Trang Chủ
Ngôn Tình
Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm
Tài Nghệ Ở Bách Gia

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
"Vũ kỹ của Phiên công chúa thật là xuất thần nhập hóa!"

"Đúng vậy, nhảy thật là quá đẹp!"

die»ndٿanl«equ»yd«on

Dưới khán đài con em đại thần cũng rối rít nói phụ họa, Thượng Quan Phiên ngước cằm thật cao, giống như một Khổng Tước kiêu ngạo, nhìn con em quyền quý ở bốn phía đang quăng tới ánh mắt ngưỡng mộ.

die»ndٿanl«equ»yd«on

Khóe miệng Thẩm Thiển Mạch vẫn chỉ nhếch lên một độ cong lười biếng, điệu múa này của Thượng Quan Phiên cũng chỉ rất bình thường, mặc dù không tìm ra bất cứ sai lầm nào, nhưng cũng không có chút thần vận nào.

"Phiên Phiên vẫn còn kém cỏi lắm!" Thượng Quan Phiên ngoài miệng thì nói một cậu khiêm tốn, nhưng trong mắt lại không có nửa phần khiêm tốn, thân thể thẳng tắp một đường từ trên đài nhẹ nhàng trở lại chỗ ngồi của mình, mang theo vài phần khiêu khích nhìn về phía mọi người đang ngồi xung quanh.

"Một điệu vũ của Phiên công chúa nhảy thật là xuất thần nhập hóa, đã vậy Nhược Thẩm đành bêu xấu xin được hát một khúc nhạc vậy." Diêu Nhược Thấm từ trong trướng đứng dậy, mang trên mặt nụ cười quyến rũ, đi đến chính giữ khoản đất trống.

Nàng ta mặc một thân cung trang màu hồng quả quýt, phía trên được thêu điểm xuyến lên bằng các loại tơ tằm óng ánh, phản chiếu ánh sáng chói mắt.

Khúc hát của Diêu Nhược Thấm là một Tiểu Khúc dân gian, giọng nói của nàng ta bình thường cũng đã chứa mấy phần quyến rũ, hát lên một Tiểu Khúc như vậy cũng có một phong vị khác lạ, ánh mắt của nàng ta thì như có như không liếc về phía Thượng Quan Triệt, khóe miệng còn mang theo một chút ý tứ thẹn thùng.

Mặt Thượng Quan Triệt tràn đầy ôn nhu nở nụ cười đáp lễ Diêu Nhược Thấm, trong mắt dịu dàng như nước, không nhìn kỹ, căn bản không ai phát hiện được sự lạnh lẽo ở đáy mắt hắn.

die»ndٿanl«equ»yd«on

Thẩm Thiển Mạch nhếch miệng tràn ra chút ý cười. Kiếp trước một màn kia trong tang lễ của nàng, nàng vĩnh viễn cũng sẽ không quên. Nàng nhớ rất rõ dáng vẻ Thượng Quan Triệt ôm eo Diêu Nhược Thấm thân mật. Khi đó nàng chỉ cảm thấy rất đau, nhưng hôm nay, nàng lại cảm thấy buồn cười.

Di‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ôn

Một nam tử như Thượng Quan Triệt, đối với Diêu Nhược Thấm có thể có mấy phần thật lòng? Tất cả đây cũng chỉ vì Diêu Nhược Thấm là con gái của Đại tướng quân, và là cháu gái ruột của hoàng hậu nương nương mà thôi.

die»ndٿanl«equ»yd«on

"Nhược Thấm muội muội bài hát này muội hát quả thật là nhẹ nhàng uyển chuyển, rất cảm động." Giọng nói dịu dàng của Thượng Quan Triệt truyền đến, Diêu Nhược Thấm lập tức mắc cở đỏ bừng cả mặt.

Thượng Quan Triệt nhìn khuôn mặt xấu hổ của Diêu Nhược Thấm, trong lòng cười lạnh một hồi. Các cô gái trong thiên hạ này đều ngu dốt giống như nhau, mình tùy ý nói một câu, là đã có thể khiến các nàng như si như say.

Trong đầu lại hồi tưởng lại một khúc đàn mới vừa rồi của Thẩm Thiển Ngữ, tiếng đàn này quả thật chỉ có ở trên trời, nhân gian khó mà nghe được một lần. Chỉ đáng tiếc là ở trên người Thẩm Thiển Ngữ dường như không thấy được phong thái của khúc nhạc đó.

"Triệt ca ca quá khen." Diêu Nhược Thấm ngượng ngùng nói, vừa từ trên đài bước chân xuống.

Di‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ôn

Không biết dưới đài có bao nhiêu ánh mắt oán độc đang nhìn chằm chằm nàng ta. Tam hoàng tử Thượng Quan Triệt là mỹ nam tử nổi danh Kinh Thành, còn có tính tình lại ôn nhu như ngọc, đối đãi mọi người ôn hòa lễ độ, gần như tất cả cô nương ở kinh thành đều mơ tưởng được làm vợ hắn.

"Đã vậy Thượng Quan Triệt ta được mạn phép thổi một tiêu khúc, hòa cùng với không khí lúc này." Ánh mắt của Thượng Quan Triệt dịu dàng nhìn qua màn, lập tức đưa tới tiếng kêu cùng hút khí của các thiếu nữ.

Di‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ôn

Thẩm Thiển Mạch hờ hững nhìn Thượng Quan Triệt, không thể phủ nhận, Thượng Quan Triệt rất tuấn tú, nhất là đôi mắt sâu thẩm hút hồn lại đưa tình kia, sợ rằng không có cô gái nào có thể kiềm nén được. Nhưng nàng hôm nay, đã sớm thấy rõ được những gì ẩn phía sau đôi mắt kia.Di●ễnđànL●êQuýĐ●ôn.

Thời điểm ánh mắt Thượng Quan Triệt chạm đến Thẩm Thiển Mạch thì hơi sững sờ. Nữ tử này, thế nhưng không chút nào bị tác động, trong đôi mắt lại có một chút lành lạnh cùng giảo hoạt còn có phong thái xuất thần cao quý làm cho tim hắn dao động.

Nhưng rõ ràng đây chỉ là một cô gái có bề ngoài vô cùng bình thường a, lúc nhìn lại một lần nữa, cô gái kia đã lại yên lặng ngồi ở chỗ đó, còn đâu chỗ nào cao quý phong thái xuất trần nữa chứ? Chẳng lẽ là tự mình nhìn nhầm?

Tiếng tiêu của Thượng Quan Triệt rất dễ nghe, trong đó thậm chí còn mang theo sự chân thành cùng thâm tình, chỉ là ở trong mắt Thẩm Thiển Mạch, đây cũng chỉ là một phương pháp chiếm lấy sự ái mộ của các thiếu nữ mà thôi.Di●ễnđànL●êQuýĐ●ôn.

Nói ra thì nữ nhi Quan Gia cũng rất đáng thương, đều bị cha mẹ ép gả cho người khác, bây giờ nhìn lại, một hoàng tử như Thượng Quan Triệt, cũng rất đáng thương, vì thiên hạ, thậm chí phải bán đứng bản thân mình.

"Tam ca tiếng tiêu nghe thật cảm động!" Giọng nói cương nghị âm trầm truyền đến, một người nam tử mặc áo đen đi vào trong sân, khóe miệng khẽ nhếch, nói, "Ngượng ngùng! Ta tới chậm."Di●ễnđànL●êQuýĐ●ôn.

Ánh mắt của mọi người lập tức bị hai bóng người một đen một trắng hấp dẫn.

Thẩm Thiển Mạch cũng có chút hăng hái ngước mắt. Người mặc áo đen gọn gàng chỉnh tề, một màu đen thuần túy và rất tinh khiết, ngay cả đai lưng cũng làm từ Ngọc màu đen thuần. Vóc người cao to, ngũ quan cương nghị cao lớn, cả người toát lên khí chất của một còn báo đen đầy uy quyền, trong bóng đêm tản mát ra khí phách vương giả.

"Bát đệ phải thao luyện quân đội trong kinh thành, quả thật cực khổ!" Thượng Quan Triệt khóe miệng khẽ nhếch mỉm cười nhìn người tới, trong mắt bắn ra một tia lạnh lùng.

Người tới chính là Bát hoàng tử Thượng Quan Cẩn. Thượng Quan Cẩn tay nắm giữ binh lực kinh thành, hôm nay cố ý đến muộn Bách gia yến, chính là vì muốn cho Thượng Quan Triệt một màn hạ mã uy, để nói cho hắn biết, trong tay của hắn còn có binh quyền.

"Làm sao so được với Tam ca." Thượng Quan Cẩn không biến sắc nói đáp lễ, thâm trầm trong đáy mắt làm Thượng Quan Triệt cảm thấy rất không thoải mái.

"Triệt nhi, Cẩn Nhi, hai người các ngươi muốn ôn chuyện thì để lúc khác đi, không cần chiếm nơi biểu diễn tài nghệ của các vị tiểu thư công tử." Giọng nói từ ái của Thượng Quan Hạo tức thời vang lên.

Chuyện bất hòa giữa Thượng Quan Cẩn cùng Thượng Quan Triệt, cơ hồ tất cả mọi người đều biết, người làm hoàng đế, còn làm cha như hắn, như thế nào có thể không rõ được chứ.

Chỉ tiếc thái tử là người không có tiền đồ! Thái tử là cốt nhục duy nhất của người con gái cả đời này hắn yêu nhất, hắn nhất định phải đem ngôi vị hoàng đế truyền lại cho thái tử, nhưng thái tử lại háo sắc vô độ, ngu ngốc vô năng, nói hắn làm thế nào yên tâm truyền ngôi vị hoàng đế cho hắn!

"Dạ phụ thân!" Thượng Quan Triệt cùng Thượng Quan Cẩn cùng nhau thối lui ra khỏi chính giữa võ đài.

Không khí vui vẻ hòa thuận tại Bách gia yến cũng chỉ dấy lên một chút sắc thái khác thường bởi vì Thượng Quan Cẩn đến như vậy mà thôi.Di●ễnđànL●êQuýĐ●ôn.

"Thiển Tâm nguyện hiến một vũ khúc, coi như là thay Bát hoàng tử đón gió tẩy trần." Thẩm Thiển Tâm tức thời đứng lên, đôi mắt hàm chứa một chút thâm tình, rồi lại nhanh chóng lấy dịu dàng đoan trang che giấu.

Quần áo màu tím bị gió thổi mà lây động, ở trong gió phiêu động, Thẩm Thiển Tâm từ từ hướng giữa khán đài đi tới, Thẩm Thiển Mạch nghe được tiếng hút khí của nam tử.die»ndٿanl«equ»yd«on

Thẩm Thiển Tâm xác thực dáng dấp rất đẹp, cộng thêm nàng ta lại thể hiện ra ngoài phong cách dịu dàng như nước, hoàn toàn có thể hấp dẫn lực chú ý của nam tử, nhưng Thượng Quan Cẩn cũng không phải là một loại nam tử nào đó, nàng ta muốn hấp dẫn sự chú ý của hắn, chỉ sợ cũng không đơn giản như vậy.

"Thật là vinh hạnh cho Thượng Quan Cẩn. Không biết tiểu thư muốn nhảy vũ khúc gì?" Thượng Quan Cẩn nghe được lời nói của Thẩm Thiển Tâm, khẽ nhíu lông mày, lúc này nhị tiểu thư Tướng phủ đột nhiên hướng tới hắn lấy lòng, chẳng lẽ lão hồ ly Trầm Lăng Vân này nguyện ý giúp hắn sao?

Nếu thật là như vậy, thì quả thật không có gì có thể tốt hơn nữa. Vốn dĩ hắn vẫn đang rầu rĩ chuyện không có lực lượng ủng hộ trong triều đình, nếu có Trầm Lăng Vân trợ giúp, hắn sẽ không cần phải sợ Thượng Quan Triệt nữa rồi !

"Bát hoàng tử nhìn liền biết." Thẩm Thiển Tâm hiện ra sắc mặt mấy phần lấy lòng chưa từng có, tuy là vẻ mặt vẫn lạnh nhạt, nhưng ngược lại lại lấy được mấy phần hảo cảm của mọi người.die»ndٿanl«equ»yd«on

Thẩm Thiển Mạch khẽ nhếch môi, người Nhị tỷ này rất biết suy nghĩ. Không tệ, không tệ.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Avatar
Van Nguyen08:07 08/07/2015
That su co vao diendanlequydon doc nhung mau chu nho qua, doc moi ca mat, thong cam
Avatar
Willispoub05:07 05/07/2015
acheter cialis prix cialis cialis achat cialis pas cher comprar cialis precio cialis cialis costo cialis cialis precio cialis

BÌNH LUẬN FACEBOOK