Nữ Quản Giáo Trong Ngục Giam Nam

Chương 48: Lâm Nhã, cô thật đáng buồn

Dưới Ánh Trăng Kéo Dài

01/10/2020

Edit: Tiểu Y Y

Trời âm u, phảng phất như muốn mưa.

Mẹ Bạch luôn theo chủ nghĩa lạc quan vui vẻ, lần đầu tiên không biết làm sao, ảm đạm ngồi trêи sô pha phát ngốc.

Bạch Thiến Thiến đột nhiên có chút hối hận khi nói ra chân tướng.

Mẹ một tay nuôi cô lớn lên, rất ít khi đề cập đến chuyện của ba cô.

Hiện giờ Lâm thị trưởng có gia có thất, mà mẹ……

Nghĩ đến phương diện này, chắc chắn có rất nhiều hồi ức làm bà khổ sở.

Mà cô đang làm cái gì……

Kiều Vũ đứng bên cạnh cô, vỗ nhẹ lên vai cô, an ủi, lại nhẹ giọng nói với mẹ Bạch: “Dì Bạch, hiện tại tình huống này, chỉ có thể để Tiểu Thiến Thiến nhận cha, bằng không, không bao lâu nữa, người Hắc Ngục sẽ đuổi tới nơi này, đến lúc đó Tiểu Thiến Thiến có thể bị……”

“Được!” Mẹ Bạch kϊƈɦ động đứng lên, xoa xoa khóe mắt, chậm rãi xoay người đi tới, dừng lại trước mặt Bạch Thiến Thiến, khóe mắt vẫn còn đỏ, “Con gái, đều do mẹ không biết nhìn người, còn tưởng Tiểu Nhã thiệt tình đối tốt với con, con đừng sợ, mẹ đi với con, mẹ vĩnh viễn sẽ không để con xảy ra chuyện!”

“Mẹ……” Bạch Thiến Thiến gắt gao ôm chặt mẹ Bạch.

Lâm thị trưởng là người bận rộn, người bình thường muốn thấy ông đương nhiên không dễ.

Cũng không biết Kiều Vũ dùng biện pháp gì, cư nhiên có thể giúp mẹ Bạch với Bạch Thiến Thiến dễ dàng gặp được Lâm thị trưởng.

“Ngọc, Ngọc Liên? Thật là em?!”

Dừng một chút, điện thoại trong tay Lâm Quốc Đống rơi xuống đất, ngây ngốc trừng mắt nhìn người phụ nữ trung niên trước mắt.

Không phải bà ấy đã chết rồi sao?

Như thế nào……

Hơn hai mươi năm không thấy, bà vẫn như trước, ưu nhã ôn hòa, chỉ là trong mắt nhiều thêm một ít tang thương khiến người nhìn đau lòng.

Mẹ Bạch không nói gì, đôi tay gắt gao ôm trước người, lẳng lặng đứng tại chỗ nhìn người đàn ông trầm ổn trước mắt, thần sắc phức tạp, trong lúc nhất thời không biết nói cái gì.

Trầm mặc nửa ngày, mẹ Bạch mới nói một câu: “Đã lâu không gặp, Quốc Đống.”

Kiều Vũ cùng Bạch Thiến Thiến nhìn nhau một cái, lặng lẽ lui đi ra ngoài, cho hai người bọn họ không gian đơn độc nói chuyện.

Hai người đi tới bãi đỗ xe ngầm, đôi mày xinh đẹp của Bạch Thiến Thiến cau lại, sầu lo.

“Đừng lo lắng, Lâm thị trưởng sẽ không làm gì dì Bạch đâu.” Kiều Vũ cầm tay cô, trấn an, lại cảm thấy người Bạch Thiến Thiến đột nhiên cứng lại, xấu hổ rút tay mình về.

Đáy mắt anh xẹt qua một mạt ảm đạm, ngay sau đó biến mất.

Bạch Thiến Thiến ho nhẹ một tiếng, quay mặt đi, “Không phải em lo lắng cái này, em chỉ là cảm thấy, một khi mẹ em nhận Lâm thị trưởng, nên xử lí như thế nào? Mẹ em…… Không thích làm tiểu tam.”

