Nữ Phụ Muốn Ly Hôn

Chương 50

Ôn Dĩ

08/03/2020

Ngày hôm qua Vân Yên ngủ trễ, Thẩm Ám biết hôm nay cô không có chương trình gì vì thế nên cũng không gọi cô rời giường, muốn cho cô ngủ thêm một lát.

Sáng sớm sáu giờ Chu Mạn Chi gọi điện tới nói muốn đi qua đón cô, Thẩm Ám cũng để cho chị ta đi trước.

Đợi tới khi mặt trời lên cao thì Vân Yên mới dần dần tỉnh dậy, cô sờ bên cạnh mình một cái, không có đụng tới Thẩm Ám liền nhất thời cảm thấy tủi thân. Cô mơ mơ màng, trong đầu chỉ còn thừa lại một suy nghĩ-----Thẩm Ám bỏ lại cô.

Cô kéo chăn che lại đỉnh đầu, vùi mình vào trong ổ chặn, cuộn lại thân thể, tủi thân dụi dụi mắt.

Đột nhiên một góc chăn bị xốc lên, cô đưa mắt nhìn thì thấy Thẩm Ám ngồi ở bên giường.

“Dậy rồi?” anh vén lên vài sợi tóc đang che khuất tầm mắt Vân Yên ra sau tai cô. Sau đó lại vén chăn cao một chút muốn gọi cô rời giường.

Vân Yên chậm rãi cọ qua chỗ anh, cô gối đầu lên đùi anh còn hai tay lại vòng qua ôm lấy eo Thẩm Ám.

Thẩm Ám ngỡ ngàng một chút, sau lại thấy buồn cười mà xoa xoa đỉnh đầu cô: “Làm sao? Còn chưa ngủ đã?”

Vân Yên ngáp một cái, gò má của cô cách lớp quần áo dán lên cơ bụng của anh, cảm nhận được đường cong cơ bắp lả lướt. Cô nhẹ nhàng cọ vài cái rồi nói: “Ôm”

Thẩm Ám mềm lòng đến rối tinh rối mù, đưa tay ôm Vân Yên từ trong ổ chăn ra. Muốn cúi đầu hôn cô thì lại bị lòng bàn tay cô che miệng lại. Đôi mắt của cô trong vắt sạch sẽ, như chớp như không mà nhìn anh, Thẩm Ám cho rằng cô là làm sao, rất kiên nhẫn chờ cô lên tiếng. Một lát sau cô lại nhả ra một câu cực kì phá không khí: “Đừng, em còn chưa đánh răng”

Thẩm Ám: “……”

______

Vân Yên tắm xong nước ấm liền thoải mái sung sướng đi ra, Thẩm Ám đang đưa lưng về phía cô làm việc. Anh giống như không chú ý tới cô đi ra, hai mắt vẫn nhìn vào màn hình máy tính, lộ ra vẻ mặt chăm chú.

Vân Yên đến gần, thấy ngón tay của anh gõ vài cái ở trên bàn phím rồi ngừng. Sau đó anh quay đầu, duỗi tay về phía cô: “Lại đây”

Vân Yên đi qua liền bị Thẩm Ám kéo xuống ngồi trên đùi anh. Một tay anh nắm chặt cổ tay cô, một tay lại mò từ bên dưới quần áo của cô lên trên. Anh di cánh môi lên cổ cô, ngửi được hương sữa tắm ngọt ngào.

“Cục cưng, hôm nay được không……”

Tay Vân Yên chống ở trước ngực anh, cảm giác được có thứ gì đó chọc vào người cô, nghe lời nói như vậy trong thoáng chốc liền tỉnh táo vài phần. Cô đưa tay đẩy anh ra nói: “Không được”

“Ừ?” Thẩm Ám không biết lấy từ đâu ra một chiếc hộp nhỏ bảo: "Anh đã chuẩn bị xong rồi……”

Vân Yên rũ mắt lườm anh một cái, gò má đỏ rực, vội vàng chụp lấy tay anh, muốn cướp lấy cái hộp anh đang nắm chặt trong tay giấu kĩ đi.

Tay Thẩm Ám bị hai tay của cô bọc lấy, thừa dịp cô cúi đầu liền thuận tiện thơm một cái trên khóe môi cô, tay còn lại cũng với vào trong quần áo cô một lần nữa, đụng tới móc khóa mà lần trước anh không cởi ra được, lần này anh lại nhẹ nhàng kéo một cái là nó liền mở ra.

anh nhét tay vào bên trong, cả hai người đều chấn động.

“Hiện tại không được” Vân Yên rút một tay lại, muốn túm tay anh kéo ra ngoài.

Nhưng tay Thẩm Ám lại không động, anh kiên nhẫn hỏi: “Vì sao lại không được?”

“Bởi vì……” Thật ra Vân Yên chỉ là có chút thẹn thùng mà thôi, hơn nữa lại có tâm lý mâu thuẫn đối với một chuyện xa lạ, cô rất sợ. Nhưng lại ngượng ngùng nói cho anh biết là bản thân cảm thấy ngượng, suy nghĩ nửa phút xong cô mới bịa đại một cái cớ: “Bởi vì anh còn chưa có giải thích xong, vì sao ngày hôm đó anh lại cười với Giang Xán Xán”

Thẩm Ám thở sâu, lúc này chỉ hận không thể đánh đứa con gái tên Giang Xán Xán gì đó một chút.

“Ngày hôm đó chính là do……” Lông mi Vân Yên bất an mà run rẩy, dưới thân bị cộm rất khó chịu, cô thấy không thoải mái nên nhúc nhích một chút, nhưng lại bị Thẩm Ám lập tức giữ chặt lại: “Ngày nào?”

“Ngày [Song Xu] đóng máy đó, khi ấy anh còn giả ngốc với em, kết quả em lại nhìn thấy anh với Giang Xán Xán ngồi cạnh nhau trong phòng riêng, cô ta rót rượu cho anh xong, anh liền nở nụ cười”

Vốn chỉ là tìm cớ mà thôi, nhưng Vân Yên nói xong lại bắt đầu thấy tủi thân. Móng tay bấu chặt cổ tay áo của anh, lông mi buồn bã mà rũ xuống.

Thẩm Ám thầm thở dài một tiếng, rút tay ra ôm cô vào lòng. Áo lót bị cởi ra cũng thuận theo mà rơi ở trên sàn.

"Anh biết rồi” Trên thực tế, chuyện ngày hôm đó Thẩm Ám vẫn chưa có quên, chỉ là hôm đó không có nhìn mặt Giang Xán Xán nên mới có chút hồ đồ. Vân Yên nhắc như vậy xong, Thẩm Ám cuối cùng cũng nhớ ra được.

“Ngày hôm đó em ở phòng bên cạnh, anh muốn nghe xem có tiếng của em hay không. Cũng không biết là lúc nào cô ta đã đi qua rót rượu cho anh. Anh lại sợ em không thích mùi rượu cho nên cũng không uống” Thẩm Ám nhíu mày nhớ lại ba mươi giây: “Bảo là anh nên cho cô ta mặt mũi……Anh còn nghĩ cô ta lấy đâu ra mặt mũi lớn như vậy, anh đang định chạy, không bàn tiếp dự án này nữa. Sau đó thì em tới rồi”

“Chuyện chỉ là như vậy thôi” Thẩm Ám cúi đầu nhìn Vân Yên, đầu ngón tay cô lướt lướt ở trên ngực anh, tuy rằng trên mặt nhăn nhăn nhó nhó nhưng thoạt nhìn thì hình như đã không còn tức giận nữa.

Thẩm Ám hỏi: “Vui chưa?”

Vân Yên tựa đầu vào ngực anh, nhỏ giọng trả lời: “Ừm”

“Hử? Nói gì cơ?”

Vân Yên trừng anh, kéo dài giọng nói: “Vui------vẻ------”

“Ừ” Tay Thẩm Ám lại với vào trong quần áo cô lần nữa, khóe miệng nhếch lên, liếc mắt nhìn xuống một cái, ý vị không rõ bảo: “Em thì vui vẻ rồi, nhưng nó còn chưa vui nha”

“Khoan, Ô……” Vân Yên còn chưa chuẩn bị tốt, đang nghĩ có thể tìm cái cớ khác để lừa gạt cho qua chuyện thì anh liền nhào tới hôn tới tấp, khí thế dào dạt.

…...

Vân Yên biết ở phương diện kia thì nhân vật chính yếu trong sách chắc đều có thiên phú bẩm sinh, nhưng không nghĩ tới Thẩm Ám lại có thể ép buộc tới như vậy.

Từ giữa trưa cho đến khi mặt trời xuống núi, đoạn giữa anh còn dừng lại nghỉ một một lát nhưng rất nhanh sau đó lại tiếp tục ép buộc cô. Khóc Vân Yên cũng đã khóc rồi, xin tha cũng đã xin, anh ngoài miệng thì dỗ dành cô nhưng động tác thì không hề dừng lại một xíu nào nào.

Cuối cùng vẫn là do cô kêu đói, muốn ăn cơm anh nấu nên anh mới miễn cưỡng buông tha cho cô.

_____

Hai người tắm rửa xong thì trời cũng đã tối rồi.

Vân Yên đói bụng đến bẹp dí, Thẩm Ám định đi xuống dưới mua gì đó cho cô ăn nhưng cô lại ôm anh, không cho anh đi.

“Muốn ăn cái gì? Ừ… Em thích ăn bánh bao nhân trứng sữa đúng không?”

“Không thích, không muốn” Vân Yên đã thay xong áo ngủ, đầu cọ cọ ở ngực anh: “Em muốn anh làm cho em ăn”

“Nhưng mà chỗ này không có phòng bếp thì làm sao bây giờ? Đợi ngày mai về nhà, em muốn ăn cái gì cũng được. Được không?

“Không được” Vân Yên cự tuyệt cực kỳ rõ ràng: “Muốn anh làm cho em ăn.”

Thẩm Ám bất đắc dĩ mà thở dài.

“Ừ……” Vân Yên cũng hiểu được là mình đang làm khó anh, mới bổ sung thêm: “Ăn mì gói cũng được”

“Không được” Thẩm Ám không cho, nói: “Em phải ăn đồ có dinh dưỡng chút”

Vì thế đề tài lại vòng trở về, Vân Yên lăn lộn ở trong lòng anh, không ăn được đồ anh tự tay nấu liền không vui.

Thẩm Ám bất đắc dĩ, đỡ cô từ trong lòng mình ra ngoài rồi bảo: “Được rồi, em đợi chút, anh quay lại ngay”

Cuối cùng Thẩm Ám thương lượng với khách sạn để mượn phòng bếp, sau đó làm vài món đồ ăn đơn giản mà Vân Yên thích ăn. Lúc trở về phòng ngủ thì người này đã lăn ở trên giường sắp ngủ mất luôn rồi.

Anh đánh thức cô dậy, cô nhào ngay vào lòng anh trong khi hai mắt vẫn còn mờ mịt ngái ngủ, còn trách anh bắt cô đợi lâu, đói bụng đến nỗi hết đói luôn.

Nói là không đói nhưng cuối cùng thì đồ ăn vẫn chạy hết vào trong bụng cô.

______

Làm việc thì vẫn phải làm việc, ngày thứ hai Thẩm Ám liền mang Vân Yên trở lại Nam Thành. Nhưng lại không đi về nhà mà lập tức mang cô đi chung lên công ty.

Tuy rằng đã làm minh tinh một khoảng thời gian không ngắn rồi nhưng bởi vì chẳng phải nổi gì lắm, không đến nỗi vừa đi ra ngoài đã bị người khác nhận ra, cho nên Vân Yên hoàn toàn không có tính tự giác với “thân phận minh tinh” của mình, lúc ra ngoài, căn bản là cũng không che giấu gì nhiều.

Nhưng lần này chỉ là tùy tiện nắm tay Thẩm Ám vào công ty mà thôi, Vân Yên đã bị nhiều cặp mắt vây xem giống như là một con khỉ.

Cô nổi da gà hết cả người, siết chặt lấy bàn tay Thẩm Ám. Thẩm Ám vừa đưa mắt nhàn nhạt đảo qua, một đống ánh mắt cắm ở trên người Vân Yên mới rụt trở về.

Cô thở ra một hơi, đi theo Thẩm Ám vào văn phòng, chặn lại hết tiếng nói chuyện khe khẽ lập tức vang lên ở bên ngoài.

Ngồi nhìn Thẩm Ám xử lý công việc cả một buổi sáng, Vân Yên cũng đã sắp chán muốn chết.

Phim đã xem xong mấy bộ rồi, chơi game thì lại kẹt ở một cửa mãi mà không qua. Cô vứt xuống điện thoại của bản thân, cầm lấy điện thoại của Thẩm Ám chơi, màn hình của Thẩm Ám là hình selfie của cô, app trên điện thoại cũng không có mấy cái, trong Wechat ngoại trừ cô thì chỉ có hai ba người cùng hợp tác, trong danh bạ cũng chỉ lưu một mình số điện thoại của cô.

Cô trả lại điện thoại cho anh rồi lại cầm lên điện thoại của mình, mở ra máy ảnh, sau đó quang minh chính đại chụp ảnh của anh. Thẩm Ám ngước mắt nhìn cô một cái, khóe miệng chan chứa ý cười.

Giữa trưa.

Trong công ty có phòng bếp nhỏ, ngày hôm qua Vân Yên nói muốn ăn đồ anh tự tay làm, lúc đó Thẩm Ám đã nghĩ về sau cố gắng tự mình làm cho cô ăn.

Anh đi đâu thì cô cũng đi theo đấy. Trên đường cô nhớ phải chú ý hình tượng nên cũng không có nắm tay anh nhưng lại bị anh kéo một cái vào lòng. Có người nhiều chuyện đi ngang qua dòm ngó nhưng vừa đụng phải ánh mắt Thẩm Ám liền lập tức cúi đầu.

Từ văn phòng đến phòng bếp rất gần nhưng Vân Yên lại cảm thấy bản thân giống như đã đi một con đường rất xa.

Đến phòng bếp, Thẩm Ám liền đi nấu cơm. Vân Yên làm trợ lý cho anh, lúc không có chuyện gì làm liền lắc lư vòng quanh anh, trong lòng muốn giúp đỡ nhưng trong lúc vô ý luôn phá hỏng chuyện. Cho dù Thẩm Ám không nói cái gì nhưng cô lại thấy ngượng ngùng trước, giấu tay ra sau lưng rồi lùi lại.

Lúc này điện thoại Thẩm Ám vang lên.

Tay Thẩm Ám ướt, đang bận rộn không nhận được, ý bảo cô nhận hộ anh.

Vân Yên hiểu ý, liếc mắt một cái nhìn người gọi rồi nhận điện thoại.

“Tổng giám đốc Thẩm, ông Thẩm chết rồi, là do hắn giết”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Nữ Phụ Muốn Ly Hôn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook