Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Trước thang máy, hai người im lặng một hồi, Tiêu Ý Hàn đoán Tô Ninh hẳn là đã ra khỏi cư xá, nàng nhìn Lục Hạo Vũ hỏi:” Làm sao ngươi tìm được tới nơi này?”

“Hình như đây mới là chuyện ta nên hỏi ngươi? Ngươi cùng cô bé kia rốt cuộc là quan hệ gì ?” Lục Hạo Vũ không để ý đến sự chất vấn của Tiêu Ý Hàn, hắn nhíu mày hỏi ngược lại. Hắn vừa mới rõ ràng trông thấy hai người vui đùa ầm ĩ từ trong thang máy đi ra, hắn thật không nghĩ đến một người lạnh băng như Tiêu Ý Hàn cũng sẽ có thể cùng người khác cười đùa.

“Đi thôi, chúng ta trở về rồi nói chuyện.” Tiêu Ý Hàn không muốn dây dưa với Lục Hạo Vũ trong đây, nàng ném ra những lời này liền vượt qua Lục Hạo Vũ đi ra ngoài cửa.

Ra bên ngoài, Tiêu Ý Hàn liếc nhìn thấy xe Hạo Vũ đậu sau xe nàng, nàng bước nhanh đến xe mình, trực tiếp ngồi vào xe khởi động lái đi.

Nửa tháng nay dây dưa đã làm cho Tiêu Ý Hàn đủ phiền lòng rồi, không nghĩ đến hôm hẹn hò Tô Ninh lại cũng bị hắn phá đi, Tiêu Ý Hàn càng nghĩ càng giận, nàng lái nhanh hơn, không bao lâu đã đến nhà, không thèm chạy vào gara mà trực tiếp đậu ngoài cửa.

Hai người một trước một sau vào nhà, Lục Hạo Vũ đi phía sau hung hăng đóng cửa. Dì Hồng từ trong phòng bếp đi ra, liền trông thấy hai người sắc mặt cực kì khó coi đi lên lầu, dì vội vào bếp tắt lửa rồi đi theo lên.

“Dì Hồng, không cần gọi chúng ta ăn cơm, dì đem hai ly trà lên là tốt rồi.” Tiêu Ý Hàn buông túi xách, cởi áo khoác rồi nói với dì Hồng.

Dì Hồng liếc nhìn hai người rồi đi ra ngoài, lát sau dì bưng trà lên, Tiêu Ý Hàn ngồi sau cái bàn dài hướng dì gật đầu, dì Hồng đặt trà lên bàn nhìn hai người nói:”có chuyện gì hai người các ngươi cứ từ từ nói, đừng cãi nhau” dứt lời, dì thấy Lục Hạo Vũ đang ngồi trên salon nhẹ gật đầu, liền mở cửa đi ra.

“Nói đi, ngươi rốt cuộc đến đó làm cái gì?” Tiêu Ý Hàn thấy cửa đóng rồi, nàng nhìn Lục Hạo Vũ hỏi thẳng vào vấn đề.

“Hừ….” Lục Hạo Vũ hừ lạnh một tiếng, hắn chưa thấy người nào như Tiêu Ý Hàn. Rõ ràng là nàng làm sai lại vẫn ra vẻ đúng đắn. Lục Hạo Vũ trầm giọng nói:” Có người gọi điện thoại cho ta, kêu ta đi xem trò vui…”

Tiêu Ý Hàn nghe xong lời này, vẻ mặt liền ngưng trọng, nàng suy nghĩ một chút, rất nghiêm túc hỏi:” Ai gọi điện cho ngươi?”

Lục Hạo Vũ liếc mắt, bây giờ không phải người nên đặt câu hỏi là hắn hay sao? Đây không phải là tình huống hắn bắt gian tại trận vợ của mình bên ngoài sau đó hắn đến chất vấn sao? Làm sao toàn bộ lại trái ngược thế này?

Lục Hạo Vũ rất khinh thường nhướng mày, châm điếu thuốc hung hăng hút một hơi, nói:”Cái này hình như không phải là vấn đề mấu chốt a?”

Tiêu Ý Hàn nhìn người đàn ông trước mặt, nàng nheo mắt lại, ánh mắt như dao găm, cao giọng nói:” Lục Hạo Vũ, ngươi biết rõ tình hình giữa ta và ngươi, đã náo loạn nhiều ngày quá rồi, những gì nên nói ta cũng đã nói, nếu như ngươi vẫn chưa thông suốt, ta sẽ cho ngươi thời gian…”

Tiêu Ý Hàn thấy hắn không nói lời nào, còn nói:”Sự tình đã đến mức này, ta cũng nói thật cho ngươi biết. Ta không sợ lưới rách cá chết, nhà của ta tham chính, nhà của ngươi theo kinh tế thương trường, ta cũng muốn nhìn xem khi sự tình vỡ to ra, rốt cuộc là không tốt cho ai…” Dứt lời, nàng nhìn thẳng không chớp mắt vào Hạo Vũ.

