóc này là em gái cậu đấy à?- rõ là Kỳ Lâm cũng ngỡ ngàng không kém.

_Ừ, giới thiệu với cậu đây là bé Yun, bảo bối nhà họ Dương.- anh choàng vai nó, thích thú tự hào.

_Thôi thôi, chào hỏi đến đó thôi, tớ đói rồi, mà bụng của Yun cũng sôi ùng ục rồi đấy.- Nguyên Hoàng cắt ngang, pha trò chọc phá. Hai chàng còn lại thì nhìn Yun và cười vì sự ngượng ngùng của nó.

_Ơ, bụng em sôi khi nào cơ chứ.

_Khi nãy dẫn em ra đến đây nó đã réo không ngừng đấy bé, đừng chối nữa, với lại anh là tiên tri mà, nhìn em là đoán được ngay ý.

_Đi ăn thôi.- Bảo Kỳ và Kỳ Lâm đồng thanh.

Rồi cả bọn kéo nhau đi, Nguyên Hoàng vẫn luôn pha trò như thế, tất cả mọi người đều nhìn họ, ánh mắt ngưỡng mộ của bọn con gái nhìn các anh và thù ghét khi nhìn nó, nhưng nó không quan tâm, nhìn khi nào mỏi mắt thì tự khắc thôi nhìn ấy mà.

Căn tin trường thật rất xứng với tên Royal, cực rộng lớn, nó nôm na như một nhà hàng vậy, lối trang trí cũng rất chi là royal, tông màu chủ đạo là trắng kem, những bộ bàn ghế gỗ loại cao cấp nhưng vẫn rất học sinh, hài hoà trong sự quí tộc và tự nhiên của học sinh. Bốn người ngồi xuống ghế sau khi chọn thức ăn, trông chúng thật hấp dẫn, điều đó càng làm dạ dày nó tiếp tục vươn cờ biểu tình mạnh mẽ.

_Mọi người ăn đi ạ, nhìn ngon quá.- nó ra giọng hối thúc.

_Ừ, ăn nào, Kỳ Lâm, cậu kể tớ nghe xem cậu gặp Yun khi nào thế???- Nguyên Khang hỏi.

_Chẳng là lúc sáng tớ vội đi vào phòng, sợ lại bị vây nên va phải nhóc Yun, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, nhóc la ầm ĩ và kết quả là tớ bị phát hiện rồi cả đám kéo theo sau tớ đấy.

_Là tại anh bất lịch sự mà.

_Này nhóc, anh rất lịch sự đấy, đừng tưởng bở nhé, anh là người lịch thiệp nhất trần đời rồi.- Kỳ Lâm tự hào

_Ai bảo là cậu nhất thế hả???- hai anh đồng thanh, lườm cho Kỳ Lâm một cái thật yêu

_Thì hai cậu cũng nhất, được chưa, lỡ lời thôi mà.- cậu nhanh nhảu phân trần, ba anh cứ như thế còn nó thì cặm cụi lấp đầy cái bao tử.

RENGGGGGGG….

_Ơ, chưa gì đã vào học rồi à, thôi, các anh ăn tiếp, em về lớp trước nhé.- rồi thoắt nó mất hút sau hành lang tấp nập người, Nguyên Khang nhìn theo cái dáng nhỏ nhắn ấy mà lòng thấy khấp khởi niềm vui .

_Cô bé có vẻ mạnh mẽ và lạnh lùng quá đúng không???- huých tay Bảo Kỳ, cậu hỏi.

_Ừ, Yun chấp nhận sự thật rất tốt nhưng thật sự con bé không mạnh mẽ và cũng chẳng lạnh lùng như cậu thấy đâu.

_Cậu có vẻ yêu nhóc ấy ghê nhỉ- Kỳ Lâm

_Tất nhiên, em gái 16 năm không gặp mà lại.- Bảo Kỳ nhìn về góc hành lang nó vừa đi qua, ánh mắt anh thật ấm áp.

Nắng lăn tăn nhảy múa khắp sân trường, chạy theo từng ngóc ngách, in bóng ba chàng trai cao lớn xuống mặt đất, dường như hôm nay cảnh vật có phần khác lạ, là do nắng hôm nay rất đẹp hay do ba chàng trai của chúng ta tâm trạng đều có phần hứng khởi hơn…… Vì từ nay có Yun, cô bé sẽ là công chúa của những thiên thần.

