Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Dịch Dương lái xe dừng ở một khách sạn cách đó không xa, bảo vệ khách sạn chạy tới hỗ trợ dìu Tiêu Trạch Vũ xuống xe, chưa đi được vài bước, Tiêu Trạch Vũ liền đẩy bọn họ ra, hắn chạy tới ven đường nôn thốc nôn tháo.

Tô Ninh cau mày nhìn Tiêu Trạch Vũ, rồi quay qua đỡ Tiểu Nam vào khách sạn trước, Tô Ninh để Tiểu Nam ngồi dựa vào salon ở đại sảnh khách sạn. Lát sau, Tiêu Trạch Vũ cũng được bảo vệ dìu tới.

Sau khi nôn xong, Tiêu Trạch Vũ tựa hồ thanh tỉnh một ít, hắn ngồi trên salon ngẩn người nhìn Tô Ninh, lại còn vỗ vỗ đầu, khóc lóc với Tô Ninh:” Ninh Ninh…Ta thực xin lỗi ngươi, ta đã làm chuyện thực có lỗi với ngươi…”

Nghe hắn nói Tô Ninh càng thấy khó hiểu, cô nhìn Tiêu Trạch Vũ hoàn toàn không biết hắn đang nói chuyện gì.

“Hết thảy đều là hắn làm, hắn kêu dượng hắn đi đến đó, ảnh chụp cũng là do hắn gửi cho ông nội…” Tiểu Nam không hiểu tỉnh từ lúc nào, nàng mở miệng nói ra từng chữ…

Tô Ninh nghe xong trong lòng cả kinh, cô quay qua nhìn Tiểu Nam không thể tưởng tượng nổi, cô không xác định đây có phải là lời nói lúc say của Tiểu Nam hay không.

Tiểu Nam hơi chóng mặt, nàng nhìn thấy học tỷ đang nhìn mình với ánh mắt ngờ vực, liền đưa tay chỉ chỉ Tiêu Trạch Vũ nói :” Hắn đã nói cho em biết, đều là hắn làm..”

Tô Ninh chậm rãi chuyển hướng sang Tiêu Trạch Vũ, dùng một ánh mắt rất lạ lẫm nhìn hắn. Tiêu Trạch Vũ trừng mắt liếc Tiểu Nam, rồi có chút chột dạ mà híp mắt nhìn qua Tô Ninh.

Tô Ninh đi vài bước đứng trước mặt Tiểu Vũ, nhìn hắn hỏi:” Thật là ngươi làm?” Giọng của cô rất nhẹ, lại làm cho người ta thấy lạnh thấu xương.

“Ừ, đều là ta làm.” Tiêu Trạch Vũ ngập ngừng, gật đầu nói.

“Vì cái gì?”

“……”

“Tại sao ngươi làm những chuyện này?” Tô Ninh đỏ cả mắt, cô không rõ sao Tiêu Trạch Vũ có thể làm loại chuyện này. Tổn thương cô không nói, mà Tiêu Ý Hàn còn là cô của hắn. Nếu như xui rủi có chuyện gì xảy ra, không phải là có thể huỷ đi sự nghiệp của thị trưởng hay sao?!

“Ngươi hỏi ta vì cái gì sao?” Tiêu Trạch Vũ cũng đỏ mắt trừng lại Tô Ninh, hắn vịn ghế đứng lên, không quan tâm đến ai xung quanh, hét lớn:” Ngươi cùng cô của ta rốt cuộc là mẹ nó chứ xảy ra chuyện gì? Ta là làm không đúng, nhưng ta không có nói sai, không có lừa gạt, ta chỉ đem sự thật vạch trần ra cho họ mà thôi.” Tiêu Trạch Vũ cảm giác lửa giận dâng cao lên tới não, hắn vốn đã gây ra rắc rối như vậy, về nhà sẽ không biết có hậu quả thế nào. Đã vậy Tô Ninh cũng chạy tới chất vấn hắn, hắn làm những điều này là vì cô, chẳng lẽ cô không biết? Tiêu Trạch Vũ tức giận nhìn Tô Ninh đang im lặng, lại nói:” Ngươi biết ta thích ngươi đúng không? Vì cái gì ngươi không theo ta cùng một chỗ? Mà lại là cô của ta…”

“Cháttt!!” Tô Ninh thở hổn hển, giơ tay hung hăng tát Tiêu Trạch Vũ một cái.

Tiêu Trạch Vũ ngây ngẩn cả người, hắn ôm mặt không dám tin nhìn Tô Ninh.

