Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sáng sớm, đúng 9 giờ sáng đồng hồ của Quý Tiệp bắt đầu reo inh ỏi.

Theo cảm giác, cô mở mắt ra, nằm trên giường mà không nhúc nhích và bắt đầu suy nghĩ: hôm nay là thứ bảy, là ngày nghỉ phép của cô, vậy tại sao cái đồng hồ kia lại báo thức sớm như vậy chứ?

Cô cau mày nghĩ: Ưm.. nghĩ không ra, cho nên cứ tiếp tục ngủ thôi! Quý Tiệp nhắm mắt lại lật người qua, chỉ sau chốc lát đã truyền đến tiếng hít thở trầm ổn của cô.

Hơn 10 giờ sáng, điện thoại nhà họ Dương vang lên. Rạng sáng lúc 3 giờ Dương Sĩ Bảo tức giận rời giường. Đáng ghét! Giờ này còn người nào gọi điện tới chứ?

Suốt đêm đã phải ngủ trên ghế sofa làm anh cực kỳ tức giận, anh nhảy từ trên ghế salon xuống, cầm điện thoại hét lớn “Này!..”

Đầu dây bên kia truyền đến…

“Sĩ Bảo hả? Ta là mẹ Quý nè! A Tiệp nhà chúng ta có phải ở bên con hay không? Bác gọi điện đến chỗ ở của nó nhưng không có nó ở đó, bác nghĩ ngay nhất định con bé lại đến nhà con rồi. Ai~~ A Tiệp nhà ta sao luôn như vậy chứ? Con ranh này lúc nào cũng bám dính lấy con. Có phải nó lại gây phiền toái gì cho con nữa không?”

Líu ríu…Líu ríu…

Mẹ Quý lại nói đến chuyện ngày xưa, những lời đó Dương Sĩ Bảo đã nghe nhiều lần rồi, chỉ cần mỗi lần mẹ Quý không tìm được Quý Tiệp thì sẽ nhắc lại chuyện cũ năm đó, nhưng anh rất nghi ngờ, tại sao anh lại phải chịu đựng những chuyện này? Anh chỉ nghĩ rằng anh rất xui xẻo khi làm bạn với Quý Tiệp thôi?

“….Còn nữa, cái con bé này cũng thật là, tại sao cứ muốn người ta cưng chiều như còn nhỏ như vậy chứ…” Mẹ Quý vẫn còn càu nhàu “…Nếu như Quý Tiệp lại đến làm phiền con, con đừng chiều theo con bé nha! Lúc nào cần độc ác thì phải độc ác, nếu không thì suốt đời con cũng đừng mong thoát khỏi lòng bàn tay của con bé nhà chúng ta. Sĩ Bảo, Sĩ Bảo..Con có nghe mẹ Quý nói chuyện không?”

Đầu dây bên kia không truyền đến tiếng nói, bà còn tưởng điện thoại bị hỏng chứ!

Bà gõ gõ ống nghe vào bàn khiến Dương Sĩ Bảo không phòng bị liền bị “đả kích” nghiêm trọng đến màng nhĩ.

“Có ạ, con có nghe. Mẹ Quý, mẹ đừng đập ống nghe vào bàn nữa.” Dương Sĩ Bảo lấy tay bịt lỗ tai lại, hét to vào ống nghe.

Tại sao anh lại đáng thương như vậy chứ? Hôm qua phải chịu đựng một Quý Tiệp quậy phá, hôm nay lại nhận thêm trận bom này của mẹ Quý khiến cho anh mệt nhừ, rốt cuộc kiếp trước anh đã làm sai điều gì? Tại sao kiếp này anh phải chịu đựng hai mẹ con này như vây? Dương Sĩ Bảo im lặng hỏi ông trời!

“Mẹ Quý…” Vất vả lắm anh mới tìm được cơ hội nói chen vào “Mẹ có phải muốn nói chuyện với Quý Tiệp không? Để con chuyển điện thoại cho cô ấy.”

“Không cần, không cần.” Mẹ Quý vội vàng ngăn cản chuyện ngu ngốc mà Dương Sĩ Bảo đang định làm. Đối với con gái của bà, bà không hiểu nó hay sao? Nhất định con bé đã quên lời hẹn với bà vào hôm nay.