Lục Hạo Vũ im lặng, hắn biết rõ tính cách của Tiêu Ý Hàn, mặc dù có Tiêu phụ áp chế nàng, nhưng nếu quả thật chuyện bị náo loạn to hơn, người phụ nữ này thật sự có thể từ bỏ thân phận địa vị của mình, thật sự sẽ tìm một con đường trốn thoát cho riêng mình.

“Vẫn là câu nói như trước, Lục Hạo Vũ, ta không tin nhiều năm như vậy ở nước ngoài, ngươi không có người đàn bà khác. Cho tới bây giờ ta không có hỏi qua ngươi, cũng không can thiệp cái gì. Cho nên, mời ngươi cũng không nên vượt mức vào cuộc sống của ta.” Tiêu Ý Hàn nói vô cùng rõ ràng, nàng quyết định chủ ý muốn ly hôn với hắn, nàng sẽ không để ý suy nghĩ về cuộc sống riêng tư của hắn.

“Từ lúc ta trở về, ngươi liền đối với ta lạnh lùng, lần trước như thế mà lần này cũng vậy. Ngươi còn để luật sư đưa đơn ly hôn cho ta. Tiêu Ý Hàn, vì ngươi mà ta về nước, ngươi còn muốn như thế nào nữa?” Lục Hạo Vũ ngồi thẳng dậy, mắt phẫn hận nhìn Tiêu Ý Hàn lớn tiếng chất vấn.

” Ta không muốn thế nào, ta đã nói rồi, chúng ta có thể hiệp nghị ly hôn, tránh ảnh hưởng kinh nhiễu đến cha mẹ hai bên”. Lúc này, giọng Tiêu Ý Hàn nhạt xuống, nàng nâng ly trà lên nhấp một ngụm, chăm chú nhìn Lục Hạo Vũ nói tiếp:” Chúng ta đều đã là người trưởng thành, ngươi cảm thấy ngươi gây náo loạn như mấy ngày hôm trước là tốt hay sao ? Lục Hạo Vũ, trong lòng ngươi hẳn là sớm rõ giữa chúng ta sớm chỉ còn danh nghĩa chứ không còn cảm tình gì. Đã là hôn nhân không có tình yêu, vậy chúng ta tốt hơn nên tách ra, tất cả tài sản trên danh nghĩa của hai chúng ta ngươi cứ tuỳ ý lấy, ta sẽ không cùng ngươi tranh nửa phần.”

“Nực cười… Ngươi cảm thấy ta rất thiếu tiền?” Lục Hạo Vũ vỗ bàn đứng lên, hắn nhìn Tiêu Ý Hàn căm tức nói:”Ta còn thật không có nhìn ra, thì ra ngươi tốt đẹp như vậy, đàn ông giàu có thành đạt như ta còn chưa có đi tìm một cô bé còn nhỏ, ngươi đúng là được lắm…” Vừa nói Lục Hạo Vũ còn dùng sức nắm chặt tay, giống như muốn đánh Tiêu Ý Hàn.

Tiêu Ý Hàn trông thấy gã đàn ông trước mặt có chút dữ tợn, nàng dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn hắn, hơi cong lên khoé miệng, rất bình tĩnh nói:” Chứ ngươi có được phúc khí như vậy sao?” ———( ý nói tốt số quen được cô bé như Tô Ninh )

“Ngươi…….” Lục Hạo Vũ giơ cánh tay lên chỉ vào Tiêu Ý Hàn, cuối cùng cái gì cũng không nói ra, chậm rãi thu tay lại, siết thành quyền để xuống.

Tiêu Ý Hàn mở miệng như muốn nói điều gì, nhưng nghĩ nghĩ lại không có lên tiếng. Trong thư phòng đột nhiên an tĩnh lại, Lục Hạo Vũ cũng ngồi xuống salon, xem ra hắn tức giận không hề nhẹ, miệng thở phì phò.

“Ngươi không nên chưa gì đã không thương lượng, lại đột nhiên ly hôn với ta” Một lát sau, Lục Hạo Vũ hơi bình tĩnh, thấp giọng nói ra, sau chuyện khắc khẩu mấy ngày hôm trước, lời ba ba vẫn luôn vang vọng bên tai hắn, nếu quả thật làm mọi chuyện ồn ào, nhà họ Lục bọn họ căn bản không phải đối thủ của nhà họ Tiêu.

“Ta nghĩ ngươi rất rõ ràng, chúng ta tiếp tục duy trì cũng không còn bất cứ ý nghĩa gì .” Tiêu Ý Hàn lạnh lùng trả lời, trước kia có thể bởi vì nàng không có tình yêu, nhưng hiện tại nàng không chịu được, vì nàng không muốn Ninh Ninh cả đời cùng nàng chịu ủy khuất.

Lại một hồi im lặng, Lục Hạo Vũ lại châm một điếu thuốc, chậm rãi ngẩng đầu nhìn Tiêu Ý Hàn, hỏi:” Nếu như ta đồng ý với ngươi ly hôn, đứa nhỏ làm sao bây giờ?”

Nhắc tới tiểu Iran, Tiêu Ý Hàn cau mày, mở to mắt hỏi:”Cái gì mà làm sao bây giờ? cuộc sống Iran đã sớm thói quen không có ba ba bên cạnh, ta không nghĩ là thằng bé cần đổi hoàn cảnh sống khác.” Tiêu Ý Hàn rất kiên quyết, nếu ly hôn, đứa con phải thuộc về nàng.

“Tiêu Ý Hàn, ngươi đừng khinh người quá đáng. Ngươi đừng quên , hiện tại chính là ngươi làm ra chuyện có lỗi với ta..” Lục Hạo Vũ nheo mắt cắn răng nói.

“A…” Tiêu Ý Hàn trong lòng vô cùng bội phục bộ dáng giả làm người tốt của Lục Hạo Vũ, người này chưa bị vạch trần thật sự là chưa từ bỏ ý định.

Nàng lấy trong túi ra một cái chìa khoá, mở tủ bảo hiểm bên cạnh lấy ra một cái phong thư ném lên trên mặt bàn, nói:” Tự ngươi coi đi, ngươi cũng không kém sao? Cô gái nước ngoài này cũng rất được.” Dứt lời, nàng khoanh tay tựa trước bàn, dáng vẻ như đang xem trò vui.

Lục Hạo Vũ hiểu rất rõ Tiêu Ý Hàn , người phụ nữ này đảm nhiệm chức vị thị trưởng nhiều năm như vậy, làm gì không có tay chân. Nhưng hắn không tin Tiêu Ý Hàn có thể đem tai mắt ra nước ngoài thu được cái gì của hắn. Chính là khi hắn nghe thấy ” cô gái nước ngoài” trong lòng liền rơi lộp bộp. Hắn nhìn phong thư trên bàn mà chột dạ, chậm chạp không dám có hành động gì.

“Lục Hạo Vũ, nể tình chúng ta là vợ chồng nhiều năm nên ta cũng không muốn cùng ngươi dây dưa chuyện này. Bây giờ ngươi chỉ cần nói cho ta biết, buổi sáng ai gọi cho ngươi, ai cho ngươi địa chỉ đó?”

Lục Hạo Vũ không nói lời nào, hắn diệt tàn thuốc chậm rãi đứng lên, đi đến trước bàn, cầm phong thư lên cất vào túi áo.

Tiêu Ý Hàn thấy hành động của hắn, nàng cười cười mỉa mai cũng không có ngăn cản.

Lục Hạo Vũ đứng trước mặt Tiêu Ý Hàn, chăm chú nhìn nàng một hồi, lấy điện thoại mở ra số điện thoại kia ném lên mặt bàn, nói:” là giọng nam xa lạ dùng một dãy số lạ, tự ngươi điều tra đi.” Nói xong hắn xoay người rời khỏi thư phòng.

Cửa thư phòng bị đóng lại, Tiêu Ý Hàn nâng trán thở dài, nếu như Lục Hạo Vũ chậm chạp không đồng ý ly hôn, nàng thật không biết tiết mục như hôm nay còn sẽ tiếp tục trình diễn bao nhiêu lần? Lúc kết hôn, mọi chuyện đều có người khác an bài tốt, đến ngày kết hôn nàng chỉ cần giống như công tác bình thường dự tiệc xã giao, dù có mệt nhưng cũng không cần động não… Nhưng vì cái gì ly hôn lại khó như vậy? Tiêu Ý Hàn không nghĩ ra, mình đối với hắn lạnh nhạt, vì cái gì hắn còn muốn kiên trì, chết sống cũng không chịu ly hôn?!

Tiêu Ý Hàn ngồi trở lại trên ghế, chép lại số điện thoại kia. Nàng xem qua, xác định không biết số này liền cầm lấy điện thoại riêng trên bàn nhấn một dãy số gọi đi.

***************************************

Tại nhà họ Tiêu ở Lâm Hồ

Buổi chiều khoảng 2 giờ, Tiêu Sùng Văn ngồi ở trong thư phòng nhìn màn hình máy tính, hắn đang xem báo cáo của một xí nghiệp. Đột nhiên, màn hình hiện ra nhắc nhở mới có email. Tiêu Sùng Văn mở email, một cái thư chưa đọc đập vào mắt, hắn thuận tay mở ra xem.

Tiêu đề thư viết ba chữ Tiêu Ý Hàn, kéo lên không có nội dung chỉ có kèm theo mấy file ảnh. Tiêu Sùng Văn nhíu mày suy nghĩ, kích vào file đính kèm.

Download thành công, mấy tấm ảnh mở ra. Tiêu Sùng Văn nheo mắt nhìn, hình thứ nhất chụp một chiếc xe, rất rõ ràng thấy trong xe có hai người nữ. Hình thứ hai, lúc hai người xuống xe, ánh mắt Tiêu Ý Hàn đầy tình cảm đang lau nước mắt cho cô gái, động tác cực kì thân mật…

Tiêu Sùng Văn đè nặng cơn tức xem xong tấm cuối cùng. Hắn nhìn con gái mình cùng một cô gái khác có vẻ còn rất trẻ con, động tác mập mờ cùng ánh mắt kia, hết thảy đều quá rõ ràng….Tiêu Sùng Văn không khỏi kinh hãi, nếu những ảnh chụp này bị phát tán ra ngoài, hắn không dám tưởng tượng sẽ có hậu quả thế nào?

Tiêu Sùng Văn cẩn thận xem xét

email một chút, xem xét địa chỉ hộp thư của đối thương liền biết đây là email mới đăng kí, không có kí tên thậm chí ngoại trừ ba chữ Tiêu Ý Hàn cũng không còn chữ nào. Theo góc độ xem ra Tiêu Ý Hàn bị chụp lén, nhưng tại sao phải gửi cho hắn? Tiêu Sùng Văn âm thầm nghĩ, là muốn tống tiền? Nếu muốn tống tiền thì trực tiếp gởi cho Tiêu Ý Hàn không phải có hiệu quả hơn sao ?

Tiêu Sùng Văn nghĩ mãi mà không rõ ý đồ thật sự của cái email này là gì? Hắn nhìn nhìn điện thoại kế bên, không biết sẽ có người gọi đến trao đổi điều kiện hay không.

“Tốt hơn phòng thủ chính là chủ động điều tra”. Tiêu Sùng Văn không có khả năng ngồi đợi người định đoạt, huống chi chuyện này liên quan đến con đường chính trị của nhà họ Tiêu, cũng không phải là chuyện đùa.

Hắn gọi điện thoại cho người tra xét qua cái email, lại dặn dò bọn họ canh kĩ mấy toà soạn báo lớn nhỏ ở Giang Vịnh…Đợi hết thảy an bài xong xuôi rồi, Tiêu Sùng Văn sẽ giải quyết cuộc sống cá nhân của đứa con gái cá tính mạnh mẽ của mình, hắn chăm chú phân tích chút ít tình huống, kêu người điều tra bối cảnh của cô bé trong ảnh.

Tiêu Sùng Văn ngồi ở thư phòng lo lắng đợi, hắn vẫn do dự có phải hắn nên gọi cho Tiêu Ý Hàn trước hay không. Cuối cùng hắn bỏ ý định này, hắn quyết định ra tay trước với cô bé kia. Không cần biết hai người có quan hệ thế nào, chỉ cần thuyết phục cô bé rời đi, hắn tin tưởng con gái mình cũng sẽ không làm được cái gì khác…

Một tiếng sau, tất cả tư liệu thân thế Tô Ninh đã xuất hiện ở trên bàn của Tiêu Sùng Văn…

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nữ Nhân Của Thị Trưởng

Avatar
Mai T. Nguyen20:04 13/04/2016
Theo mình biết thì Hà Lan, Bỉ, Tây Ban Nha, Canada, Nam Phi, Na Uy, Thuỵ Điển là nước công nhận hôn nhân đồng giới từ năm 2001, không có phần Lan. Mới đây 2015 Phần lan mới công nhận. :(

BÌNH LUẬN FACEBOOK