Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Cuối cùng kì thi cũng kết thúc. Tô Ninh thở dài một hơi, theo các thí sinh đi ra phòng thi, chưa xuống lầu đã bị giảng viên phụ đạo gọi lại. Giảng viên cho cô biết, ngày mai cần cô đến trường phụ giúp chấm bài thi.

……

“Ninh Ninh, năm sau có một cơ hội thực tập, em có muốn đăng kí hay không?” Giảng viên vừa chấm bài vừa hỏi Tô Ninh.

Tô Ninh dừng bút trong tay, ngẩng đầu, có chút nghi hoặc hỏi:”Em mới năm ba, như thế nào có thể đi thực tập?”

Giảng viên cũng dừng viết, hắn chăm chú nhìn Tô Ninh nói:” Đến trường là vì có thể học thêm nhiều tri thức, vì để có nền móng cho tương lai. Thực tập lần này chỉ tuyển chọn hai người, trường học bên này giữ lại thành tích, chỉ cần đến lúc đó tham gia cuộc thi thì có thể thuận lợi tốt nghiệp, công tác học tập đều không chậm trễ, em không biết đây là cơ hội rất tốt sao?”

Tô Ninh suy nghĩ một chút, nghiêm túc hỏi:”Là đơn vị nào ạ?”

“Đài truyền hình a.” Giảng viên nhíu mày nói.

“Đài truyền hình? Nhưng mà, bọn họ vì cái gì không chọn người ở khoa phát thanh truyền hình?” Tô Ninh không thể tưởng tượng hỏi.

“Là muốn nhận người ở khoa đó , chỉ là thầy cảm thấy em cũng không kém so với những người kia, bằng không trường học tổ chức hoạt động cũng không thể tuyển em cùng Kim Hâm, cho hai người hợp tác . Em có năng lực như thế, thầy giúp em báo danh, tự em tranh thủ đi phỏng vấn.”

Tô Ninh im lặng, với tình hình nhà cô mà nói, học xong đại học sẽ không lựa chọn học lên cao nữa, nếu thầy thật sự có thể đề cử cô tiến vào đài truyền hình, mặc dù là làm từ thực tập sinh nâng lên cũng tốt, huống chi cô thật sự rất yêu thích làm phát thanh viên tin tức.

Tô Ninh càng nghĩ càng cảm thấy đây là một cơ hội rất tốt, cô ngẩng đầu nhìn giảng viên nói:”Khi nào thì phỏng vấn a? Em muốn đi thử qua.”

“Chờ thầy thông báo, hẳn là qua năm.”

“Dạ, tạ ơn sư phụ.” Tô Ninh dùng sức gật đầu, vạn phần cảm kích nói.

Giảng viên cười cười nhìn Tô Ninh không nói gì thêm, hắn rất quý mến cô sinh viên Tô Ninh này, điều kiện gia đình không tốt, nhưng không có một điểm tự ti, cố gắng học tập thật tốt, tự nhiên có cơ hội gì tốt trước tiên đều nghĩ đến cô.

……

Tiếp theo là đến kì nghỉ đông, Tô Ninh đơn giản thu thập hành lý, gần như là người cuối cùng rời đi trường học. Kì nghỉ này Tô Ninh cũng không tính đi làm thêm, vì cô đã có mấy ngàn tệ tiền học bổng, sắp đến lễ mừng năm mới, hơn nữa phòng ở cũng sắp bị giải toả. Mấy ngày nay, cô phải giúp trong nhà đặt mua hàng tết, còn muốn dành thời gian ở bên cạnh hai người thân yêu nhất, nếu năm sau giảng viên thật sự giúp cô có cơ hội phỏng vấn, có thể trúng tuyển vào đài truyền hình, công tác rồi học tập, thời gian cô về nhà sẽ càng ít đi.

Sáng nay, Ninh Ninh đang ngồi xem TV trên salon, Tô ba ba hấp tấp mở cửa đi vào. Tô Ninh nhìn đồng hồ” chưa tới giữa trưa, ba ba không coi tiệm sửa xe hay sao mà quay về đây.”

“Bà nội đâu?” Tô Khải Hồng vừa vào nhà đã hỏi.

“Bà đi rồi, hình như qua nhà anh Tiểu Đào nói chuyện phiếm”.

