Trang Chủ
Ngôn Tình
Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm
Chương 10

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Thế nhưng Diêu Nhược Thấm cũng không chịu bỏ qua. Từ sau khi kết hôn thì thái độ của Thượng Quan Triệt đối với nàng ngày càng kém đi, thậm chí không thèm ngủ chung với nàng mà đến thư phòng ngủ!

Nghĩ đến đây, cơn tức của Diêu Nhược Thấm lại nổi lên, nổi giận đùng đùng quát Thượng Quan Triệt, "Có phải chàng vẫn chưa quên được con tiện nhân Thẩm Thiển Mạch không? Được lắm, bây giả ngay cả việc nói chuyện với thiếp chàng cũng không muốn nói! ? Thượng Quan triệt, chàng đúng là người vong ơn bội nghĩa! Nếu để cho chàng làm hoàng đế thì sẽ không biết còn đối xử với thiếp như thế nào nữa!"

Qua thực Thượng Quan Triệt không thèm đếm xỉa đến Diêu Nhược Thấm. Tức giận lắc tay áo bào nghênh ngang rời đi, Diêu Nhược Thấm nhìn bóng lưng Thượng Quan triệt kiên quyết rời đi, oán hận nói, "Thượng Quan Triệt, chàng vô tình vô nghĩa thì cũng đừng trách thiếp ác độc! Người không vì mình trời tru đất diệt!"

Nói xong, trong mắt Diêu Nhược Thấm hiện lên một tia tàn nhẫn.

"Như thế nào, có phải là muốn đi nói cho phụ thân của cô biết để đứng về phía cô hay không?"

Phía sau đột ngột vang lên tiếng nói làm cho Diêu Nhược Thấm đang mưu tính chợt hoảng sợ, sắc mặt trắng bệch nàng xoay người, lúc nhìn thấy người tới, biểu tình trở nên cổ quái, ba phần thoải mái bốn phần oán hận.

"Không cần dùng ánh mắt như vậy mà nhìn ta!" Thẩm Thiển Mạch chán ghét nhìn Diêu Nhược Thấm, khóe miệng gợi lên một chút ý cười, "Phủ đệ của tam hoàng tử là tường đồng vách sắt, nếu không có sự trợ giúp của ta, ngươi tuyệt đối không có khả năng rời đi vào lúc này."

"Hừ! Ngươi muốn ta cầu ngươi sao? !" Diêu Nhược Thấm cao ngạo hất cằm lên, tràn ngập oán độc nhìn Thẩm Thiển Mạch, "Ngươi nằm mơ đi! Con tiện nhân này, có chết ta cũng sẽ không cầu xin ngươi đâu."

Ánh mắt Thẩm Thiển Mạch không thay đổi, mang theo ý cười nhìn Diêu Nhược Thấm, tựa hồ cũng không có bởi vì lời chửi rủa của Diêu Nhược Thấm mà tức giận, chính là thản nhiên nói, "Ta là tới mang ngươi xuất phủ, nếu ngươi không muốn đi ra ngoài, ta đây cũng không miễn cưỡng!"

Diêu Nhược Thấm nghe được lời nói của Thẩm Thiển Mạch..., thần sắc biến hóa, trong mắt hiện lên một chút đấu tranh, rốt cục nặn ra một chút tươi cười, trong mắt mang theo vài phần khát cầu, đưa tay ra kéo ống tay áo Thẩm Thiển Mạch nói, "Ngươi thật sự đến mang ta rời khỏi nơi này sao?"

Thẩm Thiển Mạch nhíu mày, nhẹ nhàng tránh được tay của Diêu Nhược Thấm, khinh thường nhìn Diêu Nhược Thấm. Mới vừa rồi còn thề thốt rằng có chết cũng sẽ không mở miệng cầu nàng, bây giờ nghe nàng nói là có thể mang mình rời đi, liền lộ ra bộ mặt lấy lòng, thật đúng là ghê tởm. Quả nhiên, quyền thế duy trì hôn nhân chính là không đáng tin. Còn tưởng rằng Diêu Nhược Thấm thích Thượng Quan Triệt nhiều lắm, hiện tại vì bảo trụ tánh mạng của mình, còn không phải bỏ đá xuống giếng sao? !

"Ngươi không phải rất yêu Thượng Quan Triệt sao? Thật sự quyết định phản bội hắn?" Thẩm Thiển Mạch chưa có trả lời câu hỏi của Diêu Nhược Thấm mà hỏi lại..., đây cũng là chuyện khiến nàng rất ngạc nhiên.

"Yêu? !" Diêu Nhược Thấm cười mỉa mai, mang theo vài phần khinh thường nói, "Hắn đối với ta như vậy, ta còn thương hắn làm cái gì? Hơn nữa, yêu vốn chính là chuyện xa xỉ, nếu nhưngay cả mạng cũng không còn thì còn yêu làm cái gì? Huống chi, nếu hắn không phải là tam hoàng tử, nếu không phải là hoàng đế tương lại thì sao ta có thể thương hắn chứ?"

Thẩm Thiển Mạch nghe xong lời nói của Diêu Nhược Thấm..., mỉa mai nơi khóe miệng càng đậm.

Nguyên lai đây là thứ mà Diêu Nhược Thấm gọi là yêu sao. Lại còn làm cho nàng trước đó còn đồng tình về tình cảnh của Diêu Nhược Thấm, thật sự là buồn cười. Cái Diêu Nhược Thấm gọi là yêu, bất quá chính là dựa trên quyền lực và lợi ích giữ lấy nhau thôi.

Ngay cả Diêu Nhược Thấm cũng hiểu được, hắn không yêu nàng, nàng cần gì phải thương hắn, đời trước bản thân mình sao có thể ngu đến như vậy chứ. Biết rõ trái tim Thượng Quan Triệt đã mất đi, lại còn ngây ngốc hi vọng hắn quay đầu, cuối cùng bản thân mình chờ đợi cái gì? Chờ đến hắn lạnh lùng thờ ơ nhìn nữ nhân khác giết chết con của nàng, đợi hắn độc ác đem rượi độc rót vào trong miệng của nàng.

"Được, ta mang ngươi đi." Ánh mắt Thẩm Thiển Mạch lạnh nhạt, giống như là hồ nước tĩnh lặng không gợn sóng.

Diêu Nhược Thấm hoài nghi nhì Thẩm Thiển Mạch, mang theo vài phần nghi ngờ nói, "Ngươi thật sự có lòng tốt như vậy dẫn ta đi? Không phải là muốn lừa ta xuất phủ rồi giết ta chết đấy chứ!"

Trong mắt Thẩm Thiển Mạch hiện lên một tia trào phúng, chậm rãi nghiêng người, cười nói, "Nếu như ta muốn giết ngươi thì dễ như trở bàn tay, cần gì phải xuất phủ? Đi hay không đi, ta không có đủ kiên nhẫn đâu đấy!"

"Ta đi!" Không có chút lo lắng nào, Diêu Nhược Thấm nói.

Thẩm Thiển Mạch nghe được câu trả lời của Diêu Nhược Thấm, lưu loát mang theo Diêu Nhược Thấm tráng khỏi thủ vệ rời khỏi phủ đệ Tam hoàng tử, đưa Diêu Nhược Thấm đến cửa phủ Đại tướng quân, liền xoay người rời đi.

Diêu Nhược Thấm nhìn bóng lưng của Thẩm Thiển Mạch, ánh nắng mặt trời vào đông nóng không bằng ngày mùa hè, chính là ấm áp chiếu vào trên người Thẩm Thiển Mạch, giờ phút này nàng một thân nam trang vẫn xinh đẹp kinh tâm động phách, nàng chính là không nhanh không chậm tiêu sái , lại làm cho người ta có cảm giác xuất trần cao quý.

Diêu Nhược Thấm oán hận cắn chặt răng! Thẩm Thiển Mạch, dựa vào cái gì ngươi có thể có dung nhan tuyệt mỹ như vậy, khí chất xuất trần như vậy? Dựa vào cái gì ngươi có võ công cao như vậy? Thật không công bằng!

Một ngày nào đó, ta muốn lột đi bộ mặt luôn tỏ vẻ không sao cả của ngươi ra hung hăng xé nát!

Thu hồi ánh mắt oán độc, Diêu Nhược Thấm đưa lệnh bài ra vào phủ, vênh váo tự đắc vào đại tướng quân phủ, cho dù không có sự yêu thương của Thượng Quan Triệt, nàng còn có phụ thân, ngày sau còn không lo nghĩ mà hưởng vinh hoa phú quý? !

Bóng lưng Diêu Nhược Thấm biến mất ở trước cửa phủ đại tướng quân thì Thẩm Thiển Mạch đã dưới ánh mặt trời không nhanh không chậm tiêu sái .

Tư Đồ Cảnh Diễn vẫn như mọi khi một thân hồng y, vốn nhan sắc quyến rũ quả thực là khiến cho người ta yêu thích, hắn mày kiếm chau lên, khóe miệng mang theo tươi cười mê hoặc lòng người, cản đường của Thẩm Thiển Mạch, "Mạch Nhi, chẳng lẽ không có hứng thú đi xem động tĩnh phủ đại tướng quân sao?"

"Lúc nào thì Cảnh Diễn đã trên nên hiếu kỳ đến như vậy?" Thẩm Thiển Mạch cười, trong mắt hiện lên một tia hứng thú, "Đơn giản chính là chút âm mưu tính kế, nếu Cảnh Diễn có hứng thú, đi xem cũng không sao."

"Dù sao lúc này cũng rảnh rỗi, chúng ta đi đến phủ đại tướng quân xem trò hay đi." Tư Đồ Cảnh Diễn thuận tay muốn ôm vòng eo mảnh khảnh của Thẩm Thiển Mạch, trong đôi mắt hẹp dài đào hoa tản ra khí chất mê hoặc lòng người.

