Trang Chủ
Ngôn Tình
Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm
Tình Của Ai? 2

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


"Nàng chính là người ta muốn cứu!" Giọng nói của Thẩm Thiển Mạch nhàn nhạt, lùi về phía sau mấy bước, đi tới cách nơi cách Tư Đồ Cảnh Hạo khá xa, nàng thật sự không muốn nhìn một nam tử như vậy, bởi vì cứ như vậy nhìn sẽ có cảm giác khó chịu, mà nàng còn như thế, Tư Đồ Cảnh Diễn xem Tư Đồ Cảnh Hạo như huynh đệ, xem hắn biến thành mồi dẫn hỏa như vậy, trong lòng không biết sao mà đau đớn!

"Cái gì? ! Nàng trúng Âm Dương tán sao." Giọng nói Sênh Ca lần đầu tiên có phập phồng, hắn không thể tin được, một nữ tử phong thái tuyệt vời như vậy, thế nhưng trúng kỳ độc. Nhưng nét mặt của nàng rõ ràng là yên tĩnh và không màng danh lợi như thế, sao không nhìn ra được chút nào cảm giác như bị bệnh hành hạ đau đớn và vặn vẹo.

"Sênh Ca ngược lại đối với nàng rất có hứng thú sao? !" Thẩm Thiển Mạch khẽ nhíu mày, ba phần thử dò xét, ba phần cười giỡn.

"Thuộc hạ chỉ là kỳ quái, tại sao nữ tử này lại trúng tuyệt độc, mà đã trúng tuyệt như thế sao có thể tiếp tục sống nữa." Giọng điệu Sênh Ca khôi phục lại vẻ lạnh lùng, chỉ là ngay cả bản thân hắn cũng không phát hiện ra trong con ngươi lạnh lẽo đã bất tri bất giác có vết nứt.

"Nàng vì cứu huynh trưởng mình mà uống vào độc dược vốn là dùng để độc hại huynh trưởng nàng. Về phần vì sao chịu hành hạ này mà còn tiếp tục còn sống, chỉ vì nàng không muốn huynh trưởng khổ sở." Giọng Thẩm Thiển Mạch mang theo nhàn nhạt kính nể cùng cảm kích.

Nàng kính nể dũng khí và thuần túy của Tư Đồ Cảnh Hạo. Nhưng hơn nữa nàng còn cảm kích, tha thứ cho nàng ích kỷ, nhưng kể từ khi biết sau chuyện này, nàng thường lặp đi lặp lại nghĩ tới, thật may là trúng độc là Tư Đồ Cảnh Hạo, thật may là trúng độc không phải Cảnh Diễn.

Trong mắt Sênh Ca lại một lần nữa loé ra kinh ngạc. Người thân chết hết nên chính hắn thuở nhỏ cũng không biết thân tình ấm áp. Mà hắn trời sanh tính lạnh bạc, chưa từng có quan tâm qua người nào vượt qua tánh mạng của mình, nghe được chuyện như thế dĩ nhiên là chấn động.

Mà làm ra đây hết thảy, lại vì một cô gái yếu đuối này.

"Không có lời để hỏi nữa thì nhanh đi tìm hiểu chuyện hỏa đảo. Ba ngày sau ta muốn lên đường!" Thẩm Thiển Mạch nhìn thấu Sênh Ca có cái gì không đúng, giọng điệu chuyển lạnh, Sênh Ca chẳng lẽ là động lòng sao? Nhiều cô gái cô gái như vậy, hắn chưa từng động lòng, lại với nam tử giả trang nữ này động tình? !

Việc này như thế nào mới tốt đây.

"Vâng" Sênh Ca lĩnh mệnh đi làm, trước khi đi theo bản năng lại nhìn Tư Đồ Cảnh Hạo. Đây là lần đầu tiên Sênh Ca đưa mắt lưu luyến ở trên thân một người.

"Mạch Nhi."

Từ sau lưng truyền đến nhiệt độ quen thuộc cùng mùi thơm cơ thể, Thẩm Thiển Mạch cảm thấy một đôi tay khớp xương rõ ràng từ từ ôm eo của nàng, trên mặt lộ ra nụ cười ngọt ngào, gọi, "Cảnh Diễn."

Cũng không kỳ quái vì sao hắn không có tiếp tục ở Ngự Thư Phòng, cũng không kỳ quái tại sao hắn có thể tìm được nàng ở chỗ này. Bởi vì, tất cả giống như là chuyện rất tự nhiên.

Rất tự nhiên cảm thấy hắn sẽ tới tìm nàng. Rất tự nhiên cảm thấy mặc kệ nàng ở nơi nào, hắn đều có thể tìm được đến nàng.

"Ngươi muốn đi hoả đảo? !" Tuy là câu hỏi, tuy nhiên nó lại tràn đầy chắc chắn.

Từ trong ngực hắn xoay người, đụng phải đôi mắt giống như Hắc Diệu Thạch của hắn chỉ cảm thấy một khắc kia giống như có cái gì bị hút vào.

"Ừ. Ta muốn vì chàng, cứu hắn." Thẩm Thiển Mạch lên tiếng.

Đúng vậy. Mặc dù nàng bội phục Tư Đồ Cảnh Hạo, tán thưởng Tư Đồ Cảnh Hạo, nhưng muốn nàng mạo hiểm sinh mạng đến hỏa đảo, cũng không phải không có khả năng.

Có thể làm cho nàng hơi buông tha sinh mệnh mình chỉ có Tư Đồ Cảnh Diễn! Nàng phải cứu Tư Đồ Cảnh Hạo, vì lương tâm của mình, nhưng hơn thế nữa là vì Tư Đồ Cảnh Diễn.

Tư Đồ Cảnh Diễn đưa tay chậm rãi vân vên sợi tóc Thẩm Thiển Mạch, khóe miệng nâng lên tươi cười tà mị, trong mắt mang theo cưng chiều cùng mừng rỡ, "Được, ta đi cùng nàng."

"Cảnh Diễn, chàng cần gì. . ." Lời Thẩm Thiển Mạch vẫn chưa nói hết, liền bị ngón tay ấm áp của Tư Đồ Cảnh Diễn nhẹ nhàng điểm trên môi.

Cảnh Diễn ơi. Chàng cần gì phải như thế. Hỏa đảo hung hiểm vô cùng, lại không nói nếu có chuyện gì xảy ra, coi như bình yên vô sự, cũng không biết là tốn bao nhiêu thời gian, lúc này rời Thiên Mạc, chẳng lẽ sẽ không sợ sai lầm sao? !

Ngôn Tu Linh và chàng là bằng hữu sẽ không thừa cơ mà vào, nhưng còn tam ca của chàng rồinhững huynh đệ khác nữa? ! Chuyến đi hỏa đảo này có ta vậy là đủ rồi, chàng cần gì như thế.

"Mạch Nhi, ta làm sao có thể cho phép nàng mạo hiểm một mình? ! Nếu như nàng có chuyện bất trắc! Đời ta cũng không biết đi về đâu!" Trong đôi mắt đen nhánh của Tư Đồ Cảnh Diễn có mơ hồ tức giận cùng tian tính, nhưng hơn nữa là nồng tình vô biên.

Thẩm Thiển Mạch nhìn ánh mắt cố chấp của Tư Đồ Cảnh Diễn, khóe miệng từng chút từng chút nâng lên nụ cười, "Được, cùng đi."

Cảnh Diễn. Ta Thẩm Thiển Mạch sao có thể may mắn, cuộc đời này cho chàng yêu.

"Lúc này mới ngoan!" Tư Đồ Cảnh Diễn toét ra nụ cười, trong mắt lóe giảo hoạt, khóe miệng cũng gợi lên lạnh lùng, nói, "Chẳng qua ta không có ở đây mấy ngày, Tam ca đó của ta sợ rằng cũng sẽ không an phận rồi ! Vừa đúng lúc Ngôn Tu Linh người này muốn tới Thiên Mạc dò thăm, ta liền định đem Thiên Mạc giao cho hắn, để cho hắn nhìn sạch sẻ đi."

Khóe miệng Thẩm Thiển Mạch cũng nâng lên nụ cười nhạt.

Tư Đồ Cảnh Diễn. Thật đúng là con hồ ly giảo hoạt. Ngoài mặt giống như rất rộng rãi đem nội tình Thiên Mạc nói ra hết trước mặt Ngôn Tu Linh, thật ra thì cũng là mượn tay Tư Đồ Cảnh Dạ tới kiềm chế lức chú ý của Ngôn Tu Linh, để cho hắn không thể chuyên tâm ở nói riêng nội tình.

Về phần đem Thiên Mạc giao cho Ngôn Tu Linh, tự nhiên cũng chỉ là tạm thời mà Ngôn Tu Linh có thể từ trong nhìn qua tự nhiên sáng tỏ. Mà những thứ kia ở trong bóng tối, Tư Đồ Cảnh Diễn sao có thể dễ dàng tiện nghi cho Ngôn Tu Linh? !

Kể từ đó, vừa kềm chế Ngôn Tu Linh, lại trông chừng Tư Đồ Cảnh Dạ, thật là một mũi tên trúng hai con chim. Chỉ là, điều này cũng có thể thấy được Tư Đồ Cảnh Diễn đối với Ngôn Tu Linh tin tưởng. Dù sao, nếu vào lúc này Ngôn Tu Linh cắn trả một hớp, Thiên Mạc chỉ sợ cũng xong đời.

Nhưng Thẩm Thiển Mạch hiểu rõ Ngôn Tu Linh và Tư Đồ Cảnh Diễn đều là cùng một loại người, bọn họ là tri kỷ, bằng hữu hiểu nhau không cần nói, càng thêm cuồng ngạo bá chủ, vì vậy bọn họ tuyệt đối sẽ không, không muốn, cũng không làm chuyện vặt vảnh như vậy.

"Tin tức ta hồi cung vẫn chưa báo cho triều thần, biết tin tức này đều là tâm phúc của ta, vì vậy muốn rời khỏi cũng rất dễ dàng." Tư Đồ Cảnh Diễn cười tươi, trong con ngươi đen nhánh che giấu đi suy nghĩ.

"Vốn là muốn âm thầm đối phó Tư Đồ Cảnh Dạ? ! Chỉ là, Tư Đồ Cảnh Hạo vì sao không cho mình tổn thương hắn?" Thẩm Thiển Mạch tự nhiên hiểu suy nghĩ của Tư Đồ Cảnh Diễn, cười nói.

"Tư Đồ Cảnh Dạ là ca ca ruột của Hạo." Đôi mắt sắc sảo của Tư Đồ Cảnh Diễn có chút trở nên phức tạp, ba phần buồn bực ba phần phẫn hận, cuối cùng cũng hóa thành sự bất đắc dĩ.

Hắn vẫn là Lục đệ thuần túy không thay đổi. Cảnh Hạo, nếu không có sự thuần túy của ngươi, cũng sẽ không có ta ngày hôm nay. Nếu là năm đó uống vào Âm Dương tán chính là ta, như vậy, ta sợ rằng cũng không thể giống như vậy yêu Mạch Nhi rồi. Bởi vì, ta nhất định sẽ hoàn toàn biến thành một ác ma.

"Những năm gần đây, ngươi nhất định rất vất vả." Thẩm Thiển Mạch trầm mặc một hồi, đột nhiên điên khùng nói một câu, nhìn Tư Đồ Cảnh Diễn trong mắt tràn đầy thương yêu.

Tư Đồ Cảnh Diễn nhẹ nhàng mơn trớn gương mặt của Thẩm Thiển Mạch, miêu tả ngũ quan xinh xắn của nàng, bên môi ý cười nhợt nhạt, "Rất vất vả. Có vô số lần, ta đều thiếu chút nữa không thấy được nàng, Mạch Nhi của ta."

Thẩm Thiển Mạch đưa tay cầm lấy tay của Tư Đồ Cảnh Diễn chỉ cảm thấy trong lòng có chút hơi đau. Hắn có thể đủ lớn mạnh đến như vậy, chắc là đã trải qua muôn vàn khổ sở, chỉ sợ là không muốn người biết.

"Nếu gặp được, ta sẽ không cho chàng rời đi." Thẩm Thiển Mạch cầm tay Tư Đồ Cảnh Diễn nhàn nhạt lại kiên định mà nói ra.

Tư Đồ Cảnh Diễn nụ cười giương nhẹ, cả người giống như yêu tinh mê người. Ánh trăng nhu hòa chiếu trên người hắn, làm cho cả người hắn dát lên một tầng màu bạc, cằm của hắn bày biện ra một đường cong hoàn mỹ, mà nụ cười khóe môi ấm áp giống như ánh mặt trời.

"Chủ tử." Hồng Cúc và Tư Đồ Cảnh Hạo chẳng biết lúc nào cũng đi tới bên họ, nghĩ đến lúc ta mới vừa rồi tiến tới nhìn gương mặt Tư Đồ Cảnh Hạo bị Hồng Cúc phát hiện, vì vậy mới đem Tư Đồ Cảnh Hạo hướng bên này đi.

"Cảnh Ciễn." Giọng nói như nước, nghe ôn hòa mà yên tĩnh, như cao bằng sơn suối chảy dễ nghe.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Thiển Mạch nghe Tư Đồ Cảnh Hạo nói chuyện. Không nghĩ tới, ngay cả giọng nói của hắn lại dễ nghe như thế. Một nam tư như vậy không nên thuộc về hoàng thất.

"Cảnh Hạo, thân thể không khỏe sao còn ra ngoài? !" Tư Đồ Cảnh Diễn thấy khuôn mặt tái nhợt của Tư Đồ Cảnh Hạo, trong mắt đã hiện lên một tia không vui, ân cần nói.

Ánh mắt Tư Đồ Cảnh Hạo thoáng qua một tia áy náy, nhưng Thẩm Thiển Mạch lại hoảng hốt cảm thấy tuyệt vọng bao phủ quanh thân hắn càng đậm, trong con ngươi trong suốt tựa hồ đang liều mạng khát cầu sinh mạng rồi lại giùng giằng muốn buông tha.

"Có lẽ, mấy ngày nay không nhìn thấy ánh trăng." Hồi lâu, Tư Đồ Cảnh Hạo mới nói thật nhỏ, giống như tuyệt vọng trong mắt hắn.

"Không! Cảnh Hạo, ta sẽ cứu đệ!" Tư Đồ Cảnh Diễn thấy dáng vẻ tuyệt vọng của Tư Đồ Cảnh Hạo, trong lòng một hồi chua xót.

Hắn hiểu được Tư Đồ Cảnh Hạo tuyệt vọng không phải bởi vì Âm Dương tán, mà bởi vì là hạ âm dương tán chính là người kia mẫu phi của Tư Đồ Cảnh Hạo, Liễu quý phi!

Năm đó Tư Đồ Cảnh Hạo vì cứu hắn mà uống Âm Dương tán, Liễu quý phi chẳng những không có áy náy, ngược lại đối với Tư Đồ Cảnh Hạo chán ghét cực kỳ, khắp nơi gây khó khăn cho hắn, còn nói nàng về sau chỉ có một đứa con trai duy nhất là Tư Đồ Cảnh Dạ.

Nhưng dù vậy, Tư Đồ Cảnh Hạo cũng chỉ là tuyệt vọng mà thôi. Hắn vẫn như cũ cầu xin mình bỏ qua cho Tư Đồ Cảnh Dạ cùng Liễu quý phi, mà Tư Đồ Cảnh Dạ và Liễu quý phi cũng là hoàng tử và phi tử tiền triều duy nhất may mắn còn sống sót. Đây là điều hắn duy nhất có thể vì Tư Đồ Cảnh Hạo mà làm.

"Ở nơi này trong cung còn phải tránh tới tránh lui." Nguyệt Loan Loan thản nhiên ngồi ở trong Như Mộng Hiên, cầm trong tay ly trà thượng hạng nhẹ nhàng thổi ra một hơi, làm như oán trách đối với Tư Đồ Cảnh Diễn nói.

Trong mắt Tư Đồ Cảnh Diễn thoáng qua một tia sát ý, nhếch miệng tà mị mỉm cười, "Cũng chỉ là tránh chút ngu xuẩn thôi. Chờ ta tìm hỏa quả về thay Cảnh Hạo chữa khỏi độc, những thứ ngu xuẩn này cũng đều thu thập."

Tin tức Tư Đồ Cảnh Diễn hồi cung cũng không có báo cho thiên hạ. Cũng là vì để đánh lừa được Tư Đồ Cảnh Dạ, dễ dàng âm thầm xuống tay làm cho hắn ứng phó không kịp.

Tư Đồ Cảnh Diễn có thể dễ dàng tha thứ Tư Đồ Cảnh Diêm lâu như vậy, đã là nể mặt Tư Đồ Cảnh Hạo lắm rồi. Nhưng Tư Đồ Cảnh Dạ lại không nghĩ tới việc hối cãi, vẫn mơ ước ngôi vị hoàng đế, còn cùng Liễu quý phi trong cung bày tai mắt, chỉ có điều đây tất cả toàn bộ đều ở trong lòng bàn tay Tư Đồ Cảnh Diễn, nếu không phải đồng ý với Tư Đồ Cảnh Hạo không làm bị thương tánh mạng của bọn họ, bọn họ chỉ sợ sớm đã chết không có chỗ chôn.

"Hỏa đảo nguy hiểm nặng nề, người không nhiều mà tinh ranh." Thẩm Thiển Mạch để ly trà xuống, nhếch miệng nâng lên nụ cười tự tin mà khoe khoang.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Avatar
Van Nguyen08:07 08/07/2015
That su co vao diendanlequydon doc nhung mau chu nho qua, doc moi ca mat, thong cam
Avatar
Willispoub05:07 05/07/2015
acheter cialis prix cialis cialis achat cialis pas cher comprar cialis precio cialis cialis costo cialis cialis precio cialis

BÌNH LUẬN FACEBOOK