Nữ Phụ Chia Tay Hằng Ngày

Chương 36

Thanh Oa

28/02/2020

Edit: Linh Nguyệt

Đồng nghiệp của Lâm Phỉ tên Hứa Trân, vào công ty sớm hơn Lâm Phỉ hai năm.

“Chúng ta qua đó chào hỏi đi?” Hứa Trân mở miệng hỏi.

Diện mạo Hứa Trân tuy bình thường nhưng năng lực không tồi, tính cách cũng khá ổn, đã có bạn trai, ở công ty thì nhân duyên rất tốt, sau khi Lâm Phỉ vào công ty thì nhanh chóng cùng Lâm Phỉ trở thành bạn tốt, cho nên lần đi công tác này của Lâm Phỉ, Hứa Trân xuất không ít lực.

Lâm Phỉ gật gật đầu nói: “Đương nhiên.”

Sau đó hai người hướng tới bàn ăn gần cửa sổ, đến trước mặt Đường Diễn.

Lâm Phỉ ôn nhu mở miệng: “Đường tổng, xin chào.”

Đường Diễn ngẩng đầu nhìn Lâm Phỉ, lập tức ngây người, bởi đôi mắt của Lâm Phỉ quá giống người kia.

La Thiến nghe được giọng nói liền ngẩng đầu nhìn, lập tức cũng bị dọa sợ.

Trời ơi, không phải một năm sau mới gặp nhau lần đầu sao? Đây là sao?

La Thiến đương nhiên không nghĩ đến lần gặp lần đầu tiên này là bởi vì mình, nếu không phải bởi vì cô, lúc này Đường Diễn sẽ không tới Nam Đan.

Đường Diễn không tới Nam Đan thì tự nhiên sẽ không chạm mặt với Lâm Phỉ đang đi công tác.

Xem Đường Diễn vẻ mặt ngây người, trong lòng Lâm Phỉ có chút mừng thầm, mỉm cười nói: “Đường tổng, tôi là Lâm Phỉ của bộ phận thiết kế, cũng may nhờ có anh mà tôi mới không bị tiền bối Lưu đánh cắp bản thiết kế.”

La Thiến chớp chớp mắt, không ngừng chuyển động hết nhìn Đường Diễn lại nhìn Lâm Phỉ, dáng vẻ vô cùng gian xảo.

Đường Diễn không cẩn thận quét mắt qua nhìn thấy, dường như tâm tình rất tốt, cười vỗ nhẹ đầu cô nói: “Nhìn cái gì đấy?”

La Thiến sờ sờ đầu nói: “Không không không.”

Bởi vì Đường Diễn không trả lời nên Lâm Phỉ có chút xấu hổ, thư ký Kiều nhìn Lâm Phỉ một cái rồi nói: “Đường tổng, đây là người mới vào năm nay, tháng trước bộ phận thiết kế có xảy ra việc sao chép bản kế hoạch.”

Đường Diễn dường như có chút ấn tượng, gật đầu.

Thư ký Kiều tiếp tục nói: “Đây là vị người mới kia.”

Đường Diễn lên tiếng hỏi: “Sao hai người lại ở chỗ này?”

Lâm Phỉ nhanh chóng đáp: “Chúng tôi tự bỏ ra.” Các cô tuy cũng ở khách sạn này nhưng là phòng bình thường, giá cả thuộc phạm vi có thể chi trả được.

Đường Diễn gật đầu, không khí nhất thời rơi vào yên lặng, hắn không có ý tứ muốn tiếp tục nói chuyện.

Suy nghĩ của La Thiến đều loạn cả lên, Lâm Phỉ lên sân khấu trước thời gian là có biến rồi! Cô hiện tại toàn thân trên dưới chỉ có 20 vạn, đừng nói mua nhà, ngay cả đi mua chung cư cũng không đủ.

Lâm Phỉ lại xấu hổ, cô đối với Đường Diễn hảo cảm là sau khi được Đường Diễn ra tay giúp đỡ. Đường Diễn vốn là người tuấn tú, lịch sự, lại có năng lực, đối với việc lần đó ra tay tương trợ, cơ bản chính là phù hợp với tiêu chuẩn ước mơ của Lâm Phỉ đối với một nửa kia.

Đương nhiên, đây cũng là ước mơ về nửa kia của phần lớn phụ nữ.

Thư ký Kiều chỉ có thể tiếp lời: “Hai người đi ăn cơm đi!”

