Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tô Viện Viện vừa vào phòng bếp, đã ngửi thấy một mùi khó diễn tả được bằng lời.

Hoàn toàn không thể gọi là mùi thơm, nhưng cũng không thể nói là thối: Mùi khoai tím thơm nồng hòa quyền với mùi tanh nhẹ, ngửi kĩ có thể tìm được một chút vị bạc hà cùng vị cỏ xanh như có như không ở trong đó, mà chờ mọi người phục hồi lại tinh thần thì lại thấy vị cay lưu lại chóp mũi xua đi không được, lưu lại mùi hương khó quên.

Mặc dù mùi vị đặc biệt dị thường trộn lẫn cùng nhau nhưng lại khéo léo dung hợp ở cùng một chỗ nằm ngoài dự đoán của mọi người, cảm giác mùi vị chồng lên nhaulàm cho người ta khó hiểu trình tự, nhưng mà không thể không nói, mùi này thật sự là….

Phi thường quỷ dị, cực kì quỷ dị.

Làm cho trong đầu người ta tự động nhảy ra hình ảnh có dấu hiệu đầu lâu viết: “Vật phẩm nguy hiểm.”

Tô Viện Viện theo bản năng lui về phía sau mộtbước.

“Chào buổi sáng.”

Để chế ra mùi vị lạ thường này hiển nhiên là đến từ sớm, lúc này đang đưa lưng về phía Tô Viện Viện rửa sạch bàn bếp. Xác định phía sau có động tĩnh cô nhàn nhạt chào một tiếng, không quay đầu, âm thanh có chút buồn, cũng không tháo khẩu trang xuống.

Bóng lưng của cô cao gầy, bộ trang phục đầu bếp mặc trên người cô toát ra vẻ thập phần giỏi giang, tuy rằng bây giờ không phải thời gian đi làm, nhưng cô đã đem tóc bộc gọn bên trong mũ lý trắng, lộ ra một đoạn cổ thon dài trắng nõn.

Tô Viện Viện nhìn chằm chằm bóng lưng của cô, đáy mắt hiện lên chán ghét cùng ghen ghét.

Nhưng mà rất nhanh, vẻ mặt âm u đã được cô ta dùng tươi cười dấu giấu đi, hai gò má hiện lên má lúm đồng tiền ngọt đáng yêu.

Cô ta trừng mắt nhìn, cười mỉm nói: "Mộ sư tỷ sớm thế, hôm nay đến sớm như vậy là làm thí nghiệm món mới sao?"

"Ừm." Cô một bên thu dọn đồ làm bếp, một bên trả lời: "Làm món canh mới, chờ sư phụ tới cho ý kiến."

Nghe xong lời này, Tô Viện Viện đi đến gần bàn, cúi đầu tỉ mỉ quan sát bát canh ở trên mâm sứ đang bốc hơi nghi nghút.

Không nhìn ra nguyên liệu, canh này bề ngoài so với hương vị còn cổ quái đáng sợ, có màu thâm đậm đặc giống như nồi nước đun của phù thủy, nói không rõ đến tột cùng là màu thâm tím hay là xanh thẫm, càng kỳ lạ là ở mặt ngoài còn dính một ít ớt đỏ và lá bạc hà màu xanh.

Không hề nghi ngờ, đây tuyệt đối lại là một nguyên liệu hắc ám!

Trong vòng một năm, Tô Viện Viện đã thấy cô chế ra nhiều món ăn kỳ lạ, đối với việc này coi như không thấy gì nhưng vẫn không thể thản nhiên chấp nhận.

Nhưng mà hôm nay cô ta lại khó có được trái lương tâm chủ động nói: "Oa, thoạt nhìn ăn thật ngon miệng! Mộ sư tỷ, tôicó thể nếm thử không?"

Nghe vậy cô gái rốt cục xoay đầu lại, nửa gương mặt đều bị khẩu trang che khất, chỉ chừa một đôi mắt hạnh đen trắng rõ ràng.

Mộ Cẩm Ca nghi ngờ liếc Tô Viện Viện một cái, nhưng cũng không có từ chối, chỉ nhạt nhẽo nói: "Có thể."

Sau đó thì xoay qua chỗ khác trên tay mình.

Tô Viện Viện trong lòng âm thầm vỗ tay đắc ý, trên mặt cười đến mức mặt mày cong cong: "Đa tạ Mộ sư tỷ!"

Dứt lời, cô ta dùng thìa múc một thìa nước canh, do dự vài giây, cuối cùng hạ quyết tâm cau mày đút vào miệng.

Trong nháy mắt canh vào miệng, Tô Viện Viện trợn tròn hai mắt!

--Hương vị thật kỳ lạ!

Giống như thủy triều mùa xuân mang mưa đến muộn (*), cường thế bao phủ từng vị giác, hương vị ngọt ngào được nâng lên trình độ cao nhất; Nhưng mà ngay sau đó cổ họng có vị ngọt của rừng núi lan tỏa, thời điểm sắp chuyển ngấy, thủy triều chậm rãi thối lui, lưu lại mùi bạc hà cùng vị rau dưa, hòa hợp với hương vị lúc mới nếm thử một cách lạ thường. Cuối cùng, gió êm sóng lặng, bờ cát từng bị nước biển xâm chiếm nay chỉ còn lại từng giọt nước mát li ti, chứng minh mới vừa rồi đã từng có thủy triều tồn tại, đầu lưỡi lưu lại vị cay rất nhỏ, lưu lại mùi vị làm người ta say mê, thòm thèm muốn nếm thêm miếng nữa.

Thật sự là làm người ta muốn ngừng mà không được sau khi uống chén canh này!

Càng quan trọng hơn là, phần mỹ vị này là độc nhất vô nhị, người khác chưa bao giờ sáng tạo ra.

Tô Viện Viện buông thìa, tay để bên người lặng lẽ nắm chặt. Lại một lần nữa bị nguyên liệu hắc ám lạ thường đó chinh phục vị giác, cô ta cũng từng bắt chước cách làm của Mộ Cẩm Ca, lớn mật làm thử. Đem các loại nguyên liệu mà tám đời tổ tông của nó cũng chẳng hề liên quan hay hòa hợp với nhau để tổ hợp cùng một chỗ, kết hợp cùng nhau tạo thành một món ăn.

Khả quan mà nói, cũng làm được đồ ăn có sắc vị giá trị cực cao, mùi cũng không tệ.

Nhưng đáng giận là, vì bề ngoài xinh đẹp, cô ta một ngụm ăn hết nhưng hương vị quá kinh khủng làm cho cô ta hai ngày đều ăn không ngon.

Cuối cùng kìm nén không phục, cắn răng giả bộ cười đến hỏi Mộ Cẩm Ca, kết quả của câu trả lời đó thiếu chút nữa làm cho cô ta tức chết.

Vẫn như vậy mặt không chút thay đổi, vẫn là giọng điệu lãnh đạm như thế.

Dùng thái độ lơ là bình thản hằng ngày, cười lạnh nói ra một câu từ trên trời rơi xuống đó.

Xem thường ai thế!

Tô Viện Viện rất muốn gào to, nhưng trên mặt vẫn giữ nguyên mỉm cười.

Trong lòng âm thầm thề: Một ngày nào đó, cô ta sẽ khiến người này cút khỏi Hạc Hi Thực Viên!

Ả nhìn đồng hồ, sau đó mơ hồ nghe được có tiếng bước chân đang đi đến phòng bếp.

Hôm nay, chính là là một cơ hội tốt.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nữ Thần Ẩm Thực Hắc Ám

BÌNH LUẬN FACEBOOK