Tôn Hồng Na đang đứng một bên, đi đến giữ chặt Tô Ninh, vội vàng hỏi:” Làm sao vậy Ninh Ninh? Có chuyện gì từ từ nói, sao ngươi lại động thủ?”

“Ta cùng hắn không có gì để nói .” Tô Ninh thở nặng nhọc, cô dùng sức đẩy ra Tiêu Trạch Vũ đi đến đỡ Tiểu Nam dậy, rồi hướng đi vào thang máy.

Trong lòng Tô Ninh hận Tiêu Trạch Vũ thấu xương, cái tên nam sinh ngu xuẩn này sau khi gây ra chuyện còn có thể nói lời như vậy, cô thật không biết dùng lời lẽ nào để hình dung được hắn.

Bởi vì có một nam một nữ nên Dịch Dương thuê hai phòng, Tô Ninh đỡ Tiểu Nam vào một phòng, để nàng nằm lên giường rồi đi ra ngoài. Cô tìm một chỗ yên tĩnh lo lắng nhấn số gọi cho thị trưởng.

“Là em, chị đang ở đâu ?” Điện thoại có người bắt, Tô Ninh sốt ruột hỏi.

“Ở văn phòng, làm sao vậy Ninh Ninh?”

“Chị có phải hay không đang điều tra chuyện điện thoại cùng ảnh chụp ?”

Nghe Tô Ninh hỏi, Tiêu Ý Hàn dừng một chút rồi nói:” Em không cần quan tâm cái này, hết thảy cứ để cho tôi xử lý được rồi”.

“Không phải, chị không cần điều tra nữa, đều là Tiêu Trạch Vũ làm.”

“Cái gì? Tiểu Vũ?” Tiêu Ý Hàn không thể tin được lặp lại, trong lòng nghĩ khó trách mấy tiếng trôi qua, người thần bí kia cũng không có thêm hành động nào.

“Ừ, em đang ở cùng hắn, chính miệng hắn nói với em.”

“Em với hắn đang ở đâu?” Thị trưởng hỏi tiếp.

Tô Ninh nói địa chỉ xong mấy câu thì cúp điện thoại, cô không quan tâm thị trưởng sẽ xử lí Tiêu Trạch Vũ thế nào, cô chỉ biết là cô không thể để thị trưởng vì chuyện này mà sốt ruột và nóng giận.

Tô Ninh trở vào phòng, Tiểu Nam đã ngủ, Tôn Hồng Na thì đang cầm khăn ướt lau mặt cho nàng. Tô Ninh vào cửa liền ngồi trên ghế sát cửa sổ không nói gì.

“Ninh Ninh, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?” Tôn Hồng Na đắp mền cho Tiểu Nam xong đi tới ngồi đối diện hỏi Tô Ninh.

Tô Ninh im lặng nhìn nàng, việc này giải thích thật sự rất phiền toái.

……

Không bao lâu sau, điện thoại Tô Ninh vang lên, thị trưởng đã đến đại sảnh khách sạn. Tô Ninh đứng lên cùng Tôn Hồng Na rời phòng, chờ ở thang máy.

Thang máy mở ra, Tiêu Ý Hàn dẫn theo hai người đàn ông đi ra, nàng dừng trước Tô Ninh nhìn nhìn thấy cô không có việc gì liền bước tiếp về trước.

Mấy người đứng trước cửa phòng, gã bên cạnh Tiêu Ý Hàn tiến lên ấn chuông cửa, cửa phòng mở, Dịch Dương kinh ngạc nhìn trước cửa tự dưng có nhiều người như vậy.

Hai gã kia đi vào trước, Tiêu Ý Hàn cũng theo vào rồi mới tới Tô Ninh và Hồng Na.

Tiêu Ý Hàn đứng cách giường một khoảng, nhíu mày nhìn Tiêu Trạch Vũ đang say khướt, quay qua hỏi Tô Ninh:” Tụi em đã đi uống bia sao?”

“Em không có uống, hắn uống cùng một học muội của em” Tô Ninh thành thật trả lời.

Tiêu Ý Hàn gật gật đầu, nói:” Đem hắn trở về.”

Hai người nọ gật gật đầu, tiến lên đỡ Tiêu Trạch Vũ dậy , mặc kệ hắn giãy dụa, mở cửa đi ra ngoài trước.

Tiêu Ý Hàn nhìn nhìn xung quanh rồi nói với Tô Ninh:” Tôi trở về xử lí, khuya một chút điện thoại cho em, em một mình đừng có mà suy nghĩ lung tung.” Nói xong nàng nhẹ nắm tay Tô Ninh, gật đầu chào Dịch Dương, Na Na rồi đi ra ngoài.

……

Tiêu Trạch Vũ bị đưa lên xe đã ngủ mất, hắn ngủ một giấc rất sâu cũng rất lâu. Đến khi hắn tỉnh lại, trời đã tối, cảm giác sau khi say làm cho hắn rất khó chịu. Hắn lắc lắc đầu mở mắt lại phát hiện mình đang ở trong một căn phòng lạ. Tiêu Trạch Vũ nhìn lướt qua tủ đầu giường, cầm ly nước uống một ngụm lớn mới đứng xuống giường lảo đảo đi tới cửa, ra ngoài phòng, nhìn bố cục cách bài trí trong nhà, hắn không khỏi sợ hãi một hồi, đây chính là nhà của cô cô.

Lúc này khoảng 8 giờ tối, ba người ngồi trong phòng khách nhà Tiêu Ý Hàn: nàng cùng Lục Hạo Vũ còn có ba ba của nàng – Tiêu Sùng Văn. Ba người không ai nói chuyện với ai, đều suy tư chuyện riêng, tựa hồ đang chờ đợi.

Đến khi trên lầu truyền đến tiếng bước chân, ba người ngẩng đầu nhìn liền thấy Tiêu Trạch Vũ đang vịn tay cầu thang đi xuống.

“Hàn Hàn, ta mang Tiểu Vũ đi, con cũng đừng làm khó hắn .” Tiêu Sùng Văn thấy Tiểu Vũ đã xuống lầu, hắn nói khẽ với Tiêu Ý Hàn.

Tiêu Ý Hàn không nói gì, trong lòng nàng hiện tại còn muốn bóp chết Tiêu Trạch Vũ. Gây ra nhiễu loạn như vậy, ngay từ đầu còn tưởng rằng người nào khác có ý đồ theo dõi nàng, không lo lắng không được, lại không nghĩ rằng là thằng nhóc ngu ngốc này làm. Nếu dựa vào tính cách của nàng, vô luận như thế nào cũng muốn giáo huấn lại Tiêu Trạch Vũ.

Tiêu Ý Hàn giương mắt nhìn nhìn ba ba đã đứng dậy mặc áo khoác, nàng đè lại cơn tức giận dưới đáy lòng.

Tiêu Trạch Vũ cúi đầu đi đến trước mặt bọn họ, sau khi tỉnh lại hắn đã tỉnh táo hơn nhiều, lúc này hắn rất sợ hãi, hắn biết lần này kiểu gì mình cũng không tránh được bị phạt, thấy mọi người đều nhìn mình, hắn vội cúi đầu.

“Cô cô, ta biết rõ sai rồi…” Tiêu Trạch Vũ đứng vài giây, cúi đầu nhìn sàn nhà nhỏ giọng nói.

“Làm sao ngươi có thể làm ra chuyện như vậy? Đầu ngươi rốt cuộc là chứa cái gì vậy?” Tiêu Ý Hàn cau mày lạnh lùng hỏi.

“Ta……” Tiêu Trạch Vũ thật lâu cũng không nói ra được cái gì, lúc đó đầu hắn nóng lên cứ đi làm mà không nghĩ đến hậu quả.

“Việc cũng đã xảy ra, được rồi, Tiểu Vũ đi theo ta.” Lúc này Tiêu Sùng Văn lên tiếng nói.

Lục Hạo Vũ nãy giờ vẫn ngồi một bên im lặng, hắn thấy cha vợ phải đi, vội đứng lên nói:” Ba ba, để ta đưa ngài đi.”

“Không cần, ngươi ở nhà đi, ta có tài xế chờ bên ngoài nãy giờ còn gì.”

“vậy được, ngài trên đường chú ý an toàn.” Lục Hạo Vũ đi theo hai người ra cửa, dặn dò.

……

Tiêu Ý Hàn đem Tiêu Trạch Vũ đi rồi, trong phòng còn lại Tô Ninh cùng hai cô bạn. Tô Ninh hơi mệt mỏi ngồi trên ghế, Tôn Hồng Na cùng Dịch Dương nhích lại gần, trên mặt tràn đầy nghi vấn.

Tô Ninh nghĩ nghĩ thở dài, nói:”Ta đang quen nàng……”

Nghe Tô Ninh nói, hai người đồng thời mở to mắt, Tôn Hồng Na hỏi:”Ninh Ninh, cô của Tiểu Vũ chính là thị trưởng đó”

“Ninh Ninh, ngươi……” Dịch Dương hết cả hồn cũng nói không ra được một câu.

Tô Ninh nhìn phản ứng của hai người bạn, cô gật gật đầu tỏ vẻ biết rõ.

“Ninh Ninh…… Ta phục ngươi…” Dịch Dương lắp bắp nãy giờ, cuối cùng giơ ngón tay cái lên hướng về phía Tô Ninh nói ra.

“Tiểu Vũ đã làm gì các ngươi?” Tôn Hồng Na im lặng một hồi, lên tiếng hỏi.

“Có thời gian nói với các ngươi sau, bây giờ ta phải về nhà cùng ba ba nói chuyện.” Tô Ninh nói xong đứng lên, còn nói:” Các ngươi ở lại chăm sóc Tiểu Nam, muốn biết cái gì thì đợi nàng tỉnh mà hỏi nàng, ta đi trước.” Cô phất tay chào, bước nhanh ra khỏi phòng.

……

Trên đường về nhà Tô Ninh vẫn nghĩ đến lời nói của Tiêu Sùng Văn, cô hiểu rõ lòng thị trưởng, cũng biết nàng nhất định sẽ giải quyết tốt những chuyện này. Nhưng mà, về vụ tiền bạc kia, cô rất bài xích. Cô không muốn để bất kì ai cảm thấy rằng cô quen với thị trưởng là vì có ý đồ gì…

Ngồi trên xe bus, Tô Ninh nghĩ không biết nên giải thích với ba ba thế nào? Là nên nói ra sự thật hay tìm một cái cớ hợp lí? Về vấn đề đền bù, toàn bộ cư xá đều có phúc lợi, cô phải thuyết phục thế nào để ba ba không lấy số tiền đó? Hay là tiếp nhận số tiền đó mà không nhận thêm trợ cấp kia?

Tô Ninh cảm giác rất buồn rầu, lúc đã đến trước khu nhà, cô vẫn không nghĩ ra cách nào. Trời cũng dần dần tối, tiệm của ba ba đã không còn bóng người. Tô Ninh cúi đầu đi về nhà, lúc này điện thoại vang lên.

Là thị trưởng, cô nhẹ nhàng nhấn nghe.

“Ninh Ninh, ở đâu?”

“Ở dưới nhà , chị thì sao?”

“Tôi cũng ở nhà, đang chờ Tiểu Vũ tỉnh ngủ để hỏi chút chuyện.”

“Ừ……” Tô Ninh nhàn nhạt ừ một tiếng.

Tiêu Ý Hàn dừng lại một hồi, nói:”Hôm nay ba của tôi đã nói gì với em?”

Tô Ninh dừng trước cửa nhà, nhỏ giọng nói:” Không có gì, ba ba của chị nói là chị nhờ truyền lời cho em biết kêu em rời xa chị…”

“Em tin tưởng sao?”

Nghe giọng nói nhẹ nhàng của thị trưởng, Tô Ninh bất giác lắc đầu, nói:” em không tin.”

” Ba của tôi cũng nhất định đã nói cho em biết về chuyện giải toả nhà của em, đúng không?” Tiêu Ý Hàn nghe giọng Tô Ninh hơi lạ, nàng ôn nhu hỏi.

“Ừm.”

“Là tôi làm cho nhân viên nhà máy gỗ can thiệp, việc này không thể nói là không có quan hệ với em. Chỉ là, nếu như không có em, mà tôi biết có nhiều người bởi vì mở rộng thành thị mà mất đi chỗ ở, tôi cũng sẽ làm như vậy, em hiểu không?”

Tô Ninh nghĩ một lát, cô cũng không rõ, đây là chuyện mà thị trưởng lo lắng sao?!

Cô do dự hỏi:”Nhưng mà vì cái gì cho nhà của em nhiều tiền như vậy?”

“Em ngoan đi , không cần phải mãi rối rắm suy nghĩ những vấn đề này. Ngày mai tôi điện thoại cho em, hôm nay muốn dẫn em đến một nơi mà chưa đi được. Về nhà ngủ một giấc thật ngon, ngày mai chờ điện thoại của tôi.” Tiêu Ý Hàn chỉ nhẹ nói ra, còn không có trả lời câu hỏi của Tô Ninh.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nữ Nhân Của Thị Trưởng

Avatar
Mai T. Nguyen20:04 13/04/2016
Theo mình biết thì Hà Lan, Bỉ, Tây Ban Nha, Canada, Nam Phi, Na Uy, Thuỵ Điển là nước công nhận hôn nhân đồng giới từ năm 2001, không có phần Lan. Mới đây 2015 Phần lan mới công nhận. :(

BÌNH LUẬN FACEBOOK