Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Hôm nay Mộ Cẩm Ca vừa ra khỏi cửa, đã có cảm giác bị theo dõi.

Dường như đi tới chỗ nào, phía sau đều có một ánh mắt lặng lẽ nhìn chăm chú vào cô, nhưng vừa quay đầu lại thì không thấy ai khả nghi.

Chẳng lẽ cô bị Tô Viện Viện lây chứng vọng tưởng?

Cô hôm nay đi phỏng vấn một nhà ăn kiểu Trung Quốc cách tiểu khu rất gần, không có đẳng cấp gì, nhưng vì ở gần trường trung học, cho nên lượng khách khả quan, thường xuyên thấy thông báo tuyển dụng đầu bếp.

Ông chủ tiệm Fastfood là một người đàn ông gần bốn mười tuổi, họ Triệu, thân hình không cao, đứng xấp xỉ cô, 1m7 dáng vẻ xuất chúng, trên mũi đeo môt gọng kính vàng, giống như người đọc sách, thoạt nhìn rất nhã nhặn, khi nói chuyện ôn hòa, tính tình có vẻ tốt.

Vì vừa mới qua bữa sáng, còn cách bữa trưa một khoảng thời gian nữa, cho nên mọi người ở phòng bếp đều đi ra ngoài nghỉ ngơi, chỉ chừ ông chủ Triệu ở lại trong này tự mình phụ trách kiểm tra đánh giá.

Ông chủ Triệu bảo Mộ Cẩm Ca dựa theo sách dạy nấu ăn trong tiệm, làm một phần cơm chiên Dương Châu.

Cái gọi là cơm chiên Dương Châu, tương truyền được xuất phát từ triều Tùy, trải qua sáng tạo của đầu bếp, có nhiều thay đổi, đến nay phát triển nổi danh vừa là đồ ăn phổ biến, không chỉ có ở khách sạn, đồng thời rất nhiều gia đình trên bàn cơm hằng ngày cũng có.

Chỉ thấy Mộ Cẩm Ca động tác lưu loát sạch sẽ, đầu tiên vô cùng thành thạo bỏ đi đầu và đuôi tôm, bóc vỏ rửa sạch, ngay sau đó lấy chân giò hun khói cùng hành ra cắt sẵn, đánh đều trứng, sau đó lại theo thứ tự là đậu Hà Lan, cắt chân giò hun khói, quay sang xào tôm đã bóc vỏ cùng rang trứng với cơm, cuối cùng đem chân giò hun khói, tôm bóc vỏ cùng đậu nành đổ vào giữa cơm bắt đầu chiên, trộn lẫn đều sau lại thêm nước tương, trứng gà chiên xắt hạt lựu với muối nêm nếm vừa ăn.

Sau khi kết thúc tất cả, mang ra bàn. Giữa mâm sứ là đĩa cơm chiên nóng hổi tản ra mùi thơm, trong đó mỗi một hạt cơm chiên đều bọc trong trứng, màu sắc bắt mắt, hạt cơm tơi xốp, mà đậu Hà Lan, chân giò hun khói cùng tôm bóc vỏ trang trí ở giữa, màu sắc phong phú.

Ông chủ Triệu mắt nhìn thẳng, nhưng không phải nhìn món cơm chiên mà là nhìn Mộ Cẩm Ca.

Ông ta tủm tỉm cười nói: “Tay nghề của Mộ tiểu thư thật là giỏi.”

Mộ Cẩm Ca thản nhiên nói: “Chỉ là cơm chiên mà thôi.”

“Cô thật khiêm tốn.” Ông tanhìn chằm chằm vào mặt cô, cũng không lập tức động đũa nếm thử, " Người ta hay có câu rằng, sắc đẹp có thể thay cơm, hôm nay xem như tôi được mở rộng kiến thức. Vốn cũng không đói bụng, kết quả xem Mộ tiểu thư nấu cơm, ngược lại khá đói."

Nghe được lời này Mộ Cẩm Ca rất không thoải mái: "Triệu tiên sinh có ý gì?"

“Tiểu Mộ, cô nói cô xinh đẹp như vậy, làm ở phòng bếp dầu mỡ rất đáng tiếc." Nói xong, ông chủ Triệu với giọng nói mập mờ, đưa tay chạm vào ngón tay Mộ Cẩm Ca, giọng nói mập mờ, “Kỳ thật quán chúng tôi còn thiếu người trông nom quán, đãi ngộ so với phòng bếp tốt hơn rất nhiều, mấy người bà con bên tôi cũng muốn đến đây để làm, nhưng tôi thấy vẫn nên nhường cho cô thì hay hơn, cô thấy..."

Thấy cái đầu ông nội ông ấy!!!!

Mộ Cẩm Ca hiểu rõ ý đồ của đối phương, rút tay trở về, lạnh lùng nói: " Tôi là đầu bếp, chỉ biết nấu ăn."

