Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nghe thấy giọng Tiêu Ý Hàn như vậy, Cristina lập tức đứng lên, vẻ mặt nghiêm túc bước nhanh ra cửa. Tô Ninh suy nghĩ một chút, thì thầm với Na Na một câu cũng đi theo ra ngoài.

Tô Ninh theo ra phòng khách, dừng ở bên cạnh sopha. Cách đó không xa, thị trưởng đang đứng đưa lưng về phía cô, cửa nhà mở ra, Vicky đứng bên cạnh biểu lộ rất là xấu hổ.

Cristina kéo Vicky vào nhà, nhìn Tiêu Ý Hàn nói:” Là ta cho nàng địa chỉ kêu nàng tới đây. Hàn, để nàng đi vào nói chuyện a…Mấy ngày nữa nàng trở về nước rồi.” Cristina lại quay qua Vicky nói một đống tiếng Anh.

Tô Ninh trông thấy người đến là Vicky, cô hơi sững sờ, cô không nghĩ tới nữ ngoại quốc này lại xuất hiện ở đây. Cuộc nói chuyện lần trước của hai người còn rõ mồn một trước mắt, mấy lời nói chanh chua còn ở tại bên tai. Tô Ninh không phủ nhận cô thực không thích nữ nhân ngoại quốc này, người này tính cách mạnh mẽ tự tin đến gần như ích kỉ, làm cho cô không tiếp nhận được.

Tiêu Ý Hàn đứng yên không nhúc nhích, Cristina nói dứt lời liền nhìn nàng, ánh mắt mang theo chút ít cầu xin.

“Hàn…”

Lúc này Tô Ninh sau lưng lại mở miệng trước, cô nhẹ nhàng kêu một tiếng.

Tiêu Ý Hàn quay đầu lại, nhìn Tô Ninh. Sau nàng xoay người trầm mặt, nhìn Vicky nói gì đó mà Tô Ninh nghe không hiểu. Tô Ninh đứng sững sờ nhìn hai người nói chuyện, nghe giọng thị trưởng không hề có chút cảm tình, cô nói không nên lời cảm giác trong lòng mình. Vicky cũng không giống với bộ dạng lần trước cùng cô gây sự, ánh mắt Vicky khi nói chuyện với thị trưởng tựa hồ mang theo thận trọng dè dặt.

Qua khoảng 10 phút, Tiêu Ý Hàn không nói thêm gì nữa, nàng ra hiệu Ok liền xoay người đến cạnh Tô Ninh dắt tay cô về lại bàn ăn.

Trên bàn ăn, mấy người vẫn chưa động đũa, Tô Ninh đi đến chỗ ngồi, Iran liền duỗi ra bàn tay nhỏ bé nắm tay cô. Tô Ninh yêu thương xoa xoa đầu Iran, cười với thằng bé rồi ngồi xuống.

Cristina để Vicky ngồi giữa nàng và Tiểu Trí. Viên Hiểu Dật hoàn toàn không hiểu chuyện tình, thấy mấy người ngồi xuống hết rồi, liền cùng Trương Trí bắt đầu ăn uống.

“Ninh Ninh, ngươi thật đúng là lợi hại…” Dịch Dương bên cạnh vừa gắp thức ăn vào miệng, vừa nhỏ giọng nói với Tô Ninh. Nàng nhìn ba người phụ nữ đối diện tràn đầy khí chất, thấy nữ ngoại quốc đang bô bô không biết là đang nói cái gì, nàng khoa trương giơ ngón cái với Tô Ninh.

“Cái gì?” Tô Ninh khó hiểu quay đầu, lúc này cô đang săn sóc cho Iran ăn cơm, còn không tự giác thăm dò biểu lộ của thị trưởng, cũng không nghe rõ Dịch Dương đang nói cái gì.

Tôn Hồng Na ngồi giữa hai người, đầu tiên nàng trừng mắt liếc Dịch Dương, rồi quay qua Tô Ninh nói:”Dịch Dương là nghe không hiểu Anh văn…” Sau nhỏ giọng lầm bầm một câu:” cũng đáng, ai kêu ngươi đi học luôn ngủ…”

Tô Ninh cười cười, cô ngẩng đầu nhìn bàn đối diện, Cristina, Vicky đang dùng tiếng Anh nói gì đó với nhau.

Trước giờ, lúc ăn Tiêu Ý Hàn không thích nói chuyện, mà con trai mình lúc này lại có Tô Ninh chăm sóc nên nàng không cần quan tâm. Đối mặt với mấy người bạn thỉnh thoảng nâng ly, nàng cũng chỉ đơn giản ứng phó, đến khi cảm giác no bụng rồi mới bưng ly rượu lên, cùng bạn bè uống thật sự.

Tính cách của Dịch Dương và Tôn Hồng Na cũng rất được, đối mặt với một đám người lớn hơn các nàng nhiều lại còn có địa vị, hai nàng cũng không hề câu nệ. Thật sự là” Vật tụ hợp theo loài, người phân nhóm theo tính cách” , Dịch Dương đặc biệt thích Viên Hiểu Dật, nhìn bề ngoài, nàng cảm thấy đối phương nhất định là T (*giống như B, tính cách giống như con trai), sau hai ly rượu nàng liền trực tiếp vứt bỏ vợ mình và Tô Ninh, chạy tới ngồi cạnh Viên Hiểu Dật .

Tôn Hồng Na không uống rượu, nàng thấy Dịch Dương cùng những người khác uống hăng say, loại trường hợp này nàng cũng không tiện nhiều lời.

“Ta muốn ra phòng khách ngồi một chút.” Tôn Hồng Na quay qua nhìn Tô Ninh nhỏ giọng nói.

Tô Ninh vốn cũng không muốn uống rượu, nghe Na Na nói, nàng nhìn thị trưởng, người nọ cũng đang cười tủm tỉm cụng ly với Trương Trí. Nghĩ đến hôm nay ở nhà mới nên thị trưởng vui vẻ như vậy, chuyện nho nhỏ không vui vừa rồi cũng không ảnh hưởng đến tâm tình của nàng.

Tô Ninh thu hồi tầm mắt, gật đầu với Na Na, cầm khăn tay lau miệng cho Iran, liền tính nói mọi người mình ra ngoài ngồi.

Lúc Tô Ninh vừa định mở miệng, Vicky ngồi đối diện lại đột nhiên gọi cô.

“Tô Ninh…”Vicky bưng ly rượu đứng lên.

Tô Ninh ngẩng đầu nhìn qua, cô không nghĩ tới Vicky sẽ chủ động nói chuyện với mình, nghe nàng gọi tên Tô Ninh, mấy người khác cũng nhìn theo.

“Nữ ngoại quốc này nói với Ninh Ninh cái gì vậy?” Nghe toàn một loạt tiếng Anh, Dịch Dương trở về ngồi cạnh Na Na, ghé vào tai hỏi nhỏ.

“Ta cũng nghe không hiểu nhiều, đại khái ý tứ hình như là đang nói thật xin lỗi… Cái gì về thái độ lần trước nàng nói chuyện…Dù sao cũng là xin lỗi Tô Ninh..” Tôn Hồng Na thiệt tình cảm giác mình theo không kịp, nàng chỉ có thể giải thích đại khái.

Tô Ninh chăm chú nghe, cô hoài nghi mình có phải là nghe nhầm rồi? Nữ ngoại quốc này lại trước mặt mọi người nói ra cuộc nói chuyện lần trước của các nàng, hơn nữa, còn nói xin lỗi với cô…

“Mấy ngày nữa ta liền về nước , lần trước hành động không có lí trí, ta xin lỗi ngươi. Tuy ngươi nhỏ tuổi hơn ta rất nhiều, nhưng ta thấy ngươi là cô bé biết cách đối nhân xử thế, hi vọng chúng ta có thể trở thành bạn bè.” Nói đến đây Vicky nhìn Tô Ninh nghiêm túc nâng ly lên.

Tô Ninh nhanh chóng tiêu hóa lời Vicky, thẳng đến khi Vicky nâng ly lên, cô mới đứng dậy. Lúc này Tiêu Ý Hàn đưa ly rượu của mình ra cho Tô Ninh.

Tô Ninh nhìn ly rượu của thị trưởng còn chưa tới một ngụm rượu, cô cùng Vicky nâng ly ngửa đầu uống.

Vicky không hổ là người nước ngoài, nàng thấy Tô Ninh nể tình mà lại hào sảng, lại rót cho mình một ly, nhìn Tiêu Ý Hàn nói:” Đến Trung Quốc lâu như vậy, rốt cuộc ta đã suy nghĩ cẩn thận, thì ra thấy ngươi hạnh phúc ta cũng sẽ vui vẻ…Cảm ơn ngươi, Hàn. Lần này rời đi, ta nghĩ ta cũng nên cố gắng tìm kiếm hạnh phúc cho riêng mình…Khá tốt bây giờ vẫn còn chưa muộn, nếu không ta sợ ta già rồi cũng không ai yêu ta..” Dứt lời nàng cởi mở nở nụ cười.

Tiêu Ý Hàn mỉm cười nhìn Vicky, bất kể nàng có thật sự thấu triệt vấn đề này hay không, đối với nàng, đối với mình, đối với Tô Ninh, trước mặt mọi người, nàng nói ra những lời này thì mọi chuyện bình thường trở lại, cuối cùng đều là vì yêu, Tiêu Ý Hàn biết rõ Vicky không muốn thương tổn ai, bởi vì thương tổn người khác đồng thời cũng là thương tổn chính bản thân mình.

……

Lần tụ hội này hiển nhiên không giống với lần tại nhà Cristina, uống đến đùa điên khùng, chưa đến 10 giờ, liên hoan vui vẻ cũng coi như xong, mọi người đứng dậy cáo biệt, Cristina xung phong nhận việc chở Vicky và Viên Hiểu Dật về nhà. Dịch Dương cùng Tôn Hồng Na thì được Tiêu Ý Hàn gọi tài xế lái xe chở về.

Tiễn bạn bè xong, hai người trở lại phòng. Dì Hồng bắt đầu thu dọn tàn cuộc, Iran dựa vào ghế sopha coi hoạt hình, giống như đang muốn buồn ngủ.

“Iran, sắp đến giờ ngủ rồi đi tắm đi…” Tiêu Ý Hàn đến bên ghế sopha, cúi người vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai nhẹ nói.

“Mẹ…” Iran ngủ gật, lầm bầm một câu, liền dang tay muốn được mẹ bồng.

Tiêu Ý Hàn nhăn lại mi, nói:”Bao lớn còn động một chút lại muốn ôm? Ngoan, tự mình lên lầu đi.” Nói xong nàng liền đứng dậy, kéo kéo bàn tay nhỏ bé còn nói:” nhanh lên đi tắm, ngủ, mai còn đi nhà trẻ nữa”.

Tô Ninh nhìn thị trưởng, người hiển nhiên không có nhiều kiên nhẫn, cô cong miệng, đi qua bồng Iran lên, vừa đi lên lầu vừa nói:” Chị không thể ôn nhu đối đãi với trẻ con à? Không thấy thằng bé đã mệt lắm sao?” Rồi lại cúi đầu nhẹ nói với Iran:” Iran ngoan, không để ý tới mẹ nữa, chị Ninh Ninh ôm ngươi đi lên…” Nói xong cũng không đợi thị trưởng phản ứng liền đi lên lầu.

“Tô Ninh, tôi nói bao nhiêu lần rồi, em là dì của thằng bé…” Giọng Tiêu Ý Hàn lạnh như băng, nàng vẫn không từ bỏ chuyện xưng hô hỗn loạn của hai người này.

……

Đến khi Iran tắm rồi ngủ rồi, Tô Ninh mới từ phòng thằng bé đi về phòng ngủ.

Trong phòng ngủ, thị trưởng đang ngồi trước bàn trang điểm chăm sóc da…

“Iran ngủ rồi?” Tiêu Ý Hàn theo trong gương trông thấy Tô Ninh tiến đến, nhẹ giọng hỏi.

“Ừ.” Tô Ninh cởi áo khoác, đi đến tủ quần áo, chuẩn bị lấy đồ ngủ đi tắm.

“Không phải có dì Hồng trông coi sao? Em còn ở cùng lâu như vậy.”

Tô Ninh nghe thấy giọng thị trưởng đại nhân có chút mệt mỏi, cô cầm đồ ngủ quay qua cười nói:” Làm sao vậy? Thằng bé là con trai của chị nha..”

“Con tôi thì làm sao? Con tôi cũng không thể để cho nó chiếm lấy vợ của tôi a?” Tiêu Ý Hàn vừa nói vừa vươn tay ôm Tô Ninh kéo vào trong ngực làm cho cô ngồi trên chân của mình.

Thị trưởng đại nhân nói một chữ “Vợ” làm Tô Ninh lại đỏ mặt, cô giả bộ tức giận, bộ dáng không được tự nhiên nói:”Ai là vợ chị?!”

“Ha ha” Tiêu Ý Hàn ha ha cười, mặt tiến sát muốn hôn môi Tô Ninh.

Tô Ninh thẹn thùng quay đầu ra, nhanh chóng thoát khỏi cái ôm của thị trưởng đi vào phòng tắm, cô rất rõ tính tình gấp gáp của thị trưởng, cô cũng không muốn mình còn chưa tắm rửa đã bị nàng hôn đến ý loạn tình mê.

Tiêu Ý Hàn nhìn Tô Ninh đang chạy trốn, miệng nở ra nụ cười.

.....

Tô Ninh tắm xong trở ra đã thấy thị trưởng nằm trên giường, cô làm khô tóc xong liền bò lên giường, rất tự nhiên dựa sát vào ngực thị trưởng.

“Hôm nay chị đối với Vicky thật hung dữ a..” Tô Ninh vỗ vỗ tay thị trưởng, nhẹ nói.

“Có vậy sao?” Tiêu Ý Hàn tắt đèn lớn, chỉ chừa đèn ngủ đầu giường, nàng thoải mái ôm Tô Ninh trong ngực.

“Ừ.” Tô Ninh nghiêm túc gật đầu.

“Chuyện giữa chúng ta chuyện em không biết… Còn em nữa, nàng khi nào tìm đến em nói chuyện, em cũng không nói với tôi?” Tiêu Ý Hàn đột nhiên nhớ tới việc Vicky xin lỗi Tô Ninh hôm nay, nàng hỏi.

“Đều đã là quá khứ, không muốn nói …”

Tiêu Ý Hàn thấy giọng Tô Ninh có chút trầm thấp, nàng ôm Tô Ninh, làm cho cô đối mặt với mình, tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt cô, ôn nhu nói:” Đừng lúc nào sự tình gì cũng để trong lòng, bất kể tốt hay xấu, tôi hi vọng em đều có thể nói cho tôi biết, chúng ta cùng đối mặt…”

Nghe thị trưởng nói, Tô Ninh gật gật đầu, xê dịch người về trước, hai tay ôm người thị trưởng làm cho hai người nằm sát gần nhau, cô quá tham luyến hơi ấm này.

“Vicky không giống với em và bạn bè, nàng lớn lên ở nước ngoài, tư duy khác với chúng ta rất nhiều. Cho nên, tôi mới quyết liệt như vậy với nàng…Bất quá, lần này nàng có thể suy nghĩ cẩn thận, chịu rời đi đã tốt lắm rồi, hi vọng thật có thể như lời nàng nói, về sau có thể làm bạn bè với nhau…” Tiêu Ý Hàn nhẹ vỗ về lưng Tô Ninh, chậm rãi nói.

“Lúc nàng đi, chúng ta nên đi tiễn nàng a…” Tô Ninh suy nghĩ một chút, rồi ngẩng đầu vui vẻ nói.

“Ừ, để coi, có thời gian tôi sẽ dẫn em theo.” Tiêu Ý Hàn xoa đầu Tô Ninh, cô bé này luôn thiện lương đến mức làm cho nàng đau lòng.

Ánh trăng chiếu vào khe hở bức màn, trong phòng thật yên tĩnh, trên mặt giường lớn, hai người hạnh phúc ôm nhau. Tiêu Ý Hàn luồn tay vào áo Tô Ninh vuốt ve lưng của cô, Tô Ninh ngoan ngoãn hưởng thụ sự ôn nhu độc hữu của riêng thị trưởng, trong lòng cô tràn đầy hạnh phúc.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nữ Nhân Của Thị Trưởng

Avatar
Mai T. Nguyen20:04 13/04/2016
Theo mình biết thì Hà Lan, Bỉ, Tây Ban Nha, Canada, Nam Phi, Na Uy, Thuỵ Điển là nước công nhận hôn nhân đồng giới từ năm 2001, không có phần Lan. Mới đây 2015 Phần lan mới công nhận. :(

BÌNH LUẬN FACEBOOK