Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
"Chỉ dẫn?"

"Đúng rồi! Ta biết!" Rượu trắng giật mình,"Nếu chỉ dẫn của ta có thể hỗ trợ cho cô, cô chắc sẽ tin đi!"

Mộ Cẩm Ca nhìn nó, từ chối cho ý kiến.

Rượu trắng nói:"Không phải cô đang tìm việc sao? Ta biết một nhà hàng đang tuyển người, cô có thể đi thử một lần."

"Ở đâu?"

"Cô mở bản đồ trên điện thoại ra, ta giúp cô tìm." Nói xong, Rượu trắng lại than thở một câu," Vốn ta có thể trực tiếp hiển thị đường đi trong đầu cô, nhưng ta hiện tại đang trong xác con mèo này nên không thể làm được ah."

Mộ Cẩm Ca lấy di động từ túi ra:" Mày nói tên nhà hàng và địa chỉ, tao tự tìm, đừng phá màn hình điện thoại tao."

"......"

"Nếu thật sự có địa chỉ như mày nói…" Mộ Cẩm Ca khó khăn nói,"Tao liền tạm thời giữ mày một đêm, nhưng mày phải chính mình tắm rửa, chính mình đi WC, buổi tối sau 11 giờ phải im lặng, không được quấy rầy tao ngủ."

Trầm mặc một lát, Rượu trắng mới hỏi câu:"Cô không phải không thích mèo chứ?"

" Đúng vậy, tao thích chó."

"......"

Như sét đánh ngang tai!

Rượu trắng giống như nghe được trái tim mình tan vỡ ra ngàn mảnh.

*

Hôm sau, Mộ Cẩm Ca sáng sớm liền rời nhà, đến nhà hàng mà Rượu trắng nói hôm qua.

Capriccio, dùng từ điển tra cứu, nghĩa là một đoạn nhạc ngắn sôi động, tự do về giai điệu.

Cũng không bày trí như nhà hàng Tây, mà là một nhà hàng với kiến trúc độc đáo.

Tọa lạc trong một ngõ nhỏ đã từng là nơi phồn hoa nhất thành phố, cách nơi cô sống không xa, hiện tại nơi này không quá náo nhiệt, có chút cô đơn vắng lặng, chỉ có hai cây ngô đồng cao to ngay đầu ngõ, bất chấp mưa nắng, vẫn không suy suyển.

Nhà hàng nằm ở cuối ngõ, có ba bậc thềm nhỏ phía trước, cửa gỗ, bức tường ở hai bên cửa được bao phủ bởi cây thường xuân, nhìn qua có dăm ba cây leo kéo dài đến bảng hiệu, cùng chữ “C” quấn quanh một chỗ.

Rõ ràng đã 9 giờ sáng, nhưng cửa vẫn đóng chặt.

Mộ Cẩm Ca đứng nhìn trông chốc lát, rồi ngồi xuống bậc thềm mà chờ.

Hôm nay cô mặc áo sơ mi sọc đơn giản, cùng quần tây màu đen nhạt, kết hợp giày sandal màu nâu đính đá ôm lấy chân như tác phẩm điêu khắc tinh tế.

Tuy không phải lúc làm việc, nhưng cô vẫn đeo khẩu trang, che gần nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt, lộ vẻ thờ ơ lạnh lùng. Mái tóc dài đã được cột kiểu đuôi ngựa gọn gàng.

Đúng 10 giờ, cửa nhà hàng rốt cuộc cũng mở.

"Ai nha," Chỉ nghe từ phía sau vang lên tiếng của một phụ nữ trung niên, như là hoảng sợ, “Xin hỏi cô là ai, sao lại ngồi trước cửa cửa hàng chúng tôi?”

Mộ Cẩm Ca đứng lên, xoay người đối mặt bà gật gật đầu. “Chào dì, cháu đến xin việc làm.”

Người phụ nữ thoạt nhìn ngoài bốn mươi, so với Mộ Cẩm Ca thấp hơn nửa đầu, mặc một chiếc váy dài màu xanh, khoác áo len trắng, khí chất văn nhã. Bà ngẩn người: “Xin việc?”