Cô có thể cảm nhận được, trong lòng mẹ Bạch có bao nhiêu phức tạp, bằng không cũng sẽ không nhịn hơn hai mươi năm không đi gặp Lâm Quốc Đống.

Kiều Vũ nghĩ nghĩ, mở miệng: “Em không biết, vợ của thị trưởng đã qua đời từ 3 năm trước.”

Bạch Thiến Thiến kinh ngạc, thở dài: “Thì ra là như thế này.” Mấy năm trước khi Lâm Nhã còn là bạn tốt của cô, khi đó cũng chưa từng nghe Lâm Nhã nói tới chuyện của mẹ cô ta, cũng đúng, Lâm Nhã đâu có coi cô là bạn bè, chỉ có cô luôn tự mình đa tình thôi.

Không khí lặng im một chút, Bạch Thiến Thiến nói sang chuyện khác: “Nga đúng rồi, giam ngục trưởng vừa chết, nơi đó hẳn rất lộn xộn, Hắc Ngục thật sự sẽ còn tinh lực phái người tới bắt chúng ta sao?”

Kiều Vũ bị lời nói thiên chân của cô chọc cười: “Sao lại sẽ không? Ngục giam trưởng đã chết, tự khắc có người tới thay thế, Hắc Ngục không thiếu nhất chính là người muốn tranh quyền, nhưng……”

Nghĩ đến cái gì, đáy mắt anh chợt lóe ra tia sáng sắc bén: “Nhóm phạm nhân chắc chắn sẽ nhân cơ hội đánh nhau với đám thủ vệ ngục giam, một ít người có thủ đoạn có thể nhân hỗn loạn mà chạy trốn khỏi Hắc Ngục, hiện tại những người ngục giam muốn bắt lại cũng không phải chỉ có anh với em, có lẽ còn có rất nhiều đào phạm, trong một chốc một lát, bọn họ có lẽ còn chưa thể tìm tới cửa, huống chi từ hôm nay trở đi, em với mẹ Bạch đều sẽ là người bên cạnh thị trưởng, người Hắc Ngục nào có lá gan dám hoài nghi đến trêи đầu thị trưởng?”

Nghe thấy có người nhân cơ hội hỗn loại mà thoát khỏi Hắc Ngục, trong đầu Bạch Thiến Thiến nháy mắt hiện lên bóng dáng một người.

Giang Ly…… Liền tính chạy thoát, hẳn anh ta cũng sẽ không tới tìm cô, gây phiền toái đi?

Huống chi nhờ cô chế tạo hỗn loạn, anh ta mới có thể thoát đi.

Cũng xem như gián tiếp giúp anh ta……

Tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng cô vẫn cảm thấy có chút chột dạ, không có biện pháp, cái tên gay yêu nghiệt kia luôn là cây gai cắm trong tim, tuy không rõ ràng, nhưng mỗi lần nghĩ đến đều sẽ cảm thấy khó chịu.

Kiều Vũ nhìn Bạch Thiến Thiến cúi đầu không biết đang nghĩ cái gì, vừa muốn nói chuyện, chuông điện thoại Bạch Thiến Thiến liền vang lên.

“Alo, mẹ?”

Bạch Thiến Thiến nghe bên kia nói xong, lại ngẩn ra, tiếp theo, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị thâm trường: “Tốt.”

Kiều Vũ thấy cô nở nụ cười vui vẻ, liền hỏi: “Thu phục?”

Bạch Thiến Thiến gật đầu, nhìn anh một cái, khóe môi cong lên, mỉm cười: “Ân, em còn biết mộtc huyện, ba ngày sau là sinh nhật 20 tuổi của Lâm Nhã, em hẳn nên cho vị chị gái này, một món quà kinh hỉ mới đúng.”

Nhìn cô gái nhỏ trước mắt cười giảo hoạt như mèo con, Kiều Vũ chỉ cảm thấy tâm ngứa, thật muốn vươn tay chạm vào mặt cô, lại nghĩ đến thái độ khách khí thuần thục của cô đối mình, lại phải áp xuống loại xúc động này.

Không vội.

Anh có rất nhiều cơ hội.

Nghĩ vậy, ý cười ôn hòa trêи mặt Kiều Vũ càng đậm.

……

……

Đèn thủy tinh, thịnh điện huy hoàng.

Xã hội thượng lưu, đàng ông mặc tây trang mang giày da, phụ nữ mặc lễ phục dạ hội đẹp đẽ quý giá, thướt tha nhiều vẻ, hình thành một bức tranh phong cảnh mỹ lệ trong yến hội.

Làm nhân vật chính của yến hội sinh nhật lần này, đại tiểu thư Lâm gia Lâm Nhã, tự nhiên là người ăn diện lộng lẫy, mỹ lệ thanh nhã nhất, cô ta kéo tay Lâm Quốc Đống, yêu kiều cười.

“Ba ba, hôm nay con rất cao hứng nga, ngài có thể thỏa mãn một cái tâm nguyện nho nhỏ của con gái không nha.”

Lâm Nhã thân mình cao gầy, lễ phục màu tím nhạt phụ trợ dáng người cô ta càng thêm lả lướt, trêи đầu cài vương miện nhỏ, hôm nay cô ta cười đặc biệt hạnh phúc, trong ánh mắt tràn đầy ngọt ngào.

Lâm Quốc Đống buồn cười vỗ vỗ cánh tay cô ta: “Là vì Trần Cẩn đi? Biết con thích tiểu tử kia, nhưng ba ba cũng không thể tùy tiện đem con gả đi a? Dù sao cũng phải chờ tiểu tử kia có tiền đồ, ba ba mới yên tâm đem con giao cho cậu ta.”

“Ba ba đối với con thật tốt.” Lâm Nhã dựa đầu vào vai Lâm Quốc Đống.

“Nha đầu ngốc, ba không đối tốt với con, thì còn đối tốt với ai? Đúng rồi, hôm nay là sinh nhật của con, ba ba muốn tuyên bố một chuyện trong yến hội, đến lúc đó con không cần tức giận với ba, biết chưa.”

Lâm Quốc Đống nghĩ đến tính tình rộng rãi của con gái, hẳn là sẽ không vì mẹ con Ngọc Liên xuất hiện mà phát cáu đâu, tính lại, mẹ Lâm Nhã cũng là sau khi ông cho rằng Ngọc Liên đã chết, mới cưới. Nghĩ đến nguyên nhân Ngọc Liên trốn tránh nhiều năm như vậy cũng không muốn nhận ông, Lâm Quốc Đống có chút khổ sở, về sau, ông tất nhiên bồi thường thật tốt cho hai mẹ con Ngọc Liên.

Lâm Nhã nhíu nhíu mày, tổng cảm thấy sẽ có chuyện không tốt phát sinh, không đợi cô ta hỏi lại, liền nhìn thấy một hình bóng quen thuộc đang đi tới chỗ cô ta.

“Trần Cẩn?” Hai tròng mắt Lâm Nhã sáng ngời, vội vàng ném Lâm Quốc Đống, hướng tới dưới lầu chạy qua.

Người đi tới dung mạo tuấn lãng, dáng người đĩnh bạt, thần sắc sủng nịch ôm Lâm Nhã vào trong ngực: “Chậm một chút, đi giày cao gót cao như vậy phải cẩn thận chân mình chứ.”

“Ai nha nha, xem một đôi các người rải cẩu lương này, thật là ngấy chết em rồi.” Cùng đi theo Trần Cẩn tới là em gái anh ta, Trần Dĩnh.

Những lời này làm khuôn mặt đang vui mừng của Lâm Nhã tức khắc đỏ bừng, nhưng câu tiếp theo của Trần Dĩnh lại làm sắc mặt cô ta trầm xuống.

“Xem ra anh trai là thật sự thực thích chị Lâm Nhã đâu, trước kia, lúc anh theo đuổi Bạch Thiến Thiến cũng chưa thấy nhiệt tình như vậy, di, đúng rồi, hoa hậu giảng đường của chúng ta, Bạch Thiến Thiến gần đây đang làm gì vậy, đã lâu không xuất hiện, đến cả yến hội sinh nhật của chị Lâm Nhã cũng không xuất hiện, mất công chị Lâm Nhã trước kia đối tốt với cô ta như vậy, thật là không lễ phép.”