Lâm Phỉ gật đầu, cùng Hứa Trân hai người rời đi, ngồi xuống một cái bàn cách đó không xa.

La Thiến nhìn theo bóng dáng Lâm Phỉ rồi quay đầu hỏi Đường Diễn: “Lớn lên đẹp không?” Thật ra, Lâm Phỉ lớn lên không bằng La Thiến, La Thiến là đẹp, Lâm Phỉ chỉ là thanh tú.

Đường Diễn liếc nhìn cô một cái, vừa cúi đầu ăn vừa thuận miệng hỏi: “Ghen à?”

La Thiến sửng sốt, lập tức xua tay nói: “Không phải, em không ghen.”

Có rất nhiều điều trong tiểu thuyết La Thiến không nhớ rõ, dù sao đó cũng là tiểu thuyết từ nhiều năm trước. Nhưng cô nhớ bên trong có một câu hình dung Đường Diễn, đại ý là hắn không thích phụ nữ của mình ghen tuông bởi như vậy rất phiền phức, đương nhiên ngoại trừ chân mệnh thiên nữ, cũng chính là nữ chính.

Mà đối với những tình nhân từng ghen, Đường Diễn trước nay đều ngay lập tức cùng ngày đó thanh toán “tiền lương” cho họ, sau đó phân chia giới hạn.

Việc này không thể trách La Thiến nhớ rõ bởi chủ yếu đây là suy nghĩ của cô. Nhưng giả thiết này không hợp lý. Bất kể thích không thích, đàn ông đối việc phụ nữ không ghen đều sẽ khó chịu, đây có thể coi như là một loại dục vọng chiếm hữu của đàn ông nhỉ?

Đường Diễn dừng động tác trong tay, nhìn La Thiến hỏi: “Không ghen?”

La Thiến cho rằng Đường Diễn đang cảnh cáo mình, chỉ trời thề thốt: “Không ghen, anh nhìn ánh mắt hồn nhiên của em mà xem.”

Triệu Vũ Lâm: “…”

Thư ký Kiều: “…”

Giọng Đường Diễn lạnh hơn: “Thật không?”

Triệu Vũ Lâm cảm thấy La Thiến thật sự vô cùng ngốc, cô thay La Thiến nói: “Sao lại có thể không ghen chứ! Chị ấy ngại thừa nhận thôi ạ.”

La Thiến ai oán nhìn Triệu Vũ Lâm, sau đó nói với Đường Diễn: “Anh đừng nghe cô ấy, em không phải loại này phụ nữ hay ghen. Anh yên tâm, em tuyệt đối sẽ không ghen.”

Đường Diễn vô ý thức vuốt dao nĩa trong tay, nhàn nhạt đáp: “Vậy sao!”

La Thiến dùng sức gật đầu, sau đó cô thấy Đường Diễn ngồi thẳng lưng nhìn mình hai giây rồi xoay bả vai mình ngược lại.

Cô còn chưa kịp hiểu đã xảy ra chuyện gì thì đã thấy cổ nhẹ hơn, sau đó mới phản ứng, vòng cổ hôm trước mới mua - vòng cổ 13 vạn!!!

Cô hoảng sợ quay đầu lại nhìn Đường Diễn, chỉ thấy hắn nhàn nhạt liếc nhìn mình một cái rồi ngay trước mặt cô ném vòng cổ vào túi áo tây trang của hắn.

La Thiến: “…”

“Có việc gì sao?” Ánh mắt Đường Diễn vô cùng đạm mạc.

La Thiến lại nhìn thoáng qua túi áo hắn, yếu ớt nói: “Đó là của em.”

“Hiện tại không phải.”

“Anh tặng cho em mà.” La Thiến nói.

“Vậy giờ tôi lấy lại.” Đường Diễn tiếp.

“Amh đổi ý?” La Thiến trừng lớn hai mắt, dáng vẻ không thể tin tưởng nhìn Đường Diễn.

“Đúng vậy.” Đường Diễn vẫn bình tĩnh như cũ.

La Thiến: “…”

Bởi vì lập tức tổn thất 13 vạn, lòng La Thiến lập tức rơi xuống vực sâu, vô cùng ai oán liếc Đường Diễn một cái, sau đó... tiếp tục ăn cơm.

Thư ký Kiều đối với hành động ấu trĩ của tổng tài nhà mình tỏ vẻ cạn lời, nhưng cô vẫn đúng lúc lên tiếng phá vỡ bầu không khí xấu hổ: “Đúng rồi, La tiểu thư, sáng ngày mai cô nhớ quay lại Kiều Nham Hương tiếp tục ghi hình.”

