Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tô Ninh lên xe đi rồi, Tiểu Nam cầm điện thoại Tô Ninh có chút ngoài ý muốn, nàng nghĩ hay là đem điện thoại đến nhà học tỷ. Tiểu Nam nhớ lại địa chỉ nhà Tô Ninh, cũng may Giang Vịnh không lớn lắm, đưa địa chỉ cho tài xế taxi, rất nhanh đã đến trước khu nhà Tô Ninh.

Tiểu Nam trông thấy tiệm sửa xe ven đường của Tô ba ba, trời thì lạnh, tiệm sửa xe thỉnh thoảng mới có người hư xe đến sửa. Tiểu Nam đứng ở xa nhìn một hồi, gia cảnh nhà nàng tốt hơn nhà Tô Ninh rất nhiều, nhìn Tô ba ba vất vả kiếm tiền như thế, lòng nàng cảm giác chua xót.

Tiểu Nam chạy tới quán nước đối diện gọi hai ly trà nóng, nâng trong tay đi đến tiệm sửa xe.

Tô ba ba luôn nhiệt tình với bạn học của con gái, hắn tiếp nhận ly trà và điện thoại từ tay Tiểu Nam, rồi cùng cô bé hàn huyên một hồi, mới phất tay chào tạm biệt.

Bên trái tiệm sửa xe là lối vào khu nhà của Tô Ninh, Tiểu Nam theo đường cũ đi trở về, đi chưa được vài bước liền trông thấy phía trước chỗ bức tường thấp có một nam sinh. Tiểu Nam nghiêng đầu nhìn nhìn, không khỏi cong khoé miệng nở nụ cười, bước nhẹ nhàng về phía nam sinh đó.

“Hey, làm gì ở đây vậy?” Tiểu Nam đi đến trước mặt hắn, nghịch ngợm hỏi.

Tiêu Trạch Vũ ngẩng đầu nhìn Tiểu Nam, xong lại cúi đầu tiếp tục rút ra điếu thuốc.

Tiểu Nam cũng đứng dựa vào tường, quay qua hỏi:” Ngươi đang ở đây đợi Tô Ninh?”

Nàng nhìn một đống tàn thuốc dưới đất, trong lòng nghĩ không phải hắn cũng đang theo đuổi học tỷ sao, còn ngây thơ ngồi xổm ở đây chờ đợi.

“Ngươi là ai?” lúc này trong lòng Tiêu Trạch Vũ đang rất bực bội, đối mặt với nữ sinh có chút quen thuộc này, hắn cứng giọng hỏi.

“Chúng ta là bạn học a, bất quá ta nhỏ hơn ngươi hai khoá, ngươi tên Tiêu Trạch Vũ đúng không?” Tiểu Nam thấy hắn rốt cuộc chịu mở miệng, nàng vui vẻ nói.

“Ừ.” Tiêu Trạch Vũ gật gật đầu.

“Đừng đợi nữa, học tỷ sẽ không trở về đâu.”

“Làm sao ngươi biết?” Tiêu Trạch Vũ nghe thấy tin tức về Tô Ninh, ngẩng đầu hỏi.

“Bởi vì ta mới ở cùng nàng trước đó, nàng để quên điện thoại ở quán cafe, ta mới đem về đưa cho cha nàng.” Vừa nói, Tiểu Nam còn chỉ về tiệm sửa xe cách đó không xa.

Tiêu Trạch Vũ cau mày suy nghĩ, tự nhủ:”Trách không được ta gọi điện thoại không ai nghe máy…”

“Đi thôi, nhìn tâm tình ngươi không phải đang tốt, lòng ta cũng không tốt, ta mời ngươi đi uống bia a”

Cứ như vậy, Tiểu Nam nhiệt tình lôi kéo Tiêu Trạch Vũ đang thất hồn lạc phách rời khỏi khu nhà Tô Ninh, hai người lên xe Tiêu Trạch Vũ đi đến quán nhậu gần nhất.

Gọi vài món rau xào, 12 chai bia, Tiêu Trạch Vũ cũng không nói chuyện, ngồi im nghe Tiểu Nam tám chuyện trên trời dưới biển, không bao lâu bia cạn sạch, hai người tâm tình không tốt đều lên men say.

“Phục vụ, đem ra đây thêm 12 chai” Tiểu Nam cầm chai bia dốc ngược không ra giọt nào hướng phục vụ mà kêu lên.

