Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tô Viện Viện ngẩng đầu nhìn ngẩng đầu mắt nhìn bóng lưng của cô, trên mặt hiện lên một nụ cười lạnh.

Trong một năm nay, cô ta ở trong này, không chỉ có riêng học tập làm nguyên liệu nấu ăn đơn giản như vậy...

"Buổi sáng tốt lành."

Ngay lúc cửa phòng bếp bị đẩy ra trong nháy mắt, chỉ thấy Tô Viện Viện giống như va chạm vào một cái gì, như là mất đi toàn bộ sức lực, giống như diều đứt dây vô lực ngã trên mặt đất, dáng vẻ tao nhã lại giống như thật.

Rồi sau đó hai mắt nhắm lại, giả vờ bất tỉnh.

"Viện Viện!!"

**

"Ý của ngài là muốn tôi rời khỏi Hạc Hị thực viện?"

Mộ Cẩm Ca khó thể tin nhìn về phía chủ bếp là một người đàn ông trung niên mặc trang phục màu đen đang ngồi trước bàn - - Trình An, chủ của Hạc Hi thực viện, đồng thời cũng là người dạy cô ba năm.

Cô mười lăm tuổi sau khi tốt nghiệp trung học, đã bị mẹ đưa đến Hạc Hi học tập trù nghệ, sau hai năm, một lần ở phòng bếp giữa nguy cơ bộc lộ tài năng, dùng gia vị cứu khẩn cấp, cũng vì vậy mà Trình An nhìn trúng, thu làm học nghệ.

Hiện tại với danh tiếng là học trò của Trình An, còn có đại sư huynh Giang Hiên và tiểu sư muội Tô Viện Viện mới tới Hạc Hi thực viện một năm.

Trình An gạt tàn thuốc, xụ mặt nói: "Nhà bếp không cần nguyên liệu khiến người khác phải nhập viện."

Mộ Cẩm Ca nói từng chữ: "Tôi làm nguyên liệu tuyệt đối sẽ không có vấn đề."

Trình An nhìn cô: "Vậy chuyện gì xảy ra với Viện Viện? Chẳng lẽ không phải cô ấy ăn thứ cô làm ra mới bị sốc mà té xỉu sao?"

Bị sốc?

Mộ Cẩm Ca chỉ cảm thấy cực kỳ hoang đường: "Nước súp kia tôi đã thử trước cô ta, cơ thể cũng không xuất hiện dấu hiệu gì không khỏe, nếu sư phụ không tin lời tôi nói, bây giờ nước súp vẫn còn, có thể thử một lần."

Trình An cười lạnh: "Như thế nào? Ngay cả tôi, cô cũng muốn đầu độc để nhập viện?"

Mộ Cẩm Ca nói : "Bên trong phòng bếp có giám thị, sư phụ đi ra xem một chút, chỉ biết súp của tôi không có bất cứ vấn đề gì, cũng không có nguyên liệu nấu ăn nào tương khắc, cũng không hại người."

“Đủ rồi!" Trình An quát một tiếng, "Cả ngày nghiên cứu đường ngang ngõ tắt, Hạc Hi thực viện này không giữ được loại người tai họa như cô!"

Nghe đến đây, tâm Mộ Cẩm Ca hoàn toàn trùng xuống.

Cô biết, bất kể cô giải thích như thế nào, đều không hữu dụng.

Bởi vì Trình An vốn không tín nhiệm cô.

Mộ Cẩm Ca nắm chặt tay, hít sâu một hơi, mới chậm rãi nói: "Cái gì là chánh, cái gì là tà đạo? Chẳng lẽ không tuân theo nguyên tắc phối hợp và thực hiện của nguyên liệu nấu ăn, thì nhất định không thể thực hiện à? Tuy rằng thực phẩm của tôi làm ra đúng là đi đường tắt, nhưng hương vị ngon và đặc biệt tốt, về điểm này, sư phụ không phải cũng từng thừa nhận qua sao?"

Trình An nổi giận đùng đùng: "Cô mới vào phòng bếp vài năm! Có tư cách gì cùng tôi tranh luận! Tôi trước nói như vậy là vì cổ vũ cô, để cho cô đi trở về con đường phát triển đúng đắn! Nhưng cô thì sao! Quả thực là sỉ nhục Hạc Hi chúng ta!"

Nói thật, hắn sớm đã muốn đuổi xú nha đầu không biết trời cao đất rộng này ra khỏi Thực viện.

Ba năm trước đây phòng bếp khủng hoảng, ngay cả hắn đều nghĩ không nghĩ ra được biện pháp, nhưng cuối cùng lại bị một cô gái vị thành niên nhẹ nhàng hóa giải, thật sự làm cho hắn mất hết mặt mũi.