“Ninh Ninh, ba ba nói cho ngươi biết một tin tức tốt.” Tô Khải Hồng cởi áo khoác, mặt mũi tràn đầy vui vẻ , giống như mới trúng số mà kích động không thôi.

“Sự tình gì làm cho ba ba cao hứng như vậy?”

“Ta vừa nghe Hách thúc của ngươi nói, khu nhà chúng ta năm sau sẽ bị giải toả, họ đền bù cho chúng ta tổn thất, đơn giá tính theo mét vuông thấp hơn giá thị trường 0,2%”. Tô Khải Hồng uống một hớp nước, có chút kích động nói.

“Như thế nào đột nhiên lại cho đền bù tổn thất rồi? mà chúng ta còn không có hộ khẩu” Tô Ninh trong lòng tính toán, tuy giá bị thấp 0,2% , nhưng nhà cô cũng ở khu vực trung tâm chợ, số tiền đền bù thật sự cũng không nhỏ, nếu cầm số tiền đó mua lại phòng ốc, quả thật không có vấn đề gì.

“Họ nói trên tỉnh trực tiếp hạ văn kiện, cụ thể ta cũng không rõ lắm, bây giờ ta muốn đi gặp đơn vị lãnh đạo một chuyến” Tô Khải Hồng nói rồi xoay người đi vào phòng.

Lát sau, hắn đã thay một bộ quần áo sạch sẽ đi ra, hắn nhìn Tô Ninh đang dựa ở ghế salon, hỏi :” Ngươi muốn cùng đi không?”

“Thôi đi, bên ngoài trời rất lạnh , ngươi cứ ở trong nhà đi “. Không đợi Tô Ninh trả lời, hắn lại nói, dứt lời liền hấp tấp đi ra ngoài.

……

Lúc ăn cơm trưa, Tô ba ba trở lại, hắn nói cho Tô Ninh, chuyện trợ cấp là thật sự, hơn nữa đơn vị lãnh đạo nói là phía trên trực tiếp gọi điện xuống, yêu cầu bọn họ làm như vậy. Hình như có vị lãnh đạo nào từng vô tình tới khu cư xá này, nghe nói đều là công nhân không có phòng để ở, nhất thời nổi lên lòng trắc ẩn.

Tô Ninh nghe ba ba nói xong, trong lòng suy nghĩ ,”lãnh đạo nào đã tới khu cư xá này? Ngoại trừ thị trưởng của nàng thì còn ai vào đây?” Nghĩ vậy, Tô Ninh có chút khó hiểu, cô hoàn toàn không cùng thị trưởng nhắc tới chuyện này, hơn nữa sau khi thị trưởng tới nhà cô cũng chỉ đơn giản hỏi vài câu. Sẽ có thể là nàng sao? Tô Ninh nói không nên lời cảm giác trong lòng mình lúc này. Có chút nghi hoặc, lại vừa cảm thấy ấm áp…

Ở xã hội hiện nay, không ai dễ dàng thoả mãn hơn tầng lớp công nhân làm công ăn lương, chỉ cần chính phủ có thể làm chút ít hiện thực, làm cho cuộc sống dân chúng cải thiện, những người bị xã hội coi là tầng lớp dưới chót này, đã thật sự mang ơn.

Chuyện “phòng ốc trợ cấp” này lan truyền khắp khu cư xá, không khí trong tiểu khu rõ ràng trở nên đổi khác, mọi người tụm năm tụm ba bàn tán, mấy bác gái không ngừng tám chuyện phòng ở, trên mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc. Thậm chí trên cột thông báo không biết ai đã kéo lên tấm bảng gỗ đề chữ cảm tạ chính phủ. Mỗi lần Tô Ninh đi qua, đều chăm chú xem vài lần, cô luôn nghĩ “nếu quả thật chính là công lao của thị trưởng đại nhân nhà nàng, thị trưởng nhất định sẽ không nghĩ tới chỉ một hành động nhỏ kia thôi đã làm cho người nhà cô cùng hàng xóm láng giềng thay đổi lớn như thế nào…”

……

Một tuần nghỉ lễ nhanh trôi qua, Tô Ninh không có gặp lại thị trưởng. Có điều mỗi ngày vẫn nhận được điện thoại như trước, Tô Ninh không hỏi về chuyện phòng ở, cô cũng không quan tâm việc này có phải thị trưởng làm hay không, nàng không nói với mình, có lẽ có lý do của nàng, hơn nữa cô cũng không biết phải hỏi như thế nào cho tốt.