Thẩm Thiển Mạch nhẹ nhàng tránh thoát khỏi tay Tư Đồ Cảnh Diễn, khóe miệng ý cười chưa giảm, trong mắt mang theo giảo hoạt, "Nam nữ thụ thụ bất thân, Cảnh Diễn không cần ngả ngớn như vậy."

"Nam nữ thụ thụ bất thân? Nàng là nương tử của ta!" Tư Đồ Cảnh Diễn bất mãn cong miệng lên, lại lộ ra tính trẻ con, cánh tay tiếp tục không buông tha, "Ngả ngớn? Mạch Nhi làm sao có thể nói ta như vậy chứ."

Thẩm Thiển Mạch có chút buồn cười nhìn bộ dạng làm như tội nghiệp của Tư Đồ Cảnh Diễn, đưa tay điểm vào trán hắn, cười nói, "Tốt lắm, nếu không đi, không phải là đã bỏ qua trò hay rồi sao."

Dứt lời, cũng không đợi Tư Đồ Cảnh Diễn trả lời, liền lập tức đi về phía phủ đại tướng quân, Tư Đồ Cảnh Diễn cũng chỉ bất đắc dĩ theo sau, không có cách nào ai kêu người hắn lấy chính là Thẩm Thiển Mạch.

Thẩm Thiển Mạch và Tư Đồ Cảnh Diễn vững vàng ngồi trên nhánh cây ở phủ đại tướng quân nhìn phía dưới đình viện đang trình diễn trò hay.

"Mạch Nhi, nơi này của Kỳ Nguyệt thủ vệ đều vô dụng như vậy sao?" Tư Đồ Cảnh Diễn ngồi ở trên cây, mang trên mặt vài phần khí phách vương giả, khinh thường nói.

Thẩm Thiển Mạch liếc nhìn Tư Đồ Cảnh Diễn, thủ vệ của Kỳ Nguyệt đúng là tương đối kém, bởi vậy nàng ra vào hoàng cung, hay phủ đệ của vương gia đều thoải mái, nhưng là Tư Đồ Cảnh Diễn cũng không cần nói như vậy, không phải là nói thủ vệ Thiên Mạc mạnh hơn sao.

"Ừ? Chờ chuyện Kỳ Nguyệt giải quyết xong, bản thân ta cũng rất muốn xem thủ vệ của Thiên Mạc mạnh đến cỡ nào." Thẩm Thiển Mạch nhíu mày, nàng tự hỏi dựa vào kinh công của nàng tránh đi thị vệ là quá dễ dàng,

"Thủ vệ quốc gia mạnh bao nhiêu sao?" Tư Đồ Cảnh Diễn nhíu mày, khóe miệng mỉm cười, mang theo vài phần khí phách nói, "Nếu như Mạch Nhi muốn thử xem thân thủ, không bằng đi thử thủ vệ của Mị Huyết lâu đi."

Trong mắt Thẩm Thiển Mạch hiện lên một tia hứng thú, nghe đồn thủ vệ Mị Huyết lâu đều là dựa theo Thiên Nhất Thập Bát Trận sắp xếp, trận pháp hay thay đổi, nhưng công phu thủ vệ đều hạng nhất, nếu có chút thời gian, nàng thật sự muốn thử một lần.

"Đúng vậy, phụ thân, Thượng Quan Cẩn đã nói rõ ràng, nếu chúng ta dừng cương trước bờ vực (khi đến bên bờ của sự nguy hiểm thì biết tỉnh ngộ), hắn để lại chúng ta một con đường sống, nhưng Thượng Quan Triệt vẫn là khăng khăng một mực, ta chỉ có thể chạy đến đây." Giọng nói của Diêu Nhược Thấm cắt đứt đối thoại của Thẩm Thiển Mạch và Tư Đồ Cảnh Diễn, hai người nhất tề đưa ánh mắt xuống phía dưới nhìn, trong mắt đều mang theo nghiền ngẫm và vẻ biếng nhác, quả thực chính là ông trời tạo một đôi.

"Thượng Quan Triệt này! Uổng phí ta ủng hộ hắn như thế, nay thậm chí ngay cả Thượng Quan Cẩn đều đấu không lại!" Trong mắt Diêu Sơn hiện lên một tia tức giận, tiếp đó lạnh như băng nói, "Nếu hắn muốn chết, ta đây sẽ không phụng bồi, để cho một mình hắn đi tìm chết!"

"Nhưng phụ thân, " Dường như Diêu Nhược Thấm còn muốn nói cái gì, trong mắt mang theo vài phần khó xử.

"Như thế nào, Nhược Thấm chẳng lẽ còn luyến tiếc Thượng Quan Triệt sao?" Diêu Sơn nhìn bộ dạng khó xử của nữ nhi mình, không khỏi nhíu mày, nguyên tưởng rằng nữ nhi gả cho Thượng Quan Triệt là đã bay lên cành cây cao, tương lai có thể là mẫu nghi thiên hạ, mình cũng có thể được thơm lây, tuy nhiên nó biến thành bộ dạng này.

Diêu Nhược Thấm nhíu mày, vẻ mặt khinh thường nói, "Sao con có thể luyến tiếc hắn chứ? Hắn lập tức sẽ là con chó chết chủ thôi! Hắn nếu đối xử tốt với con, có lẽ con sẽ còn luyến tiếc hắn, nhưng phụ thân, người không biết hắn mấy ngày nay đối xử với con như thế nào đâu!"

"Nếu không phải luyến tiếc hắn,vậy sao Nhược Thấm còn cảm thấy khó xử?" Diêu Sơn nhìn nữ nhi mình, vừa lòng gật đầu, nên cầm được thì cũng buông được, ở quan trường hỗn loạn giả tạo đã sớm xem tình cảm yêu mến như cặn bã rồi!

"Chẳng qua Nhược Thấm nghĩ nếu như sau khi Thượng Quan Triệt chết, cả đời này của Nhược Thấm sẽ thủ tiết sao?" Diêu Nhược Thấm rốt cuộc cũng nói ra được suy nghĩ mà mình muốn nói.

Trên cành cây Thẩm Thiển Mạch nhìn nét thẹn thùng trên mặt của Diêu Nhược Thấm, quả thực muốn ói. Thượng Quan Triệt còn chưa chết, Diêu Nhược Thấm đã nghĩ đến chuyện tái giá rồi, vẻ mặt thâm tinh chân tinh phía trước thật khác so với vẻ mặt giờ phút này, Thẩm Thiển Mạch cảm thấy, Diêu Nhược Thấm quả thực là ghê tởm hơn so với Thượng Quan Triệt.

"Nguyên lai Nhược Thấm nghĩ đến chuyện hôn sự sau này." Diêu Sơn đưa tay điểm vào mũi Diêu Nhược Thấm, "Dựa vào địa vị của phụ thân, Nhược Thấm còn sơ sau này không tìm được phu quân sao?"

Thẩm Thiển Mạch không khỏi cười lạnh. Diêu Sơn nói không sai,dựa vào địa vị là đại tướng quân cũng là sẽ có người nguyện ý thú Diêu Nhược Thấm, nhưng sao hắn không biết dùng đầu để suy nghĩ xem, nếu Thượng Quan Triệt chết rồi, Thượng Quan Cẩn có thể dễ dàng tha hắn vì giúp đỡ Thượng Quan Triệt mà đối phó mình sao?

Võ tướng chính là võ tướng, ngay cả ở quan trường nhiều năm như vậy, sự khôn ngoan vẫn không đủ, so với lão hồ ly Thẩm Lăng Vân kia thật đúng là kém quá xa.

"Đúng rồi, phụ thân, nữ nhi còn có một chuyện muốn nhờ." Diêu Nhược Thấm lúc đầu còn thẹn thùng cười cười, tie61o theo đó lộ ra ánh mắt ngoan độc quay sang phụ thân nói.

Nhìn thấy thù hận trong mắt nữ nhi mình, Diêu Sơn không khỏi hỏi, "Chuyện gì?"

"Cung chủ Ma Cung Mặc Trì chính là Thẩm Thiển Mạch vô học con gái thứ ba của Thẩm Lăng Vân kia, nữ nhi hận nàng tận xương, mong rằng phụ thân có thể thay nữ nhi nghĩ biện pháp trừ bỏ nàng!" Diêu Nhược Thấm nghiến răng nghiến lợi nói.

Thẩm Thiển Mạch nghe đến đó mày nhíu lên, thật không ngờ Diêu Nhược Thấm cũng đã tự thân khó bảo toàn, lại còn nghĩ đối phó nàng? Thật không ngờ Diêu Nhược Thấm hận nàng đến như vậy. Bất quá, trừ bỏ nàng? Cũng phải xem Diêu Nhược Thấm có bản lĩnh hay không đã!

"Xem ra là Mạch Nhi trêu chọc nàng ta đố kỵ rồi." Khóe miệng Tư Đồ Cảnh Diễn mang theo ý cười lạnh lùng, nhìn Diêu Nhược Thâm, trong mắt hiện lên một tia sát ý, vốn chuyện của Kỳ Nguyệt hắn cũng không muốn can dự vào, nhưng Diêu Nhược Thấm cư nhiên dám can đảm muốn thương tổn Mạch Nhi của hắn, vậy đừng trách hắn không khách khí.

"Cảnh Diễn, không cần để ý, về sau nàng tự nhiên sẽ chết theo cách của của nàng." Thẩm Thiển Mạch cảm thấy sát khí dày đặt trên người Tư Đồ Cảnh Diễn, biết Tư Đồ Cảnh Diễn là một lòng bảo vệ mình, không khỏi cười nói.

"Vậy cũng không thể để cho nàng ta tiêu dao như vậy! Cư nhiên dám có ý nghĩ như vậy, chính là chết một trăm lần cũng không đủ!" Sát khí trên người Tư Đồ Cảnh Diễn hơi bớt đi, trong đôi mắt đen láy vẫn còn tràn ngập sát ý, khóe miệng gợi lên một chút thị huyết, phảng phất như cây thuốc phiện nở rộ, trí mạng mà xinh đẹp.