“Sĩ Bảo, con giúp mẹ Quý một chuyện nha. Con bé kia hôm nay hẹn gặp mẹ ở nhà hàng ‘Kyoto’, con phải dùng mọi cách để đem con bé đến và không cho phép con bé giở trò, không cho phép con bé ăn vạ, bằng không thì cuộc hẹn của mẹ Quý nhất định sẽ đi tong. Sĩ Bảo, con có nghe không?”

“Con hiểu rồi. Con sẽ đem Quý Tiệp đến và tự tay giao cho mẹ.” Nói xong, Dương Sĩ Bảo vội vàng cúp điện thoại.

“Đợi chút, Sĩ Bảo…” Bà còn một chuyện nữa cần giao phó.

Dương SĨ Bảo lại đặt ống nghe bên lỗ tai.

“Con hãy bắt con bé A Tiệp ăn mặc đẹp một chút, tốt nhất là nên mặc váy nhé.”

Đẹp một chút? Váy?

Dương Sĩ Bảo cau mày. Từ nhỏ anh với Quý Tiệp lớn lên bên nhau, ngoại trừ quy định của trường học ra thì chưa bao giờ anh thấy cô mặc váy.

“Mẹ Quý, cái này thực sự làm khó người khác đó.” Dương Sĩ Bảo nghi ngờ, có thể nhìn thấy Quý Tiệp mặc váy sao? Anh thử tưởng tượng nhưng hình ảnh thực sự quá đáng sợ, làm anh sợ hãi không ít. Lắc đầu một cái, anh vội vàng ngừng lại không dám nghĩ tiếp.

“Ta biết, ta biết mà, nhưng con hãy cố gắng dùng mọi cách được không? Con bé Quý Tiệp kia từ nhỏ đến lớn chỉ nghe lời mình con…”

“Mẹ Quý, mẹ đề cao con quá rồi.” Quý Tiệp nào có nghe lời anh đâu! Giống như anh đã nói với cô không dưới một trăm lần rằng đừng có lén lút vào nhà anh, nhưng cô có thèm nghe đâu, cứ thế phạm sai lầm mãi.

“….Hôm nay phải bắt con nhỏ kia đi xem mắt, nhưng ta lại sợ nó hành động thô lỗ làm đối phương bị hù doạ mà chạy mất. Tốt nhất con nên bắt nó trang điểm cho thật đẹp vào để đối phương vừa gặp đã si mê, sau đó cứ mãi nhớ nhhung con bé A Tiệp xinh đẹp nhà ta, không chừng còn nhớ đến chuyện….”

Sau đó mẹ Quý lại nói rất nhiều, nhưng Dương Sĩ Bảo chẳng nghe nổi một từ nào cả, anh chỉ biết rằng hôm nay Quý Tiệp phải đi xem mắt.

Cuối cùng cô cũng đã đến tuổi lấy chồng rôi!

Dương Sĩ Bảo ngồi trên giường nhìn gương mặt đang ngủ say kia. Không biết Quý Tiệp quá tin anh hay do thói quen luôn có anh bên cạnh, tóm lại, cô luôn là người rất nhạy cảm nhưng khi đứng trước mặt anh thì lại như một người ngu ngốc.

Thấy anh đi vào lâu như vậy mà cô vẫn cứ tiếp tục say sưa ngủ, dường như chỉ có ở bên cạnh anh cô mới có thể ngủ thật ngon giấc.

Có phải vì nó hay không mà Quý Tiệp luôn thích đến chỗ anh, bởi cô biết rằng chỉ khi bên cạnh anh cô mới có thể quên đi thân phận của mình.

Đừng ngu ngốc nữa Dương Sĩ Bảo, mày đừng tự dát vàng lên mặt mình. Tỉnh dậy đi có được không? Cô gái này hôm nay sẽ phải đi xem mắt rồi, hơn nữa cô ấy chỉ là người anh em của mình, ngoại trừ tình cảm thanh mai trúc mã, cô ấy không có bất kể cảm giác gì đối với mày cả.

“Dậy mau.” Anh khẽ thở dài mà Quý Tiệp vẫn cứ ngủ giống như heo.

“Dậy đi.” Anh thử dùng giọng ngọt ngào, thử dùng phương thức nhân đạo để đối xử với cô nhưng những cách dịu dàng đối với người cố tình ngủ nướng mà nói, căn bản không thể dùng được.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nữ Vương Dã Man Của Tổng Giám Đốc

BÌNH LUẬN FACEBOOK