Nữ Quản Giáo Trong Ngục Giam Nam

Chương 56: Giang Ly lên sân khấu

Dưới Ánh Trăng Kéo Dài

27/10/2020

Edit: Tiểu Y Y

“Con với cùng Lục Ngân làm sao vậy? Nhóc con đó gần đây hay nhằm vào xí nghiệp Lâm gia.” Lâm Quốc Đống buông tờ báo, nghi hoặc nhìn cô con gái tinh xảo trước mắt.

Bạch Thiến Thiến không cho là đúng chớp chớp mắt: “Không có gì, chỉ là bọn con chia tay mà thôi.”

Vốn còn tưởng Lâm Quốc Đống sẽ không tán đồng với hành động tùy hứng của cô, lại không ngờ, ông trầm mặc một lúc, gật đầu: “Ba tôn trọng lựa chọn của con, tiểu tử kia có lẽ là một người trời sinh dành cho thương nghiệp, nhưng lại không phải một người đàn ông tri kỷ.”

Mẹ Bạch bên cạnh cũng nói xen vào: “Vẫn là Tiểu Vũ tương đối tốt, tính cách ôn nhu, cử chỉ có lễ, mọi người đều nhìn thấy cách nó đối xử với con, con ở bên thằng bé khẳng định sẽ hạnh phúc.”

“……” Bạch Thiến Thiến có chút đau đầu, xoa gân xanh đang giật giật trêи thái dương, bất đắc dĩ: “Ba mẹ, con có việc, phải đi ra ngoài.”

Mới vừa quay người, liền đối mặt với Kiều Vũ, thần sắc anh ta có chút bi thương, giống như cô vừa làm ra chuyện tội ác tày trời.

Thật là đen đủi!

Nhìn thấy anh, bước chân rời đi của Bạch Thiến Thiến càng thêm vội vàng.

“Ai, nha đầu này, như thế nào……” Nhìn sắc mặt Bạch Thiến Thiến không tốt lắm, mẹ Bạch không rõ mình nói sai chỗ nào rồi, nhìn Lâm Quốc Đống, hai người ai cũng không hiểu.

“Dì, bác trai, để cháu đi theo cô ấy, hai người không cần lo lắng.”

“Tiểu Vũ a, vẫn là cháu có tâm.” Mẹ Bạch thở dài, bà thật không hiểu con gái đến tột cùng là muốn tìm bạn trai như thế nào a? Người trẻ tuổi như Kiều Vũ rất tốt a.

Bạch Thiến Thiến rời khỏi Lâm gia, lên xe của mình, nhanh chóng chạy ra quốc lộ.

Gần đây mẹ Bạch luôn tác hợp cô với Kiều Vũ, mặc dù cô nhiều lần tỏ vẻ không hứng thú với Kiều Vũ, nhưng mẹ Bạch vẫn như cũ nhiệt tình gán ghép hai người bọn họ.

Còn cảnh cáo cô đời này không thể bỏ qua một người đàn ông tốt như Kiều Vũ.

Người đàn ông tốt?

Trời mới biết, Kiều Vũ, tên kia tuyệt đối là con sói đuôi to phúc hắc!

Có thể hạnh phúc hay không cô khó mà nói, nhưng tuyệt đối khẳng định có ‘tính’ phúc.

Cô đã tự thể nghiệm thứ đồ vật dưới thân Kiều Vũ kia, tuyệt đối không văn nhã như khuôn mặt anh ta.

Sở dĩ không trực tiếp vạch trần bản chất phúc hắc của Kiều Vũ với mẹ Bạch, một là, Kiều Vũ người này rất biết cách ngụy trang, cho dù cô tự mình nói, me cũng chưa chắc đã tin cô, có khi còn cho rằng cô đã lấy cớ.

Thứ hai, cô cảm thấy không cần thiết phải như vậy, không cần làm mọi chuyện đến mức quyết tuyệt như vậy.

Dư quang khóe mắt chuyển gương chiếu hậu, Kiều Vũ vẫn luôn lái xe đi theo cô, Bạch Thiến Thiến cạn lời, chỉ có thể liếc mắt xem thường.

Người đàn ông này cũng thật chấp nhất.

Bạch Thiến Thiến quanh quanh co co mười mấy vòng, Kiều Vũ vẫn theo sát không ngừng, cô quả thực tức muốn đập tay lái.

Lập tức phanh lại, ngừng tại chỗ.

Bạch Thiến Thiến xuống xe, không nhìn không biết, vừa thấy đã bị dọa tới nhảy dựng.

Sao đã chạy đến cửa quán bar rồi?

Biển hiệu chói lọi, thể hiện ra đẳng cấp nơi này.

Đây không phải chỗ ăn chơi lớn nhất đế đô sao?

Đây cũng không phải là một quán bar đơn giản, mà là quán bar có đông đảo ‘thiếu gia’ đặc thù.

Không sai, nói trắng ra, đây chính là cửa hàng bán ‘vịt’.

Cô chưa bao giờ tới nơi này, trước kia cũng chỉ thường nghe người khác nhắc tới.

Trước mắt vì muốn thoát khỏi Kiều Vũ, đành phải căng da đầu đi vào.

Mới vừa bước vào cửa, cả trai lẫn gái bên trong đều đem ánh mắt dừng trêи người cô.

Rốt cuộc, người xinh đẹp giống như cô, khí chất lại thanh thuần tuyệt sắc như vậy, thật sự không dễ gặp lắm, càng không tới loại địa phương này ‘ tìm hoan mua vui ‘.

Bạch Thiến Thiến mắt nhìn thẳng, tiến đến quầy bar, lập tức có người đi lên tiếp đón, cô cũng không ngượng ngùng, trực tiếp đi theo đi một ghế lô.

Nguyên bản chỉ là tới trốn trốn Kiều Vũ, nhưng không nghĩ tới, dẫn đầu người mang vào được một đám hoa dạng mỹ thiếu niên, cung cô chọn lựa.

Trời ạ……

Tuy cô chấp nhận bước vào đây nhưng tuyệt đối không phải để tham hoan a, đành phải xấu hổ xua tay cự tuyệt.

Nhưng những thiếu niên đó hoàn toàn không có ý định rời đi, trong quá khứ, những người xuất hiện ở nơi này đều là lão phú bà tuổi già sắc suy, thật vất vả mới xuất hiện khách hàng tuổi trẻ mỹ lệ như vậy, ai cũng không nghĩ dễ dàng từ bỏ.

Bạch Thiến Thiến không khỏi cảm thán, ai nói phụ nữ ngồi trêи sô pha đáng sợ nhất? Đàn ông điên cuồng lên cũng không nhường một tấc.

Không có biện pháp, cô đành phải hoảng loạn chạy ra bên ngoài.

Bây giờ thì hay rồi, không chỉ phải trốn tránh Kiều Vũ, còn phải tránh đám ‘ thiếu gia ‘ này.

Lông mày nhăn lại, Bạch Thiến Thiến sa mạc lời, hôm nay ra cửa không xem hoàng lịch, có lẽ không nên ra ngoài.

Vừa mới chuẩn bị rời khỏi nơi này, đột nhiên, thân hình đàn ông cao lớn xuất hiện, cánh tay hữu lực, ôm lấy éo cô, mang vào căn phòng bên cạnh ghế lô.

Lòng Bạch Thiến Thiến trầm xuống.

Kiều Vũ nhanh như vậy đã tìm được cô?

Nhưng cô mới vừa quay đầu, lại nhìn thấy khuôn mặt yêu nghiệt với nụ cười giả tạo.

“Cô gái, đã lâu không gặp.”

Khuôn mặt yêu nghiệt, mang theo nụ cười tà mị lại có chút bất cần đời, một đôi mắt phượng thon dài hơi híp lại, chậm rãi đánh giá cô gái đang khϊế͙p͙ sợ trong lòng ngực.

Lâu không gặp, cô trở nên càng xinh đẹp!

“Giang Ly? Sao lại là anh?”

Không sai, người kéo cô vào ghế lô không phải Kiều Vũ, mà là hào trường khu 3 có rất nhiều rất nhiều nợ nần chưa tính với cô, Giang gay!

Giang Ly nhướng mày, môi mỏng màu đỏ tươi nhếch lên, ý cười không giảm: “Cái này còn phải cảm tạ Bạch quản giáo đâu, nếu không phải cô, chúng tôi cũng trốn không thoát.”

Bọn họ?

Còn có ai?

Trong đầu Bạch Thiến Thiến hiện lên một gương mặt khác với vết sẹo, nhưng ngay sau đó lại cảm thấy không có khả năng, loại độc cực mạnh như xyanogen, người trúng độc tuyệt đối sẽ lập tức chết đi, không thể còn cơ hội cứu chữa?

Bạch Thiến Thiến lập tức vứt bỏ ý nghĩ này, chuyển sang người đàn ông bên cạnh, người này rất khó đối phó, vội vàng tránh khỏi lòng ngực anh: “Lại nói tiếp, chúng ta cũng coi như quen biết đã lâu, chuyện anh đã ra ngoài, sau này tôi cũng sẽ không nói cho bất kì một ai, anh yên tâm, cái miệng này của tôi vẫn rất kín.”

Giang Ly cúi đầu, nhìn người phụ nữ trước mắt một bộ bận rộn, muốn nhanh chóng rời khỏi, nhịn không được cười cười, hai tay khoanh trước ngực, ý vị thâm trường nga một tiếng: “Cô cũng nói chúng ta quen biết đã lâu, vậy mà mới nhìn thấy tôi, đã muốn đi?”

Anh nói xong, chân dài bước ra, chắn cánh cửa phía sau lưng.

Bạch Thiến Thiến sửng sốt, chớp chớp mắt; “Không đi…… Chẳng lẽ anh còn muốn mời tôi ở lại ăn cơm?”

