Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Lúc Tô Ninh đang mãi nghĩ, mọi người cũng đi ra thương xá, bởi vì không có lái xe, bọn họ đứng lại trước cửa thương lượng nên đi ăn chỗ nào. Tô Ninh đứng ở đó, nhưng tâm tư lại bay ra nơi khác, làm sao thị trưởng lại xuất hiện ở đây?! Không phải nàng nói có công việc nên mới không gặp cô được sao? Tô Ninh trong lòng thắc mắc, cho tới bây giờ cô cũng không nghĩ tới thị trưởng lại biết lừa gạt cô?

Bọn họ không thống nhất được ý kiến, Dịch Dương muốn ăn lẩu, tụi nam sinh thì muốn đi uống bia. Tô Ninh yên lặng đứng đó, dửng dưng không phản đối cũng không đưa ra ý kiến gì.

“Ăn lẩu làm gì, đi uống bia đi, vừa gọi được đồ ăn ngon, vừa uống vừa ăn , không phải hưởng thụ hơn sao…” Tiêu Trạch Vũ thấy Dịch Dương không thoả hiệp, hắn hướng dẫn từng bước..

“Không đi, ai mà giữa trưa đi uống bia, ngươi muốn đi thì buổi tối chúng ta đi tiếp không được sao?” Dịch Dương kiên quyết không nhượng bộ .

Tiêu Trạch Vũ nắm chặt tay, ý kiến Dịch Dương so với mình có tác dụng với cả nhóm hơn. Hắn nhẫn nhịn, nghẹn miệng nói:” được rồi, đi ăn lẩu, mọi người…” Hắn định hỏi mọi người có vấn đề gì không. Lơ đãng liền nhìn thấy cô, dượng cùng tiểu Iran từ thương xá đi ra. Vốn bộ mặt đang nhăn nhó nháy mắt giãn ra, bỏ lại mấy đứa bạn chạy tới cửa ra vào khu thương xá.

Tự nhiên Tiêu Trạch Vũ chạy đi, mấy đứa bạn liền nhìn theo hướng hắn chạy. Tô Ninh cũng chầm chậm quay đầu, liền trông thấy thị trưởng.

Tô Ninh đứng tại chỗ không nhúc nhích, cô thẳng tắp nhìn về phía thị trưởng đại nhân.

Tiêu Trạch Vũ vui vẻ đang nói cái gì đó, rồi ba Iran đưa tay xoa đầu hắn. Sau đó Tiêu Trạch Vũ xoay người chỉ tay về hướng bọn người Tô Ninh. Thị trưởng cũng đưa mắt nhìn tới, bởi vì khoảng cách có chút xa, Tô Ninh híp mắt nhìn sang, chính là thị trưởng chỉ nhàn nhạt liếc qua chỗ mình liền quay đầu đi.

Trong lòng đang đầy nghi hoặc lại thấy thái độ thị trưởng như vậy, cô có chút tức giận, thầm nghĩ:” nàng đây là đang giả vờ không quen biết mình?”

Tô Ninh nghĩ một lát, mở rộng bước chân hướng thị trưởng đại nhân đi tới. Cô đi đến đứng cạnh Tiêu Trạch Vũ, cũng không nói chuyện chỉ cười nhẹ, chào thị trưởng cùng Lục Hạo Vũ một cái.

“Dì Ninh Ninh…” mấy người lớn chưa nói gì, tiểu Iran bị ba ba nắm tay đã vui vẻ kêu lên, hắn giãy khỏi tay ba ba, đi qua Tô Ninh, mở ra hai tay để cho cô ôm.

Tô Ninh ngồi xuống, yêu thương xoa đầu Iran, rồi bế Iran lên.

“Cô cô, dượng, đây là bạn học ta, Tô Ninh.” Tiêu Trạch Vũ thấy Tô Ninh thoải mái đi tới, hắn tự tay chạm vào vai Tô Ninh, giới thiệu với hai người trước mặt.

“Tiêu thị trưởng, trùng hợp như vậy? Ngài cũng tới đây đi dạo a ?” Tô Ninh ôm tiểu Iran, hướng về phía Lục Hạo Vũ khẽ gật đầu, nhìn thị trưởng đại nhân mỉm cười nói.