Angel’s room giờ ra về

Nó chậm rãi bước vào, đưa mắt tìm anh trai mình, căn phòng vắng tanh không có ai cả, sân trường giờ hoàn toàn chẳng còn ai, chẳng lẽ anh về rồi à, nó tiến đến bên chiếc sofa lông và tựa đầu vào, nhắm mắt lại, mệt mỏi.

_Em mệt à?- anh vừa nói vừa tiến đến gần nó, một tay sờ lên trán nó và tay còn lại đặt lên trán mình.

_Em hơi nóng rồi này.- giọng lo lắng.

_Anh Nguyên Khang, anh chưa về ạ?- nó từ từ hé mắt.

_Anh đợi em tan học để đưa em về mà, lúc nãy em vừa đi thì có người quen gọi đến mời bọn anh đi dự tiệc khai trương nhà hàng nên hai cậu ấy đi rồi, anh làm biếng nên ở đây chờ bé Yun này.- anh xoa xoa đầu nó, nở nụ cười.

_À, ra vậy.

_Mà sao em xuống trễ thế, lại bị giống lúc sáng hả?

_Dạ, các cậu ấy muốn biết nhà em nên… thoái thác mãi em mới xuống được.- nói xong nó nhắm mắt lại, dụi dụi đầu vào ghế, nhìn nó bây giờ như một chú cún con đang buồn ngủ, nhỏ bé và vô cùng đáng yêu, gương mặt thiên thần và sự yếu đuối của nó làm rung động trái tim anh, một cái gì đó, nhỏ thôi, một cảm giác cho sự bắt đầu.

_Em ngủ đi nhé, tí nữa anh sẽ đưa em về nhà.- anh nâng chân nó lên ghế, để nó nằm ở tư thế thoải mái nhất rồi ngồi nhìn nó ngủ, chốc chốc sau suy nghĩ anh chợt mỉm cười. Bên ngoài cánh cửa, cũng có một người chăm chú nhìn nó, ánh nhìn đó sáng lên tia lửa căm thù, cô gái ấy nắm chặt tay lại, tức tối rồi quay lưng bỏ đi.

Dinh thự Dương Gia 5pm

Nó đang ngồi trên bộ sofa lông yêu quí và theo dõi bộ phim thần tượng mà nó đã không bỏ sót một tập nào cả, có tiếng chuông cửa, cô giúp việc toan đi mở cổng thì bị nó gọi lại.

_Chị để đó em mở cho.- nó cười hiền nhìn cô.

_Dạ thôi ạ, tiểu thư cứ để đấy tôi mở.- giọng cô có phần hơi e dè

_Không sao đâu, chắc là anh em về đấy, để em mở cho, chị đi làm tiếp việc đi.

_Dạ vâng, thế phiền tiểu thư mở giúp tôi.

Xong, nó chạy ù ra cửa, phải xử anh tội bỏ nó đi về sau mới được.

_Thưa cậu chủ mới về ạ.- nó nói với một gương mặt đằng đằng sát khí nhưng giọng hơi chập chững bởi nó đang không thể nhịn cười vì cái mặt ngố tàu của anh Kỳ khi thấy nó ra mở cổng.

_Ơ, là em à.

_Không em thì là ai, anh đi gì mà lâu thế, còn không nói với em câu nào.- nó chuyển mặt sang hờn dỗi và có phần nhõng nhẽo.

_Hì, anh biết lỗi rồi, có mua thứ Yun Yun của anh thích nhất để chuộc lỗi nè.- anh cười, chìa ra cho nó một cốc trà sữa chocolate mát lạnh.

_Tha cho anh lần này đấy, anh vào nhà đi không em đóng cổng lại nhé.-vừa nói xong nó đã đóng ngay cổng lại, rồi bỏ chạy. Bảo Kỳ chen chân vào được nên dắt xe vào rồi cũng đuổi theo em gái, Bảo Kỳ đã cười nhiều hơn và trẻ con hơn kể từ khi có nó. Ánh nắng chiều lấp lánh qua kẽ lá, cơn gió nào đó cuốn chiếc lá lìa cành lướt đi trên phố, hoàng hôn dần buông dành thời gian dỗ dành giấc ngủ của ông mặt trời, để rồi ngày mai khi bình minh trở về những chuyện rắc rối bắt đầu diễn ra, những con người mới cho những ngày mới…

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nước Mắt Của Mưa

BÌNH LUẬN FACEBOOK