Trang Chủ
Ngôn Tình
Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm
Dung Mạo Kinh Thiên

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Thời thế đổi thay. Tang lễ của hoàng đế Kỳ Nguyệt quốc. Hôn lễ của Hoàng đế Thiên Mạc.

Ngày đám cưới, Thẩm Thiển Mạch đuổi tất cả nha hoàn ra ngoài, chỉ để lại Thiên Thiên.

"Tiểu thư, người thật là đẹp." Thiên Thiên nhìn Thẩm Thiển Mạch đã khôi phục dung mạo thật, thở dài nói. Cũng đã lâu không nhìn thấy dung mạo chân thật của tiểu thư rồi. Mặc dù từ nhỏ đã nhìn tiểu thư, nhưng mỗi một lần nhìn thấy, vẫn cảm thấy sợ hãi cảm thán.

Thẩm Thiển Mạch chỉ nhẹ nhàng sờ sờ chóp mũi Thiên Thiên, an vị ở trước gương đồng tự mình trang điểm.

Một mái tóc đen nhánh suông dày mượt mà như là thác nước đổ nghiêng xuống, một cây trâm phượng hoàng ôm lấy mặt trăng tùy ý cầm lên, đem đầu tóc uốn thành búi, nhẹ nhàng cố định bằng một cây trâm.

Thiên Thiên ở một bên nhìn tiểu thư nhà mình trang điểm, vốn mặt đã rất si mê thưởng thức, nhưng khi nhìn thấy tiểu thư nhà mình chỉ tùy ý chải một búi tóc như vậy, liền nóng nảy, "Tiểu thư, thường ngày người cứ thích đơn giản thuần khiết thì còn không tính, nhưng hôm nay là ngày trọng đại người làm lễ xuất giá a!"

Khóe môi Thẩm Thiển Mạch khẽ nâng lên, đưa ra ngón tay như ngọc nhẹ nhàng kẻ lên chân mày, điểm chút son môi, cô gái trong gương, dù chỉ trang điểm nhàn nhạt, cũng đã đẹp tựa như tiên nhân .

"Thiên Thiên, chuyện xuất giá hôm nay, cũng chỉ là tùy cơ ứng biến, nếu thật sự phải gả, cũng phải do chính ta tự mình đồng ý, chính chính thức thức gả." Thẩm Thiển Mạch thản nhiên nói.

Thiên Thiên nghe Thẩm Thiển Mạch nói cái hiểu cái không gật đầu một cái, cũng không ngăn cản nữa, tiểu thư nhà mình làm như vậy, nhất định có dụng ý của nàng.

"Tiểu thư, Thiên Thiên giúp ngươi mặc giá y." Thiên Thiên cầm lên hồng giá y đỏ rực như lửa nhưng vô cùng đẹp.

Thẩm Thiển Mạch từ từ cởi áo, mặc vào giá y đỏ rực, tay thon dài từ trong giá y chậm rãi đưa ra, giống như đóa sen trắng đang nở rộ giữa biển lửa, thuần túy mà Mỹ Lệ, trên bờ môi nàng nở nụ cười chân thành, "Màu đỏ, quả là một màu sắc đẹp."

Thiên Thiên nghe được lời nói của Thẩm Thiển Mạch, không khỏi lộ ra nụ cười nghịch ngợm, "Đó là hiển nhiên, cô gia không phải luôn mặc màu đỏ sao."

"Thiên Thiên." Thẩm Thiển Mạch bị Thiên Thiên nói trúng tâm tư, có chút ngượng ngùng nói, dù là một cái nhăn mày hay là một nụ cười dường như cũng không làm biến mất được sự cuốn hút mị hoặc của bản thân, một dung mạo điên đảo chúng sinh như vậy, nếu để cho người khác nhìn thấy, chỉ sợ cả đời cũng khó có thể quên.

Mặc dù chỉ là kế ứng biến tạm thời, nhưng dù sao hôm này vẫn là lần đầu tiên trong đời này nàng phủ thêm giá y, Thẩm Thiển Mạch vẫn cảm thấy trong lòng có chút thấp thỏm.

Mặc xong giá y, đắp khăn voan đỏ, do Thiên Thiên đỡ ra cửa, cửa đã sớm có một đám người đứng chờ.

Thẩm Thiển Mạch cảm thấy hơi thở của Tư Đồ Cảnh Diễn, không khỏi nắm chặt chiếc khăn trong tay, trong lòng có chút ngượng ngùng cùng mong đợi.

Hôm qua cũng đã đi gặp hoàng hậu, nhưng lễ nghi phiền phức đều được cho qua, hôm nay cỗ kiệu liền trực tiếp hướng về phía Thiên Mạc mà đi tới.

Vì không nhìn thấy được dung mạo dưới khăn voan của thiên kim tiểu thư Tướng phủ, cho nên dân chúng vẫn như cũ cho rằng thiên kim Tướng phủ là một cô gái bề ngoài bình thường bất học vô tài.

Đi được một khoản rất xa, cỗ kiệu đến một chỗ rừng rậm, Tư Đồ Cảnh Diễn phân phó kiệu phu dừng cỗ kiệu lại.

"Mạch Nhi, nên xuống kiệu rồi." Giọng nói Tư Đồ Cảnh Diễn đầy truyền cảm truyền đến, Thẩm Thiển Mạch thông qua khe hở của khăn voan đỏ đang đội trên đầu nhìn thấy cánh tay thon dài của Tư Đồ Cảnh Diễn.

Hơi ngượng ngùng nhẹ nhàng đưa tay khoác lên trên tay Tư Đồ Cảnh Diễn, Thẩm Thiển Mạch cười nói, "Cảnh Diễn chẳng lẽ không muốn nâng khăn voan cho ta sao?"

"Vì sao còn gọi là Cảnh Diễn, là nên gọi là phu quân chứ?" Tư Đồ Cảnh Diễn không có vội vã vén khăn voan lên, cũng là cười nói.

"Hôm nay cũng chỉ là tùy cơ ứng biến. Ta không hy vọng hôn nhân của ta nhiễm tạp bất kỳ sự tranh giành quyền lợi nào. Nếu ta muốn gả cho chàng, thì chỉ là gả cho chàng, không dính liếu đến bất cứ quyền lợi nào, không quan hệ đến chuyện hòa thân." Thẩm Thiển Mạch lạnh nhạt nói.

Tư Đồ Cảnh Diễn nâng lên nụ cười hạnh phúc, trong mắt lóe ra ánh sáng, nhẹ nhàng đưa tay vạch khăn voan đỏ cho Thẩm Thiển Mạch, vừa nói, "Ta sẽ đường đường chánh chánh cưới nàng, Mạch Nhi."

"Nhưng ta còn chứ có cân nhắc xong mà." Thẩm Thiển Mạch ngước mắt, cười yếu ớt.

Tư Đồ Cảnh Diễn thấy Thẩm Thiển Mạch từ từ ngẩng gương mặt lên, nhìn thấy giống như một bức tranh thuỷ mặc dần dần hiện rõ, từng điểm từng điểm, hình ảnh sắc thái, phong tình gần như không thể nào nói hết nên lời.

Da trắng nõn nà, mi mục như họa, mắt sáng như sao. Nụ cười nhàn nhạt bên môi giống như loại rượu ngon nhất làm người ta say mê, liếc mắt nhìn, liền không dời được ánh mắt.

"Thế nào? Không nhận ra Mạch Nhi nữa sao?" Thẩm Thiển Mạch thấy bộ dạng Tư Đồ Cảnh Diễn hơi sửng sốt, không khỏi cười yếu ớt sẳn giọng.

Tư Đồ Cảnh Diễn nhìn cô gái trước mắt, da dẻ trắng nõn nà bởi vì phấn trang điểm nhàn nhạt mà càng trở nên trắng sáng mỹ lệ, vẻ đẹp càng thêm mê người.

Hai mắt giống như một hồ nước sâu thẳm thuần khiết, nhìn như có dòng nước đang lưu chuyển bên trong, ý vị phong lưu không nói hết nên lời, giờ phút này đang hàm chứa một chút thẹn thùng nhìn mình, đôi môi đỏ thẳm gò má hồng hào, đôi môi giờ phút này đang khẽ mân mê, hình như là đang làm nũng.

Tay nhè nhẹ kéo lấy vòng eo mảnh khảnh của Thẩm Thiển Mạch, Tư Đồ Cảnh Diễn nâng lên dáng tươi cười tà mị, nói, "Mặc kệ Mạch Nhi của ta hình dạng như thế nào, ta đều nhận ra."

Nụ cười trên môi Thẩm Thiển Mạch dần dần thêm nồng. Khe khẽ tựa vào trên bả vai Tư Đồ Cảnh Diễn, cảm thấy an tâm trước nay chưa từng có.

Cỗ kiệu hòa thân cũng đã sớm đi xa, giờ phút này thật sâu trong rừng rậm chỉ có hai người đang ôm nhau, xiêm y đỏ rực như lửa ở trong gió nâng lên độ cong của một dáng người xinh đẹp.

Bốn phía rừng rậm cũng phát ra âm thanh sàn sạt trong gió, ánh mặt trời nghiên nghiên chiếu vào trong rừng rậm, mang theo vài phần không khí ấm áp.

"Cảnh Diễn, nếu ta thật sự gả cho chàng làm hoàng hậu, chàng có nguyện vì ta không lập hậu cung không?" Thẩm Thiển Mạch tựa vào trong ngực Tư Đồ Cảnh Diễn, thận trọng hỏi.

Lần đầu tiên nàng để ý mà cẩn thận nói lời nói như vậy, bởi vì nàng sợ đáp án nàng nghe được sẽ làm nàng đau lòng. Nếu Tư Đồ Cảnh Diễn không làm được chuyện không lập hậu cung, nàng nhất định sẽ không chút do dự rời đi, nhưng dù không chút do dự rời đi chăng nữa thì đồng thời trong lòng của nàng cũng nhất định sẽ rỉ máu.

Tư Đồ Cảnh Diễn đưa tay ra ôm lấy gò má của Thẩm Thiển Mạch nâng lên, dùng ngón tay trỏ cùng lòng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má của Thẩm Thiển Mạch, khóe miệng hiện lên nụ cười chân thành, trong mắt mang theo nhu tình, "Có thể có được Mạch Nhi làm bạn, sẽ là một đời một thế chỉ có hai ta."

Thẩm Thiển Mạch nghe được trả lời của Tư Đồ Cảnh Diễn, trong lòng trở nên nhẹ nhàng. Tư Đồ Cảnh Diễn nâng mắt nhìn vào đôi mắt của Thẩm Thiển Mạch, từ từ đến gần.

Thẩm Thiển Mạch chỉ cảm thấy tim đập nhanh hơn, dường như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực của nàng vậy, trên mặt cũng nóng bừng.

Thấy cả khuôn mặt cũng gò má đỏ bừng của Thẩm Thiển Mạch giống như trái cà chua chín mọng, liền nhếch miệng hiện lên dáng tươi cười tà mị, hướng về phía lỗ tai Thẩm Thiển Mạch giọng điệu nhẹ nhàng, cười nói, " Đây là Mạch Nhi đang xấu hổ sao?"

Thẩm Thiển Mạch mắc cỡ đỏ mặt, lấy tay chống đẩy vào ngực Tư Đồ Cảnh Diễn, chỉ cảm thấy tiếng lòng giống như bị nhẹ nhàng trêu chọc.

Tư Đồ Cảnh Diễn nhìn vẻ mặt thẹn thùng của Thẩm Thiển Mạch, trong nội tâm khẽ động, không kiềm hãm được hôn xuống.

Thẩm Thiển Mạch ban đầu vốn muốn khước từ nhưng tay lại từ từ không kiềm hãm được vòng lên vai Tư Đồ Cảnh Diễn, một khắc kia, rừng rậm giữa giống như chỉ có hai người bọn họ.

"Hừ! Còn như vậy ta không thèm để ý tới chàng!" Nụ hôn sâu triền miên cuối cùng kết thúc, Thẩm Thiển Mạch thẹn thùng sẳn giọng.

"Mạch Nhi đừng không để ý tới ta." Đưa tay nhẹ nhàng vuốt qua chóp mũi của Thẩm Thiển Mạch, trong mắt Tư Đồ Cảnh Diễn tràn đầy cưng chiều.

Thẩm Thiển Mạch nhìn nam tử trước mắt, khóe miệng không tự chủ nâng lên.

"Đi thôi, trở về Kỳ Nguyệt." Tư Đồ Cảnh Diễn dắt tay Thẩm Thiển Mạch, mang theo vài phần tà mị nói.

Kỳ Nguyệt. Khóe miệng Thẩm Thiển Mạch nâng lên một nụ cười lạnh lẽo. Rất nhanh, thiên hạ này, liền sẽ không còn có quốc gia Kỳ Nguyệt này nữa rồi !

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Avatar
Van Nguyen08:07 08/07/2015
That su co vao diendanlequydon doc nhung mau chu nho qua, doc moi ca mat, thong cam
Avatar
Willispoub05:07 05/07/2015
acheter cialis prix cialis cialis achat cialis pas cher comprar cialis precio cialis cialis costo cialis cialis precio cialis

BÌNH LUẬN FACEBOOK