Không đợi thị trưởng đại nhân phản ứng, Lục Hạo Vũ nhìn Tiểu Vũ mập mờ cười, hướng Tô Ninh vươn tay nói:”Chào ngươi, Tô Ninh…Ta là dượng của Tiểu Vũ.”

Tô Ninh nhẹ bắt tay đối phương, vẫn duy trì nụ cười trên mặt.

“Chị Ninh Ninh, ba mẹ vội tới mua đồng hồ cho Iran….” Iran ghé vào vai Tô Ninh nhỏ giọng gọi cô là chị, nói xong liền đưa cánh tay nhỏ cho Tô Ninh xem đồng hồ vừa mua.

“Iran, con mau xuống đây, lớn như vậy còn để cho chị bồng, không xấu hổ sao?” Lục Hạo Vũ nói, tiến lên ôm lại Iran từ trong ngực Tô Ninh.

“Là dì Ninh Ninh …..” Iran bĩu môi nghiêm trang uốn nắn ba ba.

Tô Ninh nhíu mày, cô nhìn thị trưởng đối diện vẫn giữ dáng vẻ lạnh lùng, quay sang nói với Tiêu Trạch Vũ:” mọi người đều đói bụng rồi, chúng ta đi thôi…”

Tiêu Trạch Vũ rõ ràng không có cảm giác được “Mạch nước ngầm bắt đầu khởi động”, hắn thấy Tô Ninh đột nhiên “tiếp cận” liền vui vẻ gật đầu.

“Iran ngoan, phải nghe lời ba mẹ. Chị có thời gian thì điện thoại cho ngươi, kêu bà nội làm sườn cho ngươi ăn.” Tô Ninh không hề nhìn thị trưởng đại nhân, cô sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Iran, nói xong gật đầu nhẹ chào hai người liền xoay người đi.

Tô Ninh cũng không quay đầu lại, cùng Tiêu trạch vũ đi về nhóm bạn, trên mặt bình thản mây trôi nước chảy nhưng đáy lòng lại lạnh như băng, cô đột nhiên cảm thấy mình thật buồn cười, không biết giả vờ cứng rắn như vậy rốt cuộc là làm cho ai xem?

Trên đường đi ăn, Tô Ninh ngồi trên xe, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cô cảm thấy kinh ngạc với biểu hiện ” tỉnh táo ” vừa rồi của mình . Trong lòng giống như bị kim loại đâm đến đau đớn, trên mặt lại có thể bình tĩnh như cũ cùng gia đình thị trưởng nói chuyện. Tô Ninh nhìn ra cửa xe, thoáng cười lạnh, phòng tuyến trong lòng mình xem ra đã mạnh mẽ hơn.

Xe taxi còn chưa chạy đến quán ăn, điện thoại Tô Ninh vang lên. Tô ba ba gọi tới nói trong nhà có chút chuyện, kêu cô lập tức trở về.

Tô Ninh lo lắng vì mình mà phá đi không khí các bạn, nhưng cô cũng không có tâm tình mà đi tiếp nên thuận miệng đáp ứng ba ba, chào hỏi mọi người một tiếng, liền xuống xe.

Lúc Tô Ninh vào nhà, liền trông thấy có ba người đàn ông lạ ngồi trong phòng khách, trong đó có một người hói đầu cô gặp qua mấy lần, là lãnh đạo đơn vị của ba ba, còn hai người kia, cô hoàn toàn không nhận thức.

Tô Ninh ngồi xuống bên cạnh, thắc mắc nhìn ba ba, theo ánh mắt của ba, cô thấy văn kiện trên bàn trà. Tô Ninh ngẩng đầu cười chào hỏi ba người đàn ông đó, rồi quay qua nhẹ nhàng hỏi:” có chuyện gì vậy ba ?”

Tô ba ba cầm văn kiện đưa cho Tô Ninh, ý bảo cô xem qua.

“Lão Tô a, ngươi còn có cái gì lo lắng . Cho ngươi thêm 50% trợ cấp, đây là chuyện rất tốt ngươi còn do dự cái gì?” Người nói chính là quản đốc trưởng của nhà máy Lương Quốc Phát.

“Lương quản đốc, ta dĩ nhiên rất muốn. Nhưng mà, vì cái gì chỉ cho nhà chúng ta?”

Lương quản đốc nhìn nhìn sang hai người đàn ông bên cạnh, đem văn kiện đặt trước mặt Tô Khải Hồng, nói:” nhanh kí đi, hai vị này là lãnh đạo phía trên xuống lấy văn kiện, họ chỉ định là ngươi rồi, không việc gì phải do dự” nói dứt lời liền đưa bút máy cho Tô Khải Hồng.

Cứ như vậy nhà Tô Ninh lại có thêm trợ cấp 50%, cộng thêm tiền đền bù kia, bọn họ thật sự đủ tiền để mua phòng ốc khác tại Giang Vịnh.

Hai người đàn ông thuận lợi hoàn thành công tác, khách khí bắt tay Tô ba ba rồi đứng dậy cáo từ.

“Ba ba, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Tiễn khách đi rồi, Tô Ninh nghi hoặc hỏi.

Tô ba ba lắc đầu, nói:”Ta cũng không biết, không có gọi điện thoại trước đột nhiên họ cầm theo văn kiện đến trước cửa.” Hắn cầm giấy tờ trên bàn trà chăm chú nhìn lần nữa, không rõ nhà hắn như thế nào tự nhiên được trợ cấp đền bù nhiều như vậy?

Lát sau, Lương quản đốc vốn đã rời đi lại gõ cửa.

Mặt mũi hắn tràn đầy tươi cười nhìn Tô ba ba nói:”Thật sự là chúc mừng a…… Lão Tô a, ta như thế nào chưa nghe nói qua nhà các ngươi có quen biết lãnh đạo của thành phố ?”

“Quen ai?” Tô ba ba mời quản đốc vào nhà, vẻ mặt không hiểu rõ tình hình hỏi.

Lương quản đốc ha ha cười, nói:”ngươi cũng không cần gạt ta, nếu không quen biết, sao họ lại chỉ trợ cấp cho nhà ngươi nhiều như vậy? Nhà bà Lý khó khăn hơn mà còn không có đãi ngộ như vậy…”

“Ách….” Nghe xong quản đốc nói Tô ba ba càng thêm cảm thấy mơ hồ, hắn đột nhiên nghĩ đến cái gì, quay đầu nhìn về phía Tô Ninh đang ngồi trên ghế salon.

Tô Ninh giả bộ như không rõ ý tứ của ba ba, cúi đầu xem văn kiện. Lúc này, cô thật sự có thể xác định, chuyện này nhất định là thị trưởng đại nhân kêu người ta làm…

“Mọi việc cũng giải quyết xong rồi lão Tô, ta trở về trước đây.” Lương quản đốc vừa nói vừa đứng lên, nói tiếp:” Đợi đến năm sau giải toả, lúc đó ta sẽ dựa vào hợp đồng mà xử lý. Bất quá, nhà của ngươi có thêm trợ cấp này, cũng không nên đi rêu rao khắp nơi, nếu người khác nghe được đến nhà máy của ta làm loạn, ta sẽ tìm ngươi chịu trách nhiệm đó.”

“Chuyện này khẳng định không thể, ngài yên tâm đi……” Nghe xong lời quản đốc, Tô ba ba vội nói.

“Đừng tiễn nữa, có việc cứ đi tìm ta.” Lương quản đốc phất tay, mở cửa đi ra ngoài.

Lương quản đốc đi rồi, Tô ba ba trở về phòng khách, nhìn Tô Ninh, mở miệng hỏi:”Ngươi biết đây là chuyện gì không?”

Tô Ninh lắc đầu, nhỏ giọng nói:”Không biết.”

“Có phải là Tiêu thị trưởng không?” Tô ba ba có chút nghiêm túc lại hỏi.

