Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Nhà mới, giường lớn, mọi thứ đều vô cùng thoải mái, trong cái ôm ấm áp của thị trưởng, Tô Ninh mơ màng buồn ngủ mà đôi bàn tay ấm áp kia cứ loạn lên trong người cô. Cô lơ mơ nhẹ cau mày, dịu dàng nói:” Hàn đừng làm rộn, mệt lắm…” Vừa nói cô vừa trở người đưa lưng về phía thị trưởng.

Tiêu Ý Hàn nghe giọng Tô Ninh nửa ngủ nửa tỉnh, một lần nữa từ phía sau lưng ôm

cơ thể mềm mại của Tô Ninh, hết sức dán chặt vào người cô, hai tay không ngừng chạm vào áo ngủ nơi ngực Tô Ninh, làm cho hai nụ hoa nhô lên.

Chịu không nổi người nào đó cứ quấy rầy, Tô Ninh vặn vẹo cơ thể, thị trưởng cứ như vậy căn bản cô ngủ không được. Tô Ninh bất đắc dĩ mở mắt, lắc lắc đầu cho tỉnh táo, rồi cười xấu xa nhanh chóng xoay người chui vào trong chăn.

“Ô…… Ninh Ninh em đang làm gì vậy?” Tiêu Ý Hàn chỉ cảm thấy trước người có chuyển động, tiếp theo trước ngực truyền đến cảm giác ướt át, trong nháy mắt như có dòng điện làm nàng tê dại.

Tiêu Ý Hàn ngửa đầu hít sâu một hơi, nàng lấy tay ôm đầu Tô Ninh, đẩy ra không phải, mà kéo sát gần hơn cũng không phải…nơi bị đầu lưỡi Tô Ninh chạm vào liền cứng lên, nàng cảm giác rất thoải mái. Tiêu Ý Hàn trong lòng kêu rên ” Vốn định đùa giỡn với cô cừu nhỏ này một chút, sao giờ mình lại bị đùa ngược lại rồi?”

“Ninh Ninh….” hai tay nàng lung tung lôi kéo đồ ngủ của Tô Ninh, có chút khó chịu kêu tên của cô.

Tô Ninh đẩy ra hạt anh đào đang bị cô trêu chọc, trong chăn vụng trộm nở nụ cười. Rồi liền xoay người nằm lên trên thị trưởng.

Dưới ánh trăng lờ mờ, Tô Ninh ôm lấy hai gò má thị trưởng, nghiêm túc nhìn vào mắt của nàng, vô cùng thâm tình nói:” Hàn, em thật hạnh phúc.” Nói dứt lời, cô nhắm lại hai mắt, chậm rãi cúi đầu, hôn lên đôi môi của người phụ nữ cô yêu thương.

Nụ hôn thật lâu, Tiêu Ý Hàn khẽ động đậy thân thể, cô bé luôn nhu thuận này bây giờ lại hoàn toàn khơi gợi lên dục vọng của nàng. Cái hôn ngọt ngào này làm Tiêu Ý Hàn không thể chờ đợi được, muốn đè Tô Ninh xuống dưới thân, nàng trong đầu chỉ có một ý nghĩ:” Quá lâu không có “yêu” rồi, nàng chỉ hận không thể nhanh chóng đem Tô Ninh ăn sạch.”

Tô Ninh cảm giác được ý đồ của thị trưởng, cô dùng sức áp lên thân thể người bên dưới, cong khoé miệng, dùng giọng như ra lệnh, nói:” Không cho chị động đậy”. Cô học theo động tác thị trưởng thường làm với cô, đem môi kề sát tai thị trưởng, như có như không đụng chạm vào, cô thì thầm:” Hàn, đêm nay để cho em phục vụ chị thật tốt a…” Vừa nói, tay của cô bắt đầu trượt xuống nơi tư mật nhất trên thân thể phụ nữ.