“Ừ.” La Thiến hữu khí vô lực trả lời.

Truyện được đăng tại wattpad @dwlazp

Buổi tối, Đường Diễn vẫn như cũ lạnh tựa băng sương dẫn dắt La Thiến tham gia tiệc rượu cảm ơn.

Ngày kế, sau khi đưa La Thiến tới Kiều Nham Hương, Đường Diễn liền cùng thư ký Kiều chạy về công ty.

Lúc La Thiến tiến vào tiểu viện, cái thứ nhất nhìn chính là Thời đạo. Thời Chấn thấy La Thiến, không tươi cười đón chào mà vẫn xụ mặt như, nhưng La Thiến lại cảm giác được địch ý củaThời Chấn đối với mình đã giảm bớt.

Cô chào hỏi, Thời Chấn cũng không làm lơ mà gật gật đầu nói: “Nhanh đi chuẩn bị một chút, lập tức bắt đầu quay.”

La Thiến thụ sủng nhược kinh* trở về ký túc xá, ai nha, bị giáo huấn một trận quả nhiên khác hẳn.

*Thụ sủng nhược kinh: được cưng chiều mà sợ hãi

Không chỉ Thời Chấn, La Thiến còn cảm giác cả nhân viên đoàn phim lúc nhìn mình cũng mang theo chút cung kính.

Mọi người đều ở trong ký túc xá, Tiêu Vĩnh Thanh thoạt nhìn có chút tiều tụy, Ngụy Khả Tình thấy La Thiến liền nhanh quay đầu, giống như không dám đối diện với La Thiến.

Mễ Tuyết Phỉ không khác gì, Du Mạn vẫn như cũ một bộ dáng chị lớn, bước qua xin lỗi La Thiến: “Ngày đó không chờ em về, thật sự xin lỗi.” Cô không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô biết là đã xảy ra chuyện.

La Thiến lắc đầu nói: “Không liên quan tới chị đâu mà.”

Chuyện này khiến La Thiến đối với đoàn phim này không hài lòng, cũng khiến cô không thích nó, mọi người đều là hợp tác nhất thời mà thôi.

Ôm tâm tình như vậy, mọi người đều yên yên ổn ổn thu xong tiết mục, bình đạm không gợn sóng. Ở đây không có người quấy rối gây chuyện, La Thiến không nhằm vào ai, biểu hiện tuy không tính là xuất sắc nhưng cũng không quá kém, dù sao cô cũng xuất thân từ nông thôn, rất nhiều chuyện đều sở trường của cô.

Có lẽ là hiệu ứng của Đường Diễn quá mãnh liệt, La Thiến tuy không nhiều nhưng nghe Triệu Vũ Lâm nói lại, cô vẫn xuất hiện không ít trên màn ảnh, tuy rằng thường thường biến mất nhưng cũng có thể tính là ổn.

Thu xong cảnh cuối, Thời Chấn thông báo được nghỉ ba ngày chờ chỉ thị tiếp.

La Thiến trở về khách sạn Nam Đan, vẫn là ở phòng cũ, chỉ là không có Đường Diễn.

Ngày nghỉ hôm sau, lúc xuống ăn trưa, La Thiến lại gặp Lâm Phỉ trong thang máy, việc Lâm Phỉ vẫn còn ở đây khiến cô có chút giật mình.

“Chào cô!” Lâm Phỉ cất tiếng chào.

La Thiến gật đầu đáp lại: “Chào cô.”

“Cô cùng Đường tổng cảm tình thật tốt.”

Sắc mặt La Thiến lập tức cứng đờ, nói vậy thì trả lời như thế nào? Cô cũng không muốn chọc vào Lâm Phỉ, dựa theo cốt truyện, một năm sau Lâm Phỉ sẽ gặp Đường Diễn, hai người đạt thành khế ước tình nhân.

Mà chính cô cũng ở một năm sau bị Đường Diễn vứt bỏ, nhưng nguyên chủ không cam lòng, làm không ít chuyện ngu xuẩn tìm đường chết. Những việc này khiến Đường Diễn tạo đả kích cho nguyên chủ, Phùng Nhất Khê lại trả thù nguyên chủ, thậm chí còn không sao lại gặp được "ánh trăng sáng"*, bị khinh nhục.

Cho nên, La Thiến rất coi trọng tuyến phát triển tình cảm của Đường Diễn và Lâm Phỉ. Một khi hai người này có cái manh mối, cô nhất định phải toàn thân rút lui, bằng không chuyện xảy ra kế tiếp cô không thể gánh vác.

Cho nên, nếu trả lời là tình cảm tốt thì có phải có chút... mạo hiểm không?

La Thiến xua xua tay nói: “Không đâu, Đường tổng tốt như vậy, sau này sẽ gặp được người càng tốt hơn.”

Lâm Phỉ chỉ là cười cười, cô không biết Đường tổng cuối cùng sẽ gặp được ai, cũng không biết hắn có cùng La Thiến đi đến cuối cùng hay không nhưng cô ngày đó liền thấy rõ, Đường tổng để ý La Thiến.

Việc này quả thực không thể tưởng tượng. Tuy cô là tân nhân nhưng việc về La Thiến cô biết không ít.

Một cái bình hoa chỉ có vẻ ngoài, vô tài vô đức, thậm chí ích kỷ tham lam, còn vọng tưởng ngông cuồng. Cô ấy đã từng đến công ty tìm Đường Diễn, mỗi một lần đều bị bảo an đuổi ra, đều là tâm điểm tiêu khiển của cả công ty.

Thậm chí có người còn dùng điện thoại quay lại hình ảnh ấy, Lâm Phỉ từng nhìn qua, vô cùng chật vật. Đường tổng chưa bao giờ cho nhân tình của mình đến công ty, những người khác chạm qua vách tường một lần, sẽ không đến nữa.

Nhưng La Thiến thì khác, cô cho rằng có lòng chân thành thì nhất định sắt đá cũng mòn. Lúc nhàn rỗi một ngày có thể tới hai ba lần, dù cho cô khi nào tới, một ngày tới bao nhiêu lần, Đường tổng vốn không hề không biết.

Người khác thậm chí còn không thông báo cho hắn vì chỉ thị của Đường tổng hạ lúc cô ấy tới lần đầu. La Thiến mỗi một lần tới tin tức thậm chí không truyền đến tầng hai.

Nhưng hiện tại, tất cả đều thay đổi, La Thiến đã có thể ở trong văn phòng của Đường tổng qua lại tự nhiên, ngồi ăn cạnh Đường tổng, được Đường tổng đòi lại công đạo, thậm chí ánh mắt Đường tổng nhìn cô còn hàm chứa sự bất đắc dĩ.

La Thiến thấy Lâm Phỉ ngây người cũng không tiếp tục nói chuyện, cô không muốn có liên quan tới nữ chính hay là "ánh trăng sáng".

Chủ yếu là bất kể nữ chính hay là "ánh trăng sáng", mỗi người nhất định đều có năng lực phi phàm, vì cạnh bọn họ đều có nam phụ tàn nhẫn độc ác.

La Thiến thở dài, chịu không nổi chịu không nổi!

Thang máy thực mau đến tầng hai, La Thiến gật gật đầu với Lâm Phỉ rồi rời đi.

Mà lúc này công ty Đường thị.

“Xuất ngoại?” Phương án kế hoạch cuối cùng của《Thời Gian Vui Vẻ》nhất thời thay đổi, tất cả mọi người đều giật mình nhìn Đường Diễn.

Lần này mở họp, một là xác định tình huống của đạo diễn Thời Chấn, trừ bớt tiền lương đồnh thời giao quyền chỉ đạo cho Hướng Kiến Hoa..

Một cái khác là Đường Diễn đối với phương án kết thúc của《Thời Gian Vui Vẻ》đột nhiên đưa ra ý kiến khác, vô cùng bình tĩnh gật đầu: “Ừ, lần ghi hình cuối cùng sẽ xuất ngoại!”

Cổ La Xuân kỳ quái: “Kịp sao?” Êm đẹp vốn là định ở đi điểm du lịch, sao đột nhiên lại thay đổi?

Đường Diễn gật đầu: “Mọi người chỉ cần một tuần là đủ rồi, ghi hình ở nước ngoài hai ba ngày là được.”

Cổ La Xuân chỉ có thể gật đầu. Anh là lão đại, anh nguyện ý tốn thêm tiền thì chúng tôi cũng không có cách nào khác, tuy không biết nguyên nhân anh làm như vậy.

Chờ Đường Diễn trở tầng cao nhất, thư ký Kiều lập tức tới gõ cửa nói: “Đường tổng, tư liệu đi công tác cuối tuần của anh đã chuẩn bị tốt.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Nữ Phụ Chia Tay Hằng Ngày

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook