Trang Chủ
Ngôn Tình
Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm
Chương 9

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


"Tam hoàng tử, Mặc Trì hữu lễ." Thẩm Thiển Mạch thấy bóng dáng cao lớn sau lưng Diêu Nhược Thấm thì lộ ra nụ cười thờ ơ, lạnh nhạt nói.

Khi ánh mắt của Thượng Quan Triệt chạm đến Thẩm Thiển Mạch thì biến đổi không ngừng, có vui mừng, chua xót, cũng có hận ý cùng bất đắc dĩ, Nữ nhân ngoan ngoãn về nhà với trẫm ở cuối cùng cười khổ nói, "Cung chủ Ma Cung."

"Triệt ca ca, nàng ta khi dễ thiếp!" Diêu Nhược Thấm nhìn thấy Thượng Quan Triệt trao đổi ánh mắt với Thẩm Thiển Mạch thì cực kỳ tức giận, nhưng lại không có biện pháp phát tác, chỉ đành phải chạy tới khoác cánh tay của Thượng Quan Triệt, vừa làm bộ ra vẻ đáng thương, vừa dùng ánh mắt khiêu khích nhìn Thẩm Thiển Mạch.

Thẩm Thiển Mạch thấy ánh mắt khiêu khích của Diêu Nhược Thấm thì cảm thấy thật tức cười. Chẳng lẽ nữ nhân này cho rằng mình có ý với Thượng Quan Triệt? Đáng tiếc, căn bản là nàng khinh thường.

"Ngươi đừng có nói hưu nói vượn. Rõ ràng là ngươi muốn cướp cây trâm của ta." Thiên Thiên thấy Diêu Nhược Thấm oan uổng Thẩm Thiển Mạch thì tức đến chịu không được, đi đến bên cạnh Thẩm Thiển Mạch, chỉ vào Diêu Nhược Thấm nói.

"Triệt ca ca." Ở trước mặt Thượng Quan Triệt, Diêu Nhược Thấm không hề có chút dáng vẻ giương nanh múa vuốt như vừa rồi, chỉ kéo cánh tay Thượng Quan Triệt liên tục làm nũng.

"Được rồi, Nhược Thấm, nàng đừng náo loạn nữa, mau cùng ta trở về phủ đi." Thượng Quan Triệt không kiên nhẫn mà nhíu mày, gần đây có nhiều chuyện phát sinh, hắn làm gì còn tâm trạng đi dỗ dành Diêu Nhược Thấm.

Quân đoàn tử sĩ của hắn bị một nhóm người thần bí giết đến không chừa mảnh giáp. Hắn đã phái người đi thăm dò, không phải do Thượng Quan Cẩn động tay động chân, cũng không phải là người của Ma cung, vậy rốt cuộc là ai? Xem ra mọi việc đang càng ngày càng phức tạp, tình thế sợ rằng sẽ không ổn.

"Thượng Quan Triệt! Thái độ này của chàng là sao? Chàng không nỡ mắng nàng ta có đúng hay không? Chàng đừng quên, nếu không có ta, phụ thân cũng sẽ không toàn lực trợ giúp chàng đâu!" Diêu Nhược Thấm bị thái độ của Thượng Quan Triệt chọc giận, lại còn ở trước mặt Thẩm Thiển Mạch, hỏi sao nàng có thể nhẫn nhịn được, vì vậy nàng ngẩng đầu lên, mang theo vài phần uy hiếp nói.

"Diêu Nhược Thấm, nàng đừng có quá đáng!" Nhẫn nại của Thượng Quan Triệt đã đến cực hạn, hắn cũng đã sứt đầu mẻ trán, hiện tại Diêu Nhược Thấm còn muốn đối lập với hắn, làm sao hắn không tức giận đây.

Diêu Nhược Thấm nghe Thượng Quan Triệt nói thì trong lòng càng thêm tức giận. Trước kia, Thượng Quan Triệt luôn đối xử dịu dàng với nàng, nhưng bây giờ thì sao, bây giờ thì lạnh lùng trừng mắt với nàng. Nàng đem tất cả mọi chuyện quy kết lên trên người của Thẩm Thiển Mạch, vì nghĩ như vậy nên đã mất đi lý trí, quát ầm lên "Ta quá đáng? Thượng Quan Triệt, chàng có tin ngay bây giờ ta sẽ đi kêu phụ thân đứng về phía Thượng Quan Cẩn hay không, đến lúc đó ta xem chàng làm thế nào?"

"Bốp" Một tiếng động vang lên, cả không gian im lặng như tờ.

Diêu Nhược Thấm không thể tin nhìn Thượng Quan Triệt, nước mắt theo hốc mắt chảy xuống.

Đây chính là Triệt ca ca mà nàng luôn một lòng yêu sao? Sao hắn có thể đối với nàng như vậy? Tất cả cũng chỉ vì con tiện nhân Thẩm Thiển Mạch kia.

Thượng Quan Triệt nhìn tay mình, lại nhìn đôi má sưng lên của Diêu Nhược Thấm, lạnh lùng hừ một tiếng. Nếu không phải Diêu Nhược Thấm thực sự quá đáng thì hắn cũng không muốn đánh nàng ta.