“Hàn, chị có phải rất muốn hay không?” thần kinh của cô đã bị xúc cảm ướt át trên tay làm tê dại, loại cảm giác bức thiết muốn chiếm giữ này cứ dậy sóng mạnh mẽ, làm cho tính cách bình thường vốn rụt rè, ngại ngùng của Tô Ninh, toàn bộ bị ném đi hết.

Tô Ninh dùng lưỡi lướt qua bên tai rồi xuống đôi môi quyến rũ của thị trưởng, sau chậm rãi trượt người xuống phía dưới, tay nắm lên váy ngủ của nàng, mềm giọng nói:” Hàn, mình nên cởi hết áo ngủ ra đi…”

Tiêu Ý Hàn vẫn không lên tiếng, nàng cắn môi dưới, mặc cho Tô Ninh cởi váy ngủ của cả hai ra.

Hai người khoả thân dán chặt vào nhau, Tô Ninh không thể chờ đợi được, cô đặt tay lên nơi tư mật đó, rồi trườn người lên ngực thị trưởng, ngửa đầu rất vô tội nói với nàng:” Chị rất ẩm ướt a…” Vừa nói, ngón tay còn nghịch ngợm hoà với mật ngọt trượt đến chỗ động khẩu.

Thân thể Tiêu Ý Hàn trong nháy mắt cứng đơ, hai tay choàng qua eo Tô Ninh lúc nắm lại thành hình quả đấm, lúc lại buông ra,” Cô bé này đang đùa giỡn với mình chắc?!”

……

“Hàn, chị không cần phải kêu lớn tiếng như vậy…” Trong phòng, có tiếng hai người hít thở khó nhọc xen lẫn tiếng rên rỉ của Tiêu Ý Hàn. Tay Tô Ninh không ngừng chuyển động, miệng thì vẫn nghiêm túc nhắc nhở thị trưởng của cô…

“Ừ…..” Tiêu Ý Hàn cắn môi, trong nội tâm ai oán, nếu thân thể này không bị giống như mất đi khí lực, nàng thật muốn lập tức bật dậy chặn miệng của Tô Ninh lại, Tô Ninh chẳng lẽ không biết lúc vận động nếu không thể tận tình kêu rên, loại cảm giác nhẫn nhịn kia sẽ rất khó chịu đến chết người sao?

……

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu vào cửa sổ, xuyên qua hai nữ nhân đang khoả thân ôm nhau chìm sâu vào giấc ngủ.

Bên ngoài gian phòng, Iran đã mặc đồ chỉnh tề đứng trước cửa, bàn tay nhỏ đặt trên cửa do dự không dám gõ.

“Iran, nhanh lên xuống lầu ăn sáng, con đứng ở đây làm gì?” Dì Hồng đi lên, đến bên người Iran vừa nói vừa kéo thằng bé xuống lầu.

“Bà Hồng ơi, mẹ với chị Ninh Ninh sao còn chưa chịu rời giường?” Iran đi được hai bước lại quay đầu nhìn về cánh cửa đóng chặt, thắc mắc hỏi.

“Iran ngoan, bà đưa con đến trường, đừng làm phiền mẹ”.

“Nhưng mà, mẹ cũng phải đi làm, chị Ninh Ninh cũng phải đi học vậy?” Thằng bé nhớ rất rõ lần trước ở bên căn hộ nhỏ, mẹ dậy rất sớm. Chỉ có chị Ninh Ninh có chút mệt mỏi không chịu rời giường mà thôi, nhưng sao hôm nay cả hai người đều không ai dậy?

Dì Hồng thở dài không biết phải giải thích với Iran thế nào. Tối hôm qua, dì nhận được điện thoại kêu dẫn Iran đến đây, trên bàn ăn dì thấy có nhiều người như vậy chỉ thiếu mỗi ba Iran, dì đã ẩn ẩn cảm thấy có gì đó không đúng. Mặc dù Tiêu Ý Hàn là chính dì nuôi từ nhỏ đến lớn, nhưng chuyện riêng của nàng, mình là người ở cũng không tiện xen vào. Hơn nữa, nhìn cô bé luôn ôn nhu im lặng kia , dì nhìn ra cô thật sự thật sự rất vui vẻ.

“Ngoan, nhanh lên ăn sáng, bà gọi cho chú Tiểu Lý, kêu chú tới đón chúng ta đi nhà trẻ.” Dì Hồng đem Iran đến trước bàn ăn ngồi xuống, dặn dò vài câu liền trở ra phòng khách gọi điện thoại.

……

Khi Tô Ninh tỉnh lại, trời đã sáng rõ, cô cảm giác cánh tay ê ẩm tê dại vô cùng không thoải mái. Cau đầu quay qua thấy mình vẫn nằm trong ngực thị trưởng, còn thị trưởng đang ngủ rất say.

Tô Ninh trong nháy mắt tỉnh lại, cô nhìn đồng hồ:” Trời ạ, đã 11 giờ…” Tô Ninh vội kêu người bên cạnh dậy, chuyện cô đến trường muộn là chuyện nhỏ, người này đi làm trễ thì không được. Tô Ninh vừa lay thị trưởng vừa nghĩ:” đã muốn giữa trưa, hai người lại còn nằm ngủ say mê trong phòng…” Tô Ninh không khỏi nén giận bản thân, đều tại mình tối hôm qua giằng co nếu không với tính cách thị trưởng, vô luận như thế nào cũng không thể dậy muộn như vậy.

Tiêu Ý Hàn đang ngủ say, bị người kêu dậy, mở mắt ra thấy sáng ngời, trong nháy mắt tỉnh lại. Nàng mở to mắt trông thấy Ninh Ninh đang lo lắng nhìn mình. Tiêu Ý Hàn thấy rõ người trước mắt là ai rồi lại díp mắt, hai tay quàng cổ Tô Ninh kéo cô vào trong ngực mình, lười biếng nói:” Ngoan, ngủ tiếp một chút, tôi mệt mỏi quá…”

Tô Ninh bị thị trưởng đại nhân ôm vào trong ngực, cô sốt ruột ngửa đầu nói:”11 giờ rồi, Hàn, nhanh lên một chút, chị bị trễ giờ làm rồi.”

“hôm nay tôi không cần đi làm.” Tiêu Khí Hàn vô lực nói, nàng cảm giác mí mắt rất nặng, hôm nay nhất định phải ngủ một giấc thật ngon, cũng không biết bao lâu rồi không có được nghỉ ngơi thư thái như vậy.

Nghe thị trưởng đại nhân nói, Tô Ninh thở dài một hơi. Cô lẩm bẩm nhắc lại”Không đi làm, không đi làm… Không đi làm?”

“Không đi làm, em cũng phải đi học a?” Tô Ninh phát hiện có chỗ không đúng, người này cũng quá ích kỉ đi ? Ngày hôm qua không nói cho cô hôm nay nàng được nghỉ ngơi còn chưa tính, một giấc ngủ đến trễ như vậy, nàng cũng không biết nghĩ cho cô sao. Cô chỉ là sinh viên a, sao có thể cứ như vậy vô duyên vô cớ làm cô thành người trốn học.

Tô Ninh không an phận, cứ vặn vẹo trong ngực thị trưởng, cô không nói gì, tức giận làm loạn lăn qua lăn lại , ý muốn đẩy ra cái ôm của người ích kỉ kia. Quả nhiên, không lâu sau, Tiêu Ý Hàn chống cự không nổi Tô Ninh, nàng một lần nữa mở mắt ra, cúi đầu nhìn Tô Ninh rồi cười lớn.

“Em đang làm gì vậy?” Tiêu Ý Hàn đem gối dựng lên, nàng ngồi dậy nằm dựa vào gối, vuốt tóc Tô Ninh buồn cười hỏi.

“Chị không đi làm cũng không nói cho em biết một tiếng, em còn phải đến trường .” Tô Ninh rầu rĩ nói.

“Em nói thì hay lắm, tối hôm qua là ai không buông tha cho tôi? Lại còn để cho tôi phải cầu xin em? ” Tiêu Ý Hàn cố ý nhấn mạnh hai chữ ” cầu xin ” trong đầu tràn đầy hình ảnh kích thích tối hôm qua, không nghĩ tới cô bé ôn nhu yếu đuối này cũng có lúc bộc phát như vậy, một đêm dây dưa không biết bao nhiêu lần đến mức nàng kiệt sức không đi tắm nỗi nằm ngủ mê mệt đến giờ.

Nghe thị trưởng nói, Tô Ninh cúi đầu xuống, đỏ mặt.

Tiêu Ý Hàn nhìn tóc tai Tô Ninh rối loạn, tóc dài che khuất phía trước, nàng lấy tay vén tóc cô qua một bên, liền nhìn thấy cảnh đẹp trước ngực Tô Ninh.

“Như thế nào, khoá học hôm nay rất quan trọng sao?” Tiêu Ý Hàn vừa âm thầm suy tính vừa ân cần mở miệng hỏi.

Tô Ninh lắc đầu, nói:”Cũng không phải rất quan trọng, chỉ là vô duyên vô cớ nghỉ học cảm thấy không tốt.”

“Không liên quan, chúng ta khó có thời gian bên nhau lâu như vậy. Cũng không phải thường xuyên nghỉ học, các giảng viên sẽ không trách em đâu.” Tiêu Ý Hàn tiếp tục an ủi.

“Ừ.” Tô Ninh gật gật đầu, cô vuốt tóc ngẩng đầu nhìn thị trưởng đại nhân hỏi:”Đã giữa trưa rồi, chị có đói bụng không?”

“Đói.” Tiêu Ý Hàn cau mày rất dứt khoát trả lời.

“Vậy em đi nấu cơm cho chị…” Vừa nói Tô Ninh vừa loay hoay tìm kiếm đồ ngủ tối hôm qua không biết bị ném đi đâu.

Tiêu Ý Hàn tà ác cười cười, trong lòng nghĩ “Ăn cơm gì chứ? Người đẹp trắng nõn trước mặt không phải có lực hấp dẫn hơn sao?” Nàng đột nhiên duỗi hai tay ôm Tô Ninh làm cô ngã xuống mặt giường lớn, rồi nàng rất nhanh nhẹn nằm đè lên.

“A…” Tô Ninh kinh hãi kêu lên, cô bị động tác đột ngột của thị trưởng làm hoảng sợ, cô thắc mắc nhìn người trước mặt.

Tiêu Ý Hàn cong khóe miệng xấu xa cười:”Không cần nấu cơm, chúng ta tiếp tục hoạt động tối hôm qua còn chưa xong…”

“Hoạt động gì chưa xong ?” Tô Ninh chống lên vai thị trưởng không cho nàng đè xuống, còn nói:” không phải chị đói bụng sao? Để em đi nấu cơm a…”

Tiêu Ý Hàn kéo tay Tô Ninh lên trên, không để ý lời cô nói, cúi đầu chậm rãi hôn từ xương quai xanh xuống dưới.

Lúc này Tô Ninh mới kịp hiểu ra thị trưởng đại nhân là muốn làm gì? Cô nhìn bầu trời sáng rõ ngoài cửa sổ, nhận mệnh nhắm mắt lại, hôm nay cả hai nàng, ai cũng không cần phải rời giường….

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nữ Nhân Của Thị Trưởng

Avatar
Mai T. Nguyen20:04 13/04/2016
Theo mình biết thì Hà Lan, Bỉ, Tây Ban Nha, Canada, Nam Phi, Na Uy, Thuỵ Điển là nước công nhận hôn nhân đồng giới từ năm 2001, không có phần Lan. Mới đây 2015 Phần lan mới công nhận. :(

BÌNH LUẬN FACEBOOK