Vẻ mặt mộng bức này, hoàn toàn chọc cười Giang Ly.

“Bạch quản giáo, cô không cần sợ tôi, dù sao tôi có thể ra ngoài cũng là nhờ phúc của cô, tự nhiên sẽ không đối đãi với cô giống như trước.”

Bạch Thiến Thiến hồ nghi nhìn anh một hồi, mím môi, không nói gì.

Ai biết anh đang đánh chủ ý quái quỷ gì?

Cô sẽ không dễ dàng tin tưởng.

Chẳng qua……

Xem tư thế này của anh, ý là tạm thời không để cô rời đi?

Chẳng lẽ sợ cô tiết lộ hành tung?

Dù sao cũng là đào phạm quan trọng bị Hắc Ngục đuổi bắt……

Ngẫm lại cũng đúng, Bạch Thiến Thiến hít sâu một hơi, xoay người ngồi trêи sô pha, cố tỏ ra ung dung, ngẩng đầu nhìn Giang Ly: “Nói đi, anh muốn làm gì?”

Thấy cô thỏa hiệp nhanh như vậy, đáy mắt Giang Ly xẹt qua một mạt ý cười.

Sau đó, anh chậm rãi tiến lên, thong thả ung dung mở miệng: “Cô cũng biết, tôi từng làm lão bản ở hộp đêm, sau đó giết người, phạm tội, hiện tại, ừm, không thể tiếp tục nghề cũ, nhưng tôi cũng phải ăn cơm không phải sao? Bạch quản giáo, cô xem cô hiện tại cô thành con gái bảo bối được thị trưởng sủng ái nhất, sống tốt như vậy, không bằng tôi đi theo cô, làm bảo tiêu tay đấm gì đó, như vậy, người của Hắc Ngục xem mặt mũi cô cũng không dám đụng đến tôi, mặt khác, tôi cũng chút tiền tiêu pha a.”

Bạch Thiến Thiến cười như không cười, liếc anh: “Anh tính toán tốt như vậy, là có thể khẳng định tôi sẽ đồng ý sao?”

Không nói đến trước kia, khi hai người ở Hắc Ngục đã kết thù, chỉ nhắc tới tính tình hay thay đổi của tên Giang Ly này, cô không dại bảo hổ lột da, cũng không muốn đặt một quả bom hẹn giờ bên người, nếu làm vậy không phải ăn no rửng mỡ, tìm việc chịu tội sao.

Nhưng câu tiếp theo của đối phương, lại làm sắc mặt Bạch Thiến Thiến tức khắc trầm xuống.

“Bạch quản giáo, nếu cô không đáp ứng…… Tôi đây đành phải đem video cô và Tiếu Lệ ở nhà ăn, cho mẹ cô nhìn một lần a.” Giang Ly tỏ vẻ không sao cả, tư tại buông tay, cười như hồ ly trộm được cá: “Cũng không uổng công lúc thoát khỏi Hắc Ngục, còn không quên đi lấy video nhà ăn, chậc châcj, khi đó cô bị Tiếu Lệ đè dưới thân, ngay cả biểu cảm khuôn mặt cũng được thu rõ trong video đấy, tôi còn cố ý xem lại một lần, ân ân, dáng người Bạch quản giáo không tồi.”

“……” Gân xanh trêи thái dương Bạch Thiến Thiến như muốn bùng nổ, nếu có khả năng, cô thật hận không thể nhảy dựng lên, giết chết tên gay chết tiệt này.

Lần thứ hai hút sâu mấy thở, cô chịu đựng tức giận, nói: “Giang Ly, như vậy đi, tôi giúp anh mở cửa hàng khác, hoặc là đưa anh xuất ngoại, còn làm bảo tiêu bên người tôi gì đó, nói thật tôi cũng không yếu đuối như vậy, không cần người bảo vệ, anh cũng không giống tay đấm, vấn đề an toàn của tôi không mượn anh lo lắng.”

Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ cần có thể đem tên ôn thần này tiễn đi là được.

Mắt phượng Giang Ly hiện lên lưu quang, sao không nhìn ra tâm tư nhỏ của cô?

Khóe môi yêu diễm cong lên, lộ ra nụ cười mỹ lệ: “Tôi không muốn xuất ngoại, càng không muốn mở cửa hàng, chỉ muốn làm việc bên cạnh Bạch quản giáo kiếm chién cơm ăn, còn với bản thân tôi…… Cô không cần lo lắng, ít nhất mười Bạch quản giáo với trình độ Tae Kwon Do như vậy, cũng không thể làm gì tôi.”

“……” Làm sao bây giờ, cô thật sự muốn giết chết người này.

Bạch Thiến Thiến lại lần nữa điên cuồng hò hét trong lòng, cô nhất định là dây thần kinh nào đó đứt, mới một hai phải đi vào hộp đêm này! Thật đen đủi, hiện tại cô hối hận đến xanh ruột!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Nữ Quản Giáo Trong Ngục Giam Nam

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook