Trang Chủ
Ngôn Tình
Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm
Chương 12: Nguy Hiểm Trùng Trùng

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tư Đồ Cảnh Diễn và Thẩm Thiển Mạch ăn ý nhìn đối phương một cái, đều nhìn thấy sự thấu hiểu và tự tin trong con ngươi đen nhánh của đối phương, khóe miệng đồng thời nở một nụ cười mị hoặc chúng sinh, hai người một đen một trắng, đều phong hoa tuyệt đại giống nhau, cùng ở bên nhau, đó là thâm tình và tín nhiệm dù có xảy ra chuyện gì cũng không thể thay đổi.

Tuyệt trận. Có thể sẽ chỉ có đi mà không có về. Nhưng mà bản đồ bố trí quân sự đang ở trước mắt, cả Lê Quốc đang ở trong tay, lấy được Lê Quốc đồng nghĩa với việc lấy được tiên cơ và cơ hội tranh đoạt thiên hạ, bọn họ làm sao có thể dễ dàng buông tha chứ?

Huống chi bọn họ là ai? Là Thẩm Thiển Mạc cùng Tư Đồ Cảnh Diễn. Trong thiên hạ này còn có thứ gì có thể làm khó vọn họ, làm cho bọn họ sợ hãi chứ.

“ Vậy thì đi vào” Tư Đồ Cảnh Diễn hài lòng nhìn Thẩm Thiển Mạch, đây chính là nữ nhân của hắn, vô cùng tự tin, bất cứu lúc nào cũng không sợ hãi, sẽ không bao giờ vì sợ hãi mà rút lui.

Nắm thật chặt tay của Tư Đồ Cảnh Diễn, hai người cùng sóng vai bước vào bên trong tuyệt trận. Mới vừa bước vào tuyệt trận, cảnh tượng trong trận cũng đã biến hóa.

Không phải là gian Tàng Thư Các nho nhỏ mà Thẩm Thiển Mạch vừa nhìn thấy mà là một vùng đất trống sương mù giăng kín, mênh mông tràn đầy âm trầm và nguy hiểm.

Dõi mắt nhìn lại, bốn phía rồng tuếch, sương mù mênh mông, dường như không thấy được điểm cuối, mà ẩn giấu trong mảnh sương mù mênh mông này là nguy hiểm tùy thời có thể cướp đi tính mạng con người.

Thần sắc của Thẩm Thiển Mạch và Tư Đồ Cảnh Diễn chưa bao giờ ngưng trọng như thế. Tuyệt trận, bọn họ không biết phá giải như thế nào. Cho nên gọi là tuyệt, cũng chính bởi vì Tuyệt trận không tuân theo trận nhãn, không thể dùng phương pháp hóa giải giống như những trận pháp khác.

“ Như thế nào?” Thẩm Thiển Mạch nhíu mi, nhìn cảnh tượng giăng đày sương mù trước mắt, nàng biết ở trong tuyệt trận này, mỗi bước đi cũng có thể dẫn đến nguy hiểm trí mạng, vì vậy nếu không nắm chắc, nàng cũng không muốn di chuyển.

Trong con ngươi đen như mực của Tư Đồ Cảnh Diễn lóe ra thứ ánh sáng giống như bảo thạch màu đen, hơi nheo lại, nhìn sương mù mênh mông trước mặt, phảng phất như rơi vào trầm tư, đôi con ngươi cũng trầm như vậy, giống nhưcả vũ trụ bao la cũng bị hút vào.

Trầm mặc hồi lâu, khóe miệng Tư Đồ Cảnh Diễn nở một nụ cười, chân trái hướng phần đất bên chân phải điểm một cái, lấy khinh công lướt qua, cách chỗ đặt chân lúc đầu một trượng, Thẩm Thiển Mạch làm theo phương pháp của Tư Đồ Cảnh Diễn ba xuống nơi đó.

Mặc dù Tư Đồ Cảnh Diễn không nói gì, nhưng từ trong tươi cười của Tư Đồ Cảnh Diễn, Thẩm Thiển Mạch biết hắn biết phải đi như thế nào. Mặc dù đối với trận pháp nàng cũng hiểu biết nhưng không thể tinh thông bằng Tư Đồ Cảnh Diễn, đối với tuyệt trận lại càng không biết phá giải, vì vậy tốt nhất là đi theo Tư Đồ Cảnh Diễn.

Nếu Tư Đồ Cảnh Diễn mang nàng đi, vậy thì nàng liền đi theo hắn. Đây chính là sự tín nhiệm toàn tâm toàn ý, đem tính mạng giao cho Tư Đồ Cảnh Diễn, nàng yên tâm.

Ngước mắt nhìn, cảnh sắc trước mắt lại biến hóa, sương mù mênh mông vừa rồi đã biến mất không thấy thay vào đó là một mảnh non xanh nước biếc.

Núi rất xanh cũng rất nguy nga, nếu không phải là mình ở trong tuyệt trạn, Thẩm Thiển Mạch còn tưởng nàng đang đi đến một nơi non xanh nước biếc. Huyễn trận này thật quá giống thật, hơn nữa còn rất cường đại.

Một loại Huễn trận cũng chỉ có thể biến hóa ra cây cối, hơn nữa muốn lấy điều kiện thực tế mà chế tạo, chính là trận pháp giống như Huyền Thiên trận pháp, cũng không thể ngờ ở trong Huyễn trận thay đổi thành một tòa núi nguy nga.

Con ngươi Thẩm Thiển Mạch nhíu lại thật chặt, tuyệt trận này đúng là không đơn giản.

“ Mạch Nhi không sợ sao?” Tư Đồ Cảnh Diễn vừa nhíu lại chân mày nhìn trận pháp trước mắt, vừa cười hỏi.

Thẩm Thiển Mạch nhíu mi, khóe miệng nở một nụ cười, mang theo tín nhiệm nói:” Có Cảnh Diễn ở đây, có cái gì đáng sợ”

Tư Đồ Cảnh Diễn không nói gì, có điều cầm thật chặt tay của Thẩm Thiển Mạch, cỗ khí tức ấm áp mà có lực theo bàn tay khớp xương rõ ràng của Tư Đồ Cảnh Diễn truyền vào trong lòng bàn tay Thẩm Thiển Mạch. Thẩm Thiển Mạch chậm rãi nở một nụ cười.

“ Hừ! Xem ra kẻ bày trận này cũng không quá cao minh!” Con ngươi đen như mực của hắn lộ ra một tia ánh sáng rực rỡ, khóe miệng nở một nụ cười lạnh lùng mà cuồng ngạo, cây quạt trong tay giống như có linh tính, thật nhanh dao động, hướng cái bóng của tòa núi nguy nga ở trong nước đánh tới.

Không có tiếng vang cũng không hề lay động. Hết thảy trước mắt đều biến mất hết. Chiết phiến của Tư Đồ Cảnh Diễn cũng đã quay trở lại tay hắn. Xuất hiện trước mắt Thẩm Thiển Mạch là cảnh tượng nàng nhìn thấy lúc đầu tiên tiến vào: tàng thư các nhỏ xuất hiện.

Trong lòng vui vẻ, không ngờ Tư Đồ Cảnh Diễn lại dễ dàng phá giải được tuyệt trận lồng trong huyễn trận. Huyễn trận sẽ không đả thương người , nhưng nếu đặt trong tuyệt trận, không nghi ngờ gì sẽ làm rối loạn tầm mắt, đưa con người vào chỗ chết.

Tư Đồ Cảnh Diễn nhướng mi nhìn Thẩm Thiển Mạch, thấy sự tán thưởng trong mắt Thẩm Thiển Mạch cùng ý cười vui vẻ nơi khóe miệng, trong lòng ấm áp, cười nói:” Huyễn trận đã phá. Nhưng mà tuyệt trận hung hiểm, nhất định phải cẩn thận”

“ Uừ. Ta sẽ tự cẩn thận” Trong mắt Thẩm Thiển Mạch xẹt qua một tia ngưng trọng, khóe miệng có ý cười ấm áp, ngước mắt cẩn thận quan sát căn phòng.

Bản đồ bố trí quân sự sẽ ở đâu? Tuyệt trận hung hiểm dị thường, bọn họ không thể tùy tiện đi lại trong phòng, cũng không thể lật từng ngóc ngách để tìm bản đồ.

Bọn họ chỉ có một cơ hột. Tìm đúng vị trí của bản đồ bố trí quân sự, bằng tốc độ nhanh nhất bắt được nó, sau đó rời khỏi tuyệt trận. Nếu không bị vây hãm lâu ở trong tuyệt trận, dữ nhiều lành ít

“ Tuyệt trận mặc dù cao tuyệt nhưng mà gian phòng kia lại quá nhỏ, không thể nghi ngờ làm giảm lực lượng của tuyệt trận xuống rất nhiều” Tư Đồ Cảnh Diễn nở một nụ cười tự tin

Tuyệt trận hung hiểm dị thường, chỉ cần bước nhâm một bước cũng có thể chết không toàn thây, hơn nữa cơ quan trong tuyệt trận một vòng lại một vòng, một khi tiến vào tuyệt trận thì rất khó chạy thoát. Nhưng gian Tàng thư các này rất nhỏ, phạm vi tuyệt trận cũng liền có hạn, lấy khinh công cao cường của bọn họ, sau khi cơ quan khởi động, có thể vừa né tránh vừa nhảy ra khỏi phạm vị của Tuyệt trận, mặc dù cũng tương đối nguy hiểm, nhưng sẽ không phải chống đỡ với sự tấn công của các cơ quan liên hoàn

“ Chàng đoán Nạp Lan Dung sẽ để nó ở nơi nào?” Thẩm Thiển Mạch nhìn chằm chằm căn phòng một vòng, nhàn nhạt hỏi. Mỗi chỗ bài bố trong gian phòng này đều có vẻ như có chút trọng yếu gì đó, chỗ nào cũng có thể, rốt cục là chỗ nào đây?

Tư Đồ Cảnh Diễn nghiêng mặt, ánh sáng mờ tối của Tàng thư các chiếu lên mặt hắn, quấn quanh gò má mê người của hắn. Tròng mắt của hắn đen như mực, thâm thúy như động đen không thấy đáy, thu hút hết tất cả mọi thứ. Hắn hơi ngẩng đầu, tựa hồ đang suy nghĩ vấn đề, đột nhiên con ngươi đen như mực đó xẹt qua một đạo ánh sáng, giống như sao băng lướt qua phía chân trời, vô cùng lóng lánh.

“ Chỗ nguy hiểm nhất cũng chính là chỗ an toàn nhất” Tư Đồ Cảnh Diễn chỉ vào bức tranh đối diện hắn cùng Thẩm Thiển Mạch, mím môi nói.

Thẩm Thiển Mạch giương mi, không phải là nàng không nghĩ qua đến chỗ đó, vị trí này là dẽ thấy nhất, cũng là chỗ mà mọi người không nghĩ đến nhất. Nhưng mà chưa chắc Nạp Lan Dung chưa chắc đã làm như vậy. Tư Đồ Cảnh Diễn tại sao lại khẳng định như vậy? Phải biết, ở trong tuyệt trận này bọn họ không thể mạo hiểm thử nghiệm.

Nếu như tuyệt trận khởi động, bọn họ phải tìm mọi cách thoát khỏi tuyệt trận, muốn tiến vào tuyệt trận một lần nữa thì khó khăn càng thêm khó khăn, chỉ đành phải đợi sau này thăm dò tiếp, nhưng trải qua chuyện này, Nạp Lan Dung chắc chắn sẽ đề cao cảnh giác, bọn họ muốn đắc thủ một lần nữa thì càng thêm khó khăn.

“ Nơi này là chỗ hung hiểm nhất trong trận thế, cũng là nơi cách bên ngoài trận pháp xa nhất. Cho sù lấy được bức họa cũng chưa chắc có thể ra khỏi tuyệt trận” Trong mắt Tư Đồ Cảnh Diễn thoáng qua một tia ngưng trọng, hắn đã biết sơ trận pháp của tuyệt trận, mặc dù không có cách phá giải, nhưng nơi nào nguy hiểm hắn vẫn có thể nhận ra được, đây cũng chính là nguyên nhân hắn khẳng định bức họa kia chính là bản đồ bố trí quân sự.

Thẩm Thiển Mạch giương mày, nghi hoặc nhìn Tư Đồ Cảnh Diễn, không trốn thoát được? Nơi này cùng lắm chỉ cách bên ngoài mấy trượng, muốn rời khỏi thì chỉ trong nháy mắt mà thôi, tuyệt trận có thể lợi hại như vậy sao?

Tư Đồ Cảnh Diễn thấy được sự nghi hoặc trong mắt Thẩm Thiển Mạch, ở một nụ cười tà mị:” Người khác không trốn thoát được không có nghĩa là ta không trốn thoát được. Lát nữa ta đi lấy bức họa, Mạch Nhi nàng trực tiếp xuất trận”

Thảm Thiển Mạch bình tĩnh nhìn con ngươi của Tư Đồ Cảnh Diễn, trên mặt xẹt qua tươi cười, ngược lại càng kéo chặt tay Tư Đồ Cảnh Diễn, nói từng chữ:” Đi thì cùng đi”

Tư Đồ Cảnh Diễn thấy sự kiên định trong con ngươi của Thẩm Thiển Mạch, bất đắc dĩ thở dài, đưa tay nhéo mũi của Thẩm Thiển Mạch, bất đắc dĩ lại cưng chiều nói:” Thật đúng là không có cách nào lừa gạt được đôi mắt của nàng”

Tuyệt trận chính là đẹ nhất trận, há chỉ là hư danh. Thoạt nhìn khoảng cách chỉ có mấy trượng, nhưng mọt khi tuyệt trận khởi động, muốn rời khỏi, cũng giống như từ giữa thiên quân vạn mã mà thoát ra” Người khác thì chưa chắc. Nhưng Cảnh Diễn, chàng chắc chắn không lừa được ta” Thẩm Thiển Mạch giương môi nở một nụ cười, chác chắn nói. Bởi vì bây giờ nàng đã quá quen thuộc Tư Đồ Cảnh Diễn, cũng quá rõ hắn, một động tác, mỉm cười của Tư Đô Cảnh Diễn, nàng cũng có thể nhìn ra sơ hở

Mới vừa rồi khi Tư Đồ Cảnh Diễn nói lời kia, thần sắc có một tia mất tự nhiên, tuy chỉ là một tia mất tự nhiên nhưng không thoát khỏi mắt của Thẩm Thiển Mạch.

“ Đi lấy bức họa đúng là vô cùng nguy hiểm, nhưng mà Mạch Nhi, nàng phải tin tưởng ta” Tư Đồ Cảnh Diễn dùng sức đè lại bả vai của Thẩm Thiển Mạch, trong mắt mang theo vẻ cưng chiều cùng khí phách, nói:” Cho nên, nghe lời”

“ Cảnh Diễn, ta không phải là gánh nặng” Thẩm Thiển Mạch cố chấp nâng hai tròng mắt lên, nàng dĩ nhiên biết đi lấy bức họa hung hiểm dị thường, cũng biết một khi tuyệt trận khởi động sẽ rất khó đi ra ngoài, nhưng mà nàng cũng không phải là gánh nặng, nàng cũng có một thân công phu tuyệt thế, nàng có thể tự bảo vệ mình, cũng có thể che chở cho Tư Đồ Cảnh Diễn.

Con ngươi đen như mực của Tư Đồ Cảnh Diễn nhìn vào Thẩm Thiển Mạch, cuối cùng hóa thành bất đắc dĩ mà vui vẻ cưng chiều:” Mạch Nhi của ta, ta thật là không có cách nào với nàng”

“ Chàng đi lấy bức họa, ta che chở cho chàng” Thẩm Thiển Mạch nghe thấy lời nói của Tư Đồ Cảnh Diễn, biết Tư Đồ Cảnh Diễn đồng ý để nàng ở lại cùng hắn, lập tức không chút khách khí nói.

Tư Đồ Cảnh Diễn gật đầu, hai người nhìn nhau một cái, không cần nhiều lời, hai người rất ăn ý, đồng thời động thủ.

Tư Đồ Cảnh Diễn bay trên không trung, giống như một đạo sấm chớp, lạp tức lấy bức họa kia. Thẩm Thiển Mạch bạch y bay bay, dải lụa từ ống tay áo bay ra, giúp Tư Đồ Cảnh Diễn chắn hết những mũi tên do khởi động tuyệt trận gây ra.

Các mũi tên từ bốn phương tám hướng đều bay hướng đến chỗ Tư Đồ Cảnh Diễn. Dải lụa trong tay Thẩm Thiển Mạch bay tán loạn, không ngừng chặn lại các mũi tên, Tư Đồ Cảnh Diễn vừ lấy được bức họa liền lập tức lui thân, cùng Thẩm Thiển Mạch bay ra ngoài

Chỉ trong chốc lát, từ chỗ bọn họ vừa mới đứng đến chỗ bức họa đã chằng chịt tiễn vũ, nếu như vừa rồi Tư Đồ Cảnh Diễn né tránh chậm một chút, hoặc là Thẩm Thiển Mạch thoáng chậm một nhịp thì giờ phút này Tư Đồ Cảnh Diễn đã biến thành một cái cây gai.

Tư Đồ Cảnh Diễn và Thẩm Thiển Mạch vừa muốn đạp xuống đất để mượn lực bay ra ngoài thì dưới đất đột nhiên lại xuất hiện kiếm sắt. Kiếm sắt trắng lóa chằng chịt từ dưới đất nhô lên, vốn Tàng Thư Các mờ tối cũng bị kiếm sắt là sáng loáng một mảnh.

Trong mắt Tư Đồ Cảnh Diễn thoáng qua một tia ngưng trọng, chân vốn muốn diểm xuống đất lập tức thu hồi, ép buộc dùng nội lực lui về phía sau, đồng thời Thẩm Thiển Mạch ở trên không trung cũng xoay người, lui về phía sau từng bước.

Vừa lui về, không chỉ mất đi cơ hội tuyệt hảo để rời khỏi tuyệt trận mà còn khởi động cơ quan liên hoàn của tuyệt trận.

Thẩm Thiển Mạch và Tư Đồ Cảnh Diễn thật nhanh nhìn lại, lập tức tránh ra bởi vì vừa rồi lui nhầm mà khởi động cơ quan làm cho ám khí phóng ra, trong mắt cũng thoáng qua một tia ngưng trọng

Tuyệt trận này quả nhiên là danh bất hư truyền, giống như có thể tính toán bọn họ chạy trốn như thế nào, kìm chân bọn họ, chẳng những làm bọn họ không thể rời đi, ngược lại bị vây hãm trong trận.

Thẩm Thiển Mạch vừa nhanh chóng tránh khỏi ám khí, vùa nhíu lại chân mày, con ngươi vẫn bình tĩnh thong dong giờ phút này có mấy phần nóng nảy. Ám khí kia cuồn cuộn không ngừng, không ngừng đánh vè phía nàng và Tư Đồ Cảnh Diễn, ngay cả khi bọn họ có công phu vô song cũng có lúc có sơ hở.

Thiết kiếm trắng lóa càng làm nổi bật quang mang màu xanh biếc của ám khí, vừa nhìn đã biết là có kịch độc, một khi ám khí chạm vào người, chỉ sợ sẽ chết mà không có chỗ chôn.

Thẩm Thiển Mạch và Tư Đồ Cảnh Diễn cẩn thận né tránh ám khí. Đột nhiên, một ám khí bắn trúng bản vẽ trong tay Tư Đồ Cảnh Diễn. Khi bản vẽ sắp rơi xuống, Thẩm Thiển Mạch không chút suy nghĩ vươn tay ra bắt, thế nhưng vừa đưa tay ra, trong lúc phân tâm đã để lộ ra phía sau lưng ở trong phạm vi ám khí tập kích.

Tư Đồ Cảnh Diễn thấy thế vội vã sử dụng nội lực đánh văng ám khí, còn bàn thân do không dùng nội lực để khống chế thân hình lăng không nên đã bị lực lượng cắn trả, rơi thẳng xuống thiết kiếm. Thẩm Thiển Mạch thấy Tư Đồ Cảnh Diễn rơi xuống, trong mắt hiện vẻ kinh hoảng, bạch lăng phía trên tung ra ôm lấy thân thể Tư Đồ Cảnh Diễn đang rơi xuống. Tư Đồ Cảnh Diễn mượn lực nhảy lên, đứng lưng tựa lưng cùng Thẩm Thiển Mạch trong trạng thái phòng thủ.

Tất cả chỉ xảy ra trong nháy mắt, không kịp để Tư Đồ Cảnh Diễn và Thẩm Thiển Mạch có bất kỳ sự hoang mang nào, ám khí xung quanh như dòng suối không bao giờ khô kiệt, cuồn cuộn không ngừng đánh úp về phía bọn họ.

Đôi lông mày đậm của Tư Đồ Cảnh Diễn cau lại, tiếp tục như vậy không phải biện pháp. Bọn họ mệt mỏi ứng phó ám khí, đơn giản là nửa bước khó đi, mỗi lần muốn tiến về phía trước, ám khí lại tăng thêm, bắt buộc bọn họ phải lui lại.

Nếu cứ liên tục giằng co như vậy, cho dù hắn có bản lĩnh có thể tránh ám khí không bị giết chết, nhưng đến sáng ngày mai, người quét dọn Tàng Thư Các sẽ phát hiện, thông báo cho Nạp Lan Dung. Nạp Lan Dung lấy trăm vạn binh lực của Lê Quốc, cộng thêm cả mấy nghìn cao thủ đối phó hắn và Thẩm Thiển Mạch, hắn và Thẩm Thiển Mạch phải chết không thể nghi ngờ.

"Không thể đợi thêm được nữa!" Thẩm Thiển Mạch và Tư Đồ Cảnh Diễn đồng thời nhìn nhau. Bọn họ đã tiêu tốn không ít thời gian trong trận pháp này, nếu còn tiếp tục, tới sáng mai, đại sự sẽ không ổn!

Lông mày hai người đều nhíu chặt lại, hiện lên sự dứt khoát. Xem ra chỉ còn cách cứng rắn lao ra thôi.

Cách duy nhất chính là một người dùng nội lực đánh văng ám khí trong một khoảng thời gian, để người kia có cơ hội chạy đi. Nhưng cứ như vậy, người sử dụng nội lực sẽ không cách nào thoát ra được, hơn nữa sau đó có thể dẫn tới việc rơi xuống do sự thiếu hụt nội lực, mà trên mặt đất đều là thiết kiếm a! Phía trên có lẽ còn có cả độc tố không biết là gì nữa!

"Cứ như ban nãy." Tư Đồ Cảnh Diễn nhìn Thẩm Thiển Mạch, hắn vừa dùng nội lực đánh văng ám khí, Thẩm Thiển Mạch lại dùng bạch lăng kéo lấy cơ thể hắn. Nếu phối hợp tốt, có thể lợi dụng điểm này thoát ra khỏi phạm vi ám khí.

"Được." Đôi mắt sâu thẳm của Thẩm Thiển Mạch tạo thành độ cong tươi cười đáp lại.

Tình huống hôm nay không cho phép nàng do do dự dự được nữa. Nàng nhất định có thể làm được. Nếu không làm được, nàng nhất định khiến Lê Quốc nợ máu phải trả bằng máu! Lấy thiên hạ này tế điện cho Tư Đồ Cảnh Diễn!…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜

Đúng vậy. Nếu nàng thất thủ, nàng không sẽ không chọn cách cùng rơi vào thiết kiếm với Tư Đồ Cảnh Diễn như những nữ tử khác, bởi cách như vậy thật sự quá vô ích! Nàng sẽ cầm địa đồ quân sự này rời khỏi đây, tiêu diệt Lê Quốc, tiêu diệt Lâm Vị, nắm lấy thiên hạ để tế điện Tư Đồ Cảnh Diễn.

Khi đó, nàng mới có thể không còn chút khúc mắc nào đi theo Tư Đồ Cảnh Diễn.

Tất nhiên, ông trời vẫn còn quan tâm tới bọn họ.

Tư Đồ Cảnh Diễn dùng nội lực đánh văng ám khí xung quanh, Thẩm Thiển Mạch bay một đường thoát khỏi vòng vây ám khí, ti đái thuận lợi bay ra, dùng hết sức kéo Tư Đồ Cảnh Diễn lên. Tư Đồ Cảnh Diễn mượn lực nhảy, khó khăn lắm mới lướt qua vòng vây ám khí.

Hai người cùng nhìn nhau cười.

Sự tàn khốc hiện rõ trong mắt, hai người cẩn thận ứng phó ám khí và cơ quan tầng tầng lớp lớp bốn phía. Cự ly chỉ có mấy trượng mà hai người mất tới nửa canh giờ mới thoát ra được.

Ra khỏi phạm vi tuyệt trận, lòng bàn tay Thẩm Thiển Mạch đẫm mồ hôi. Đây là lần hung hiểm lớn nhất từ trước đến nay của nàng.Cho dù ngày ấy thiếu chút nữa chết ở Kỳ Phong Lâm, chỉ sợ cũng không có lần nào mạo hiểm hơn.

Thật sự là vật lộn quanh quẩn sát biên giới sống hoặc chết, sơ ý một chút là đã chết rồi. Thế nhưng nàng lại không chút sợ hãi, bởi vì, người nàng yêu nhất đang ở bên cạnh nàng.

"Tuyệt trận quả nhiên danh bất hư truyền." Thần sắc Tư Đồ Cảnh Diễn như thường, cặp mắt đen vẫn mang theo sự thâm trầm trước sau như một, khóe môi phác họa nụ cười tà mị. Chẳng qua là Thẩm Thiển Mạch có thể thấy khi Tư Đồ Cảnh Diễn ra khỏi tuyệt trận cũng thở phào nhẹ nhõm.

Thẩm Thiển Mạch nhìn bản vẽ trong tay, chậm rãi mở ra. Vừa rồi khi ở trong tuyệt trận căn bản không có thời gian nghiệm chứng bản vẽ này có đúng là địa đồ quân sự không.

Thẩm Thiển Mạch cảm giác mồ hôi trong tay mình như không hề bớt đi chút nào, trái lại còn toát ra nhiều hơn. Làm sao có thể không khẩn trương được đây! Đây chính là bản vẽ mà bọn họ mạo hiểm sinh mạng để có được, nếu không phải địa đồ quân sự, vậy tất cả việc bọn họ làm đều uổng phí, còn có thể đả thảo kinh xà, khiến Nạp Lan Dung sinh lòng cảnh giác.

Bản vẽ chậm rãi được mở ra. Địa hình Lê Quốc, bố trí quân sự đều hiện rõ ràng trên giấy. Sự tường tận tỉ mỉ này khiến Thẩm Thiển Mạch cảm thấy như toàn bộ Lê Quốc đang ở ngay trước mắt nàng.

Khóe miệng Tư Đồ Cảnh Diễn tạo thành nụ cười cuồng ngạo. Hắn nói đây là địa đồ quân sự, vậy thì nhất định chính là nó.

Đưa tay ra ôm chầm lấy eo Thẩm Thiển Mạch, Tư Đồ Cảnh Diễn cười tà mị, "Không biết ngày mai Nạp Lan Dung biết được tin tức này, sẽ có sắc mặt thế nào đây?"

"Nhất định sẽ rất thú vị. Chỉ tiếc, chúng ta không thấy được." Thẩm Thiển Mạch chậm rãi nhếch lên nụ cười tà khí, đôi mắt đen thoáng hiện lên tia giảo hoạt, còn vừa lộ ra vẻ tiếc hận vạn phần.

Nay địa đồ quân sự đã tới tay, bọn họ không cần thiết ở lại Lê Quốc nữa, nếu còn ở lại Lê Quốc tất nhiên sẽ nguy hiểm tầng tầng lớp lớp. Địa đồ quân sự bị trộm, người đầu tiên mà Nạp Lan Dung nghĩ tới chính là Thẩm Thiển Mạch. Ở hoàng cung Lê Quốc, còn ai có thể có bản lĩnh lớn như vậy? !

"Nghe nói Ngôn Tu Linh cũng mới tới đô thành Lê Quốc rồi." Tư Đồ Cảnh Diễn cũng cười lắc đầu, trong đôi mắt đen cũng hiện lên tia trêu tức, vừa cười vừa nói.

Thẩm Thiển Mạch nghe vậy, mắt sáng lên, cười nói, "Cảnh Diễn như thế, chỉ sợ Ngôn Tu Linh sẽ tức sùi bọt mép."…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜

Tâm tư Thẩm Thiển Mạch nhanh nhẹn bực nào chứ, lời Tư Đồ Cảnh Diễn vừa nói, nàng lập tức hiểu được ý tứ trong đó. Đến lấy trộm địa đồ quân sự này, chỉ có Thiên Mạc và Lâm Vị. Nếu Ngôn Tu Linh không ở đây, vậy chỉ có thể là Thiên Mạc, Nạp Lan Dung tất nhiên sẽ hoài nghi nàng. Nhưng nếu Ngôn Tu Linh đã ở đô thành Lê Quốc, vậy sự khác biệt rất lớn.

Thẩm Thiển Mạch bị Nạp Lan Dung khống chế, võ công mất hết. Mà Ngôn Tu Linh cũng là một cao thủ võ lâm, lại lặng lẽ lẻn vào đô thành Lê Quốc. Nạp Lan Dung tự nhiên sẽ hoài nghi lên đầu Ngôn Tu Linh. Nàng chỉ cần an an phận phận ở trong cung, giả bộ như võ công bị phế, Nạp Lan Dung tự nhiên sẽ không sinh nghi.

Nếu nàng rời đi, vậy chính là không đánh đã khai. Ngước lên nhìn Tư Đồ Cảnh Diễn, Thẩm Thiển Mạch nhéo nhéo khuôn mặt củaTư Đồ Cảnh Diễn, rốt cuộc vẫn là Tư Đồ Cảnh Diễn suy nghĩ sâu xa a.

"Bất quá, việc Ngôn Tu Linh tới cực kỳ bí mật, Nạp Lan Dung không biết có hỏi thăm được ra không." Tư Đồ Cảnh Diễn nhíu mày, hắn muốn giá họa cho Ngôn Tu Linh, cũng phải để Nạp Lan Dung biết được hành tung Ngôn Tu Linh mới được.

Thẩm Thiển Mạch cười thản nhiên nói, "Điều này Cảnh Diễn chàng không cần phải lo lắng. Tin tức của Nạp Lan Dung chỉ sợ còn nhanh hơn chàng đó."

"Ồ?" Tư Đồ Cảnh Diễn ngước mắt, tò mò nhìn Thẩm Thiển Mạch. Tổ chức tình báo của Mị Huyết Lâu còn hơn cả Tu Gia Thương Phô của Ngôn Tu Linh, mà Thẩm Thiển Mạch lại nói tin tức của Nạp Lan Dung còn nhanh hơn cả hắn? Hắn biết Thẩm Thiển Mạch nói như vậy tất nhiên là có nguyên nhân, không thể nào vô duyên vô cớ nói như thế.

Thẩm Thiển Mạch nghe vậy, nhíu mày, "Cảnh Diễn có biết chủ tử của Thiên Tuyệt Lâu và Thiên Khuyết Lâu là ai không? !"

Tư Đồ Cảnh Diễn nghe vậy liền hiểu. Thiên Tuyệt Lâu và Thiên Khuyết Lâu là khách sạn lớn nhất và tửu lâu tốt nhất, hầu như phân bố khắp thiên hạ. Hắn vẫn luôn tìm hiểu chủ tử phía sau Thiên Tuyệt Lâu và Thiên Khuyết Lâu , thế nhưng người này ẩn dấu rất kỹ, cho dù hắn cũng không có cách nào nghe ngóng được, thật không ngờ lại là Nạp Lan Dung. Xem ra thật đúng là không thể xem thường thủ đoạn của Nạp Lan Dung.

"Như vậy, coi như ta báo đáp lại lần trước tại đại hội võ lâm, Đường Môn sở tác sở vi với chúng ta đi." Tư Đồ Cảnh Diễn tươi cười tà mị, ngữ điệu nhàn nhạt.

Lần trước Đường Môn ám hại Thẩm Thiển Mạch, hại hắn và Thẩm Thiển Mạch quá là chật vật, phần nợ nần này hắn vẫn chưa quên. Sau hắn lại đưa Đường Môn một bước "lên trời", để Đường Môn biến mất hoàn toàn trên giang hồ, thế nhưng hắn hiểu rõ, thế lực tinh nhuệ của Đường Môn vẫn còn tồn tại, đã được Ngôn Tu Linh ngầm xếp vào Tu Gia Thương Phô.

Đường Môn tuy rằng đã bị diệt, thế nhưng thế lực của Ngôn Tu Linh lại không có tổn thất bao nhiêu. Lúc này đây, thì cứ ngồi xem Ngôn Tu Linh và Nạp Lan Dung hai hổ tranh đấu đi thôi.

"Hai hổ tranh đấu, hẳn là rất thú vị. Chúng ta cứ ở hoàng cung Lê Quốc mà xem kịch vui thôi." Thẩm Thiển Mạch tươi cười tà mị. Nạp Lan Dung không phải thích nhất là xem cuộc vui sao? Vậy thì để nàng xem Nạp Lan Dung tự mình trình diễn sẽ đặc sắc thế nào đây.

"À phải, đại tướng quân Lê Quốc có phải Diêu Viễn Sam của Kỳ Nguyệt?" Tư Đồ Cảnh Diễn tựa hồ nhớ tới điều gì, tia quang mang giảo hoạt hiện lên trong mắt, giống như lơ đãng hỏi.

Thẩm Thiển Mạch nhìn thấy sự giảo hoạt lóe lên trong mắt Tư Đồ Cảnh Diễn cũng cười khẽ, quả nhiên là nam nhân của nàng, có suy nghĩ hệt như nàng.

Nạp Lan Dung cho là mình có ơn tri ngộ với Diêu Viễn Sam nên vẫn dựa vào Diêu Viễn Sam. Nhưng không biết với Diêu Viễn Sam, Nạp Lan Dung đích thực là có ơn tri ngộ, trong các vị hoàng tử của Lê Quốc, Diêu Viễn Sam tự nhiên sẽ không chút do dự trợ giúp Nạp Lan Dung, thế nhưng không có nghĩa là hắn sẽ trợ giúp Nạp Lan Dung đối phó Thẩm Thiển Mạch và Thiên Mạc.

Bởi vì với Diêu Viễn Sam, Thẩm Thiển Mạch đã cứu hắn và Thượng Quan Phiên, cho hắn cơ hội sống tiếp, ân đức ấy đời này kiếp này khó mà trả hết. Mà ơn tri ngộ của Nạp Lan Dung, cũng mang theo tâm tư lợi dụng, đâu có thể so được với ân cứu mạng của Thẩm Thiển Mạch.

Ngày đó Thẩm Thiển Mạch ở phủ đệ Diêu Viễn Sam đã nói chuyện rõ ràng. Diêu Viễn Sam cầu nàng trợ giúp Nạp Lan Dung, nàng nói, "Bây giờ ta có thể giúp hắn, nhưng nếu ngày sau ta với hắn ở hai mặt đối nghịch, ta tuyệt không nương tay. Các người nếu giúp hắn, ta vẫn sẽ giết không tha!"…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜

Diêu Viễn Sam trả lời rất kiên định, giúp Nạp Lan Dung đoạt được ngôi vị hoàng đế Lê Quốc, báo đáp ơn tri ngộ của Nạp Lan Dung. Sau đó, nếu xảy ra biến cố, hắn nhất định sẽ đứng ở phía Thẩm Thiển Mạch.

"Thời điểm tất yếu, có thể dùng." Thẩm Thiển Mạch không có nhiều lời, thản nhiên nói ra câu này. Nàng biết đối với Tư Đồ Cảnh Diễn, người này có ý nghĩ như thế nào không quan trọng, quan trọng là có dùng được hay không thôi.

Đôi mắt đen lấy của Tư Đồ Cảnh Diễn chớp động. Lúc cần thiết, có thể dùng. Những lời này của Thẩm Thiển Mạch đã khẳng định lập trường của Diêu Viễn Sam. Diêu Viễn Sam là tướng quân lợi hại nhất Lê Quốc, cũng là tướng quân có binh quyền. Nếu có thể để Thiên Mạc sử dụng, Lê Quốc, còn phải ưu sầu việc có diệt được không nữa sao? !

Huống chi nay địa đồ quân sự Lê Quốc đã rơi vào trong tay của hắn, hắn hoàn toàn có thể thừa dịp Nạp Lan Dung và Ngôn Tu Linh tranh đấu mà lặng lẽ đoạt lấy giang sơn Lê Quốc.

"Đi thôi. Hoàng Hậu Thiên Mạc." Tư Đồ Cảnh Diễn cười tà mị, ngữ điệu tự nhiên.

Nhưng Thẩm Thiển Mạch lại nghe được sự độc hữu dịu dàng và bá đạo trong lời lạnh như băng ấy của Tư Đồ Cảnh Diễn. Hoàng Hậu Thiên Mạc. Đây là đang nói cho nàng biết, nàng là hoàng hậu của hắn, mặc kệ ở bên ngoài bâu lâu thì vẫn phải ngoang ngoãn theo hắn về nhà.

Nở nụ cười dịu dàng, Thẩm Thiển Mạch đi theo phía sau Tư Đồ Cảnh Diễn. Ánh trăng chiếu rọi trên mái hiên cung điện kéo dài cái bóng của Thẩm Thiển Mạch và Tư Đồ Cảnh Diễn, một đen một trắng, chậm rãi bước đi trong đêm khuya.

Né tránh ám vệ và thị vệ, Thẩm Thiển Mạch quay về nơi ở mà Nạp Lan Dung an bài cho nàng. Còn Tư Đồ Cảnh Diễn khôi phục lại bộ dạng Mạc Nhất, trung thành với cương vị đứng ở cửa, tiếp tục "trông coi" Thẩm Thiển Mạch.

"Choang" Nạp Lan Dung hất toàn bộ đồ trên bàn xuống đất vỡ nát, một Nạp Lan Dung luôn tỏ ra bất cần đời, lúc này trên khuôn mặt đã không còn nụ cười nữa, chỉ còn có cơn thịnh nộ vô biên vô tận.

Thái giám đi vào hồi báo thấy Nạp Lan Dung có vẻ tức giận, quả thực không dám ngẩng đầu, khiếp sợ nhìn Nạp Lan Dung. Hắn không biết trong Tàng Thư Các này lại có càn khôn, hôm nay tới quét dọn lại thấy được rất nhiều ám khí và thiết kiếm, quả thực sắp dọa hắn chết, liền vội vội vàng chạy tới nói với Nạp Lan Dung, thật không ngờ Nạp Lan Dung lại tức giận như thế, sợ đến mức không dám ngẩng đầu lên.

"Nhan Nhị!" Một lát sau, Nạp Lan Dung thu liễm cơn tức giận, khóe miệng nhếch lên tạo thành độ cong tà khí mà tàn nhẫn.

"Chủ thượng." Người này cũng giống như Mạc Nhất, mang một thân hắc y cùng với khí chất lạnh lùng.

"Gọi Mạc Nhất tới đây!" Trong mắt Nạp Lan Dung hiện lên tia tàn nhẫn. Người mà Tàng Thư Các cũng không vây hãm được? ! Sẽ là ai đây!

Thiên Mạc. Lâm Vị. Tư Đồ Cảnh Diễn, Ngôn Tu Linh, sẽ là người nào? ! Hay Ma Cung cung chủ, Hoàng Hậu Thiên Mạc - người đang bị hắn "giam giữ" trong cung này? ! Phóng nhãn ra khắp thiên hạ, cũng chỉ có ba người bọn họ là có năng lực ấy!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Avatar
Van Nguyen08:07 08/07/2015
That su co vao diendanlequydon doc nhung mau chu nho qua, doc moi ca mat, thong cam
Avatar
Willispoub05:07 05/07/2015
acheter cialis prix cialis cialis achat cialis pas cher comprar cialis precio cialis cialis costo cialis cialis precio cialis

BÌNH LUẬN FACEBOOK