Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tên đó lại đưa tay vuốt ve làn da mịn màng của nó, ánh mắt điên dại đó như thiêu chết tư tưởng được cứu thoát của Yun. Người nó rã rời, nãy giờ mấy tên này cứ lôi kéo, sức ai cũng khoẻ, giờ tay còn bị trói chặt, đến suy nghĩ còn khó khăn huống hồ chạy thoát.

Khắc Minh vừa vào đến cổng bà v ú đã hớt hải chạy tới.

_Cậu Minh ơi, cô bạn gì của cậu đang bị tiểu thư nhốt dưới kho với mấy tên tay sai của ông chủ đấy.

_Bao lâu rồi.- cậu hiểu ra sự việc, bước nhanh, lòng lo lắng tột độ, bà v ú cũng chạy theo, cậu không ngờ mới đây ba cậu đã gọi nó đến nhà.

_Vừa nãy thôi cậu, không nhanh thì cô gái ấy nguy mất.- bà v ú theo sau cậu, bà thừa biết tính nết Hạ Băng nên lo lắng cho nó vô cùng.

Cậu không thể chỉ đi được nữa, chân chạy thật nhanh, lòng nóng lên như lửa đốt, nó nhất định không được làm sao, dù gì cũng vì dính đến cậu nên nó mới bị đến đây, tại cậu hết.

Những suy nghĩ mông lung áp đảo tâm trí Khắc Minh, cậu chạy vụt qua Hạ Băng mà chẳng hề biết. Nhỏ hoảng hồn chạy theo, không ngừng gọi.

_Anh haiiiiii.

Cậu nghe thấy tiếng gọi nhưng đến cứu nó quan trọng hơn, chân chạy mà như chẳng hề chạm đất. Xuống hầm cậu đẩy mạnh cánh cửa, thấy tên đó đang đưa mặt lại định hôn nó thì lập tức lao đến.

“Binh”- Khắc Minh túm cổ áo lên và cho một cú đấm trời giáng vào tên đó. Hắn ngớ người, khoé môi bật máu, luống cuống quỳ xuống xin tha tội.

_Cậu chủ, xin cậu bỏ qua cho em, em không dám nữa.- thấy tên đó tha thiết như con nít mấy tên còn lại chỉ biết bụm miệng cười.

_Ngươi cút khỏi nhà này, NHANH- cậu gằn từng chữ, một câu nói lạnh toát khiến tên kia suýt ngất vì sợ bị giết, mừng rỡ hắn vội chạy thật nhanh, chắc chắn chẳng điên mà mò đầu trở lại.

_Còn các người cũng biến đi, liệu hồn đấy.- ánh mắt sắc lẹm lướt qua từng người, mô hôi chúng tuông ra như tắm, tất cả đều biết thân mà chạy hết.

Vừa nhìn thấy Khắc Minh nó đã biết mình sẽ được cứu, lòng nhẹ nhõm hẳn đi, vừa lúc đó nó đã lã người đi vì mệt.

Cậu gỡ dây trói ra, lay lay người nó.

_Nè, cô không sao chứ, chúng có làm gì không?- giọng nói mạnh mẽ quen thuộc, chỉ có điều ánh mắt có phần nhẹ nhàng hơn, mà nó quá mệt để có thể nhận ra điều đó.

_Tôi…không sao.- nó cố gắng cất lời, cơ thể chẳng nghe lời nữa rồi, sau giây phút căng thẳng suy nghĩ đó người nó giờ rã rời.

Cậu bồng nó lên và rời khỏi nhà kho, mắt nó nhắm nghiền lại nghỉ ngơi, để nó dựa đầu vào mình, từng bước chân cậu như vững chắc hơn.

Hạ Băng vừa chạy đến, biết mọi chuyện vỡ lỡ, nhỏ lấp liếm

_Cô ta không sao chứ anh?

_Tránh đường.- cậu nói mà mắt không nhìn nhỏ lấy một giây.

_Anh làm sao vậy chứ?- nhỏ bắt đầu khó chịu- Tên Jay, anh đã đuổi hắn đúng chứ?

_Không được sao?- cậu bực dọc, rồi bồng nó đi thẳng về phòng mình, chẳng buồn trả lời thêm. Hạ Băng đứng nhìn theo, nhỏ vẫn còn ngỡ ngàng vì Khắc Minh đã cứu nó, dường như hai người quen biết nhau, và nhỏ lại nghĩ nó cướp anh của nhỏ bằng cách giả vờ hiền hậu như đã làm với Nguyên Khang, hận thù ngày càng chồng chất.

Khắc Minh cẩn trọng đặt nó xuống giường, kéo chăn lên đắp cho nó nằm nghỉ. Cậu ngồi bệt xuống sàn, nhìn nó hồi lâu với suy nghĩ mông lung nào đó.

Hồi sau, nó giẫy giụa liên tục, mồ hôi đẫm trên trán, gương mặt sợ hãi chạm vào không gian, môi mấp máy.

“Tránh ra, tránh xa tôi ra….”- dư âm về chuyện ban nãy vẫn còn ám ảnh tâm trí nó, trong cơn mê man mà nó vẫn còn sợ hãi.

