Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
" Hiện tại, ta bị cô chinh phục."

Sắc mặt mèo Garfield ngưng trọng, như đang tuyên bố một chuyện quan trọng.

Mộ Cẩm Ca:"......"

Một con mèo thế nhưng mở miệng nói tiếng người? Có phải mèo luyện thành tinh không?

Nếu sắp xếp mọi việc từ đầu như mèo Garfield đã nói, cũng không phải khó tin…

Không thể nào, tuy trên thế giới có tồn tại một số nhóm người thích ăn thịt mèo, nhưng cho tới giờ cô vẫn chưa nghe đến việc đem mèo chó làm “ẩm thực gia”, hơn nữa cô ở bên ngoài gặp những con chó mèo khác, cũng sẽ không nghe được tiếng lòng của chúng.

Huống chi, dù là có thể luyện được việc đánh giá món ăn, cũng chỉ có thể dùng hành động tương tác để thể hiện ý muốn, không thể nào dùng lời nói rõ ràng như thế.

Như vậy, chỉ còn lại một lý do duy nhất.

Cô xuất hiện ảo giác.

Mộ Cẩm Ca dùng tay xoa xoa nguyệt thái dương, lẩm bẩm: “Vẫn là đi ngủ trưa cho tốt ah…”

Mèo Garfield bất mãn, quào quào móng vuốt:" Hắc! Cô rốt cuộc có đang nghe ta nói không a!"

Mộ Cẩm Ca không nhìn nó, xoay người đem phần cơm bị nó dùng qua đổ vào thùng rác, bắt đầu rữa chén.

"Uy uy," Mèo Garfield lại nhảy lên bồn rữa,"Cô đây là lãng phí! Lãng phí là rất xấu hổ biết không?"

Mộ Cẩm Ca vẫn giả như không nghe thấy.

“Cô tình nguyện đổ bỏ cũng không cho ta ăn, cô thật là người phụ nữ nhẫn tâm!”

"......"

Vì để chứng tỏ sự tồn tại của mình, mèo Garfield dùng cái đầu nhỏ của mình dụi dụi vào tay đối phương: “Cô thật ra là nghe thấy ta mà!”

Giây tiếp theo, nó đột nhiên bị Mộ Cẩm Ca nắm xách lên.

"MeoMeoMeo!"

Mộ Cẩm Ca liếc nó một cái:" Không cần khắp nơi làm loạn, mày có biết chính mình bẩn thế nào không hả?"

Mèo Garfield ngẩn người, tiện đà ủy khuất nói:"Cô chê ta bẩn nha?"

"Chính mày nhìn lại phía sau xem."

Nói xong, Mộ Cẩm Ca dẫn theo nó quay lại phía sau, chỉ thấy dưới đất hay trên bàn đều là dấu chân đen của nó để lại.

Mỗ Mèo hiện tại mới nhớ tới chính mình mấy ngày qua đều lưu lạc bên ngoài, có chút xấu hổ, kéo đầu:"...... Thực xin lỗi."

Mộ Cẩm Ca bắt nó thả lại trên mặt đất, không nói gì, rữa chén xong thì lấy mấy miếng cá còn lại đem chiên, rồi đem đến trước mặt con mèo.

Thấy cô muốn rời phòng bếp, Mèo Garfield liền dùng hai chân trước ôm chân cô làm nũng:"Meo!"

Mộ Cẩm Ca cúi đầu nhìn, vừa lúc gặp bộ dáng đáng thương của nó.

"......"

Vì cái gì chứng hoang tưởng lần đầu phát tác lại kéo dài như vậy? Không lẽ cô thật sự bệnh hoang tưởng nặng rồi?

Mèo Garfield sầu mi mặt khổ nói:" Chớ đi, có thể đút cho ta không? Miệng rất rộng, ta còn không có quen."

"......"