Thu cô làm đồ đệ, là hành động bất đắc dĩ, cũng chỉ vì tìm cho mình một bậc thang đi xuống.

Vốn định thu làm học đồ, định khiến cho cô rửa rau thái rau hỗn tạp cả đời, nhưng nhìn xem cho cô chút nhan sắc, lại không nghĩ rằng Mộ Cẩm Ca thường xuyên tới sớm hơn người khác, sau đó làm thử những thứ mới nghe lần đầu thấy những nguyên liệu chưa hề thấy, còn tìm hắn đưa ra đề nghị.

Làm một người chủ bếp, thân là một người thầy, ở phòng bếp trước mặt bao người, làm sao có thể lặp đi lặp lại nhiều lần từ chối nếm thử món ăn của chính học trò mình làm ra?

Huống hồ Mộ Cẩm Ca mỗi lần làm ra cái gì đó đều không nhìn ra nguyên liệu, hoàn toàn là một sát thủ phòng bếp, lần đó bộc lộ tài năng bất quá chỉ là vận cứt chó, hắn nghĩ đúng lúc có thể mượn cơ hội này hung hăng giáo huấn Mộ Cẩm Ca một phen, làm cô mất đi nhuệ khí, lấy lại uy phong của mình, cho nên vẫn đáp ứng nếm thử tác phẩm Mộ Cẩm Ca bưng lên.

Nhưng mà hắn vạn lần không ngờ!

Kiên quyết bảo vệ nguyên liệu chính thống quyền uy của hắn, nhưng cuối cùng lại khuất phục dưới nguyên liệu hắc ám!

Ăn quá ngon! Làm sao có thể ăn ngon đến mức hắn muốn dừng không được!

Cho dù nội tâm kháng cự, nhưng vì sao lại không tự chủ được muốn liên tiếp động đũa!

Vì sao đêm khuya nằm mơ lại quay về thời điểm này, hắn nhịn không được mà trở về chỗ cũ, sau đó nuốt nước miếng!

Nhất định là có độc!

Chỉ là một con nhóc con, nhưng lại làm cho hắn chật vật đến như thế!

-- Người này, tuyệt đối không thể để cô tiếp tục ở lại giới ẩm thực này!

Bát súp kia có thể uống hay không, hắn căn bản không thèm quan tâm!

Bởi vì hôm nay dù không có chuyện Tô Viện Viện, hắn cũng đang sớm chờ Mộ Cẩm Ca xuất hiện sơ hở, liền đuổi cô ra khỏi đây.

"Cẩm Ca" Trình An cũng không muốn đem da mặt xé rách quá khó coi, vì thế giọng nói dịu đi "Cô phải biết rằng, chuyện hôm nay không phải là chuyện nhỏ.

Viện Viện là cháu gái ngoại của ông chủ Thực Viện chúng ta, may là ông ấy hiện tại đang ở nơi khác, nếu ông ấy biết chuyện này, sẽ không đơn giản là đuổi cô ra khỏi thực viện như vậy. Tôi đã cho ngươi hết sức kìm nén chuyện này, Viện Viện cũng chỉ muốn nói chuyện với cô, không chỉ không muốn bồi thường, ngay cả tiền thuốc men cũng cho cô luôn."

Mộ Cẩm Ca âm thanh lạnh lùng nói: "Vốn là chính cô ta có vấn đề, vì sao muốn tôi bồi thường?"

Trình An đen mặt: "Mộ Cẩm Ca, cô nên thức thời. Cô nên may mắn Viện Viện té xỉu khi tại phòng bếp tại phòng bếp chỉ có Giang Hiên, bằng không sự việc này truyền ra ngoài, cô nghĩ là còn lăn lộn được ở đây sao?"

"Nhưng tôi cũng chưa làm gì sai.”

Trình An cả giận nói: “Thân làm một người đầu bếp, cô lại dùng nguyên liệu hắc ám, chính là sai lầm lớn!"

Mộ Cẩm Ca nhìn về phía hắn, thật lâu cũng không nói.

Trình An bị cô nhìn có chút chột dạ, tầm mắt mất tự nhiên, nghĩ rằng tìm bảo vệ đến đuổi Mộ Cẩm Ca đi.

Sau một lúc lâu, Mộ Cẩm Ca cuối cùng mở miệng: "Mấy năm nay cảm ơn sư phụ đã dạy bảo."

Dứt lời cô nhìn Trình An vái một cái thật sâu.

"Cáo từ, Trình tiên sinh."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nữ Thần Ẩm Thực Hắc Ám

BÌNH LUẬN FACEBOOK