Tô Ninh cau mày suy nghĩ một chút, nói:”Con không biết, cũng có thể là nàng a…”

Tô ba ba thấy Tô Ninh chỉ nói qua loa, hắn chăm chú nhìn Tô Ninh một hồi không nói thêm cái gì nữa, trước khi đi nói câu:”Ta ra coi tiệm sửa xe.” Sau liền rời khỏi.

Trong nhà không có người , Tô Ninh vào phòng ngủ của mình, nằm ở trên giường nhỏ trong đầu một mảnh hỗn loạn. Cô làm gì còn lo lắng chuyện phòng ở, cảnh một nhà thị trưởng ba người hài hoà lúc trưa cứ quẩn quanh trong đầu cô không dứt. Cô như thế nào cũng không nghĩ tới, thị trưởng lại lừa gạt mình?! Dù ba Iran đã trở lại, nhưng cứ nói thẳng với cô cũng được vậy. Có chuyện gì lại không thể nói với cô được? Cô cũng không phải là người không hiểu chuyện…Tô Ninh càng nghĩ càng giận, quả thực cô là đang phá huỷ gia đình người khác hay sao?

……

Không quản cuộc sống của ngươi như thế nào, tâm tình của ngươi như thế nào. Cuộc sống cứ theo lẽ thường mà tiếp tục, nháy mắt liền chào đón năm mới. Tại đây hơn mười ngày, Tô Ninh không có nhận được bất luận tin tức gì có liên quan tới thị trưởng đại nhân. Không có giải thích, không có xin lỗi, thậm chí ngay cả tin nhắn cũng đều không có……

Tô Ninh đi theo ba ba, bà nội trở về nông thôn mừng năm mới. Về quê, tâm tình cô có vẻ tốt hơn rất nhiều. Chân giẫm lên lớp tuyết đọng dày đặc phát ra tiếng kẽo kẹt dễ nghe, giương mắt nhìn lên là núi tuyết trắng xoá, cảnh quang cực kì yên tĩnh.

Ở quê mừng năm mới rất có không khí, từng nhà đều giăng đèn kết hoa, vào thôn, đi thẳng qua một cái sườn núi thì đến nhà chú hai của Tô Ninh.

Nhà có tường rào, ba gian phòng lợp ngói, trong nội viện treo một cái lồng đèn đỏ thẫm trên cây, đây là nơi Tô ba ba sinh trưởng.

Bởi vì cả nhà Tô Ninh đến, nhà chú hai cố ý làm một con heo, mấy gia đình thân thích cùng một chỗ mừng năm mới, rất là náo nhiệt.

Tô Ninh dẫn theo mấy đứa em con chú đi ra bờ sông nhỏ chơi, cô ngồi trên một tảng đá lớn, mặt trời từ đỉnh đầu chiếu xuống. Cầm điện thoại trong tay, cô nhìn số điện thoại thị trưởng mà xuất thần, thời gian qua lâu như vậy, đây là chuyện mà cô thường làm nhất. Cô không biết thị trưởng rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Hay thị trưởng nghĩ cứ như vậy chấm dứt tình cảm cùng cô.

Bên tai quanh quẩn tiếng cười đùa của bọn trẻ, ngón tay Tô Ninh đặt nhẹ trên phím điện thoại, do dự không biết nên viết tin nhắn thế nào.

“Chị, làm sao chị khóc?” Đến khi bên người vang lên tiếng trẻ con non nớt, Tô Ninh mới phục hồi tinh thần lại. Trên màn hình điện thoại là dòng tin nhắn:” Nếu như không thể tiếp tục, chị còn thiếu em một lời giải thích…” Cô nhẹ nhàng nhấn phím gửi, chà nhẹ nước mắt, ngẩng đầu mỉm cười nhìn em gái nói:” Chị không có việc gì…”

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nữ Nhân Của Thị Trưởng

Avatar
Mai T. Nguyen20:04 13/04/2016
Theo mình biết thì Hà Lan, Bỉ, Tây Ban Nha, Canada, Nam Phi, Na Uy, Thuỵ Điển là nước công nhận hôn nhân đồng giới từ năm 2001, không có phần Lan. Mới đây 2015 Phần lan mới công nhận. :(

BÌNH LUẬN FACEBOOK