Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Lục Hạo Vũ tắt điện thoại trở về chỗ ngồi, cô bạn gái thấy hắn trở về liền nghiêng đầu nhìn hắn cười ngọt ngào.

“Ta nghĩ chúng ta không thể dùng bữa được rồi, công ty vừa gọi điện cho ta có việc gấp ta phải lập tức trở về.” Lục Hạo Vũ giả bộ như không có chuyện gì, vừa nói hắn còn cầm điện thoại giơ lên.

Bạn gái hắn hơi nhíu mày, vẻ mặt rất không tình nguyện, Lục Hạo Vũ cầm áo khoác và túi xách của bạn gái, rồi kéo tay của nàng nhẹ giọng an ủi:” Ta đưa ngươi trở về khách sạn trước, muộn một chút ta đến tìm ngươi. Nửa tiếng sau ta phải có mặt ở công ty, cho nên chúng ta đi thôi.”

Đưa bạn gái vào xe rồi, hắn vẫn rất sốt ruột, cách thời gian Tiêu Ý Hàn hẹn còn có 10 phút, hắn có bay cũng không thể về kịp.

Về đến nhà, hắn dừng xe tạm ở chỗ đậu xe trước cửa, xuống xe nhanh chóng chạy vào nhà. Ở phòng khách, ngoại trừ người hầu thì không thấy bóng dáng Tiêu Ý Hàn đâu, hắn lại chạy lên lầu. Cửa thư phòng đóng chặt, Lục Hạo Vũ đứng trước cửa bình ổn hơi thở mới gõ cửa đi vào.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Tiêu Ý Hàn dời mắt khỏi máy tính, mặt không biểu lộ gì nhìn Lục Hạo Vũ đang ngồi ở đối diện, nàng nói:”nghe nói người nước ngoài đều rất coi trọng giờ giấc không phải sao? Ngươi đến muộn…”

“Ta nói phải gặp khách hàng bên ngoài, đâu dễ thoát thân như vậy.” Lục Hạo Vũ thở có chút nặng nhọc, hắn bưng ly nước của Tiêu Ý Hàn lên định uống, liền bị ánh mắt lạnh lùng của Tiêu Ý Hàn ngăn lại, hắn lại bỏ ly xuống, đứng dậy lấy ly khác tự rót nước cho mình.

“Ta không quan tâm ngươi mới vừa ở với ai, ta tìm ngươi là muốn nói về chuyện của chúng ta, ngươi nghĩ thế nào ?” Tiêu Ý Hàn chuyển ly nước của mình sang bên trái, rồi nghiêm túc hỏi.

“Ý Hàn, ngươi không cần phải xa lạ với ta như vậy chứ?” Lục Hạo Vũ nhìn Tiêu Ý Hàn một hồi, bất đắc dĩ nói.

Tiêu Ý Hàn không để ý tới lời Lục Hạo Vũ , nàng lấy đơn ly hôn phía trên chồng văn kiện đưa cho Lục Hạo Vũ, nói:”kí đi.”

Lục Hạo Vũ sững sờ, nhận lấy. Hắn nhìn vào thư hiệp nghị ly hôn một hồi lâu mới ngẩng đầu, cau mày, nói:”Ý Hàn…”

Tiêu Ý Hàn nhìn tên đàn ông trước mắt đang tỏ ra rất thống khổ, nàng nghĩ mãi mà không rõ, sự tình đều đã đến nước này, làm sao hắn vẫn có thể mang dáng vẻ biểu lộ như vậy?

“Bạn gái nước ngoài của ngươi không phải đã đến Giang Vịnh rồi sao? Lục Hạo Vũ, ta không hiểu được, ngươi còn muốn kiên trì làm gì?” Vừa nói, Tiêu Ý Hàn còn chỉ vào đơn ly hôn, nói:” Đây là lựa chọn tốt nhất cho hai ta, ly hôn trong êm đẹp…”

Sau một lúc im lặng, Lục Hạo Vũ cúi đầu, chậm rãi hỏi:” Làm sao ngươi biết nàng đến đây?”

Tiêu Ý Hàn ghét bỏ nhìn hắn, lấy trong túi ra cái máy ảnh, đặt trên bàn, ý bảo Lục Hạo Vũ tự mình xem đi.

Lục Hạo Vũ vừa nhìn thấy máy ảnh, sắc mặt nhanh chóng suy sụp, hắn nhớ tới lần trước Tiêu Ý Hàn cũng là đưa cho hắn xem ảnh chụp. Hắn thong thả giơ tay lên cầm máy ảnh, mở ra xem vài cái rồi không xem nữa. Hắn cúi đầu nghĩ một lát, ngẩng đầu nói:” Ngươi tìm người theo dõi ta?”

Lục Hạo Vũ vô luận như thế nào cũng không có nghĩ đến xế chiều hôm nay ở phi trường phát sinh hết thảy sẽ bị người chụp ảnh, hắn cho rằng trời mưa, không có người chú ý bọn họ … Trên thực tế là hắn ở nước ngoài quá lâu, hắn hoàn toàn đánh giá thấp thế lực của Tiêu Ý Hàn tại Giang Vịnh, nghĩ cũng phải nàng đường đường là thị trưởng muốn biết chút ít sự tình, còn không phải dễ như trở bàn tay sao.

“A!” Tiêu Ý Hàn cười lạnh một tiếng, bay bổng nói:”Là ba ba của ta.”

Nàng thấy Lục Hạo Vũ nghe xong, sắc mặt càng trở nên khó coi, còn nói thêm:” ta không có thời gian làm những chuyện này.”

Lục Hạo Vũ nắm chặt lại quyền, hắn buông máy ảnh, cầm đơn ly hôn coi lại, từng tờ từng tờ lướt qua, Lục Hạo Vũ cũng không có đọc được chữ nào, trong đầu hắn đang nghĩ chuyện khác, giờ phút này hắn mới thấy mình không cố gắng ngăn cản cô tình nhân đến Giang Vịnh là có bao nhiêu sai lầm.

Tiêu Ý Hàn nhẹ gõ ngón tay vào ly nước, nàng kiên nhẫn đợi quyết định sau cùng của Lục Hạo Vũ. Tóm lại lòng nàng lúc này cũng coi như thở dài một hơi, nàng vốn cho rằng mình còn phải tốn nhiều miệng lưỡi mới có thể thuyết phục Lục Hạo Vũ.

Qua khoảng 10 phút, Lục Hạo Vũ mới chậm rãi ngẩng lên, hắn dùng ngón tay chỉ vào đơn ly hôn, nói:”Ta đồng ý ly hôn, nhưng đứa con thì ta không đồng ý cho ngươi nuôi dưỡng.”

Tiêu Ý Hàn đã sớm ngờ tới điểm này, nàng cầm máy ảnh lên cố ý mở đến bức ảnh Lục Hạo Vũ ôm hôn tình nhân đưa tới trước mặt hắn, lạnh lùng nói:” Ngươi muốn ta để cho con của ta đi theo sống chung với cô gái ngoại quốc này? Thực xin lỗi, ta không làm được chuyện này..”

“Chứ không lẽ đi theo ngươi thì tốt sao ? Người ngươi tìm thì tốt hơn sao?” Lục Hạo Vũ giận đỏ cả mắt, cao giọng quát.

“Ngươi có thể bảo chứng các ngươi từ nay về sau không sinh con sao? Nếu như có thể thì ta đồng ý cho ngươi nuôi dưỡng Iran, chỉ là không thể rời đi Giang Vịnh.” Tiêu Ý Hàn híp mắt lạnh như băng nói.

“Ta…” Vốn chỉ lo tức giận, Lục Hạo Vũ lập tức không nghĩ tới vấn đề này, con sao? Trong lòng hắn không ngừng nghĩ đến, hắn không dám nói, trên thực tế sở dĩ cô bạn gái của hắn vội vã tới đây hoặc kêu hắn trở ra nước ngoài là vì nàng đã mang thai.

“Ngươi không được quên , từ lúc Iran sinh ra đến bây giờ, ngươi ở đây bên cạnh thằng bé tổng cộng cũng không có bao nhiêu ngày, ta sẽ không nhượng xuất quyền nuôi dưỡng , vấn đề này không cần nghiên cứu nữa, ngươi không cần nghĩ.”

Nghe xong Tiêu Ý Hàn nói, vốn đang áy náy Lục Hạo Vũ trong nội tâm lại càng không có tư vị. Trong lòng của hắn cảm thấy thiếu nợ mẹ con nàng rất nhiều, cộng thêm chuyện tình nhân ở ngoài làm cho hắn xấu hổ vô cùng.

Im lặng thật lâu, trong mắt Lục Hạo Vũ chậm rãi chứa đầy tình cảm, hắn nhẹ nhàng nói:” Ý Hàn, ta biết rõ ta thật có lỗi với các ngươi, ta cam đoan với ngươi, nếu như có thể, sau này…”

“Đừng…” Tiêu Ý Hàn lên tiếng cắt đứt lời Lục Hạo Vũ.

“Ngươi đừng hiểu lầm, ta không phải lại chỉ trích ngươi cái gì. Ta chỉ là muốn nói cho ngươi biết, Iran từ nhỏ là do dì Hồng nuôi lớn, mà dì Hồng là người của nhà họ Tiêu chúng ta từ thế hệ trước, nàng không có khả năng đi theo cuộc sống của ngươi. Cho nên, vì để thằng bé phát triển khoẻ mạnh, nó đi theo ta là lựa chọn tốt nhất.”

“Nhưng mà…”

“Không có nhưng mà cái gì.” Tiêu Ý Hàn lại cắt đứt lời Lục Hạo Vũ, nàng nói:” trên thực tế qua nhiều năm như vậy, cơ bản Iran cũng không khác mấy đứa nhỏ mồ côi cha là mấy. Hơn nữa, sau khi ly hôn, ngươi vẫn có thể mỗi năm trở về thăm nó, ta sẽ nói với thằng bé là ngươi ra nước ngoài, nó sẽ không bị một điểm ảnh hưởng nào hết.”

Lục Hạo Vũ vừa trầm lặng , Tiêu Ý Hàn lại nói những câu đâm trúng tim đen làm hắn muốn phản bác cũng không thể. Hắn nhìn máy ảnh trên bàn, trong lòng cân nhắc, bây giờ Tiêu Sùng Văn cũng biết hắn có tình nhân bên ngoài, cơ bản hắn đã đi vào ngõ cụt rồi. Áp lực từ bốn phương tám hướng đẩy tới, làm cho hắn không thở nổi, mà phương thức giải quyết chỉ có một, chính là ly hôn. Hơn nữa theo cục diện này, hắn có không muốn ly hôn đến đâu cũng buộc phải rời đi.

“Ta đã kí vào đơn ly hôn, nếu như ngươi vẫn muốn giành quyền nuôi Iran, thì cứ ra toà khởi tố. Nếu như ngươi không sợ đem sự tình làm náo loạn, ta cũng sẽ không sợ ngươi nói ra cuộc sống riêng tư của ta. Theo ta được biết, thời gian ngươi ngoại tình còn muốn sớm hơn ta nhiều.”

Lục Hạo Vũ lật thư hiệp nghị ly hôn đến tờ cuối cùng thì thấy tên Tiêu Ý Hàn đã viết ngay ngắn phía trên, Tiêu Ý Hàn thấy hắn có chút dao động, đem ống đựng bút đẩy tới trước.

Lục Hạo Vũ nhìn chằm chằm vào ống đựng bút, cuối cùng không có dũng khí hạ quyết tâm, chỉ là có chút khó khăn nói:”Để cho ta vài ngày nữa giải quyết.”

……

Tô Ninh bên này:

Sau khi ăn cơm tối, cô cùng Iran, dì Hồng ngồi ở phòng khách coi phim hoạt hình. Ở trong nhà này một khoảng thời gian, cô càng ngày càng yêu mến nơi này, vô luận là địa điểm hay bố cục bày trí. Mà đặc biệt làm cho cô thêm yêu thích chính là mỗi ngày có thể bên cạnh thị trưởng, còn có Iran đáng yêu cùng dì Hồng luôn hiền lành như bà nội của cô.

Trong TV bắt đầu chen vào phát quảng cáo, Iran quay qua nhìn Tô Ninh, liền trông thấy Tô Ninh đang ngẩng người cười ngây ngô mà mắt vẫn đang nhìn TV. Thằng bé kéo tay Tô Ninh, thắc mắc hỏi:” Dì Ninh Ninh, dì đang nhìn cái gì vậy? Hết hoạt hình rồi, bây giờ đang chiếu quảng cáo a..”

Tô Ninh lấy lại tinh thần, sủng nịch sờ lên đầu Iran, nói:”Dì suy nghĩ, có thể mỗi ngày đều ở cùng Iran thì thật tốt.” Nói dứt lời, cô đột nhiên cảm thấy mình lỡ lời, ngẩng đầu nhìn dì Hồng, mà dì Hồng cũng đang nhìn qua cô với vẻ mặt hiền lành, cũng không có biểu hiện ra chút gì là kinh ngạc.

Tô Ninh nhẹ véo vào đùi mình, trong lòng thầm trách bản thân: như thế nào dễ bị hạnh phúc bao vây như vậy? Làm hại mình không biết nên nói gì trước mặt dì Hồng.

“Dì Ninh Ninh, từ nay về sau mỗi ngày đều sống chung với Iran sao? Iran cũng thích sống chung với dì.” Iran đơn thuần nghe Tô Ninh nói, nó cũng vô cùng vui vẻ, thằng bé nhảy lên ngồi trong lòng Tô Ninh, khờ dại nói.

“Ừ, từ nay về sau sống chung với Iran.”

“Quá tốt a, ngày mai ta liền nói cho ba ba nghe, kêu ba ba cũng tới đây, chúng ta đều ở chung một chỗ.”

Nghe xong Iran nói, Tô Ninh dừng lại tươi cười, cô suy nghĩ nhìn Iran nghiêm túc hỏi:”Iran nhớ ba sao?”

“Dạ, nhớ! Nhưng ba ba rất bận rộn, ta đã mấy ngày rồi không có gặp ba ba.”

Tô Ninh có chút gượng ép cười cười, cô nhẹ nhàng nắm bàn tay nhỏ bé của Iran mà an ủi.

“Bất quá không liên hệ a, trước kia ba ba cũng luôn ở nước ngoài, chỉ có đến tết mới có thể gặp được. Cho nên, Iran chỉ nhớ ba ba một lúc rồi sẽ không nhớ nữa.” Iran thấy Tô Ninh giống như không mấy vui vẻ, thằng bé giả bộ như tiểu đại nhân nói.

Tô Ninh cười một tiếng, ngón tay mảnh khảnh vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của Iran, vừa định nói chuyện, điện thoại bên cạnh lại vang lên. Iran nhanh chóng quay qua cầm điện thoại đưa cho Tô Ninh.

Tô Ninh nhìn nhìn màn hình điện thoại, là số phone nhà cô. Cô buông Iran, gật đầu với dì Hồng rồi đi lên lầu.

“Ba ba…”

“Ninh Ninh, ngươi tan học chưa? Bây giờ có thể trở về nhà không?”

“Làm sao vậy? trong nhà xảy ra chuyện gì sao?”

“Không phải, không có xảy ra việc gì, chỉ là bà nội của ngươi muốn ngươi trở về nhà ở một đêm.”

Tô Ninh có chút giật mình, cô nhìn thời gian, đã sắp 8 giờ, đây là lần đầu tiên ba ba gọi kêu cô về nhà vào lúc này. Cô sợ trong nhà xảy ra chuyện gì, không dám chần chờ, cô vội nói:” được, con trở về liền.”

“Ừ, ba ba đi đón ngươi.”

“Không cần ba ba, con đang ở ngoài cùng bạn bè, con bắt xe trở về thì tốt rồi.” Tô Ninh vừa nói vừa đi vào phòng ngủ.

Cúp điện thoại, Tô Ninh thay quần áo, nhấn số gọi cho thị trưởng, gọi mấy lần không được, cô nhíu mày tắt điện thoại rồi mang theo túi xách đi xuống lầu.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nữ Nhân Của Thị Trưởng

Avatar
Mai T. Nguyen20:04 13/04/2016
Theo mình biết thì Hà Lan, Bỉ, Tây Ban Nha, Canada, Nam Phi, Na Uy, Thuỵ Điển là nước công nhận hôn nhân đồng giới từ năm 2001, không có phần Lan. Mới đây 2015 Phần lan mới công nhận. :(

BÌNH LUẬN FACEBOOK