"Đúng vậy." Mộ Cẩm Ca xem phản ứng của bà ấy, cũng thấy có điểm kỳ quái,"Nhà bếp của mấy vị không thiếu người sao?"

"Thiếu thì có thiếu, chính là......" Người phụ nữ do dự một chút,"Ta không nghĩ đến thuê người, tính toán đem bếp phó nâng lên......"

"Kia… xin hỏi, có thể cho cháu thử không?"

Người phụ nữ ấy nhìn nhìn cô, hít một hơi, mới hoàn toàn đem cửa đẩy ra:" Tiến vào nói đi."

Mộ Cẩm Ca cùng bà ấy đi vào, tán gẫu vài câu, mới biết được người phụ nữ ấy kêu Tống Anh, là chủ nhà hàng, mà chồng bà ấy là bếp chính, năm ngoái đã qua đời vì bệnh, hai người vẫn chưa có con cái.

Tống Anh nói: “Năm trước chồng dì phải nằm viện, nhà hàng lại làm ăn không tốt, cho nên dì đóng cửa, một lòng chiếu cố ông nhà trong viện, sau đó chồng dì qua đời, dì rất đau lòng, mở cửa bán vài ngày rồi lại đóng, sau nghe lời khuyên của bạn dì, đi du lịch hai tháng cho khuây khỏa, dì cũng vừa mới về.”

Mộ Cẩm Ca nói:" Nói như vậy, nhà hàng có một đoạn thời gian ngưng kinh doanh."

Tống Anh: “Cũng được nửa năm hơn, khi tâm trạng dì đã bình phục, muốn kinh doanh lại, mới phát hiện nhà hàng đã bị khách lãng quên, ngay cả khách quen cũng không còn đến, kinh doanh ảm đạm, cũng không có đầu bếp nào nguyện ý làm, đang suy nghĩ có nên sang lại quán không thì cháu tới… Cho dì hỏi, cháu từ đâu mà biết tin tuyển người? Dì nhớ mình đã đem tin tuyển dụng lấy về hết rồi mà.”

"Một người bạn giới thiệu ah." Mộ Cẩm Ca nghĩ thầm, chính mình cũng không tính nói dối.

Tống Anh cũng không có hoài nghi, chính là vui mừng cười:" Không nghĩ tới vẫn có người nhìn đến, thay dì cám ơn bạn cháu."

Tiến sâu vào nhà hàng, Mộ Cẩm Ca nhình quanh bốn phía, thấy cả phòng như được bao trùm bởi cảm giác của năm tháng, nhưng nội thất thiết kế thì vẫn chỉnh chu, mới mẽ.

Phòng bếp rất lớn, đối diên là khu ăn uống, tuy nói là có cửa ngăn cách, nhưng lại là cửa kính cách âm nhiệt độ cao, sạch sẽ không tí dầu mỡ, khách ngồi bên ngoài có thể nhìn rõ từng động tác của đầu bếp bên trong.

Nhà hàng này nhất định đã từng rất đông khách ủng hộ.

Tống Anh nói:" Tuy rất cám ơn cháu đã đến, nhưng dì cũng không thể lập tức tuyển dụng, vẫn cần tiến hành một lần khảo hạch, dù sao nơi này cũng là tâm huyết cả đời của chồng dì, nếu người tiếp quản không đủ sức, dì tình nguyện đóng cửa."

Mộ Cẩm Ca gật đầu:"Cháu hiểu được."

“Bất quá, chuyện này có chút bất ngờ, phòng bếp chỉ có nguyên liệu của mấy ngày trước, đều là món đơn giản, nếu không, chiều mai cháu lại đến, dì sẽ chuẩn bị nguyên liệu tốt cho cháu thử.”

" Không cần."

Tống anh sửng sốt:" Cái gì?"

Mộ Cẩm Ca nhìn tất cả mọi thứ có thể sử dụng được trong phòng, quay đầu nhìn Tống Anh: “Cháu có thể dùng những nguyên liệu này, làm một món ăn đơn giản.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nữ Thần Ẩm Thực Hắc Ám

BÌNH LUẬN FACEBOOK