Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tô Ninh ra khỏi cư xá, đi qua đường, tìm một góc khuất đứng lại, cô thấy xe thị trưởng chạy ra từ phía đối diện, không lâu sau, một chiếc xe khác cũng chạy theo, không cần nghĩ cũng biết là xe của ba Iran, Tô Ninh nhụt chí nhìn theo bóng xe, cô không thể che chở, giúp được gì cho người yêu dù chỉ là một chút.

Xe chạy đi xa, Tô Ninh xoay người đi hướng ngược lại, cô vừa đi vừa nghĩ không biết thị trưởng sẽ đối mặt với tình huống gì đây. Không biết ba Iran sẽ có phản ứng thế nào. Cô cũng không biết có phải điều này có nghĩa là quan hệ của cô cùng thị trưởng đã bị hắn nhìn ra?

Tô Ninh không có ngồi xe, cô mặc áo bông vải, cứ đi không mục đích về phía trước, mặc cho gió lạnh. Cô cũng không mang bao tay, vẫn nắm chặt điện thoại, cô luôn nghĩ biết đâu một giây sau có thể nhận được điện thoại của thị trưởng.

“Học tỷ……” Đột nhiên, một giọng nói trầm thấp sau lưng truyền tới, Tô Ninh chậm chạp xoay người, liền trông thấy Tiểu Nam đứng cách đó không xa đang nhìn mình.

Tô Ninh đi trở về vài bước hỏi cô bé :” Tiểu Nam, sao em lại ở chỗ này?”

Tiểu Nam thoạt nhìn tinh thần thật không tốt, nàng xoay lại chỉ chỉ toà nhà sau lưng, nói:”Nhà của em ở đây.”

Tô Ninh gật đầu, không biết kế tiếp nói cái gì cho phải.

“Học tỷ, tâm tình của chị cũng không tốt sao?” Tiểu Nam trông thấy Tô Ninh không có chút tinh thần, mở miệng hỏi.

Tô Ninh nhẹ cong khóe miệng, gật đầu.

“Em cũng vậy, chúng ta tìm một chỗ ngồi nói chuyện đi” vừa nói Tiểu Nam vừa kéo tay Tô Ninh đến quán cafe đối diện.

Tô Ninh đi theo Tiểu Nam, hiện tại cô thật cũng không biết đi nơi nào. Không muốn về nhà, lại không thể tìm thị trưởng, néu như không gặp Tiểu Nam, cô vẫn cứ đi mãi thẳng theo con đường này.

Hai người vào quán cà phê, lên lầu hai tìm một vị trí gần cửa sổ ngồi xuống, gọi hai ly cafe, Tiểu Nam khuấy cafe ngẩng đầu hỏi Tô Ninh:” Học tỷ, chị làm sao vậy? Cùng bạn trai cãi nhau sao?”

Tô Ninh cười khổ một cái, lắc đầu. Chuyện của cô không thể nói cho bất luận kẻ nào, hơn nữa lúc này cô cũng thật sự không có tâm tình cùng người khác kể lể những chuyện này.

Hai người im lặng một hồi, Tô Ninh vẫn luôn quay đầu ra ngoài cửa sổ nhìn dòng xe cộ trên đường mà ngẩn người. Tiểu Nam thở dài, nói:” em đã chia tay với bạn trai…”

Nghe thấy hai chữ chia tay, Tô Ninh khó hiểu nhìn sang Tiểu Nam. Cô đột nhiên kịp phản ứng, Tiểu Nam mà cô nhận thức cho tới nay không phải như vậy. Nàng vẫn luôn là cô bé hoạt bát, hiếu động khó trách hôm nay nàng lại sa sút tinh thần như thế, thì ra cũng là do tình cảm có vấn đề.

“Làm sao vậy? Không phải nói dù có khó khăn cũng sẽ bên nhau sao?” Tô Ninh không muốn thấy người khác thương tâm, cô thu hồi tâm tư nhìn Tiểu Nam nghiêm túc hỏi.

Tiểu Nam cúi đầu xuống, mắt dần dần đỏ lên. Nàng suy nghĩ thật lâu mới có hơi nghẹn ngào mở miệng nói:”Ba ba biết rồi… Em không biết ba ba nói với hắn cái gì, hắn nói cho em biết hắn không thể ly hôn, hắn không thể vì em mà buông hết mọi thứ của hắn…” Nói đến đây, Tiểu Nam mặt đầy nước mắt, nàng ngẩng đầu đáng thương hỏi Tô Ninh:” Học tỷ, tại sao phải biến thành như vậy mới được?”

Tô Ninh nhìn Tiểu Nam đang khóc vô cùng uỷ khuất, trong lòng một trận phiền muộn. Trong tình yêu, cô không có quyền gì đi nhận xét người đàn ông kia, ai dám cam đoan đàn ông không yêu thật lòng?! Cô chỉ muốn là: nếu như hắn ta thật sự không có ý định cho Tiểu Nam một tương lai tốt đẹp, vì cái gì còn muốn trêu chọc đến nàng?… Tô Ninh nhớ tới chuyện thị trưởng mất tích trong nửa tháng, nếu thị trưởng cũng lựa chọn người kia, như vậy, không phải cô cũng sẽ giống như Tiểu Nam, cũng sẽ muốn tìm một người bạn khóc lóc kể lể hay sao?

Tô Ninh không có làm dịu Tiểu Nam, cô tùy ý cho Tiểu Nam nằm ở trên mặt bàn khóc. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ suy nghĩ rất nhiều, đột nhiên trong lúc đó cảm giác mình nên trưởng thành hơn, cô không nên giống cô bé trước mặt, dù cho có khóc đến vô cùng bất lực cũng có giải quyết được vấn đề gì đâu.

Ngoài cửa sổ, trên bầu trời bắt đầu rơi rơi bông tuyết, cũng không biết qua bao lâu, Tiểu Nam khóc đủ rồi , đứng dậy đi toilet.

“Học tỷ, em nghĩ xong rồi, không còn vì gã đàn ông xấu xa đó mà đau lòng. Nếu hắn đã không biết quý trọng em, em cũng không cần phải vì hắn kêu trời trách đất, tra tấn chính mình…” Tiểu Nam từ phòng vệ sinh trở ra, cảm giác như thay đổi thành một người khác, nàng còn chưa ngồi xuống, đã tức giận nói ra.

Tô Ninh quay đầu qua thấy Tiểu Nam rất là đang hạ quyết tâm, yêu thương cười cười nhìn cô bé.

Yêu, nếu quả thật yêu có thể dễ dàng quên, thì tốt rồi……

Tính cách Tiểu Nam cùng Tô Ninh tương phản rất lớn, sau khi nàng nói xong câu đó thật không còn biểu hiện đau lòng nữa. Nàng thấy Tô Ninh tâm tình không tốt, liền trò chuyện trên trời dưới biển với cô, còn nói ra lời thề son sắt : nhất định phải tìm được một người bạn trai vĩ đại gấp trăm lần thằng cha kia. Nàng nói: chỉ có nhanh bắt đầu một đoạn tình cảm mới , mới có thể sớm quên đi đau thương này.

Tô Ninh yên lặng nghe, không có phụ họa thêm cái gì, cô không lý giải được khi còn đang yêu một người làm sao có thể mở ra lòng mình mà yêu thêm một người khác?

……

Ngoài cửa sổ tuyết tựa hồ càng rơi to hơn, thị trưởng vẫn như trước không có gọi điện thoại tới. Tô Ninh muốn rời đi, bây giờ cô thật sự không có tâm tình cùng Tiểu Nam nói chuyện phiếm. Mỗi người tâm tình không tốt đều có biểu hiện khác nhau, khi tâm tình cô không tốt, một câu cũng không muốn nói ra.

Tô Ninh vừa định đứng dậy, điện thoại trong túi áo vang lên. Tô Ninh rất nhanh lấy điện thoại di động ra nhìn màn hình, vừa có chút kích động liền phai nhạt xuống. Cô ấn phím nghe, nhẹ nhàng nói rõ:”Alo.”

“Xin hỏi ngươi là Tô Ninh phải không?” Điện thoại truyền đến giọng đàn ông.

“Đúng vậy, ngài là ai?”

“A, là như thế này. Lão gia nhà ta muốn gặp ngươi, bây giờ ngươi có rảnh không?”

“Lão gia?” Tô Ninh nhíu nhíu mày, người nào tự xưng là lão gia? Cô không nhớ rõ chính mình khi nào thì nhận thức qua một người như vậy.

“Ngươi đừng lo lắng, chúng ta không có ác ý, chỉ là muốn tìm ngươi tâm sự mà thôi.” Hắn thấy Tô Ninh không nói lời nào, tiếp theo còn nói.

“Thực xin lỗi, ta không biết ai gọi là lão gia, ta nghĩ ngươi tìm nhầm người rồi.” Tô Ninh nói xong câu đó liền cúp điện thoại. Đối với những cú điện thoại xa lạ, Tô Ninh rất ít khi để ý, mà ngay cả tiểu Iran còn có ý thức bảo vệ cao như vậy, thân cận bên cạnh thị trưởng đã lâu, điểm ấy Tô Ninh cũng biết.

Điện thoại vừa bị cắt đứt, lại lần nữa vang lên. Tô Ninh cùng Tiểu Nam liếc nhau, nhíu mày tiếp nâng điện thoại, không chút suy nghĩ đã nói:”Ngươi thật sự tìm nhầm người, ta căn bản không biết ngươi.”

“Ngươi nhận thức ta.” Lần này trong điện thoại truyền đến vẫn là giọng đàn ông, chỉ là thanh âm người này thâm trầm hơn người kia rất nhiều.

“Ta là cha của Tiêu Ý Hàn, nếu như ta nhớ không lầm, chúng ta đã từng gặp nhau trong bệnh viện” không đợi Tô Ninh phản ứng, đối phương đã nói tiếp.

“……” Nghe thấy ba chữ Tiêu Ý Hàn, Tô Ninh ngã ngồi trên mặt ghế, phụ thân của thị trưởng gọi điện thoại cho mình, thật sự đã xảy ra chuyện nghiêm trọng rồi.

Cuộc trò chuyện đơn giản chấm dứt, Tô Ninh cầm điện thoại trong tay, nằm trên mặt bàn nhìn Tiểu Nam đang tỏ vẻ không hiểu chuyện gì.

“Học tỷ, chị không sao chứ?” Tiểu Nam lo lắng hỏi.

Tô Ninh cố gắng bình tĩnh , nói một câu:” chị đi vệ sinh.” Liền để điện thoại xuống, cầm túi xách đi vào phòng vệ sinh.

Tiểu Nam trông thấy học tỷ bởi vì bối rối để quên điện thoại, quay ra đã trông thấy bóng lưng của cô quẹo vào phòng vệ sinh.

Khi Tô Ninh đi ra, Tiểu Nam đã đứng ở cầu thang lầu hai chờ cô, không đợi Tô Ninh đến gần, một người đàn ông mặc tây trang từ dưới lầu đi lên. Hắn chăm chú đánh giá Tiểu nam, rồi vượt qua nàng đến khi Tô Ninh đi tới, hắn lên tiếng hỏi tên của cô liền cung kính mời cô xuống lầu. Tô Ninh nhìn tư thế này, biết rõ Tiêu phụ đã đến dưới lầu, không kịp nghĩ nhiều cô vội vàng chào hỏi Tiểu Nam rồi đi theo gã kia.

Tiểu Nam không biết đã xảy ra chuyện gì, nàng sững sờ nhìn Tô Ninh đi theo người đàn ông lạ xuống lầu, đợi đến khi nàng cầm điện thoại Tô Ninh đuổi theo ra ngoài thì không còn thấy bóng ai.

……

Trước quán cafe dừng lại một chiếc xe thân dài hơn những xe bình thường khác, Tô Ninh khẩn trương ngồi vào ghế sau.

Không gian trong xe rất lớn, giữa xe là một cái bàn hình chữ nhật, hai bên là sopha. Trong xe ngoại trừ tài xế, trên ghế sopha chỉ có một người đàn ông ngồi nghiêm chỉnh, trên mặt không có biểu lộ gì. Tô Ninh cẩn thận ngồi phía đối diện, nhìn người trước mắt, cô nhớ rõ người này, tuy nhìn bên ngoài vẫn còn trẻ trung hơn tuổi, nhưng người này thật sự là phụ thân của thị trưởng.

Tô Ninh ngồi xuống rồi xe liền khởi động, trong lòng cô lúc này cực kì khẩn trương, cũng không dám hỏi bọn họ muốn dẫn cô đi đâu.

“Ngươi không cần sợ, ta không có ác ý.” Tiêu Sùng Văn trông thấy cô bé có chút khiếp sợ, hắn bình thản nói. Trong túi lấy ra một cái phong thư đưa cho Tô Ninh nói:” trước hết ngươi nhìn xem cái này đã.”

Tô Ninh nhìn Tiêu Sùng Văn gật gật đầu, tiếp nhận phong thư trong tay hắn, lấy tay cảm giác một chút, hình như là ảnh chụp. Cô nhẹ nhàng mở ra phong thư, cầm mấy tấm hình đặt ở trong lòng bàn tay,

Tô Ninh nhìn qua mặt liền cứng đờ, trong hình rõ ràng là cô cùng thị trưởng đại nhân. Tô Ninh nhìn tiếp, đây là lúc trưa thị trưởng cùng cô trở về căn hộ riêng bị người chụp lại. Tô Ninh không dám ngẩng đầu nhìn người đối diện, cô không biết đây là người nào chụp, trong lòng nghĩ không biết tiếp theo nên làm sao bây giờ. Ảnh chụp này như thế nào lại xuất hiện trong tay Tiêu phụ?!

Đang lúc Tô Ninh không biết làm sao, xe dừng trước một cơ quan hội sở, tài xế mở cửa sau, Tiêu phụ đi xuống trước, Tô Ninh cầm ảnh chụp trong tay cũng kiên trì theo xuống.

Vào hội sở Tô Ninh đi theo phụ thân Tiêu Ý Hàn lên trên lầu.

Tiêu Sùng Văn cởi áo khoác ngoài khoát lên thành ghế rồi ngồi ở trên salon, chỉ chỉ chỗ đối diện nói với Tô Ninh :”Ngồi đi”.

Tô Ninh nghe lời ngồi xuống, cô đem ảnh chụp trong tay đặt lên bàn trà, suy nghĩ rất nhiều lý do thoái thác nhưng một câu cũng không nói được.

“Ngươi còn đang đến trường?” Tiêu Sùng Văn cũng không có giận dữ như Tô Ninh tưởng tượng, ngược lại giọng rất bình thản.

Tô Ninh ngẩng đầu nhìn hắn gật gật đầu nói:”Đúng vậy, năm ba”.

“Ngươi cùng Hàn Hàn là tại sao biết nhau?” Tiêu Sùng Văn lại hỏi.

“Ta……” Tô Ninh suy nghĩ một chút, vấn đề này thật khó trả lời.

“Thôi đi, ta cũng không nghĩ miệt mài theo đuổi các ngươi rốt cuộc là quan hệ gì. Cũng không trách tội các ngươi cái gì, ta hôm nay đến chỉ có một mục đích , là chuyển đạt ý kiến của ta cùng Hàn Hàn”. Tiêu Sùng Văn tìm một tư thế thoải mái dựa vào salon rồi nhìn thẳng Tô Ninh, thẳng thắn nói ra.

Tô Ninh mím môi, ngẩng đầu nhìn thẳng ánh mắt Tiêu phụ, cô không biết thị trưởng đại nhân kêu phụ thân truyền đạt ý tứ gì cho mình. Tô Ninh cảm giác rất sợ hãi, sợ nghe được điều mà cô không muốn nghe từ miệng người đàn ông này. Nửa tháng nay, đây là ngày đầu cô gặp lại thị trưởng, nàng còn chưa giải thích rõ ràng với cô vì sao nhiều ngày như vậy không cùng cô liên lạc. Lúc này, lòng của cô thật sự không thể chịu thêm đả kích được nữa..

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nữ Nhân Của Thị Trưởng

Avatar
Mai T. Nguyen20:04 13/04/2016
Theo mình biết thì Hà Lan, Bỉ, Tây Ban Nha, Canada, Nam Phi, Na Uy, Thuỵ Điển là nước công nhận hôn nhân đồng giới từ năm 2001, không có phần Lan. Mới đây 2015 Phần lan mới công nhận. :(

BÌNH LUẬN FACEBOOK