Nhìn đến đối phương không nói lời nào, Mèo Garfield hiển nhiên thật cao hứng:"Quả nhiên, cô có thể nghe được ta nói! Lại nói tiếp ta còn không có tự giới thiệu xong đâu, nếu cảm thấy không tiện xưng hô, cô có thể bảo ta Rượu trắng, đây là cái tên của thân thể này mà ta có thể nhớ được ah, ai nha lại nói tiếp, con mèo này thật là mệnh khổ, thật vất vả trốn nhà đi được, lại gặp phải một con mèo biến thái, phải trải qua nhiều hiểm nguy mới thoát được, nhưng sau lại lưu lạc đến mức chết đói, thật sự là......"

Mộ Cẩm Ca đút nó ăn, lẳng lặng nghe, quá một lát mới mở miệng nói:" Ăn no rồi đi đi, tao không tính nuôi mèo."

"Meo?!" Rượu trắng vạn vạn không nghĩ tới cô hội nói như vậy, ế một chút,"Đối với cô, ta không phải mèo a!"

Mộ Cẩm Ca thản nhiên nói:" Tao biết, mày là ảo giác của tao."

Rượu trắng rốt cục hiểu tại sao mình nói nữa ngày mà không có lời đáp lại.

Không chỉ không tin hoàn cảnh của nó, mà ngay cả sự tồn tại của nó cũng đang bị nghi ngờ!

Vấn đề thập phần ác liệt!

" Mộ tiểu thư," Rượu trắng nghiêm túc nói," Mong cô hãy tin ta, ta không phải là ảo giác của cô, cũng không là phải là mèo tinh gì, ta chính là ta, không giống bất kỳ ai."

Mộ Cẩm Ca lạnh lùng nói:"Cho nên mày cần tao giúp đốt lửa thiêu đưa lên trời sao?"

Rượu trắng theo bản năng đem cái đuôi giấu sau chân, cười nói:" Không cần không cần, nói vui thôi mà."

"Cho nên chuyện cười này cũng là tao tự nghĩ ra?"

"......" Rượu trắng buồn bực,"Ta không phải đã nói sao, kỳ thật thân phận chân thật của ta là một cái hệ thống mỹ thực, vốn là trụ trong đầu của chủ nhân, nhưng chủ cũ của ta lại nghe lời bậy của kẻ xấu, mạnh mẽ đem ta lấy ra, đem ta từ tầng 35 ném xuống, không nghĩ tới vừa lúc tiến một xác một con mèo chết."

"Sau đó đâu?"

Rượu trắng thở dài:" Tuy bi thống vạn phần, nhưng ta vẫn là mỉm cười kiên cường sống, bằng nhãn lực của con mèo, cuối cùng tới tiểu khu này, ngay tại thời điểm ta suy kiệt vì đói, mắt thấy mình là hệ thống mỹ thực đầu tiên trong lịch sử chết vì đói, thì có một tiểu thiên sứ từ trên trời giáng xuống!"

"......"

"Đúng vậy, chính là cô!" Rượu trắng đem móng vuốt vuốt tay Mộ Cẩm Ca," Ta thực hận sao cô có thể là thiên sứ làm cá, sau đó nếm qua cơm chiên của cô, ta rốt cục chân chính làm ra quyết định, cùng với cô ký kết khế ước, thừa nhận cô là chủ nhân mới của ta, cho nên hiện tại cô mới có thể nghe thấy ta nói."

Mộ Cẩm Ca mặt không chút thay đổi nhìn nó trong chốc lát, mới nói:" Tao ngủ trưa xong, vẫn nghe thấy mày nói sao?"

Rượu trắng không chút do dự đáp:" Đương nhiên có thể!"

" Vậy tao cần phải đi bác sĩ lấy thuốc uống rồi."

"......" Rượu trắng hết chỗ nói rồi, khuôn mặt đau khổ như mèo mất tai," Tỷ, ta thật sự là tồn tại khách quan! Phải thế nào cô mới tin tưởng ta a?"

Mộ Cẩm Ca nghĩ nghĩ, hỏi:" Chỉ có tao có thể nghe được và nói chuyện với mày?"

"Đương nhiên, hệ thống có tính cơ mật rất cao, chỉ có chủ nhân mới có thể nghe được hệ thống chỉ dẫn."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nữ Thần Ẩm Thực Hắc Ám

BÌNH LUẬN FACEBOOK