Khóe miệng Thẩm Thiển Mạch cũng giơ lên ý cười lãnh khốc, "Chỉ cần lưu lại cái mạng nhỏ của nàng, chuyện khác tùy chàng xử lý."

Hai bóng dáng một hồng một trắng phong hoa tuyệt đại ẩn phía trong cây, giống như cây thuốc phiện cùng nhau nở rộ hỗ trợ cho nhau, xinh đẹp mà trí mạng. Bọn họ tuy rằng lãnh khốc, nhưng đối với nhau thì chính là một lòng hướng về nhau.

“A....A” Diêu Nhược Thấm sợ hãi thét lên chói tai, Diêu Sơn nhìn thứ bắn trúng búi tóc của Diêu Nhược Thấm, vững vàng cắm ở chính giữa búi tóc nàng là một cái lá cây, trong mắt thoáng qua một tia nặng nề

Diêu Sơn nhìn dáng vẻ sợ hãi hoang mang của nữ nhi, thoáng tức giận, tìm một vòng nhưng không thấy bất kỳ cái bóng nào, nghĩ tới có người có thể thần không biết quỷ không hay lẻn vào phủ Đại Tướng Quân, lại còn đả thương nữ nhi của hắn, nói xem mặt mũi của hắn đề vào đâu bây giờ, không khỏi tức giận nói “ Là cao nhân phương nào?! Vì sao lại lén lút đả thương người khác?!”

Không có ai trả lời hắn, chỗ sâu trong tán cây, Thẩm Thiển Mạch nhíu mày, nhìn bộ dạng “ta cái gì cũng không có làm” của Tư Đồ Cảnh Diễn, trong mắt thoáng qua một tia đùa giỡn, cười yếu ớt “ Khi nào Cảnh Diễn lại có thú vui thích đùa giỡn người khác vậy?”

Trên mặt Tư Đồ Cảnh Diễn là nụ cười lười biếng, hắn nhẹ nhàng vuốt ve những sợi tóc của Thẩm Thiển Mạch, cưng chìu cười nói: “Chẳng phải là vì Thiển Mạch không cho ta giết nàng ta, nên ta không thể làm gì khác hơn là hù dọa nàng một chút, dạy nàng ta lần sau phải biết cẩn thận giữ miệng của mình”

“ Mấy ngày trước chàng làm nàng ta bị thương ở tay, bây giờ hình như còn chưa khỏi” Thẩm Thiển Mạch nhìn tay trái của Diêu Nhược Thấm vẫn còn quấn băng, trong mắt không một tia đồng tình, có chăng chỉ là nét châm chọc

Khóe miệng Tư Đồ Cảnh Diễn khẽ nâng, trong mắt là vô tận lạnh lẽo, mở miệng nói “ Một cái cọc cũng chỉ là một cái cọc, lần trước cũng tại nàng ta nói năng lỗ mãng, vũ nhục nàng, muốn trách thì trách nàng ta có những ý tưởng không nên”

“Thẩm Thiển Mạch! Ngươi không cần trốn tránh! Ta biết rõ chính là ngươi làm!” Giọng Diêu Nhược Thấm bén nhọn mà khắc nghiệt cắt đứt câu nói Thẩm Thiển Mạch muốn phát ra, con mắt Tư Đồ Cảnh Diễn trở nên thâm trầm, nữ nhân này ngại sống quá lâu sao!

“Biết là ta thì ngươi có thể làm gì được ta?” Thẩm Thiển Mạch mang theo nụ cười ngoan tuyệt, nhẹ nhàng nhảy từ trên cây xuống, một thân nam trang thanh nhã xuất trần, mỉm cười nhìn vẻ nhếch nhác của Diêu Nhược Thấm

Diêu Nhược Thấm thấy quả nhiên là Thẩm Thiển Mạch, trong mắt đầu tiên thoáng qua một tia sợ hãi nhưng sau đó là nhìn nhìn thủ vệ của Diêu Sơn đang dần chạy tới, vẫn dùng cái giọng điệu phách lối oán độc nói “Hừ! Ngươi đã muốn vào phủ Tướng Quân chịu chết, vậy ta sẽ thành toàn cho ngươi!”

“Giọng điệu thật cuồng vọng!!” Tư Đồ Cảnh Diễn cũng nhảy từ trên cây xuống, kiêu ngạo quét mắt nhìn những người ở đây, giọng nói cường thế không cho người ta kháng cự “Ta ngược lại muốn nhìn một chút, xem ai có can đảm dám đụng đến một sợi lông của Mạch Nhi!”

Vốn là bọn thị vệ đang muốn ra tay, nhưng bởi vì một câu nói cuồng ngạo này mà dừng bước

Nam tử một thân hồng y đỏ rực, chỉ lẳng lặng một mình đứng đó, nhưng khí thế lại giống như thiên quân vạn mã, rõ ràng là nụ cười tà mị phóng túng, nhưng lại lợi hại như một thanh bảo kiếm

“Thì ra là Tam tiểu thư Tướng phủ và Thiên Mạc hoàng đế. Diêu Sơn thất kính” Rốt cuộc Diêu Sơn vẫn khôn ngoan hơn Diêu Nhược Thấm, hắn biết nếu Thẩm Thiển Mạch và Tư Đồ Cảnh Diễm dám hiện thân, thì bọn họ nắm chắc có thể thoải mái rời đì, huống chi, thân phận của hai người bọn họ cũng không phải là chuyện đùa

Một người là Hoàng Đế nước làng giềng, thân phận vô cùng tôn quý, chỉ một chút sơ xuất thì có thể liên lụy đến cả Kỳ Nguyệt. Một người là nữ nhi Thừa Tướng, hiện tai hắn đang muốn quay sang ủng hộ Thượng Quan Cẩn, nên Thẩm Lăng Vân hắn đắc tội không nổi

Chỉ là hắn không hiểu, nếu Thẩm Thiển Mạch đã lựa chọn đến Thiên Mạc, thì tại sao nàng còn phải cố ý giả chết để trở lại Kỳ Nguyệt, mà Thiên Mạc hoàng đế này cũng hồ đồ theo nàng sao?

“Phụ thân, cần gì phải khách khí với bọn họ như vậy!” Diêu Nhược Thấm bất mãn lắc lắc tay Diêu Sơn, nhìn nhìn Thẩm Thiển Mạch, kiêu ngạo hất cằm lên “Ta xem không bằng hiện tai giết chết hai người bọn họ!”

“Bốp” Không ai trông thấy Thẩm Thiển Mạch ra tay như thế nào, chỉ thấy Diêu Nhược Thấm ngã nhào trên mặt đất, khuôn mặt trắng nõn hiện lên dấu tay đỏ tươi

“Ngươi nói nhảm quá nhiều!” Thẩm Thiển Mạch khinh thường liếc nhìn Diêu Nhược Thấm, nàng lười cùng Diêu Nhược Thấm so đo, Diêu Nhược Thấm còn tưởng mình sợ nàng?!

Diêu Nhược Thấm bị Thẩm Thiển Mạch đánh cho ngã ra đất trước mặt nhiều thị vệ như vậy, tự nhiên càng thêm tức giận, nàng ta lập tức lảo đảo bò dậy, chạy đến bên người của Diêu Sơn, dùng cánh tay phải vẫn còn nhúc nhích được lắc lắc cánh tay Diêu Sơn, khóc nức nở nói “Phụ thân, người xem, bọn họ khinh người quá đáng!”

Dieu Sơn thấy Thẩm Thiển Mạch dám ở trước mặt mình đánh Diêu Nhược Thấm, một chút cũng không thèm đặt mình vào mắt thì cũng có chút tức giận, nhưng không dám mạo muội đắc tội Thẩm Thiển Mạch và Tư Đồ Cảnh Diễn, huống chi sau lưng Thẩm Thiển Mạch còn có Ma Cung, thế lực Ma Cung cũng không phải là chuyện đùa a

“Xem ra vẫn còn nhẹ tay đối với ngươi” Trong mắt Tư Đồ Cảnh Diễn hiện lên ánh sáng lạnh lẽo, khóe miệng mang theo nụ cười lãnh liệt mà khát máu

“Rắc rắc” một tiếng, Diêu Nhược Thấm một lần nữa té ngã trên mặt đất, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch, người đàn ông này, cư nhiên dám ở phủ Đại Tướng Quân một lần nữa bẻ gãy cánh tay phải của nàng, trên cổ tay truyền đến cảm giác đau đớn đến tê dại da đầu, khiến cho nàng đến một chút hơi sức để nói chuyện cũng không có, chỉ có thể cuộn trên mặt đất, yên lặng chịu đựng từng trận đau nhức

“Càn rỡ!” Diêu Sơn nhìn thấy một màn như vậy cũng không cách nào nhịn được nữa, dám trước mặt hắn ra tay với chính nữ nhi của hắn, bọn họ có để hắn vào mắt sao?!

“Càn rỡ?!” Tư Đồ Cảnh Diễn khẽ nhíu mày, trong mắt mang theo khí phách bễ nghễ thiên hạ, cả người tản mát ra khí thế cao cao tại thượng, khiến Diêu Sơn không tự chủ lui về sau một bước

“Chuyện gì vậy? Sao lại ồn ào đến thế?!” Động tĩnh bên ngoài khiến cho Thượng Quan Phiên và Diêu Viễn Sam chạy ra, Thượng Quan Phiên mang theo vài phần kiêu căng hỏi

Đến khi nàng nhìn thấy được một màn trước mắt, liền cảm thấy choáng váng. Một mảnh thủ vệ đen ngòm vây xung quanh, chính giữa là hai nam tử tuyệt mĩ vô song một đỏ một trắng

Nam tử mặc hồng y nàng đã từng thấy qua, hắn chính là hoàng đế nước Thiên Mạc, nhưng nam tử bạch y thanh nhã vô song kia nàng lại chưa bao giờ thấy

Mà đứng đối diện hai nam tử này là công công (*) của mình, nhìn xuống đất lại thấy Diêu Nhược Thấm đang nằm đó, hình như đã ngất xỉu

(*): Ba chồng

“Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?!” Diêu Viễn Sam thấy cảnh tượng này, nghi ngờ hỏi, vừa hỏi vừa chạy ra sân đỡ Diêu Nhược Thấm dậy, sau đó lại hướng đến người làm quát “ Nhược Thấm bị thương thành như vậy, còn không mau mau gọi đại phu?!”

“Ngươi là ai?!” Thượng Quan Phiên chỉ vào Thẩm Thiển Mạch hỏi

Nam tử trước mặt thanh nhã xuất trần, đôi con ngươi cong cong ẩn chứa nụ cười giống như một đầm nước xanh, trong suốt mà mê người, dưới cái mũi khéo léo tinh sảo là đôi môi anh đào đỏ mọng, giờ phút này trên đôi môi ấy là nụ cười lười biếng. Nàng không nhớ là Kỳ Nguyệt có công tử nào phong hoa tuyệt đại như vậy

“Thẩm Thiển Mạch” Thẩm Thiển Mạch mỉm cười nhìn Thượng Quan Phiên, lạnh nhạt phun ra ba chữ

Thẩm Thiển Mạch chỉ nhẹ cười nhưng Thượng Quan Phiên lại vì vậy mà thay đổi sắc mặt, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nhìn Thẩm Thiển Mạch, kinh ngạc nói “Cái gì?!”

“Thẩm Thiển Mạch chính là Ma Cung cung chủ Mặc Trì!” Giờ phút này, Diêu Nhược Thấm được Diêu Viễn Sam ôm, rít lên từng chữ nói, sắc mặt của nàng trắng bếch như tờ giấy, nhưng đôi môi lại tô đỏ trông rất kì quái, trong mắt nàng độc ác cùng khổ sở đan xen, cả người nhìn cực kỳ dữ tợn

“Ma Cung cung chủ? Thẩm Thiển Mạch?” Thượng Quan Phiên vẫn còn giữ dáng vẻ không thể tin, nhìn Thẩm Thiển Mạch từ trên xuống dưới, bộ dáng phong hoa tuyệt đại này cùng với cô gái có dáng vẻ hết sức bình thường kia làm gì có nửa phần tương tự?

Thẩm Thiển Mạch không phải là Tướng phủ tam tiểu thư bất học vô thuật sao? Tại sao lại biến thành Ma Cung cung chủ rồi? Thẩm Thiển Mạch không phải là đã chết trên đường thành hôn rồi sao? Làm sao lại êm đẹp đứng ở chỗ này, đã vậy còn là dung nhan tuyệt đại xuất chúng?

Nhưng mà, người trước mắt lại có một thân khí thế xuất trần cao quý, đúng là rất giống Thẩm Thiển Mạch, hơn nữa nàng lại đứng bên cạnh Tư Đồ Cảnh Diễn, việc này không thể nào là giả được. Chẳng lẽ người này thật sự là Thẩm Thiển Mạch sao?

“Coi như ngươi là Thẩm Thiển Mạch, vậy ngươi đến phủ Đại Tướng Quân để làm gì?” Thượng Quan Phiên nhìn dáng vẻ chẳng quan tâm đúng sai của Thẩm Thiển Mạch, tức giận hỏi, sau đó lại nhìn xung quanh đông nghẹt thị vệ, nghi hoặc nhìn Diêu Sơn “Những thị vệ này để làm gì?”

Thẩm Thiển Mạch nâng lên một chút ý cười, lạnh nhạt nói “ Ta tới xem nữ nhi Đại tướng quân chuẩn bị liên hiệp với cha mình đối phó phu quân của mình!”

Diêu Nhược Thấm nghe được lời nói của Thẩm Thiển Mạch, ngoan độc nhìn chằm chằm Thẩm Thiển Mạch, muốn mở miệng mắng to, nhưng lại nhìn thấy Tư Đồ Cảnh Diễn đứng bên cạnh tà mị cười, cuối cùng vẫn là nhịn xuống

“Cái gì?! Đối phó phu quân của mình, ngươi nói chính là Tam Hoàng huynh?” Thượng Quan Phiên nghe thấy lời nói của Thẩm Thiển Mạch, không khỏi nhảy lên, chỉ vào Thẩm Thiển Mạch nói “ Ngươi đừng nói bậy, Nhược Thấm yêu thích Tam Hoàng huynh như vậy, làm sao có thể đối phó hắn?!”

“Có phải thật như vậy hay không, ngươi hỏi Đại tướng quân sẽ biết” Thẩm Thiển Mạch trông rất vừa ý với dáng vẻ kích động của Thượng Quan Phiên, khẽ cười nhạt, chỉ chỉ Diêu Sơn, vẫn là một bộ dạng lười biếng, hình như căn bản nàng không đem những thị vệ vây xung quanh mình để vào mắt

“Công công, nàng nói thật chứ?” Thượng Quan Phiên không thể tin nhìn Diêu Sơn

Diêu Viễn Sam cũng không tin hỏi “Phụ Thân, lời nàng nói không phải là sự thật đúng không?”

“Đúng là sự thật! Thượng Quan Triệt thất bại đã là chuyện hiển nhiên, thế nhưng hắn lại không chịu buông tha, ta không thể theo hắn đâm đầu vào chỗ chết!” Trên mặt Diêu Sơn thoáng qua một tia âm hàn, lạnh lùng nói

“Công công, Làm sao người có thể làm vậy? Người quên Tam Hoàng huynh đề bạt người như thế nào rồi sao? Coi như không nhớ những thứ này, người cũng nên nhớ, dù sao mẫu hậu cũng là từng bước dìu người lên đến vị trí Đại Tướng quân như hôm nay” Thượng Quan Phiên chỉ vào mũi Diêu Sơn chỉ trích, còn đâu bộ dáng của một công chúa!

Thẩm Thiển Mạch nhíu mày nhìn Thượng Quan Phiên, đột nhiên cảm thấy, vị công chúa điêu ngoa không nói lý lẽ này vẫn còn một chút tình cảm con người, ấn tượng đối với Thượng Quan Phiên cũng chuyển biến tốt lên

“Tất cả đều là chuyện đã qua! Những năm nay ta cũng hi sinh không ít hơn bọn họ, cũng đã vì họ mà làm nhiều việc! Huống chi, người không vì mình trời tru đất diệt, ta không muốn vì một người không còn năng lực mà đi chịu chết, đánh cuộc cả tài sản và tính mạng của mình!” Diêu Sơn khinh thường nói, trong mắt không có nửa phần áy náy, xem thường nhìn Thượng Quan Phiên “ Ngươi cũng thu hồi dáng vẻ cao cao tại thượng đó đi, ta cũng đã chịu đựng ngươi đủ rồi!”

“Diêu Sơn! Ngươi thật láo xược! Ngươi dám nói chuyện với bổn công chúa như vậy?” Thượng Quan Phiên trợn mắt nhìn Diêu Sơn, trên mặt khôi phục dáng vẻ phách lối nói “Bản công chúa không cho ngươi phản bội Tam Hoàng huynh!”

“Không cho? Thượng Quan Phiên, ngươi thật thú vị, ngươi cho rằng ngươi còn là công chúa? Chờ đến khi thằng quỷ Quan Triệt đó không may chết đi, ngươi cho rằng Thượng Quan Cẩn sẽ cho ngươi làm công chúa sao? Ngươi chẳng qua chỉ là một phế vật treo danh hàm công chúa! Còn dám hô to gọi nhỏ trước mặt ta?” Diêu Sơn châm chọc nhìn Thượng Quan Phiên, hôm nay hắn đã quyết tâm đứng về phe Thượng Quan Cẩn, đối với Thượng Quan Phiên tự nhiên sẽ không thèm cố kỵ

Dù sao Thượng Quan Phiên cùng Thượng Quan Triệt mới thật sự là thân huynh muội cùng một mẹ sinh ra

“Phụ thân, ngươi như vậy là không đúng!” Diêu Viễn Sam mở miệng nói “ Bác đối với chúng ta ân trọng như núi, Thượng Quan Triệt đối với chúng ta cũng không mỏng, chúng ta sao có thể vứt bỏ bọn họ? Coi như đánh cuộc tính mạng của mình, chúng ta cũng không thể như vậy”

Thẩm Thiển Mạch nhíu mày, không nghĩ tới Diêu Viễn Sam trẻ người non dạ nhưng vẫn có mấy phần tình nghĩa, hành động của Thượng Quan Phiên cũng ngoài dự liệu của nàng, xem ra trong hoàng thất cũng không phải không có chút thân tình nào

Thượng Quan Phiên tính tình mặc dù kiêu căng ương ngạnh, khiến cho người ghét, nhưng dù sao cũng không xấu, tại thời khắc khó khăn như vậy, còn đứng ra bảo vệ ca ca của mình, cũng coi như là có chút lương tâm

“Hoàng Thất Kỳ Nguyệt cũng không phải đều là người máu lạnh” Tư Đồ Cảnh Diễn dán sát lỗ tai Thẩm Thiển Mạch hài hước nói

“Không biết Thiên Mạc hoàng thất như thế nào?” Thẩm Thiển Mạch nhíu mày hỏi ngược lại, nhận thấy vẻ mặt không tự nhiên của Tư Đồ Cảnh Diễn, Thẩm Thiển Mạch biết nàng đã chạm đến chuyện đau lòng của hắn rồi, dù sao sinh ra ở hoàng gia, luôn có nhiều kinh nghiệm sống khổ sở hơn người bình thường

“Đủ rồi! Ta đã quyết định trợ giúp Thượng Quan Cẩn, các ngươi không cần nói nữa” Diêu Sơn trợn mắt nhìn con trai mình, lại khinh thường liếc Thượng Quan Phiên một cái

“Công công, người không thế làm như vậy, hiện tại người là chỗ dựa duy nhất của Tam Hoàng huynh, người không thể như vậy được!” Thượng Quan Phiên nghe được lời nói của Diêu Sơn, không khỏi kêu lên

“Đúng vậy, phụ thân, người không thể làm như vậy!” Diêu Viễn Sam cũng phụ họa theo

“Câm miệng cho ta! Các ngươi người nào dám nói một chữ không, thì ta sẽ đuổi ra ngoài!” Diêu Sơn không nhịn được quát, Diêu Viễn Sam từ nhỏ đã rất nghe lời, như thế nào lại chống đối với mình?!