Tối hôm đó, sau khi ăn cơm tối, Tô Ninh về phòng mình viết nhật ký, từ lúc nghỉ đông đến giờ, cuộc sống của cô vô cùng thanh nhàn, chỉ là nhiều ngày không thấy thị trưởng làm cho cô rất nhớ. Tô Ninh bay bay ngòi bút trên trang nhật ký, tràn ngập tương tư. Vừa lúc điện thoại di động vang lên, Tô Ninh mỉm cười, cầm lên xem tin nhắn.

“Sáng mai 8 giờ, tôi ở trạm xe bus chờ em.”

Chỉ mấy chữ vô cùng đơn giản mà làm Tô Ninh một hồi vui vẻ, cô cầm điện thoại đọc đi đọc lại mấy lần. Nghĩ thầm, thị trưởng rốt cuộc cũng đã hẹn cô.

Đêm nay, Tô Ninh đi ngủ sớm, cô chỉnh đồng hồ báo thức 6 giờ, tính dậy sớm một chút chọn trang phục cho thật tốt.

Một đêm không nói chuyện, sáng sớm thứ hai đến rất nhanh, có lẽ do tâm tình tốt, Tô Ninh cảm giác ánh nắng chiếu vào cửa sổ hôm nay đặc biệt ấm áp.

Bởi vì dậy sớm, Tô Ninh cùng bà nội đi chợ sáng gần nhà mua chút ít đồ ăn sáng trở về. Ăn xong cô chào mọi người, liền ra ngoài, lúc đến trạm xe , đồng hồ mới chỉ 7 giờ 30.

Thành phố Giang Vịnh đã vào mùa đông, trên đầu mặc dù có mặt trời thật to, nhưng nhiệt độ như cũ vẫn rất thấp. Tô Ninh không ngừng đi qua đi lại ở trạm xe bus, cô thỉnh thoảng nhìn quanh xa xa, hi vọng thời gian có thể qua nhanh một chút.

Còn 10 phút nữa là 8 giờ thì điện thoại cô vang lên, cô vẫn nắm chặt trong tay nãy giờ, nhìn cũng không nhìn, cô liền nghe điện thoại.

Điện thoại chuyển được, không đợi Tô Ninh nói chuyện, giọng thị trưởng đại nhân thật có lỗi truyền tới:”Ninh Ninh, thật sự là ngoài ý muốn, tạm thời có chút việc, tôi hiện tại không thể đi đón em.”

Tô Ninh nhíu mày, đáy lòng thất lạc một hồi, lập tức trả lời :” Không có gì, công tác của chị quan trọng hơn.”

“Ừ, tôi tận lực tranh thủ thời gian, khi nào xong sẽ gọi điện thoại liền cho em, hi vọng giữa trưa có thể cùng nhau ăn cơm.”

“Tốt.”

” chung quanh em như thế nào ồn như vậy, đã xuống lầu sao?”

Tô Ninh nhìn nhìn xe bus vừa đến trước mặt, vừa đi về hướng nhà mình vừa nói:”Mới vừa đi tới trạm xe, không sao, em đi trở về rồi.”

“Vậy được rồi, muộn một chút tôi điện thoại cho em.”

Cúp điện thoại, Tô Ninh đưa di động bỏ vào trong túi áo, hụt hẫng cúi đầu từng bước chậm rãi đi. Tuy cô rất hiểu cho thị trưởng đại nhân, công tác của nàng là xếp hạng nhất, nhưng trong nội tâm cô vẫn cảm thấy rất không vui vẻ, chính mình đã cao hứng hụt cả đêm , Tô Ninh bĩu môi nghĩ……

“Ninh Ninh……”

Lúc Tô Ninh đang đi, đột nhiên nghe sau lưng có người kêu tên mình, không cần nhìn cũng biết là Dịch Dương. Tô Ninh xoay người, quả nhiên Dịch Dương cùng Na Na đang cách cô không xa, phía sau các nàng còn có Tiêu Trạch Vũ, Kim Hâm cùng vài nam sinh khác.

“Các ngươi như thế nào lại ở đây?” Tô Ninh dừng bước , nhìn bọn họ đi tới hiếu kì hỏi.

“Tới tìm ngươi a, sáng sớm ngươi đi đâu vậy?” Mấy người đi đến gần, Tôn Hồng Na mở miệng hỏi.

“A, vốn định đi mua vài thứ, thời tiết quá lạnh , lại không muốn đi .”lúc Tô Ninh nói chuyện còn cúi đầu xuống, cô lấy tay kéo lại áo khoác.

“Các ngươi tới tìm ta, sao trước đó cũng không gọi điện thoại cho ta?”

“Chúng ta cũng là nhất thời cao hứng, thấy hôm nay thời tiết rất tốt, nên mọi người đi ra ngoài dạo chơi.” Lúc này Tiêu Trạch Vũ đi đến bên người Tô Ninh, gương mặt đẹp trai mỉm cười rạng ngời.

Tô Ninh cúi đầu nghĩ nghĩ, thị trưởng đại nhân hẹn cô sớm nhất cũng muốn tới buổi chiều . Cô nghĩ dù sao về nhà cũng không có chuyện gì, mắc công mình lại miên man suy nghĩ, không bằng cùng bạn bè đi dạo một chút.

Tô Ninh đi theo các bạn hướng khu buôn bán trung tâm đi đến, trên đường cùng mọi người cười nói ít nhiều cũng giảm bớt hụt hẫng trong lòng cô.

Mấy người xuống xe bus, bước tới con phố. Kim Hâm đi bên cạnh Tô Ninh, nói:”Ninh Ninh, ngươi có nghe nói không? đài truyền hình muốn tuyển hai thực tập sinh từ trường chúng ta.”

Tô Ninh ngẩng đầu nhìn Kim Hâm, mới nghĩ đến, Kim Hâm chính là sinh viên nổi danh khoa phát thanh truyền hình, biết rõ chuyện phỏng vấn này cũng không có gì lạ.

Tô Ninh gật gật đầu, nói:” Giảng viên có nói với ta, nhưng ta cảm thấy cơ hội mình được chọn quá xa vời……”

“Không gì đâu, có thực lực là được, chỉ cần có người giúp ngươi giới thiệu báo danh, khi phỏng vấn chúng ta có thể hợp tác với nhau.” Kim Hâm thấy Tô Ninh có vẻ đạm mạc, nên khích lệ.

Tô Ninh cười cười với Kim Hâm, nói:”Ừ, nếu có cơ hội phỏng vấn, ta nguyện ý tranh thủ đi.”

…………………

Nhanh đến buổi trưa, mấy đứa nam sinh thật sự chịu không được cùng nữ sinh đi dạo phố, bọn họ đề nghị tìm chỗ ăn trưa, nghỉ ngơi một chút. Sau khi thống nhất ý kiến, mấy người đi xuống lầu thương xá, khi đến cửa ra, Tô Ninh lơ đãng thoáng nhìn, cô thất thần.

Chỗ cửa lớn khu thương xá bên cạnh, có ba người đi ra, người đàn ông ôm đứa nhỏ trong ngực, người phụ nữ thì mang túi xách đi bên cạnh. Người đàn ông cùng đứa nhỏ cười rất hạnh phúc, còn người phụ nữ tuy vẻ mặt lạnh như băng nhưng cũng không ảnh hưởng đến một nhà ba người, làm cho người ta cảm thấy rất hài hoà.

Tô Ninh vừa chậm rãi đi theo các bạn, vừa quay đầu lại nhìn ba người, không phải thị trưởng nói có công tác bận rộn sao? Nàng như thế nào xuất hiện nơi này? Hơn nữa, ba của Iran về nước khi nào?

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nữ Nhân Của Thị Trưởng

Avatar
Mai T. Nguyen20:04 13/04/2016
Theo mình biết thì Hà Lan, Bỉ, Tây Ban Nha, Canada, Nam Phi, Na Uy, Thuỵ Điển là nước công nhận hôn nhân đồng giới từ năm 2001, không có phần Lan. Mới đây 2015 Phần lan mới công nhận. :(

BÌNH LUẬN FACEBOOK