Nhắc tới tên Bạch Thiến Thiến, Lâm Nhã rõ ràng có chút mất tự nhiên, cô ta theo bản năng nhìn Trần Cẩn, phát hiện thần sắc đối phương vẫn như thường, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.

Cô ta lắc lắc: “Bạch Thiến Thiến có khả năng đang bận vội, chị cũng không rõ ràng lắm.”

Trong lúc cô ta đang lưu loát nói dối, liền nghe thấy Trần Dĩnh kinh ngạc hô lenmột tiếng: “Vừa nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo liền đến! Người kia còn không phải là Bạch Thiến Thiến sao? Wow, cô ta giống như thay đổi một người a!”

Thân thể Lâm Nhã cứng đờ, không thể tin, ánh mắt theo tay Trần Dĩnh chỉ nhìn tới chỗ đó.

Vừa nhìn, tức khắc ngây ngẩn cả người.

Chuyện này không có khả năng!

Bạch Thiến Thiến hiện tại không phải nên ở trong Hắc Ngục sao?

Như thế nào……

Lại có thể xuất hiện trong yến hội sinh nhật này?

Trong tầm mắt, Bạch Thiến Thiến một thân váy đuôi cá màu đen cao cấp được định chế, bên hông nạm đầy một vòng trân châu, đem vòng eo vốn mảnh khảnh phác hoạ ra càng mê người, đuôi váy màu đen gấp thành cuộn sóng, đuôi tóc nghịch ngợm buông xuống ở bên hông.

Làn dã vốn trắng non càng như đang phát sáng, một thân trang phục tinh xảo, vì ngũ quan tuyệt mỹ của cô tăng thêm vô tận vũ mị.

Môi đỏ hào phóng khéo léo mỉm cười, con ngươi mang theo ánh sáng nhộn nhạo mê người.

Cùng với Bạch Thiến Thiến phong cách thanh thuần trong quá khứ khác biệt rất lớn, hôm nay cô, hấp dẫn mọi tầm mắt, giống như yêu tinh mị hoặc thế nhân!

Ngay cả Trần Cẩn bên cạnh Lâm Nhã, đều nhìn đến ngây người……

“Lâm Nhã, nhìn thấy tôi có kinh hỉ không? Bất ngờ không?” Bạch Thiến Thiến bưng ly rượu vang đỏ, bước chân ưu nhã, dưới đông đảo ánh mắt kinh diễm của đám đàn ông, chậm rãi đến gần.

Một cái liếc mắt cũng không phân cho Trần Cẩn, chỉ nhìn chằm chằm Lâm Nhã.

Nhưng trêи mặt cô, không nhìn ra nửa điểm oán hận, càng như vậy, càng làm Lâm Nhã kinh hãi.

“Cô…… Làm sao ra được?” Nụ cười trêи mặt Lâm Nhã có chút âm trầm, cô ta cắn răng, cứng rắn đem nghi hoặc hỏi ra.

Bạch Thiến Thiến cười thập phần mê người, phong tình vạn chủng, gài lại hạ tóc đẹp bên tai, “Đương nhiên là…… Đi ra nha? Chẳng lẽ còn có thể bay ra sao?”

Trần Dĩnh đứng một bên cảm giác không khí không đúng lắm, nghĩ đến anh trai mình đã từng theo đuổi Bạch Thiến Thiến, tuy rằng Bạch Thiến Thiến cự tuyệt, nhưng hiện tại anh trai đã là bạn trai của Lâm Nhã, nên anh ấy ở chỗ này hình như có chút không thích hợp.

Trần Dĩnh rất thông minh, nhìn thấy anh trai nhà mình từ Bạch Thiến Thiến xuất hiện, ánh mắt vẫn luôn dính trêи người cô không buông ra, trong lòng thầm nghĩ không tốt, không đợi anh ta há mồm, vội vàng túm đến một bên.

Hiện tại nơi này chỉ còn lại hai người các cô, tươi cười trêи mặt Lâm Nhã tức khắc biến mất, ánh mắt lạnh lùng, ngữ khí cũng không còn ôn hòa như lúc trước nữa, mang theo ác ý tràn ngập: “Tuy rằng tao không biết sao mày có thể chạy ra, nhưng tao biết rõ, mấy ngày bên trong Hắc Ngục trôi qua rất tốt đi? Rốt cuộc, bị nhiều phạm nhân dơ bẩn ô uế chà đạp như vậy, tư vị trong đó mày cảm nhận thế nào?”