"Cút ra ngoài! Cút ra ngoài ngay! Ta muốn nói rõ với Tam Hoàng huynh diện mạo thật của ngươi!" Thượng Quan Phiên không phục quát.

Trong mắt Thẩm Thiển Mạch hiện lên một tia bất đắc dĩ, Thượng Quan Phiên nói ra những lời này, Diêu Sơn sao còn có thể tha cho nàng. Thật là không có có đầu óc.

Quả nhiên, trong mắt Diêu Sơn thoáng qua sát ý, nhìn về phía Thượng Quan Phiên, "Nói cho Thượng Quan Triệt? ! Xem ra ta không thể để ngươi sống rời đi!"

"Phụ thân, người muốn làm gì?" Diêu Viễn Sam đặt Diêu Nhược Thấm vào trên cáng hạ nhân vừa đưa tới, bước một bước dài đi đến trước mặt Thượng Quan Phiên.

"Ngươi tên nghịch tử, ngươi muốn làm gì? ! Ngươi dám ngăn ta nữa, ngay cả ngươi ta cũng giết!" Diêu Sơn đang nổi nóng, chỉ vào Diêu Viễn Sam quát.

"Viễn Sam, chàng chớ xía vào chuyện của ta." Thượng Quan Phiên nghe thấy lời nói của Diêu Sơn, lập tức đẩy Diêu Viễn Sam ra, trong mắt ánh lên tia quyết tuyệt, "Viễn Sam, có thể gả cho chàng, là chuyện hạnh phúc nhất đời này của ta, ta hiểu biết rõ chàng không phải yêu ta, ta biết rõ ta tùy hứng, điêu ngoa, không nói đạo lý, ngang ngược càn rỡ, nhưng… Ta thật sự vô cùng yêu chàng… Nhưng ta lại không có cách nào phản bội Tam Hoàng huynh, từ nhỏ Tam Hoàng huynh sủng ái ta nhất ta… ta thật không có biện pháp. . . ."

“Phiên Phiên, nàng đừng nói nữa." Diêu Viễn Sam cắt đứt lời nói của Thượng Quan Phiên, "Nàng nói đúng. Người trong lòng ta hoàn toàn không phải nàng. Nhưng là, ta nếu đã lấy nàng… đời này nàng chính là thê tử của ta, ta tuyệt đối sẽ không bỏ rơi nàng."

Trong mắt Thượng Quan Phiên thoáng qua lệ quang trong suốt, có thể nghe được lời này của Diêu Viễn Sam, nàng chết cũng không tiếc.

"Nghịch tử!" Diêu Sơn tức giận quát, chỉ vào Diêu Viễn Sam, Thượng Quan Phiên còn có Tư Đồ Cảnh Diễn cùng Thẩm Thiển Mạch nói, "Giết toàn bộ bọn họ!"

"Hừ! Khẩu khí thật lớn." Thẩm Thiển Mạch vốn chỉ mỉm cười nhìn Thượng Quan Phiên cùng Diêu Viễn Sam, sau khi nghe thấy lời nói Diêu Sơn, cả người cũng tản mát ra một cỗ khí tức xơ xác tiêu điểu.

Thẩm Thiển Mạch cùng Tư Đồ Cảnh Diễn sánh vai mà đứng, bạch sắc thuần túy hoàn mỹ cùng hồng sắc xinh đẹp vô cùng có vẻ dung hợp như vậy, bọn họ chỉ lẳng lặng đứng, khóe miệng thậm chí còn nở nụ cười, lại có khí thế thiên quân vạn mã đều không thể so sánh, chỉ cần đứng như vậy, đã không có người nào dám đến gần.

"Sao vậy?! Lên cho ta!" Diêu Sơn bây giờ đã bị chọc giận mất trí rồi, hướng thủ hạ chính là đám thị vệ quát.

Bọn thị vệ nghe thấy mệnh lệnh của Diêu Sơn cũng chỉ có thể nhắm mắt bao quanh, sợi tơ bay ra từ ống tay áo Thẩm Thiển Mạch, giống như mở ra mộ lưới võng tinh mịn, hướng quanh thân phiêu tán mở ra, sợi tơ chạm đến nơi nào, mọi người cơ hồ đều bị mất mạng.

Tư Đồ Cảnh Diễn chỉ hờ hững cười, tựa hồ quanh thân tản mát ra sương mù, sương mù càng ngày càng đậm, toàn bộ những kẻ đến gần sương mù đều như bị trúng tà co quắp nằm im.

Còn dư lại mấy thị vệ thấy một màn quỷ dị này, cũng không dám tiến lên nữa, Diêu Sơn trợn to hai mắt, dáng vẻ khủng hoảng.

"Đi!" Thẩm Thiển Mạch túm lấy Thượng Quan Phiên đang ngây người.

Tư Đồ Cảnh Diễn còn lại mang theo Diêu Viễn Sam.

Diêu Sơn nhìn hai người nghênh ngang rời đi, lại nhìn tử trạng khinh khủng đầy đất của đám thị vệ, theo bản năng sờ sờ cổ mình, lẩm bẩm nói, "Quá kinh khủng. . . . Quá đáng sợ!"

Mang Thượng Quan Phiên cùng Diêu Viễn Sam mảnh đất trống vùng ngoại thành, Thẩm Thiển Mạch cùng Tư Đồ Cảnh Diễn mới dừng lại.

"Tại sao lại muốn cứu ta?"

Thượng Quan Phiên nghi hoặc nhìn Thẩm Thiển Mạch, ngày trước nàng hùa theo Diêu Nhược Thấm cùng Thẩm Thiển Tâm, cũng không ít lần làm khó Thẩm Thiển Mạch, Thẩm Thiển Mạch cũng rất không thích mình, tại sao hôm nay lại cứu nàng?

Thẩm Thiển Mạch nở nụ cười không sao cả, lười biếng nhún vai nói:

"Nếu không phải thấy ngươi nặng tình, ta mới lười phải cứu ngươi. Ngươi và Diêu Viễn Sam hai Lăng Đầu Thanh (không có đầu óc) (*) về sau tự giải quyết cho tốt đi! Không cần cậy thế vào ngôi vị công chúa nữa, sau này, cũng không có người làm chỗ dựa cho ngươi đâu."

"Ngươi." Thượng Quan Phiên nghe Thẩm Thiển Mạch nói, vẻ mặt không nén được giận, tiếp theo cắn môi nói, "Mặc dù lời của ngươi ta không thích nghe, nhưng vẫn cám ơn ngươi đã cứu ta!"

Thẩm Thiển Mạch chẳng nói đúng sai cười cười. Thượng Quan Phiên này, mặc dù tâm địa cũng không xấu, thế nhưng tính khí, rõ là… Thôi, về sau thua thiệt cũng là chuyện của Thượng Quan Phiên, nàng làm người tốt cũng chỉ làm được đến đây, chuyện sau này, đã không liên quan đến nàng nữa.

Liếc mắt nhìn Tư Đồ Cảnh Diễn, hai người nhìn nhau tà mị cười một tiếng, xoay người muốn rời đi.

"Đợi đã…!" Thượng Quan Phiên cùng Diêu Viễn Sam đồng thời gọi lại Thẩm Thiển Mạch cùng Tư Đồ Cảnh Diễn.

"Còn có chuyện gì?" Thẩm Thiển Mạch có phần không kiên nhẫn nhíu mày, ra tay cứu bọn họ coi như tâm tình nàng tốt, muốn làm chuyện tốt, bọn họ còn có chuyện gì sao?

"Ta. . . Về sau. Sợ rằng cũng không thể trở về Kỳ Nguyệt rồi… Ta muốn đi thăm Thiển Tâm lần cuối cùng." Diêu Viễn Sam hơi ngượng ngùng nói.

"Tốt! Diêu Viễn Sam! Ngươi còn nghĩ tới ả hồ ly tinh đó!" Thượng Quan Phiên vừa nghe đến lời nói của Diêu Viễn Sam, liền gấp đến độ nhảy lên, tức giận chất vẫn.

"Không phải. Ta chỉ là muốn nhìn một chút. Nàng sống có tốt hay không." Diêu Viễn Sam tự biết đuối lý, ấp úng giải thích.

Diêu Viễn Sam là một Lăng Đầu Thanh(*), một khi đã nhận định chuyện gì thì rất khó thay đổi. Hắn nhận định Thượng Quan Phiên là thê tử của hắn, cho nên dù không thích Thượng Quan Phiên, hắn vẫn động thân tương hộ, mà hắn tại đã nhận định Thẩm Thiển Tâm là người hắn yêu, sao hắn có thể dễ dàng quên đi.

Thẩm Thiển Mạch lộ ra một nụ cười không rõ ý vị, trong mắt thoáng qua chút thương hại, cười nói, "Không bằng không thấy."

"Tại sao? Có phải hiện tại Thiển Tâm sống không tốt hay không?" Diêu Viễn Sam nghe Thẩm Thiển Mạch nói, lo lắng hỏi, gấp đến độ Thượng Quan Phiên đứng một bên dậm chân.

"Thôi, coi như thay ngươi giải tâm kết, để ngươi xem một chút, trong cảm nhận của ngươi Thẩm Thiển Tâm hiền lương thục đức đến tột cùng là hình dáng gì!" Thẩm Thiển Mạch khẽ do dự một chút, vẫn đáp ứng, sau đó nhíu mày nhìn về phía Thượng Quan Phiên, "Ngươi thì sao?"

"Ta muốn đi xem ca ca một chút." Thượng Quan Phiên đảo con ngươi, khẽ cắn môi nói.

Hiện tại Diêu Sơn phản bội Thượng Quan Triệt, Thượng Quan Triệt có thể nói là tứ cố vô thân, nàng muốn đi khuyên Thượng Quan Triệt cùng rời đi, mặc dù như vậy sẽ không có vinh hoa phú quý, nhưng ít nhất có thể giữ được tánh mạng.

"Thượng Quan Triệt?!" Khóe miệng Thẩm Thiển Mạch nâng lên một nụ cười lạnh, "Nếu như ngươi muốn khuyên hắn cùng rời đi, vậy thì không cần!"

"Tại sao?" Thượng Quan Phiên nhíu mày, chưa từ bỏ ý định hỏi.

"Bởi vì hắn sẽ không đi." Trong mắt Thẩm Thiển Mạch thoáng qua một tia chắc chắn, mỉm cười nói.

Từng là phu thê một kiếp, nàng hiểu Thượng Quan Triệt rất rõ, tính tình Thượng Quan Triệt, tình nguyện chết dưới chân ngai vàng, cũng không nguyện ý trải qua cuộc sống của người bình thường. Huống chi, coi như Thượng Quan Triệt muốn đi, nàng cũng sẽ không cho hắn cơ hội sống sót rời đi!

"Mặc kệ như thế nào, ta đều muốn đi xem." Vẻ mặt Thượng Quan Phiên chân thành tha thiết hi vọng, cắn răng nói, "Coi như ta van ngươi."

"Phiền toái Cảnh Diễn mang Diêu Viễn Sam đi xem vị kia cùng nhị tỷ của ta một chút." Thẩm Thiển Mạch bất đắc dĩ lắc đầu, được rồi được rồi, khó có dịp nàng làm ngưởi tốt một lần.

"Nhờ ta làm việc cũng phải gọi một tiếng dễ nghe chứ?" Tư Đồ Cảnh Diễn tươi cười tà mị, nếu là người khác dám ra lệnh cho hắn như vậy, chỉ sợ sớm đã khó giữ được mạng, nhưng nếu là Mạch Nhi nhà hắn nói, hắn ngược lại rất vui lòng.

"Chẳng lẽ ‘Cảnh Diễn’ không dễ nghe sao? Xem ra Thiên Mạc Hoàng đế đối với tên của mình không hài lòng?" Thẩm Thiển Mạch nhíu mày, khóe miệng mang theo nụ cười vui vẻ, trong mắt thoáng qua một tia giảo hoạt.

"Mạch Nhi làm chuyện xấu." Tư Đồ Cảnh Diễn nhẹ nhàng sờ sờ chóp mũi Thẩm Thiển Mạch, nếu nàng còn không nguyện ý gọi, hắn cũng sẽ không ép nàng, chỉ cần nàng vui vẻ là được rồi.

"Vậy chúng ta đi." Nhìn Diêu Viễn Sam một chút, Tư Đồ Cảnh Diễn thu hồi nụ cười trên mặt, lạnh lùng nói.

"Tướng công, phải cẩn thận đấy." Thẩm Thiển Mạch knở nụ cười, nhìn bóng lưng Tư Đồ Cảnh Diễn, cười nói.

"Nương tử yên tâm!" Tư Đồ Cảnh Diễn nghe được thấy lời Thẩm Thiển Mạch, khóe miệng nở nụ cười thật lòng, con ngươi đen nhánh cũng biến thành ấm áp, ngoái đầu nhìn Thẩm Thiển Mạch, mang theo tình ý dạt dào.

Khóe miệng Thẩm Thiển Mạch cũng không tự giác nâng lên, con ngươi vốn băng lãnh như mực, giờ phút này lại nhàn nhạt chân tình.

Thượng Quan Phiên đứng một bên nhìn Thẩm Thiển Mạch. Vốn nhìn nàng, chỉ cảm thấy giống như tiên tử giáng trần, mỹ lệ mà khó đến gần, nhưng khi nhìn dáng vẻ nàng hướng về phía Tư Đồ Cảnh Diễn mỉm cười, nàng mới phát giác, thì ra Thẩm Thiển Mạch cũng là nữ tử có tình có yêu, nụ cười này, sao mà mê người đến vậy.

Thẩm Thiển Mạch mang theo Thượng Quan Phiên đến phủ đệ Thượng Quan Triệt, ý bảo Thượng Quan Phiên không nên lên tiếng, nấp sau một hòn giả sơn.

Ánh mặt trời mùa đông tà tà chiếu xuống trong đình viện trống rỗng. Mấy thân cổ thụ trong đình viện hôm nay cùng đã rơi sạch lá cây, có vẻ hết sức tiêu điều.

Thượng Quan Triệt một mình ngồi trên ghế đá trong đình viện. Trên bàn bày đầy bầu rượu lớn nhỏ, có dựng thẳng, có ngã ngang, có uống hết, có uống một nửa.

Thẩm Thiển Mạch hờ hững nhìn một màn trước mắt này, người cách đó không xa, như cũ là một thân bạch y xuất trần, như cũ là ngũ quan trơn bóng như ngọc, chỉ là khí độ ôn nhã xuất trần cũng đã không còn.

Đôi mắt vốn hàm chứa nụ cười dịu dàng, giờ phút này tràn ngập hương rượu, còn mang theo thất vọng rất sâu. Nụ cười vốn thanh nhã, giờ phút này dính chút rượu vẩy ra, mang theo khổ sở cùng bất đắc dĩ.

"Tại sao?! Tại sao phải như vậy?!" Thượng Quan Triệt giơ bầu rượu lên rót hết vào miệng, cả người cũng đắm chìm trong đê mê chán chường, thậm chí khóe miệng đã mọc ra chút râu xanh, cả người cực kỳ tiều tụy.

Thượng Quan Phiên nhìn đến ca ca mình như vậy, trong mắt thoáng qua vẻ không kiên nhẫn, muốn xông ra, Thẩm Thiển Mạch ngăn trở Thượng Quan Phiên, thanh âm lạnh nhạt nói, "Ngươi trước tiên ở nơi này ."

Mặc dù trong lòng Thượng Quan Phiên có nghi ngờ cùng không cam lòng, nhưng thứ nhất Thẩm Thiển Mạch là người cứu tính mạng nàng, thứ hai trước khi đi đến phủ đệ Thượng Quan Triệt nàng đã đồng ý với Thẩm Thiển Mạch, tất cả nghe theo nàng, vì vậy cũng chỉ có thể bĩu môi núp ở sau núi giả.

Thẩm Thiển Mạch nhìn Thượng Quan Triệt còn đang không ngừng uống rượu, trong con ngươi đen nhánh không có nửa phần cảm xúc. Chỉ hờ hững nhìn.

"Đi tìm chết! Thượng Quan Cẩn! Ngươi chết đi cho ta!" Thượng Quan Triệt một người uống, tựa hồ đã uống say, cầm một bầu rượu ném xuống đất, trong miệng còn mang theo mùi rượu, mơ hồ nói không rõ.

Khóe miệng Thẩm Thiển Mạch giương lên một nụ cười không rõ ý vị, Thượng Quan Triệt, ngươi cũng có ngày hôm nay sao?! Thượng Quan Triệt hôm nay cùng Thượng Quan Triệt hăng hái kiếp trước quả thật tưởng như hai người.

"Nộ khí Tam hoàng tử thật lớn." Thẩm Thiển Mạch mang theo ý cười nhợt nhạt, từ từ đi tới bên người Thượng Quan Triệt, từ trên cao nhìn xuống Thượng Quan Triệt.

"Ngươi. . . Ngươi. . . ." Thượng Quan Triệt say mắt lờ đờ mờ mịch chỉ chỉ Thẩm Thiển Mạch, lảo đảo đứng lên, lại gần nhìn Thẩm Thiển Mạch một chút, hắc hắc he he nở nụ cười, "Thiển Mạch? Ha ha ha a. Thẩm Thiển Mạch… Ngươi đã hại ta thảm như vậy. Ngươi… Ngươi tới làm gì?"

Thẩm Thiển Mạch nhíu mày, nàng không thích cùng người uống rượu say nói chuyện, đưa tay bỏ một viên thuốc vào trong miệng Thượng Quan Triệt, sau đó hờ hững đứng, cũng không về đáp lời Thượng Quan Triệt.

"Ngươi. Ngươi cho ta ăn thứ gì?!"

Thượng Quan Triệt say lảo đảo muốn bắt lấy tay Thẩm Thiển Mạch, Thẩm Thiển Mạch nhẹ nhàng linh hoạt tránh thoát, Thượng Quan Triệt không đứng vững, té lăn ngã trên trên đất, Thượng Quan Phiên núp sau núi giả không nhịn được thốt lên, Thẩm Thiển Mạch nhìn Thượng Quan Phiên, Thượng Quan Phiên cũng lo lắng trợn mắt nhìn Thẩm Thiển Mạch, thiếu chút nữa lao ra.

(*) Lăng Đầu Thanh [愣头青] :

Lăng Đầu Thanh, là một từ chúng ta thường dùng trong đời sống, nói về người nào đó làm việc không có đầu óc, hoặc không động não, chưa bao giờ phân tích, phán đoán tình hình nội dung, tính chất, đúng sai, phải trái vân vân của sự việc đã hành động mù quáng, hậu quả, bởi vì phương pháp hành động mẫu thuẫn với tình hình phát triển của sự việc, cuối cùng vấn đề nhỏ không đáng để mắt tới thành ra vấn đề lớn hậu quả nghiêm trọng, chuyện tốt biến thành chuyện xấu.

[ Nghe đồn là do ] : Tên đầy đủ của Lăng Đầu Thanh là Bách Hưởng Thiên Túc Trùng, cũng là Thổ Long, là quái vật khó thấy được trong truyền thuyết địa phương, tả nó giống như con rết có nhiều chân, màu xanh biếc, lại to lớn vô cùng, cái đầu to cỡ nắm tay của người trưởng thành. Hễ thấy cái gì là tấn công liền, cho nên người ta gọi nó là Lăng Đầu Thanh, ở nông thôn đồn Lăng Đầu Thanh lớn rất chậm, từ thời thơ ấu đến thời kỳ trưởng thành cần tận mấy trăm năm.

[...]

Có điều nó là vì màu sắc cơ thể cùng với cái tên Lăng Đầu Thanh do tập tính thấy người là cắn lại được sử dụng rộng rãi để chỉ người tính tình nóng nảy, không phân biệt phải trái.

Sau đó Thượng Quan Triệt té lăn trên mặt đất, bất lực không đứng lên rồi, như đứa bé bình thường la ầm lên, "Ngươi muốn độc chết ta sao? Ha ha. Ta từ nhỏ đã biết mình sẽ bị người khác đầu độc mà chết đấy. . . Mẫu hậu nói. Dù ta có làm được Hoàng đế hay không. Ta cũng sẽ bị hạ độc mà chết."

Ánh mắt Thẩm Thiển Mạch hờ hững rốt cuộc cũng có một chút biến hóa, Thượng Quan Triệt, thật ra thì cũng là có nỗi khổ tâm , nhưng có nỗi khổ tâm lại vẫn có thể làm ra những chuyện tàn nhẫn như vậy sao?

Thượng Quan Triệt ngồi dưới đất kêu la đứt quãng gần nửa canh giờ, Thẩm Thiển Mạch cũng rất có kiên nhẫn ngồi trên ghế đá không nói một lời, chỉ lạnh lùng nhìn hắn, nhưng Thượng Quan Phiên lại khác, nàng ta đứng ở phía sau núi đá cơ hồ mất đã kiên nhẫn, mấy lần muốn lao ra, nhưng bị Thẩm Thiển Mạch ra ám hiệu ngăn lại.

"Thiển Mạch? !" Hiệu lực của thuốc rốt cuộc cũng phát huy, Thượng Quan Triệt hơi tỉnh táo một chút, ngước mắt nhìn Thẩm Thiển Mạch, ánh mắt có chút mù mịt.

"Tam hoàng tử rốt cuộc đã tỉnh?" Thẩm Thiển Mạch ngồi trên ghế đá, đôi mắt không có bất kỳ tình cảm, chỉ là bình thản hỏi.

Thượng Quan Triệt say lảo đảo từ dưới đất bò dậy, trừng ra một bộ dạng cao cao tại thượng, lạnh lùng hừ một tiếng, nói, "Ngươi tới phủ ta làm cái gì, chế giễu sao?"

Thẩm Thiển Mạch nở một nụ cười lạnh lùng, nói, "Ta cũng chỉ là được người khác nhờ vả, nói cho ngươi biết một tin tức thôi."

"Tin tức? Tin tức gì?" Thượng Quan Triệt nhướng mày, lúc này, còn có tin tức gì có thể nói cho hắn biết chứ? Còn có ai muốn tới nói cho hắn nghe tin tức gì nữa chứ? Ngay cả Diêu Nhược Thấm cũng không biết đã chạy đi đâu nữa!

"Đại tướng quân làm phản, muốn lật đỗ Thượng Quan Cẩn!" Nụ cười của Thẩm Thiển Mạch nhàn nhạt, bình tĩnh mà lãnh mạc nói ra tin này, chuyện này cơ hồ đánh sụp nụ cười của Thượng Quan Triệt.

Quả nhiên, Thượng Quan Triệt không thể tin lui về phía sau mấy bước, đối mắt mang theo kinh ngạc, nhìn về phía Thẩm Thiển Mạch, sau khi thấy nụ cười bình thản trên mặt Thẩm Thiển Mạch, hắn điên cuồng mà nở nụ cười, "Ha ha ha ha. . . Ta sớm nên nghĩ tới. Trong phủ thủ vệ sâm nghiêm như thế, Diêu Nhược Thấm làm sao có thể vô duyên vô cớ biến mất chứ? Là ngươi mang nàng ta đi có đúng hay không? Là ngươi nói nàng ta xui khiến Diêu Sơn phản bội ta, có đúng hay không?"

Đối mặt với sự điên cuồng của Thượng Quan Triệt, nụ cười trên mặt Thẩm Thiển Mạch vẫn không màng danh lợi như cũ, lạnh nhạt nói, "Đúng là ta đã mang nàng ta đi. Nhưng ta không hề xui khiến nàng ta, tất cả đều là ý nguyện của chính nàng ta."

"Tiện nhân! Đều là tiện nhân!" Thượng Quan Triệt dữ tợn mắng, không còn nửa phần bộ dạng công tử văn nhã nào nữa, tràn đầy tức giận nhìn Thẩm Thiển Mạch, điên cuồng quát, "Ngươi hiện tại hài lòng rồi chứ? Ta đã hai bàn tay trắng rồi! Cái gì cũng không có!"

Ánh mắt sắc bén của Thẩm Thiển Mạch cũng không thay đổi, từ từ từ trên ghế đá đứng lên, toàn thân là một bộ áo trắng, toát lên một phong thái Thanh Nhã xuất trần, "Không phải, ngươi còn có người thân."

"Người thân? !" Thượng Quan Triệt cười đến càng thêm châm chọc, "Ta còn có người thân nào nữa chứ? Thượng Quan Cẩn? ! Cái người cả ngày lẫn đêm đều rắp tâm muốn giết ta, cũng coi là người thân sao? ! Thượng Quan Phiên? ! Một người muội muội cả ngày chỉ biết gây phiền toái cho ta, có thể có tác dụng gì? !"

Nghe được lời nói của Thượng Quan Triệt, Thượng Quan Phiên núp ở phía sau núi đá trên mặt thoáng qua bảy phần thất vọng ba phần tức giận.

"Mặc dù Thượng Quan Phiên không thể giúp được gì cho ngươi, nhưng ít nhất nàng luôn một lòng xem ngươi là ca ca, liều chết cũng muốn nói cho ngươi biết, chuyện Diêu Sơn phản bội." Thẩm Thiển Mạch bình tĩnh nói.

"Ha ha" Thượng Quan Triệt cười đến bất đắc dĩ, mang theo vài phần châm chọc nhìn về phía Thẩm Thiển Mạch, "Ngươi không cảm thấy rất buồn cười sao? Liều chết nói cho ta biết tin tức này thì có thể như thế nào? Có thể thay đổi được gì?"

Thẩm Thiển Mạch trầm mặc không nói, Thượng Quan Phiên cũng đã nhịn không được nữa từ sau núi đá vọt ra, "Tam Hoàng Huynh, huynh theo muội cùng nhau chạy trốn đi!"

"Phiên Phiên?" Thượng Quan Triệt nhìn thấy Thượng Quan Phiên sửng sờ một lúc, tiếp theo chỉ có thể bất đắc dĩ cười nói, "Không, ta sẽ không đi! Ta chính là có chết, cũng muốn chết ở Kinh Thành!"

"Tại sao huynh phải làm khổ bản thân như thế chứ?" Thượng Quan Phiên chưa từ bỏ ý định khuyên nhủ.

Trong mắt Thượng Quan Triệt thoáng qua một tia cố chấp, nói, "Ta không tin! Chẳng lẽ không còn biện pháp nào khác sao? Nhất định sẽ có biện pháp, nhất định sẽ có."

Thẩm Thiển Mạch nhìn Thượng Quan Triệt đã lâm vào trạng thái nửa điên điên nữa tỉnh, trong mắt thoáng qua một chút thương hại, nhưng vẫn giữ một bộ dạng hờ hững mà đứng đó.

Đôi mắt sắc bén của Thượng Quan Triệt đột nhiên lắng đọng xuống, nhìn Thượng Quan Phiên một hồi, rồi lại nhìn sang Thẩm Thiển Mạch, lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai chế trụ cổ của Thượng Quan Phiên.

Thẩm Thiển Mạch kinh ngạc nhìn biến cố đột ngột vừa xảy ra, chân mày khẽ nhăn lại.

Công phu của Thượng Quan Triệt vốn cũng không yếu, cộng thêm Thẩm Thiển Mạch căn bản không nghĩ đến Thượng Quan Triệt sẽ có hành động như vậy, vì vậy căn bản không có phòng bị.

"Tam hoàng tử đây là ý gì?" Thẩm Thiển Mạch nhíu mày, nhìn người mà Thượng Quan Triệt đang bóp cổ, Thượng Quan Phiên mặt thống khổ và không thể tin.

Tay Thượng Quan Triệt ở trên cổ Thượng Quan Phiên không có chút nào giãn ra, phòng bị nhìn Thẩm Thiển Mạch, "Nếu ngươi đã mang được Phiên Phiên tới đây, chắc hẳn đối với Phiên Phiên cũng có chút giao tình."

"Ngươi sai rồi, ta cùng nàng ta một chút giao tình cũng không có." Đôi mắt Thẩm Thiển Mạch sắc nhọn băng hàn, không có chút tình cảm nào, lạnh lùng nhìn Thượng Quan Triệt, hắn thậm chí ngay cả Thượng Quan Phiên cũng muốn lợi dụng? Thật tội cho Thượng Quan Phiên còn một lòng vì hắn!

Thượng Quan Triệt thấy ánh mắt lạnh lẽo của Thẩm Thiển Mạch, đầu tiên là một hồi thất vọng, nhưng thời điểm nhìn thấy ánh mắt đồng tình của Thẩm Thiển Mạch khi nhìn Thượng Quan Phiên, hắn nâng lên nhất mạt nụ cười tàn nhẫn, nói, "Ngươi không cần gạt ta! Ta hiểu rất rõ ngươi và Phiên Phiên nhất định có giao tình! Bây giờ ngươi phải đi giết Thượng Quan Cẩn cho ta! Nếu không ta liền giết Phiên Phiên!"

Tay Thượng Quan Triệt đang siết ở cổ Thượng Quan Phiên lại càng chặt thêm mấy phần, sắc mặt của Thượng Quan Phiên đã biến đỏ, cả người cũng có chút khó thở, nàng đưa tay kéo tay Thượng Quan Triệt, nhưng tay Thượng Quan Triệt lại giống như một cái gộng kìm bằng sắt giữ chặt Thượng Quan Phiên.