Cậu chồm lên giường, nắm chặt tay nó, đưa tay vuốt mái tóc ướt trên trán, giọng nói quan tâm cất lên.

_Cô không sao rồi, bình tĩnh lại đi.

Trong cơn mê nó nghe được giọng nói lành lạnh quen thuộc dù rằng nó có phần khác biệt, nó thở chậm hơn, không còn giẫy giụa, bàn tay cậu vẫn đang vuốt mái tóc ướt, lòng chợt vui. Đã lâu rồi từ sau khi mẹ mất tích cậu mới cảm nhận được cảm giác lo lắng cho một người thân thuộc là thế nào.

Lát sau nó tỉnh lại, tâm trạng ổn định hơn rất nhiều, nhìn quanh, một gian phòng toàn màu xám, không giống kiểu cách của những anh chàng hung tàn, lạnh lùng với căn phòng đen, Khắc Minh có sự khác biệt. Nó bước tới bệ cửa sổ màu bạc, đứng cạnh cậu, nhìn theo đôi mắt xa xăm ấy, mở lời, giọng nói nhẹ nhàng trong trẻo hoà vào cơn gió…

_Hạ Băng là em gái anh sao?

_Ừ, cùng cha khác mẹ.- có vẻ cậu không vui khi nhắc đến điều này.

_Vì hai người đó mà giờ mẹ tôi sống chết thế nào tôi cũng không biết…- nói đến đây giọng cậu chợt nghẹn, bàn tay nắm chặt dí sát lên ô cửa kính, một nỗi đau từ lâu hằn sâu trong tim chỉ chờ để gào thét và xé tan mọi thứ…

Cả hai cùng im lặng, Yun biết Khắc Minh cần yên tĩnh nên cũng chẳng nói gì thêm, nó chỉ đứng cạnh cậu, cùng nhìn xuống những hàng cây, giá mà nỗi đau là một tập tin điện tử để ta có thể xoá đi bất cứ lúc nào….

Cậu nhớ năm cậu lên 5, ông Lý Phong dẫn về nhà một người phụ nữ kiêu sa và một bé gái rất tinh ranh.

Mẹ cậu phần vì yêu phần vì sợ ông ta mà im lặng nhịn nhục cho bà ta ở chung nhà, chịu đựng tất cả những lời bịa đặt, phỉ bán của bà ta đối với mình.

Cậu chẳng thể nhớ nổi mẹ cậu đã bị ông ta đánh đập không thương tiếc vì những lời ton hót của người đàn bà kia bao nhiêu lần, cậu cũng cố ngăn cản nhưng vô ích.

Những giọt nước mắt mẹ thấm đẫm vai áo cậu, những vết bầm, những vệt máu hằn lên làn da mịn màng của mẹ, tất cả là nỗi ám ảnh suốt những ngày ấu thơ.

Nhưng lý do mà mẹ cậu bị đánh đập không chỉ vì người đàn bà đó mà còn vì cậu.

Từ nhỏ Khắc Minh đã thể hiện mình là một cậu nhóc thông minh, khả năng xử lý nhạy bén các tình huống, và tài bắn súng điệu nghệ dù chưa qua trường lớp đào tạo.

Vì có lần cậu theo ông đi tập bắn, cậu đã lén ông bắn thử, ba viên đạn thì hai viên trúng ngay hồng tâm , viên thứ ba hơi chếch ra ngoài.

Từ đó ông ta nuôi ý định sẽ đào tạo cậu thành sát thủ, mẹ cậu không đồng ý, hai người cứ gây gổ nhau mãi.

Cho đến ngày cậu ra giao kèo với ông cậu sẽ trở thành sát thủ để đổi lấy sự yên bình cho mẹ. Hai năm sau khi đi tập huấn trở về thì cậu hay tin mẹ mất tích.

Cũng không hẳn là mất tích, vì mẹ cậu đã được ông đưa đến một nơi nào đó, chỉ vì muốn khống chế tư tưởng của cậu ông ta đã cách ly hai người.

Để bà được an toàn cậu đã phải sống như một cỗ máy suốt thời gian qua, giết người không thương tiếc, nếu chẳng may cậu yếu lòng tính mạng bà sẽ gặp nguy hiểm.

Yêu mẹ, cậu đã đánh đổi thứ gọi là con tim, đã gieo rắc đau thương, tang tóc cho rất nhiều người, và nhận lấy một cuộc sống đen tối, cô độc cho chính mình, mà cậu đâu biết rằng hiện giờ mẹ cậu còn chẳng nhận thức được bà là ai….!!!!

Cố thoát khỏi dòng kí ức đau buồn, cậu quay mặt lại dựa vào tấm kính, thở dài.

_Cô không sao rồi chứ- cậu cất lời, vẫn cái giọng lành lạnh quen thuộc.

_Ừ, cảm ơn anh.- môi nó không chuyển động nhưng ánh mắt lại đang cười.

_Ta đi thôi, tôi đưa cô về.- cậu cũng muốn ra ngoài hít thở không khí một chút, ở đây thật sự rất ngột ngạt.

Rồi hai người rời khỏi đó trên chiếc ô tô của Khắc Minh, chiếc xe lướt đi trên con đường rợp bóng cây.

Cũng gần hai giờ trôi qua mà chưa thấy nó đến, Nguyên Khang sốt ruột cứ đi tới đi lui ngóng ra cửa, cậu đứng lên rồi lại ngồi xuống, gọi nó cũng vài lần mà không bắt máy, cậu vừa định chạy đi tìm nó thì nhận được cuộc gọi.

“Em xin lỗi nhé, em bận chút việc, tí nữa em đến”

“Em cứ làm việc của mình đi, khi nào rãnh hẳn đến”- cậu thở phào vì nó không gặp chuyện gì.

Nó nhờ Khắc Minh đưa về nhà để tắm rửa rồi mới vào viện, cái nhà kho ấy dơ quá, mà cũng chỉ dám kêu cậu dừng ngoài ngõ, nó không muốn một ai biết thêm về thân thế của mình.

May mà chỉ có mấy chị giúp việc chứ không có Ba Lâm ở nhà, không thì nó sẽ bị tra khảo mất thôi. Anh Bảo Kỳ thì đến chi nhánh tập đoàn Shine xử lí công việc thay Nguyên Khang rồi. Nó tranh thủ tắm rồi vào bệnh viện ngay vì sợ Nguyên Khang buồn, trên đường đi không quên mua thức ăn cho cậu.

Hai người nói chuyện vui vẻ, lát sau thì Kỳ Lâm cũng vào đến. Tâm trạng hậm hực.

_Tớ đến sợ quản gia nhà cậu, ông ấy cứ đòi báo cho hai bác biết, may mà tớ có tài ăn nói mới thuyết phục được ông ấy đấy.- cậu kể lể.

_Vì bác ấy lo cho tớ thôi mà, cậu không muốn ba mẹ lôi tớ về Anh thì cứ tiếp tục phát huy tinh thần ha.- Nguyên Khang vỗ vai cậu bạn rồi cả hai cùng cười.

_Cậu đã ăn gì chưa, ông ấy bảo tớ mang cháo cho cậu nè.- vừa nói cậu vừa lấy trong túi ra một hộp cháo và sữa.

_Có cả sữa nữa á!- nó giật mình, buột miệng kêu.

_Người bệnh thì uống sữa tẩm bổ chứ sao?- Kỳ Lâm vặn vẹo ngay, Nguyên Khang thì ngạc nhiên nhìn sang nó.

_Òm!- buông một tiếng cảm thán rồi nó im lặng, nó vốn chẳng mấy khi uống sữa, với cả nó nghĩ con nít mới uống sữa thôi, rồi tự nhiên lại nhớ đến lần nó uống sữa, là khi ngồi cùng với Hoàng Quân.

Không biết giờ anh sống thế nào, nó thì chật vật với cuộc sống mới lắm, giá mà được như ngày xưa, chỉ là con của một gia đình bình thường, có một người luôn ở bên yêu thương chăm sóc…

Nó lắc mạnh đầu xua tan ý nghĩ đó, tất cả cũng qua hết rồi, Hoàng Quân bây giờ không còn là người con trai của nó nữa, thay vào đó là một cô gái khác, và anh vẫn đang sống hạnh phúc.

Tình cảm cho anh còn đó nhưng việc anh phản bội lòng tin của nó là không thể chấp nhận. Bất kì lí do nào cũng được nhưng sao anh lại chọn lí do làm em đau lòng và thất vọng về anh nhất, anh có thể nói dối mà.

“Anh yêu người khác rồi”- câu nói ấy tưởng chừng đập tan mọi thứ, đập tan đi hạnh phúc bấy lâu và cả một niềm tin quá lớn, mọi thứ trong nó đều như sụp đổ.

Nó tiếp nhận mọi thứ như cách mà cuộc sống mang đến, chỉ là phải tự thuyết phục bản thân rất nhiều, anh của hôm nay sẽ không như hôm qua, anh hôm nay không đi cùng nó nữa rồi, đau khổ lắm nhưng làm được gì hơn, đành chấp nhận.

Quay trở lại với câu chuyện, Nguyên Khang ra hiệu cho Kỳ Lâm cất hộp cháo, cậu lấy tay xoa xoa bụng, hơi nhíu mày.

_Vừa nãy Yun có mua cháo cho tớ rồi, no lắm.

_Thế tớ để đây nhá.- Kỳ Lâm tự dưng thấy phấn khích, đó là cháo mua chứ không phải cháo nấu. Rồi cậu chợt cười trong suy nghĩ.

Họ trò chuyện cùng nhau rất vui vẻ, trong khi Bảo Kỳ đang bù đầu với công việc ở công ti nhà Nguyên Khang.

Cậu đành hy sinh, nếu để công việc trì trệ thì ba mẹ Nguyên Khang sẽ phát hiện cậu ấy bị thương mất.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nước Mắt Của Mưa

BÌNH LUẬN FACEBOOK