Tiêu Trạch Vũ nhìn thoáng qua cô bé đối diện, nói một câu:” ngươi uống ít chút đi”

Phục vụ đẩy đến 12 chai bia, Tiểu Nam không thèm để ý lời Tiêu Trạch Vũ, cầm lên một chai tự rót cho mình, nàng cầm ly lên cụng với ly Tiêu Trạch Vũ một cái, ngửa cổ lên uống.

“Ngươi tên là gì?” Tiêu Trạch Vũ chưa từng thấy cô bé nào tự rót bia cho mình như vậy, hắn hiếu kì hỏi.

“Tiểu Nam.” Tiểu Nam chớp mắt, lầm bầm một tiếng.

“Ngươi làm sao vậy? Đừng uống nhiều như vậy…”

Tiểu Nam ngẩng đầu nhìn Tiêu Trạch Vũ, mắt dần dần đỏ lên, nàng dựa vào ghế bĩu môi nói:” Bạn trai ta không quan tâm ta, ta thất tình…” Nói xong cười khổ một cái, nước mắt cũng không tự giác chảy ra.

Tiêu Trạch Vũ muốn nói lời an ủi, lại cảm giác tâm tình mình cũng không tốt. Hắn cầm ly lên, vỗ vỗ vai Tiểu Nam, nói:” Ta cùng ngươi uống, chúng ta uống bia giải hết sầu muộn…” Nói xong hắn uống cạn hết một ly bia.

Hai người sảng khoái uống bia, ngửa cổ đều uống cạn ly, mấy vòng qua đi, thân thể hai người bắt đầu mềm nhũn, tay chân không thể khống chế.

Tiểu Nam dựa vào ghế, hơi nghiêng đầu nhìn Tiêu Trạch Vũ, hỏi:” Ngươi chạy đến dưới nhà học tỷ làm gì vậy?”

Tiêu Trạch Vũ vỗ vỗ đầu, hút một điếu thuốc nói:” Ta cho ngươi biết một bí mật, ngươi không được nói với ai”. Nói xong hắn nhìn xung quanh một chút, coi có người khác nghe lén hay không.

Tiểu Nam nhìn bộ dạng của Tiêu Trạch Vũ, nàng run run thân thể “Ha Ha” cười ra tiếng.

“Nghiêm túc chút đi, ta nói với ngươi, ngươi biết cô cô của ta là ai không?” Tiêu Trạch Vũ liếc Tiểu Nam, tiến sát bên hỏi Tiểu Nam.

Tiểu Nam sững sờ lắc đầu nói:”cô cô của ngươi là ai, ta làm sao có thể biết rõ?”

“cô cô ta là thị trưởng thành phố Giang Vịnh.”

“Tiêu Ý Hàn?” Tiểu Nam tựa hồ nhớ tới, nàng kinh ngạc há to miệng hỏi.

Tiêu Trạch Vũ gật gật đầu, cầm ly uống một ngụm lớn, mắt đỏ hồng nhìn Tiểu Nam nói:” Ta phát hiện Tô Ninh và cô của ta đang quen nhau”

Tiểu Nam cho là mình uống nhiều quá , nhất thời không có hiểu ý Tiêu Trạch Vũ, nàng chớp mắt mấy cái nhìn hắn, chậm rãi hỏi:” Ngươi nói học tỷ với cô của ngươi quen nhau là có ý gì?”

“Ngươi không biết đồng tính nữ a?” Tiêu Trạch Vũ khinh bỉ liếc nhìn Tiểu Nam, ngửa đầu dựa vào ghế, vô lực nói tiếp:” Ta có lần vô tình trông thấy, ta cảm thấy hình như Tô Ninh đang quen với cô của ta.”

“Đồng tính nữ?” Tiểu Nam nhắm mắt lại, cảm thấy đầu xoay vòng vòng trời đất rung chuyển, cố gắng nghĩ ra từ này, nàng giơ chân đá Tiêu Trạch Vũ một cái, lại hỏi:” Chuyện này thì đã sao? Ngươi còn kì thị là như thế nào?”

Tiêu Trạch Vũ lấy tay gạt chân Tiểu Nam ra, bực bội nói:” Cô ta là thị trưởng sao có thể làm chuyện như vậy, hơn nữa, cô gái tốt như Tô Ninh hẳn nên làm bạn gái của ta mới đúng”.

Tiểu Nam nghe thấy Tiêu Trạch Vũ nói không có đạo lý, nàng ngồi dậy, chống tay nhìn Tiêu Trạch Vũ nói:”Tình yêu của học tỷ thì phải do học tỷ làm chủ, mắc gì phải làm bạn gái của ngươi?” Dứt lời, nàng còn khinh bỉ trừng mắt liếc Tiêu Trạch Vũ.

Tiểu Nam thấy Tiêu Trạch Vũ không nói lời nào, nàng nói tiếp:” Tình yêu thì không phân nam nữ, cũng không phân biệt tuổi tác, ngươi rốt cuộc có hiểu yêu là gì không vậy?”

Tiêu Trạch Vũ im lặng, hắn lại gọi thêm 12 chai bia.

Tính cách Tiểu Nam cũng thật sự là hào sảng, Tiêu Trạch Vũ đưa bia tới nàng cũng không từ chối, đưa ly nào uống ly đó.

Uống qua mấy ly, Tiêu Trạch Vũ nghiêng đầu nhìn Tiểu Nam, do dự thật lâu mới nói ra:” hôm nay ta đã gây ra một tội lỗi rất lớn”.

Tiểu Nam thật sự uống nhiều, nàng nằm lên mặt bàn híp mắt nhìn Tiêu Trạch Vũ.

“Ta chụp ảnh Tô Ninh cùng cô cô đang bên nhau, gởi cho ông nội. Còn gọi điện thoại cho dượng kêu hắn đến hiện trường bắt gặp..” Sau khi nói ra lời này, Tiêu Trạch Vũ thở một cái nhẹ nhõm, hai tay ôm đầu ra vẻ hối hận.

“Cái gì?” Nghe Tiêu Trạch Vũ nói, Tiểu Nam thoáng cái tỉnh lại nhìn Tiêu Trạch Vũ không thể tin được, hô lên.

“Làm sao ngươi có thể như vậy?” Tiểu Nam rất tức giận, nàng lắc lắc người Tiêu Trạch Vũ, lầm bầm nói:” khó trách hôm nay nhìn học tỷ khổ sở như vậy, nhất định là đã xảy ra chuyện lớn.”

Tiêu Trạch Vũ lắp bắp kinh hãi, quay sang nói:” xảy ra chuyện lớn gì?”

“Không biết, ta nhìn thấy học tỷ bị một chiếc xe đến đón đi.” Tiểu Nam liếc hắn nói ra, như thế nào hắn lại có thể làm ra chuyện như vậy.

Tiêu Trạch Vũ hoàn toàn im lặng, hắn nhìn Tiểu Nam, ánh mắt ăn năn. Kỳ thực lúc hắn vừa làm xong, đã bắt đầu hối hận, những chuyện này đừng nói gây cho Tô Ninh phiền toái, nếu như bị cô cô biết là hắn làm, hắn cũng sẽ rất thảm, Tiêu Trạch Vũ thật sự có chút ít sợ hãi.

……

Tiểu Nam hoàn toàn say rồi, còn Tiêu Trạch Vũ một mình vừa uống rượu vừa nghĩ loạn lên hết trong đầu về các loại khả năng mình sẽ bị trừng phạt.

Sau khi Tiêu Trạch Vũ uống đến mức phải chạy vào phòng vệ sinh nôn một trận, trở ra thì thấy Tiểu Nam đã ngủ, trên mặt còn vương nước mắt. Hắn có chút khó xử, không biết nên làm sao. Bây giờ hắn đi còn loạng choạng, làm thế nào có thể đưa một người bất tỉnh trở về? Hơn nữa từ lúc bắt đầu uống đến giờ, hắn còn chưa biết rõ họ tên cô bé.

Lúc này điện thoại Tiểu Nam đột nhiên vang lên, Tiêu Trạch Vũ nhìn điện thoại, hắn đẩy đẩy Tiểu Nam không có một điểm phản ứng. Không còn cách nào, hắn cầm lấy điện thoại, liền trông thấy màn hình hiển thị hai chữ Học Tỷ.

Tiêu Trạch Vũ ấn nghe, giọng Tô Ninh truyền tới:” Tiểu Nam, ba ba đã đưa điện thoại cho chị, lúc trưa phiền em còn làm em phải đi một chuyến”

Tiêu Trạch Vũ không dám nói chuyện.

“Em có khỏe không? Em cũng đừng suy nghĩ nhiều quá……” thấy đối phương không lên tiếng, Tô Ninh an ủi nói ra.

Tiêu Trạch Vũ nhìn Tiểu Nam đã bất tỉnh nhân sự, lớn miệng nói:” Là ta, Tiểu Nam uống nhiều quá, ngươi có thể tới đây giúp được không?”

……

Tô Ninh để điện thoại xuống có chút đau đầu, mặc dù tâm trạng cô hôm nay không tốt, nhưng bạn bè có chuyện không lẽ cô không giúp, nên một lần nữa mặc lại quần áo đi ra ngoài. Trước khi đi, cô gọi cho Dịch Dương và Tôn Hồng Na, kêu hai người cùng đi đến địa chỉ mà Tiêu Trạch Vũ nói.

Tô Ninh đi vào quán, lên lầu hai, trong góc liền nhìn thấy hai người kia đã say sưa loạn xạ, thức ăn trên mặt bàn gần như không hề bị động qua, toàn thấy vỏ bia. Tiêu Trạch Vũ nằm ngã lên mặt bàn, trong miệng thỉnh thoảng nói gì đó, còn Tiểu Nam hình như đang ngủ say.

Tô Ninh đứng nhìn một hồi, sau Dịch Dương cùng Tôn Hồng Na đuổi tới. Hai người nhìn tình cảnh trước mắt có chút kinh hãi, hỏi Tô Ninh:” Chuyện gì xảy ra? Làm sao hai đứa này lại ở cùng nhau?”

Tô Ninh nhún vai tỏ vẻ không biết, cô qua cạnh Tiểu Nam cố gắng gọi nàng dậy.

“Làm sao bây giờ?” Tô Ninh gọi Tiểu Nam hoài không được, cô khó xử nhìn hai cô bạn.

Dịch Dương vỗ vỗ mặt Tiêu Trạch Vũ, lay người hắn.

Tiêu Trạch Vũ cau mày , tay chân quơ lung tung, mở mắt:” Đau đầu quá…” Hắn ôm đầu ngồi dậy, cảm giác choáng váng. Hắn định thần lại nhìn xung quanh, lúc quay qua tìm Tiểu Nam liền trông thấy Tô Ninh đứng phía sau hắn.

Tiêu Trạch Vũ mở to hai mắt, nói lắp:” Tô…Tô Ninh…Ta thực xin lỗi ngươi..” Hắn vừa nói vừa như muốn khóc…

Dịch Dương khó hiểu nhìn Tiêu Trạch Vũ, ôm cánh tay hắn hỏi:” Ngươi có đi được không ?”

Tiêu Trạch Vũ nhìn Dịch Dương nhẹ gật đầu, hắn cố gắng đứng lên chưa kịp bước đi đã ngồi phịch xuống:” Không được, chóng mặt quá” hắn ngẩng đầu nói với Dịch Dương.

Dịch Dương liếc mắt, nàng xoay người dựng lên Tiêu Trạch Vũ, nói

với Tôn Hồng Na:” Vợ, ngươi cùng Ninh Ninh đỡ Tiểu Nam, chúng ta đi thôi.”

Bởi vì hai con ma men, xe taxi đều không ai chịu chở bọn họ. Lúc mấy người đứng bên đường chưa biết làm sao, Tiêu Trạch Vũ nói ra xe của hắn đang đậu đối diện. Dịch Dương lấy chìa khoá trên người hắn, mở xe cho cả bọn ngồi vào.

“Chúng ta đi đâu?” Dịch Dương cài dây an toàn cho Tô Ninh, rồi hỏi.

Tô Ninh cùng Tôn Hồng Na liếc nhau một cái, cô nghĩ nghĩ nói:”Nếu không thì tìm khách sạn đi? Chúng ta cũng không biết nhà cả hai ở đâu.”

“Dù có biết rõ, cũng làm sao đưa họ trở về trong bộ dạng này được? Tìm khách sạn thôi.” Tôn Hồng Na nhìn Tô Ninh đang dựa vào cửa xe, nói ra.

Dịch Dương gật gật đầu, lái xe đi.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nữ Nhân Của Thị Trưởng

Avatar
Mai T. Nguyen20:04 13/04/2016
Theo mình biết thì Hà Lan, Bỉ, Tây Ban Nha, Canada, Nam Phi, Na Uy, Thuỵ Điển là nước công nhận hôn nhân đồng giới từ năm 2001, không có phần Lan. Mới đây 2015 Phần lan mới công nhận. :(

BÌNH LUẬN FACEBOOK