"Cứ như vậy ngươi sẽ bóp chết nàng ta!" Thẩm Thiển Mạch nhìn thấy bộ dạng Thượng Quan Phiên, không khỏi cả giận nói. Quả thật nàng và Thượng Quan Phiên cũng không có giao tình gì, nhưng nếu phải trơ mắt nhìn Thượng Quan Phiên chết ở trước mặt nàng, quả thật nàng cũng không làm được, nhưng mà, nàng ghét nhất chính là bị uy hiếp!

Đôi mắt Thẩm Thiển Mạch dần dần chuyển sang âm lãnh, ánh mắt trở nên sắc sâu, nụ cười nơi khóe miệng càng tăng lên, cả người tản mát ra một cỗ sát khí, Thẩm Thiển Mạch tức giận, là thật sự tức giận.

Thượng Quan Triệt nghe vậy, tay siết ở cổ Thượng Quan Phiên hơi thả lõng ra một chút, lộ ra một nụ cười hả hê, "Quả nhiên ngươi cùng Phiên Phiên có giao tình, lập tức theo lời ta nói đi làm, nếu không ta liền giết nàng ta!"

"Ca ca, tại sao ngươi có thể làm như vậy?" Thượng Quan Phiên ho khan vài tiếng, dùng âm thanh khàn khàn quát, trong giọng nói là sự thất vọng vô cùng cùng không thể tin được.

Trong mắt Thượng Quan Triệt thoáng qua vẻ bất nhẫn, nhưng tiếp đó liền bị sự điên cuồng thay thế, "Phiên Phiên, ca ca cũng không muốn như vậy, nhưng ta không thể buông tha, ta nhất định phải làm Hoàng đế, nhất định phải làm!"

"Thượng Quan Phiên một lòng vì ngươi...ngươi cũng có thể hạ độc thủ? !" Thẩm Thiển Mạch giọng nói lạnh lẽo, ánh mắt nhìn Thượng Quan Triệt gần như nhìn thấu được hắn.

Thượng Quan Triệt không chút sợ hãi chống lại ánh mắt Thẩm Thiển Mạch, khóe miệng mang theo cười lạnh điên cuồng, "Hừ! Tại sao ta lại xuống tay không được? Vì ngôi vị hoàng đế, không có gì là ta không làm!"

Thẩm Thiển Mạch nâng lên nụ cười khát máu, Đúng vậy a, quả thực không có gì là hắn không dám làm, vì cũng cố ngôi vị hoàng đế, hắn có thể trơ mắt nhìn đứa bé của mình bị hại chết, vì thượng vị hắn có thể tự tay giết chết thê tử của mình, còn có chuyện gì mà loại cầm thú như hắn làm không được nữa đây? !

"Hừ! Nhưng ngươi có biết, ta ghét nhất là chuyện gì không? !" Trên mặt Thẩm Thiển Mạch hiện lên nụ cười lạnh lẽo, nhìn Thượng Quan Triệt nói, "Ta hận nhất người khác uy hiếp ta!"

Thượng Quan Triệt thấy Thẩm Thiển Mạch trong mắt lạnh lẽo, có chút hoảng hốt siết chặc cổ của Thượng Quan Phiên, cười lạnh nói, "Vậy thì thế nào? !"

"Cho nên, ta sẽ không bị người uy hiếp." Nụ cười trên khóe miệng Thẩm Thiển Mạch càng thêm lạnh lẽo, ra tay nhanh như chớp, một chưởng đánh úp về phía tay Thượng Quan Triệt, Thượng Quan Triệt không kịp tránh né, chỉ có thể đem Thượng Quan Phiên đẩy về hướng chưởng phong của Thẩm Thiển Mạch, Thượng Quan Phiên trong mắt lộ ra mấy phần tuyệt vọng, nhắm mắt lại, chuẩn bị đón nhận chưởng phong của Thẩm Thiển Mạch.

Là nàng quá ngu, lại còn muốn tới cứu một người ca ca như vậy!

Thẩm Thiển Mạch cũng chỉ nhẹ nhàng cười một tiếng, chưởng phong thuận thế đem Thượng Quan Phiên bảo hộ ở bên người, nàng đã sớm đoán chắc Thượng Quan Triệt sẽ đem Thượng Quan Phiên đẩy ra đỡ một chưởng này, cho nên một chưởng này vốn chỉ là giả vờ, nàng căn bản là không dùng một chút nội lực nào, muốn thu chưởng dĩ nhiên là vô cùng dễ dàng.

"Ngươi đùa bỡn ta? !" Thượng Quan Triệt thấy nụ cười trên khóe miệng Thẩm Thiển Mạch, không khỏi tức giận.

Thẩm Thiển Mạch ngước mắt nhìn Thượng Quan Triệt, trong mắt chỉ có lạnh lùng, nàng nâng lên nụ cười lạnh lẽo nói, "Không phải là ta đùa bỡn ngươi! Là ngươi tự mình quá ích kỷ, thời khắc đối mặt nguy hiểm đã theo bản năng đem Thượng Quan Phiên đẩy ra."

"Thượng Quan Triệt, huynh làm muội quá là thất vọng!" Mặt Thượng Quan Phiên tràn đầy thất vọng nhìn Thượng Quan Triệt.

Thượng Quan Triệt lạnh lùng hừ một tiếng, không giải thích gì.

"Hôm nay, Tam hoàng tử còn có gì muốn nói không?" Thẩm Thiển Mạch xem Thượng Quan Triệt không nói lời nào, lông mày nhướng lên, lên tiếng châm chọc nói.

"Ta còn có cái gì để nói chứ? !" Thượng Quan Triệt khóe miệng nâng lên nụ cười lạnh lùng, "Nếu không chiếm được ngôi vị hoàng đế, ta cũng không còn lời nào để nói! Nhưng người phản bội ta, cũng sẽ không có kết quả tốt!"

"Oh?" Thẩm Thiển Mạch nhíu mày, nhìn nụ cười lạnh lẽo của Thượng Quan Triệt.

Thượng Quan Triệt lấy ra cây sáo bằng ngọc bên hông, nhẹ nhàng thổi tấu, khóe miệng mang theo nụ cười khát máu.

Thẩm Thiển Mạch bén nhạy nghe ra đây là âm nhạc khởi động cổ độc, chẳng lẽ Thượng Quan Triệt ở trên thân ai hạ cổ độc? Nhưng hạ độc độc phải có thân thể tiếp xúc, sẽ là ai chứ?

Thẩm Thiển Mạch nhìn Thượng Quan Phiên một chút, thấy Quan Phiên hoàn hảo vô thương, mới chậm rãi yên lòng, nhưng chưa đợi nàng phục hồi tinh thần lại, cũng đã trúng một chưởng của Thượng Quan Triệt.

Một ngụm máu tươi phun ra, Thẩm Thiển Mạch phản ứng không kịp nữa, Thượng Quan Phiên lại lần nữa rơi vào trong tay Thượng Quan Triệt.

"Thượng Quan Triệt, ngươi thật hèn hạ!" Thẩm Thiển Mạch lấy tay nhẹ nhàng lau đi máu tươi tại khóe miệng, mục đích của Thượng Quan Triệt chủ yếu là bắt được Thượng Quan Phiên, cho nên một chưởng kia chỉ dùng ba thành công lực, nội thương của Thẩm Thiển Mạch cũng không tính là rất nặng.

"Quá khen!" Thượng Quan Triệt nâng lên nụ cười nhất mạt chẳng hề để ý.

"Thượng Quan Triệt, ngươi là đồ cặn bã!" Thượng Quan Phiên bị Thượng Quan Triệt bắt được nhìn thấy Thẩm Thiển Mạch bị thương, không khỏi tức giận quát.

Thượng Quan Triệt trên mặt thoáng qua một tia không vui, hung hăng siết cổ Thượng Quan Phiên, lạnh lùng nói, "Thượng Quan Phiên, cái mạng nhỏ của ngươi vẫn còn ở trên tay ta !"

"Hừ! Ta tình nguyện chết cũng không để cho ngươi đạt được ý nguyện!" Tình cảm của Thượng Quan Phiên đối với Thượng Quan Triệt đã từ thất vọng biến thành phẫn hận, tức giận nói.

Thẩm Thiển Mạch thưởng thức nhìn một chút Thượng Quan Phiên, nàng ngược lại càng ngày càng thưởng thức Thượng Quan Phiên rồi. Chỉ là, hiện tại Thượng Quan Phiên lại bị Thượng Quan Triệt giữ chặt, chỉ sợ không dễ dàng để lại đem nàng từ trên tay Thượng Quan Triệt cứu về rồi.

"Như thế nào? ! Có giúp ta đi giết Thượng Quan Cẩn hay không!" Thượng Quan Triệt thắt chặt cổ của Thượng Quan Phiên, được ăn cả ngã về không nói.

"Ngươi biết rõ coi như giết Thượng Quan Cẩn, ngươi cũng ngồi không được ngôi vị hoàng đế, nếu dân chúng biết Thượng Quan Cẩn là do ngươi giết chết, tuyệt đối sẽ không đồng ý để ngươi ngồi lên ngôi vị hoàng đế." Thẩm Thiển Mạch lạnh lùng nhìn Thượng Quan Triệt nói.

"Ta mặc kệ!" Thượng Quan Triệt bây giờ đã hoàn toàn mất đi lý trí, chỉ biết hung ác nói.

Đột nhiên, sau lưng Thượng Quan Triệt đánh tới một chưởng lực, cả người Thượng Quan Triệt bị đánh bay ra ngoài, Thượng Quan Phiên cũng bị buông ra.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Avatar
Van Nguyen08:07 08/07/2015
That su co vao diendanlequydon doc nhung mau chu nho qua, doc moi ca mat, thong cam
Avatar
Willispoub05:07 05/07/2015
acheter cialis prix cialis cialis achat cialis pas cher comprar cialis precio cialis cialis costo cialis cialis precio cialis

BÌNH LUẬN FACEBOOK