Thẩm Thiển Mạch chỉ lạnh lùng đứng ở một bên, không nói một lời. Mâu thuẫn giữa vợ chồng bọn họ, nàng cũng không có ý định quản. Có lẽ đây chính là nói "Phu thê bản thị đồng lâm điểu, đại nạn lâm đầu các tự phi."(*) Thẩm Thiển Mạch nâng lên nụ cười trào phúng, nhàn nhạt nhìn Thượng Quan Triệt cùng Diêu Nhược Thấm.

"Chàng đánh ta?" Diêu Nhược Thấm nhìn Thượng Quan Triệt, không biết là đang cười hay đang khóc, lảo đảo đi tới trước mặt Thẩm Thiển Mạch, chỉ vào Thẩm Thiển Mạch nói, "Vì con tiện nhân này mà chàng đánh ta?"

Miệng của Thượng Quan Triệt mở ra, nhưng cuối cùng lại không nói gì.

Ngay lúc Thượng Quan Triệt cùng Diêu Nhược Thấm đang trầm mặc, thì tay của Diêu Nhược Thấm bị người nào đó hung hăng bẻ gãy. Diêu Nhược Thấm thét chói tai rồi ngã trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, có thể thấy là nàng ta đang vô cùng thống khổ. Thượng Quan Triệt vội vã chạy tới bên người Diêu Nhược Thấm.

"Ta không muốn lại nghe bất kỳ từ vũ nhục Mạch Nhi từ trong miệng chó của ngươi!" Tư Đồ Cảnh Diễn ôm eo của Thẩm Thiển Mạch, lạnh lùng nhìn Diêu Nhược Thấm đang đau đớn nằm trên mặt đất.

Con ngươi băng lãnh không có chút đồng tình nào, chỉ có chán ghét cùng khinh thường. Nếu không phải Mạch Nhi đã từng nói không có sự đồng ý của nàng, hắn không được tự tiện giết người, thì mạng chó của Diêu Nhược Thấm đã sớm khó giữ được rồi.

Lại dám nói Mạch Nhi của hắn là tiện nhân, nữ nhân này thật không muốn sống rồi.

"Tư Đồ Cảnh Diễn?" Thượng Quan Triệt nhìn người tới, mang theo ba phần hận ý bảy phần khiếp sợ nói.

Không phải tin tức truyền ra nói Tư Đồ Cảnh Diễn bị thương, hiện tại đang chữa thương sao. Xem ra việc Thẩm Thiển Mạch chết là một âm mưu, ngay cả việc bị ám sát cũng là một âm mưu.

Làm sao có thể, rõ ràng mình đã phái người đi ám sát Tư Đồ Cảnh Diễn, hắn làm sao có thể còn sống mà không thương tổn gì như vậy?

"Không tin sao?" Tư Đồ Cảnh Diễn lạnh lùng liếc Thượng Quan Triệt một cái, "Những thủ hạ mà ngươi phái đi không thể đả thương được ta."

"Ngươi." Thượng Quan Triệt đỡ Diêu Nhược Thấm, tức giận nhìn Tư Đồ Cảnh Diễn. Vậy ra Tư Đồ Cảnh Diễn muốn tuyên bố đối nghịch với hắn.

"Đúng rồi, bọn người mà ngươi nuôi dưỡng đã bị thủ hạ của ta giải quyết hết rồi." Trên mặt Tư Đồ Cảnh Diễn vẫn là nụ cười tà mị mà khát máu, nhẹ nhàng nói.

Giờ phút này Thượng Quan Triệt cũng bất chấp Diêu Nhược Thấm đang rên rỉ, trực tiếp vọt tới trước mặt Tư Đồ Cảnh Diễn, "Thì ra là ngươi? Tại sao ngươi phải làm như vậy?"

"Cần nguyên nhân sao?" Tư Đồ Cảnh Diễn nhìn Thượng Quan Triệt một cái, cười nói, "Bởi vì bọn họ thật sự quá vô dụng."

"Ngươi! Tư Đồ Cảnh Diễn, trong sổ ghi chép căn bản không có ghi lại việc ngươi điều động quân đội của Thiên Mạc, làm sao ngươi có thể giết chết đội quân tử sĩ của ta?" Thượng Quan Triệt không thể tin, chỉ vào Tư Đồ Cảnh Diễn hỏi. Mặc dù Tư Đồ Cảnh Diễn là hoàng đế Thiên Mạc, nhưng nếu hắn không điều động quân đội Thiên Mạc thì sao hắn có thể giết chết cả quân đoàn tử sĩ của mình. Phải biết rằng quân đoàn tử sĩ của hắn đã được bồi dưỡng từ rất lâu, tuyệt đối không phải là thứ không chịu nổi một kích như vậy.

"Tại sao nhất định phải là quân đội Thiên Mạc?" Tư Đồ Cảnh Diễn có chút buồn cười nhìn Thượng Quan Triệt, con ngươi đen nhánh lộ ra vẻ trào phúng cùng cân nhắc. Hình như hắn ta rất thích hỏi những vấn đề buồn cười.

"Rốt cuộc ngươi là ai?" Thượng Quan Triệt đánh giá Tư Đồ Cảnh Diễn lần nữa, Nữ nhân ngoan ngoãn về nhà với trẫm ở trong mắt mang theo vài phần ngưng trọng. Sau lưng, Diêu Nhược Thấm vẫn đang kêu la, nhưng Thượng Quan Triệt cũng không để ý tới, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Tư Đồ Cảnh Diễn.

Trên mặt Tư Đồ Cảnh Diễn vẫn là nụ cười lười biếng, giống ý như biểu hiện của Thẩm Thiển Mạch, vòng tay ôm chặt hơn eo của Thẩm Thiển Mạch, trong mắt mang theo vài phần tà mị, cười nói, "Ta là nam nhân của nàng."

Thẩm Thiển Mạch nghe lời nói bá đạo mà chân thành của Tư Đồ Cảnh Diễn thì khóe miệng nâng lên nụ cười ấm áp. Không giống với nụ cười lạnh nhạt thường ngày, giờ phút này, nụ cười của nàng tràn ngập nhiệt độ, như muốn mê hoặc lòng người, giống như hoa đào mùa xuân đang nở rộ, nhiệt liệt mà xinh đẹp.

Thượng Quan Triệt nhìn nụ cười trên mặt Thẩm Thiển Mạch đến ngây dại, tới khi phản ứng kịp thì sắc mặt của hắn càng thêm thâm trầm. Nàng cười, nhưng không cười vì hắn, trong mắt của nàng chỉ có Tư Đồ Cảnh Diễn, mà hình như trong tay Tư Đồ Cảnh Diễn còn đang nắm giữ một lực lượng đáng sợ, rốt cuộc mình phải làm gì đây?

Bây giờ không có đội quân tử sĩ, không có uy vọng của mẫu hậu, chỉ dựa vào binh quyền của Đại tướng quân cùng thân phận trưởng tử, liệu hắn còn có thể chống chọi được bao lâu?

Nghĩ đến binh quyền của Đại tướng quân, hắn mới nhớ tới Diêu Nhược Thấm đang đau tới sắp ngất sau lưng.

"Nhược Thấm, chúng ta đi!" Thượng Quan Triệt dịu dàng ôm lấy Diêu Nhược Thấm. Vẻ mặt Diêu Nhược Thấm thụ sủng nhược kinh, nàng cảm thấy Thượng Quan Triệt như đã trở về là công tử ôn nhu như ngọc trước kia.

Giờ phút này, dường như nàng đã quên mất đau đớn trên tay, tựa vào trước ngực Thượng Quan Triệt.

Thẩm Thiển Mạch lạnh lùng nhìn một màn này, hừ, ôn nhu sao? Loại ôn nhu mà xem quyền lợi là tất cả thì có thể giữ tới khi nào? Diêu Nhược Thấm cũng chỉ là một con cờ đáng thượng bị người lợi dụng mà thôi, nhưng nàng sẽ không bởi vì việc này mà mềm lòng, Diêu Nhược Thấm thiếu con của nàng một mạng, nàng tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho Diêu Nhược Thấm.

Con ngươi đen tuyền trầm xuống, Thẩm Thiển Mạch mấp máy môi, thần sắc nhàn nhạt.

"Ôi, Thiển Mạch tỷ tỷ, Cảnh Diễn nhìn thấy tỷ từ xa, tựa như chó hoang thoát cương, trực tiếp vọt tới đây, ta đuổi theo mãi cũng không đuổi kịp a!" Thấy Thượng Quan Triệt đã đi xa, Ngôn Tu Linh mới thoải mái nhàn nhã đi tới, trên mặt lộ ra nụ cười ngây thơ vô hại.

"Thoát cương . . . . Chó hoang?" Lông mày Thẩm Thiển Mạch nhếch lên, cố gắng nín cười nhìn Ngôn Tu Linh, mang theo vài phần hài hước hỏi.

"Còn không phải sao?" Ngôn Tu Linh cố ý muốn trêu chọc Tư Đồ Cảnh Diễn, khóe miệng mang theo nụ cười hài hước nhìn về phía Tư Đồ Cảnh Diễn. Nhìn thấy tay của Tư Đồ Cảnh Diễn đang đặt bên hông của Thẩm Thiển Mạch, thì cố tình bày ra bộ dáng phi lễ chớ nhìn, dùng một tay che mắt nói, "Ai nha, ban ngày ban mặt, Cảnh Diễn, ngươi thật sự không biết xấu hổ a!"

"Ngôn Tu Linh, ta thấy gần đây ngươi càng ngày càng muốn ăn đòn rồi!" Tư Đồ Cảnh Diễn cũng không có buông tay đang ôm eo Thẩm Thiển Mạch ra, khóe miệng mang theo vài phần tà mị, nhìn về phía Ngôn Tu Linh nói.

"Chậc chậc, vậy ngươi đánh thử xem!" Ngôn Tu Linh le lưỡi, làm ra bộ dáng khả ái, thật là cực kỳ đáng yêu.

Thẩm Thiển Mạch cũng bị hành động này chọc cười. Giờ phút này, người đi đường đều đang vây quanh nhìn bọn họ.

Một vị công tử anh tuấn bất phàm cũng đã đủ hấp dẫn ánh mắt rồi. Vấn đề là, một công tử tà mị đang ôm eo của một công tử thanh nhã. Chẳng lẽ bọn họ đoạn tụ?

Một màn này không biết đã làm tan nát bao nhiêu trái tim thiếu nữ. Một công tử thanh nhã vô song như vậy, một công tử tà mị mê người như vậy, sao lại đoạn tụ chứ?

"Tiểu thư, hình như toàn bộ bọn họ đều đang nhìn người và cô gia. . ." Thiên Thiên nhìn chung quanh, thấy người đi đường đang chỉ chỉ trỏ trỏ bọn họ, nên lôi kéo ống tay áo Thẩm Thiển Mạch, nói.

Thẩm Thiển Mạch cũng chú ý tới ánh mắt của người đi đường, có chút ngượng ngùng đẩy đẩy cánh tay Tư Đồ Cảnh Diễn, ý bảo hắn buông ra.

Tư Đồ Cảnh Diễn cực kỳ không tự giác, nhìn chung quanh một chút rồi lại tiếp tục ôm, cuồng ngạo, ngang ngạnh nói, "Nhìn cái gì vậy, ta ôm ta nương tử của ta thì có cái gì hay mà nhìn."

Hắn vừa nói xong, đám người liền nổ oanh.

"Thật sự là đoạn tụ a, thậm chí ngay cả ‘nương tử’… cũng nói ra luôn rồi. Thật là muốn bệnh mà, đúng là người tuổi trẻ bây giờ a…" Một lão đại mụ xem thường nhìn Thẩm Thiển Mạch cùng Tư Đồ Cảnh Diễn.

"Trời ơi! Cư nhiên lại là đoạn tụ, công tử ấy đẹp trai như vậy mà, hu hu, ta rất thích hắn, sao hắn có thể đoạn tụ chứ. Ngươi xem người kia, hồng y phất phới, đẹp trai biết bao nhiêu!" Một hoa si nữ tử nghe lời Tư Đồ Cảnh Diễn nói thì thất vọng lên tiếng.

Một nữ tử khác còn ác hơn, trực tiếp một câu, "‘Không được là không được’. Thế nào cũng không phải là nam nhân a!"

"Aiii…ta lại thích bạch y công tử hơn, thật là thanh nhã xuất trần, ngươi xem, mặt mày thanh tú như vậy, quả thực là làm ta mê chết mà!" Tầm mắt của một nữ tử khác thì hướng về phía Thẩm Thiển Mạch.

Thẩm Thiển Mạch nghe tiếng nghị luận từ bốn phía, không khỏi nở nụ cười.

Con ngươi đen tuyền của Ngôn Tu Linh nhẹ nhàng xoay xoay, chớp chớp đôi mắt, nhìn Thẩm Thiển Mạch cùng Tư Đồ Cảnh Diễn, lấy tốc độ nhanh như chớp kéo búi tóc của Thẩm Thiển Mạch xuống.

Mái tóc đẹp, sáng bóng như lưu ly của Thẩm Thiển Mạch cứ như vậy mà rơi xuống, ngũ quan như họa tản ra ánh sáng mê người, con ngươi nhẹ nhàng chuyển một cái, thật không diễn tả hết được vẻ linh động cùng ý vị.

"Là nữ tử!" Mấy nam nhân vốn đang xem náo nhiệt trên đường, nhưng khi thấy một màn này thì ánh mắt trừng lớn, nước miếng đều muốn chảy ra, đắm đuối nhìn Thẩm Thiển Mạch.

Có người thậm chí còn ngây ngốc nhìn Thẩm Thiển Mạch, dường như ngay cả động cũng không động được.

Ngôn Tu Linh bày ra dáng vẻ ‘trò đùa đã được thực hiện’, nghịch ngợm hướng Tư Đồ Cảnh Diễn le lưỡi một cái, giống như đang nói... ‘ai kêu ngươi nói muốn đánh ta, đáng đời, cho nương tử của ngươi bị người ta nhìn chăm chú’.

"Ngôn Tu Linh! Ngươi chờ ta đánh chết ngươi đi!" Bỏ lại những lời này, Tư Đồ Cảnh Diễn ôm Thẩm Thiển Mạch biến mất như một cơn gió trước mặt mọi người.

"Làm gì đi nhanh như vậy?" Thẩm Thiển Mạch bị Tư Đồ Cảnh Diễn mang theo trở về khách điếm, bất mãn bĩu môi.

"Ta ghét nam nhân khác nhìn chằm chằm nàng" Tư Đồ Cảnh Diễn hùng hồn nói, trong mắt mang theo vài phần tính khí trẻ con.

"Hì hì." Nhìn biểu tình của Tư Đồ Cảnh Diễn, Thẩm Thiển Mạch cảm thấy thật vui vẻ, khóe miệng cũng nâng lên nụ cười nhu hòa.

Rõ ràng Tư Đồ Cảnh Diễn là một nam tử quả quyết tàn nhẫn, Nữ nhân ngoan ngoãn về nhà với trẫm ở nhưng bởi vì yêu nàng mà có thể trở nên trẻ con như vậy. Nàng luôn nghĩ mình trọng sinh cũng chỉ vì muốn báo thù, nhưng lại không nghĩ đến nhờ vậy mà gặp được hắn. Có lẽ đây là điều mà ông trời bồi thường cho những đau khổ kiếp trước của nàng.

*"Phu thê bản thị đồng lâm điểu, đại nạn lâm đầu các tự phi."

Dịch nghĩa: Vợ chồng vốn như chim ở chung một rừng, đại hoạ đến mỗi người tự bay đi. Vợ chồng vốn thân thiết, nhưng đến khi gặp đại hoạ (tình huống xấu nhất là chết), thì quay lưng bỏ đi, bản thân phải tự mình lo chống chọi với mọi thứ (với cái chết).

"Vây cánh của Thượng Quan Triệt đã bị tiêu diệt rồi, đây là lúc chúng ta động thủ!" Đột nhiên Tư Đồ Cảnh Diễn lên tiếng.

Hắn mới không cần ở lại ở Kỳ nguyệt. Hắn chỉ muốn xử lý thật nhanh chuyện ở Kỳ Nguyệt quốc, rồi mang Thẩm Thiển Mạch trở lại Thiên Mạc, để nàng làm hoàng hậu của hắn, như vậy thì nàng sẽ thuộc về hắn. Nữ nhân ngoan ngoãn về nhà với trẫm ở. Hắn thật không chịu được loại cảm giác nàng bị người khác cướp đi, hắn muốn nàng hoàn toàn thuộc về hắn.

"Ừ. Ngôi vị hoàng đế cũng không thể để trống quá lâu." Thẩm Thiển Mạch nghe lời Tư Đồ Cảnh Diễn nói thì tán đồng, khóe miệng nâng lên nụ cười khát máu.

Thượng Quan Triệt, Diêu Nhược Thấm, các ngươi cứ hưởng thụ cảm giác gần như tuyệt vọng này cho tốt đi. Rất nhanh, ta sẽ cho các ngươi mất đi tất cả!

"Nghe nói Mạch Nhi tìm được thánh chỉ." Tư Đồ Cảnh Diễn nhíu mày, hỏi.

"Không sai." Thẩm Thiển Mạch nhìn về phía Tư Đồ Cảnh Diễn, ngay cả chuyện thánh chỉ mà hắn cũng biết, thật đúng là không có gì có thể giấu diếm được hắn.

"Lúc trước ta đã từng phái người đi lục soát nhưng không tìm được, Mạch Nhi tìm được ở nơi nào?" Tư Đồ Cảnh Diễn tò mò hỏi.

Thẩm Thiển Mạch nhớ đến tẩm cung của Hách Liên, nàng đã chết lâu như vậy nhưng Thượng Quan Hạo lại chưa từng quên. Nghĩ đến đó, khóe miệng nàng giương lên nụ cười, nói, "Tại tẩm cung của Tiên hoàng hậu, Thượng Quan Hạo cũng là một Hoàng đế si tình."

"Si tình?" Tư Đồ Cảnh Diễn khinh thường cười, lôi kéo tay Thẩm Thiển Mạch nói, "Nếu là si tình thì tại sao lại có hậu cung ba ngàn mỹ nữ? Mạch Nhi, ta yêu nàng, muốn nàng hoàn toàn thuộc về ta, mà ta, cũng sẽ hoàn toàn thuộc về nàng!"

Thẩm Thiển Mạch ngước lên thì nhìn thấy đôi mắt thâm tình của Tư Đồ Cảnh Diễn. Giờ phút này, con ngươi giống như hắc diệu thạch tản ra ánh sáng mê người, giống như một u cốc sâu không thấy đáy, đang nhìn nàng đầy nhu tình.

Hắn từng nói qua, hắn nguyện ý vì nàng không lập hậu cung. Hôm nay hắn lại nói ‘ta cũng sẽ hoàn toàn thuộc về nàng’. Nàng hiểu những lời này đối với một Đế Vương có phân lượng thế nào, cho nên nàng mới càng thêm quý trọng phần tình cảm giữa hắn và nàng.

Nhưng Đế Vương yêu thì làm sao có thể dễ dàng như vậy? Đã là đế vương thì sẽ có rất nhiều việc thân bất do kỷ, vì vậy mà con đường đến Thiên Mạc của bọn họ cũng sẽ không thuận buồm xuôi gió.

Mặc kệ phải trải qua chuyện gì, nàng cũng đã quyết định sẽ ở bên cạnh hắn. Chuyện mà Thẩm Thiển Mạch nàng đã quyết định, sẽ không có người nào có thể thay đổi.

Triều cục biến hóa chỉ trong chớp mắt.

Hoàng hậu đột nhiên chết bất đắc kỳ tử, đả kích thế lực của Thượng Quan Triệt, mà ở thời khắc mấu chốt này, Thượng Quan Cẩn lại lấy ra thánh chỉ của Thượng Quan Hạo, trên đó rõ ràng viết là truyền ngôi cho Thượng Quan Cẩn. Vì vậy mà những nguyên lão trung thành với triều đình rối rít tách rời phe cánh của Thượng Quan Triệt, quay sang ủng hộ Thượng Quan Cẩn.

Vốn Thượng Quan Triệt đang chiếm ưu thế tuyệt đối, nhưng bây giờ lại rơi vào hoàn cảnh xấu.

Hơn nữa, chỉ có Thượng Quan Triệt mới hiểu được thế cục bây giờ đối với hắn gian nan thế nào. Hắn không chỉ mất đi sự ủng hộ của mẫu hậu cùng sự hỗ trợ của các nguyên lão, ngay cả đội quân tử sĩ mà mình khổ tâm gây dựng cũng không còn, cùng lúc đó, hắn còn phải đối mặt với hai đối thủ đáng sợ là Thẩm Thiển Mạch và Tư Đồ Cảnh Diễn.

Thượng Quan Triệt phiền lòng, Nữ nhân ngoan ngoãn về nhà với trẫm ở dạo bước trong đình viện. Diêu Nhược Thấm nhìn thấy bộ dáng phiền lòng của Thượng Quan Triệt thì ân cần hỏi han, "Triệt ca ca, chàng sao vậy?"

"Thánh chỉ đang ở trong tay Thượng Quan Cẩn" Thượng Quan Triệt cau mày, trong mắt thoáng qua một tia nặng nề.

"Cái gì? Làm sao Thượng Quan Cẩn có được thánh chỉ? Không phải cô cô từng nói đã cho người lục soát khắp nơi nhưng vẫn không tìm được sao?" Diêu Nhược Thấm vừa nghe, liền biết là thánh chỉ gì. Chính bởi vì đạo thánh chỉ này mà Diêu Tuyết Không mới hạ sát Thượng Quan Hạo, lúc ấy nàng cũng ở đó nên biết rõ.

Chân mày của Thượng Quan Triệt càng khóa sâu thì chữ “xuyên” càng hiện rõ trên trán của hắn. Hắn phiền não bĩu môi, có chút không kiên nhẫn nói, "Nàng hỏi ta, ta hỏi ai?"

"Triệt ca ca, chàng đừng có lúc nào cũng hô to gọi nhỏ với thiếp như vậy có được hay không? Thiếp chỉ quan tâm chàng thôi mà!" Diêu Nhược Thấm bất mãn nói với Thượng Quan Triệt. Lúc trước Triệt ca ca luôn tao nhã lịch sự, dù thế nào cũng sẽ mỉm cười, tại sao bây giờ lại biến thành như vậy?

"Cám ơn nàng quan tâm. Thay vì quan tâm ta, nàng nên quan tâm phụ thân của mình đi, kêu hắn mau chóng bố trí binh lực đi!" Thượng Quan Triệt đã hết chịu nổi cái tính hay làm nũng cùng cố tình gây sự của Diêu Nhược Thấm rồi. Gần đây thời thế rối loạn, mẫu hậu chết rồi, đội quân tử sĩ cũng không còn, ngôi vị hoàng đế thì càng ngày càng xa, hắn làm gì còn có ý định dỗ dành Diêu Nhược Thấm.

"Chàng. . ." Thời điểm Diêu Nhược Thấm đang muốn mở miệng tranh cãi một trận với Thượng Quan Triệt thì hạ nhân vào bẩm báo, ngắt lời của nàng.

"Điện hạ, bát hoàng tử điện hạ tới."

"Thượng Quan Cẩn? Hắn tới làm gì?" Thượng Quan Triệt nghe lời hạ nhân nói, trên mặt hiện lên một tia hung ác, trong mắt lộ ra hận ý. Thượng Quan Cẩn tới lúc này là muốn châm chọc hắn sao?

"Tam ca." Thượng Quan Cẩn vẫn là một thân áo choàng đen như cũ, khóe miệng hàm chứa nụ cười lạnh lùng.

"Bát đệ." Thượng Quan Triệt cũng thu lại vẻ tức giận vừa rồi, khóe miệng lộ ra nụ cười ôn hòa lễ độ, nhưng con ngươi thâm trầm lại thoáng qua một tia lệ khí.

Thượng Quan Cẩn nhìn ý cười ở khóe miệng Thượng Quan Triệt thì nhẹ nhàng nhíu mày. Thật không hổ danh là Thượng Quan Triệt, lúc này vẫn còn có thể bảo trì bình thản như vậy, nhìn mình đến mà vẫn còn cười được, hắn thật muốn xem Thượng Quan Triệt còn có thể cười bao lâu.

"Hôm nay ở trên đại điện, khi đệ lấy thánh chỉ ra thì thấy sắc mặt của Tam ca thật không tốt, đệ còn lo lắng Tam ca xảy ra vấn đề gì, cho nên tới xem một chút." Khóe miệng Thượng Quan Cẩn hàm chứa nụ cười lạnh lẽo, trong mắt mang theo mười phần khiêu khích, ra vẻ khẩn trương nhìn Thượng Quan Triệt, rồi châm biếm nói, "Hiện tại nhìn lại, hình như Tam ca không có việc gì."

"Hừ!" Cho dù Thượng Quan Triệt có kiềm chế khá hơn nữa thì giờ phút này cũng không nhịn được, hừ lạnh nói. Rõ ràng Thượng Quan Cẩn tới để cười nhạo hắn, thị uy với hắn. Nếu không phải do Thẩm Thiển Mạch cùng Tư Đồ Cảnh Diễn cản trở, giết mẫu hậu, hủy đi đội quân tử sĩ của hắn, thì dù Thượng Quan Cẩn có thánh chỉ thì như thế nào, có thể làm gì được hắn.

"Bát đệ, ngươi cũng không cần vui cười quá sớm. Ngươi cho rằng có Thừa Tướng cùng những lão ngoan cố kia ủng hộ thì ngươi có thể vững vàng ngồi trên ngôi vị hoàng đế rồi sao? Phải biết, từ xưa tới nay, có lực lượng thì mới nói được a!" Diêu Nhược Thấm liếc Thượng Quan Cẩn một cái, trong mắt mang theo mười phần cay nghiệt, khóe miệng khẽ nâng lên, hình như là đang đắc ý với binh quyền của nhà mình.

"Tam hoàng tẩu thật quá ngây thơ! Chẳng lẽ lực lượng cũng chỉ có quân đội thôi sao?" Thượng Quan Cẩn nhìn Diêu Nhược Thấm, không chút lưu tình nói, "Phụ thân tẩu đúng là đại tướng quân, nhưng binh lực có thể điều động thì được bao nhiêu? Tẩu cũng nên biết, với một đạo thánh chỉ, không chỉ là danh chính ngôn thuận, mà còn có quyền không chế đối với cấm vệ quân!"

Sắc mặt của Thượng Quan Triệt trở nên cực kỳ khó coi. Hắn biết rất rõ tầm quan trọng của đạo thánh chỉ này, nhưng hắn đã lục soát khắp thư phòng cùng tẩm cung của Thượng Quan Hạo, lại còn cấm nhân mã của Thượng Quan Cẩn vào cung, vậy làm sao Thượng Quan Cẩn lấy được thánh chỉ?

Hiện tại Thượng Quan Cẩn có thánh chỉ trong tay, không chỉ có thể danh chính ngôn thuận thừa kế ngôi vị hoàng đế, mà còn có quyền khống chế cấm vệ quân của kinh thành, lại thêm việc Thượng Quan Cẩn đang nắm một đội quân trong tay, cho dù binh lực trong tay Diêu Sơn nhiều hơn Thượng Quan Cẩn, nhưng binh lực chân chính có thể điều động lại không bằng Thượng Quan Cẩn.

"Cho dù có có quyền điều khiển cấm vệ quân của kinh thành thì sao chứ? Dù có cộng thêm quân đội kia trong tay ngươi, thì binh lực của ngươi cũng không bằng của phụ thân ta!" Diêu Nhược Thấm vẫn không hiểu được quanh co trong đó, nên vẫn dùng bộ dáng cao cao tại thượng nhìn Thượng Quan Cẩn.

Thượng Quan Cẩn liếc nhìn Diêu Nhược Thấm, trong lòng thầm mắng một tiếng ngu xuẩn, nhưng khóe miệng vẫn mang theo nụ cười lạnh lùng, tiếp tục nói, "Đại tướng quân có thể điều động được bao nhiêu binh lực? Chẳng lẽ quân đội dùng để phòng thủ biên cảnh cũng có thể tùy ý điều động sao? Coi như hắn thật sự liều lĩnh đi điều động binh lực, thì cũng chỉ sợ nước xa không cứu được lửa gần."

Nếu Diêu Nhược Thấm đã ngu xuẩn như vậy thì hắn cũng nên nói đến khi nàng ta hiểu mới thôi. Mặc dù bây giờ hắn đã không còn e ngại về phe cánh của Thượng Quan Triệt, nhưng thật sự thì binh lực của Diêu Sơn cũng là một vấn đề. Nếu có thể khiến Diêu Sơn cùng Diêu Nhược Thấm hiểu thế cục hôm nay, lựa chọn buông tha ủng hộ Thượng Quan Triệt, vậy hắn cũng có thể tiết kiệm được chút sức lực.

"Khẩu khí của Bát đệ không khỏi quá cuồng vọng đi." Thượng Quan Triệt cũng giương lên nụ cười lạnh lẽo, giờ phút này đôi mắt ôn nhu như hàm chứa sát ý, toàn thân áo trắng hiện lên vẻ xơ xác tiêu điều.

"Không dám, đệ cũng chỉ nói ra sự thật thôi. Hi vọng Tam ca cùng Tam hoàng tẩu tự giải quyết cho tốt, không cần phải phản kháng vô nghĩa. Nếu như Tam ca có thể sớm ngày buông tha, không còn hy vọng xa vời, thì đệ sẽ nhớ đến thủ túc chi tình mà tha cho bọn ca một con đường sống." Đối với sát ý của Thượng Quan Triệt, Thượng Quan Cẩn làm như không thấy, lạnh lùng cười nói.

Trong mắt của Thượng Quan Triệt thoáng qua một tia trào phúng. Nhớ đến thủ túc chi tình, tha cho hắn một con đường sống? Thượng Quan Cẩn thật sự cho rằng hắn là tiểu hài tử không rành thế sự sao? Nói dối như vậy mà cũng dám nói ra cho hắn nghe. Từ xưa đến nay, khi tranh giành ngôi vị hoàng đế, có khi nào mà không tranh đến ngươi chết ta sống. Làm sao có thể cho kẻ uy hiếp ngôi vị của mình còn sống?

"Bát đệ không cần uổng phí tâm tư! Không tiễn!" Cả người Thượng Quan Triệt giống như đóng băng, nghiêm mặt hạ lệnh đuổi khách,.

"Đệ hi vọng Tam ca có thể suy nghĩ thật kỹ." Thượng Quan Cẩn giận quá hóa cười, nho nhã lễ độ nói. Thượng Quan Cẩn nói, nhưng đôi mắt lại nhìn về phía Diêu Nhược Thấm đầy thâm ý.

Trong mắt Diêu Nhược Thấm hiện lên một tia do dự. Thượng Quan Cẩn nói có lý, nếu cứ một mực đối nghịch với Thượng Quan Cẩn, chỉ sợ sẽ không có kết cục tốt, nàng nên lựa chọn thế nào đây?

"Triệt ca ca, Thượng Quan Cẩn nói cũng có lý, không bằng chúng ta buông tha đi, ít nhất còn có thể làm Vương Gia." Diêu Nhược Thấm suy nghĩ một chút, mang theo vài phần không cam lòng nói. Tuy nàng rất muốn giống như Diêu Tuyết Không, được ngồi lên vị trí mẫu nghi thiên hạ, nhưng sự thật trước mặt khiến nàng không thể không cúi đầu, dù sao thì việc bảo toàn tính mạng vẫn quan trọng hơn.

Thượng Quan Triệt lạnh lùng nhìn Diêu Nhược Thấm, nên nói nàng ta ngu xuẩn hay là thức thời đây? Thượng Quan Cẩn làm sao có thể dễ dàng bỏ qua cho bọn họ như vậy. Cho dù hiện tại hắn buông tha, nhưng ngày sau khi Thượng Quan Cẩn lên làm vua, cũng sẽ tìm cớ để giết hắn thôi.

Huống chi, hắn làm sao có thể buông tha! Nữ nhân ngoan ngoãn về nhà với trẫm ở. Từ nhỏ, mẫu hậu đã nói cho hắn biết, về sau hắn sẽ là quân vương. Vì vậy, ngay từ nhỏ, hắn đã vì ngôi vị hoàng đế mà phấn đấu. Hiện giờ, rõ ràng chỉ còn cách một bước, vì cái gì mà kêu hắn phải bỏ qua. Dù phải đấu tranh đến một giây cuối cùng, hắn cũng sẽ không buông tha!

"Nhược Thấm, nàng quá ngây thơ rồi, cho dù hiện tại ta đồng ý buông tha, nàng cho rằng Thượng Quan Cẩn sẽ bỏ qua cho ta sao?" Thượng Quan Triệt lạnh lùng cười, trong mắt thoáng qua một tia hàn quang. Thượng Quan Cẩn muốn liều đến cá chết lưới rách sao? Được, ta phụng bồi ngươi đến cùng!

Diêu Nhược Thấm nghe Thượng Quan Triệt nói xong thì nhíu mày, rồi lại nói, "Triệt ca ca, phụ thân thiếp còn có binh quyền trong tay, Thượng Quan Cẩn không dám làm gì chúng ta đâu!"

"Không dám làm gì chúng ta?" Ý cười ở khóe miệng của Thượng Quan Cẩn càng thêm trào phúng, "Nàng cho rằng sau khi Thượng Quan Cẩn làm hoàng đế, phụ thân của nàng còn có thể một lòng hướng về ta sao?"

"Triệt ca ca, lời này của chàng là có ý gì? Chẳng lẽ chàng còn hoài nghi phụ thân ta hay sao?" Diêu Nhược Thấm nghe lời Thượng Quan Triệt nói, giống như bị giẫm vào đuôi, lập tức giương cung bạt kiếm nhảy dựng lên.

"Ta không muốn giải thích với nàng!" Giờ phút này, Thượng Quan Triệt đang vô cùng phiền lòng. Thế cục bây giờ đang nghiêng về một bên, những thứ này cũng đã đủ gây phiền toái cho hắn rồi, làm gì còn có ý định cãi nhau với Diêu Nhược Thấm.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Avatar
Van Nguyen08:07 08/07/2015
That su co vao diendanlequydon doc nhung mau chu nho qua, doc moi ca mat, thong cam
Avatar
Willispoub05:07 05/07/2015
acheter cialis prix cialis cialis achat cialis pas cher comprar cialis precio cialis cialis costo cialis cialis precio cialis

BÌNH LUẬN FACEBOOK