Ông ta được một tấc lại muốn tiến một thước, cười hớ hớ nói: "Làm đồ ăn cho khách sợ cô mệt, chi bằng để mình tôi ăn thôi."

Mắt nhìn ông ta lại muốn động tay động chân với mình, Mộ Cẩm Ca đưa tay đẩy ông ta ra, xoay người đi thẳng ra khỏi phòng bếp.

Ngay lúc cô đẩy cửa chuẩn bị rời đi, ông ta túm lấy cánh tay của cô, một bên vội la lên: "Con nhóc này nhìn bộ dạng rất xinh đẹp, nhưng sao không biết chút phép tắc nào hết vậy, tôi có cho cô đi sao?"

Nhân viên cửa hàng ngồi ở bên ngoài thấy ông chủ như thế, còn tưởng rằng bị Mộ Cẩm Ca bắt nạt, nhao nhao đứng lên, muốn qua đây giúp giữ chặt Mộ Cẩm Ca.

Mộ Cẩm Ca không tránh ra được, chỉ có thể quay đầu: "Buông, đồ quỷ háo sắc này!"

“Sao cô lại mắng chửi người khác như thế?”

“Tôi mắng không phải là người, là một con quỷ háo sắc bốn mắt.”

"Mộ tiểu thư, cô tới quán của tôi la khóc lóc om sòm, cô tưởng muốn tới thì tới muốn đi thì đi sao, cô..."

Đúng lúc này, một thân ảnh màu lam tựa như tia chớp theo khe cửa Mộ cẩm ca đẩy ra mà luồn vào, nhảy lên tay của Mộ Cẩm Ca, sau đó không chút do dự xòe ra móng vuốt, hướng tới mặt ông ta cào ra ba vết thương rớm máu.

“A!” ông ta bị đau, nhất thời buông lỏng tay ra che nửa bên mặt, "Ở đâu ra một con mèo điên!"

Bắt được thời cơ, Mộ Cẩm Ca nhanh tay đem đầu sỏ nhét vào trong ngực, liền xông ra khỏi quán.

*

Mãi cho đến khi về nhà, Mộ Cẩm Ca mới đem tiểu anh hùng trong lòng thả xuống.

Có thể vì bị cô ôm trên đường chạy trốn quá nhanh, con mèo ngơ ngác ngồi trên ghế sô pha, bộ dạng vẫn chưa tiếp nhận, thoạt nhìn hình như nó bị choáng váng.

Mộ Cẩm Ca nhận ra đây chính là con mèo tối hôm qua nằm cạnh thùng rác hấp hối thiếu chút nữa chết vì đói, nhất thời cảm thấy có chút khó tin.

Chẳng lẽ đây là ...Mèo báo ân trong truyền thuyết?

Cô đưa tay vỗ vỗ lên đầu con mèo, nhẹ giọng nói: "Cám ơn mày."

"Meo meo?" Tựa hồ có thể nghe hiểu cô nói chuyện, con mèo ngẩng đầu lên, lộ ra vẻ mặt vui mừng kỳ lạ.

Mộ Cẩm Ca suy nghĩ một chút, không xác định nói: "Buổi sáng đi theo tao ra ngoài chính là mày sao?"

Mèo Garfield: "Meo meo."

“Cá khô đã ăn hết rồi sao? Sáng nay tao đi ra ngoài, thấy mâm nhỏ đã bị mang đi mất rồi.”

"Meo meo..."

Đột nhiên Mộ Cẩm Ca cảm thấy Giang Hiên nói không chừng là chính xác.

Đầu óc cô thực sự có chút không bình thường.

- - Người bình thường cùng một con mèo nói chuyện hơn nữa còn cảm thấy mình nghe và hiểu con mèo trả lời sao?

Mộ Cẩm Ca thở dài một hơi, thu tay về, xoay người tiến vào phòng bếp làm cơm trưa.

Mặc dù có không muốn nhớ lại, nhưng vừa rồi làm theo sách dạy nấu ăn của người khác cảm giác thật sự là không dễ chịu.

Vừa vặn trong tủ lạnh còn có cơm thừa, thêm một ít nguyên liệu khác, vừa hay có thể làm một phần cơm chiên.

*

Một mùi thơm từ phòng bếp bay ra phòng khách, bay thẳng vào mũi mèo con.

Vốn đang ngu ngơ ngồi trên sô pha, ngửi được mùi thơm, nháy mắt tỉnh táo lại, từ trên sô pha nhảy xuống.

Vì đệm thịt dính bụi đất, cho nên gần như từng bước của nó đều in dấu chân, từ phòng khách tới phòng bếp, tiếp theo nhún mạnh chân mạnh mẽ nhảy lên bàn bếp, muốn nhìn xem nguyên liệu gì lại tạo ra hương vị lạ kì đến thế.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nữ Thần Ẩm Thực Hắc Ám

BÌNH LUẬN FACEBOOK