Ý cười trêи mặt Bạch Thiến Thiến cũng phai nhạt xuống, cô tiến sát tới cạnh Lâm Nhã, dùng thanh âm chỉ có hai người nghe được, nói: “Tư vị xác thật rất không dễ chịu, tao ở bên trong Hắc Ngục, mỗi ngày đều rất nhờ mày a, ta…… Em gái ngoan!”

Nghe thấy một câu cuối cùng, trêи mặt Lâm Nhã hiện lên một mạt khϊế͙p͙ sợ.

“Mày đã rất sớm biết cái chân tướng này đi.” Quả nhiên, bị Bạch Thiến Thiến đoán đúng rồi.

Lâm Nhã rất nhanh đã khôi phục vẻ trấn định, thậm chí là lạnh nhạt: “Mày vẫn luôn làm người khác chán ghét như vậy, người đầu tiên Trần Cẩn thích chính là mày, người ba ba yêu sâu đậm nhất cũng chính là mẹ mày, mẹ tao từ đầu đến cuối đều chỉ là một vật phẩm thay thế, đến tận khi chết, cũng chỉ ngóng trông ba ba có thể yêu bà ấy. Tao chán ghét mày, không, tao hận mày, chỉ cần ở cạnh mày, tầm mắt mọi người trước nay đều luôn dừng lại trêи người mày, tao chỉ là đứa làm nền, mày dựa vào cái gì?!”

Một khi ba ba đã biết chân tướng, người ba ba thương yêu cô nhất chắc chắn sẽ biến mất, cô không thể, cũng không cho phép chuyện như vậy phát sinh!

“Cho nên mày liền hận không thể giết chết tao?” Bạch Thiến Thiến cười, đột nhiên cảm thấy, trước kia mắt cô mù bao nhiêu, mới có thể cho rằng Lâm Nhã thiệt tình đối tốt với mình!

Người phụ nữ cao ngạo tinh xảo trước mắt, đã sớm biết quan hệ của mẹ con Bạch Thiến Thiến với Lâm Quốc Đống, hơn nữa vì Trần Cẩn, bộc lộ hận ý tận xương với Bạch Thiến Thiến ?

Thật là một lý do buồn cười nhưng cũng là một lí do đáng buồn!

Lâm Nhã nhíu mày: “Tao không muốn mày chết.”

Bạch Thiến Thiến cho đã mắt trào phúng: “Đúng vậy, mày đúng là không muốn để tao chết, nhưng mày để ngục giam trưởng nhìn chằm chằm tao, để ta nhận hết khuất nhục? Mày đây là muốn tao sống không bằng chết! Những chuyện này chẳng lẽ không phải do mày sai sử?”

Lâm Nhã lại cười: “Cho nên, mày mang theo một thân thể hạ tiện đã bị đám tù nhân phạm đạp hư, trở về làm gì? Nhận thân? Hay là tự tìm đường chết?”

Bạch Thiến Thiến cũng không giận, ngược lại ý vị thâm trường nhìn cô ta: “Tôi phải để thị trưởng đại nhân tận mắt nhìn xem, con gái ngoan mà ông ta yêu thương, đến tột cùng là cái dạng tâm địa rắn rết gì a.”

“Mày chuẩn bị tố giác tao? Bạch Thiến Thiến, mày cảm thấy có khả năng sao?” Lâm Nhã không sợ hãi, thậm chí còn cảm thấy Bạch Thiến Thiến dùng phương thức này quả thực quá ngu xuẩn.

Nhưng mà, Bạch Thiến Thiến lại lắc lắc đầu, không trả lời cô ta, lưu lại một nụ cười thâm trường, xoay người rời đi.

Trước khi đi, còn lưu lại một câu: “Lâm Nhã, cô thật đáng buồn.”

Nghe thấy lời này, thần sắc bình tĩnh của Lâm Nhã, tức khắc cứng lại.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Nữ Quản Giáo Trong Ngục Giam Nam

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook