Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tô Ninh có chút sốt ruột đi ra cổng trường, Giang Minh Kiệt đến trường học tìm cô, cô vốn định gọi cho thị trưởng đại nhân. Nhưng cô nhớ tới buổi sáng lúc ra cửa thị trưởng đại nhân nói cho cô biết khuya hôm nay nàng có việc, buổi tối không thể về nhà ăn cơm.

Ra cổng trường, Tô Ninh nhìn chung quanh một chút liền hướng phía bên trái đi tới, một chiếc xe đậu ở đó, có một nam nhân mang giày tây đang đứng dựa cửa xe.

“Thật ngại quá, để ngài đợi lâu.” Tô Ninh cười nhẹ tiến lên, nói với Giang Minh Kiệt.

“Không có sao, không có sao.” Giang Minh Kiệt mỉm cười, hắn vừa nói vừa mở cửa xe cho Tô Ninh.

Tô Ninh vẫn đứng ở trước xe không hề động, cô duy trì mỉm cười nói với Giang Minh Kiệt:” ngài muốn dẫn ta đi đâu a?”

Giang Minh Kiệt nhìn đồng hồ, nói:”Đi ăn cơm tối, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện, được không?”

Tô Ninh lui về sau một bước, nói:”Không tốt lắm.”

“A!” Giang Minh Kiệt thấy Tô Ninh có phòng bị, hắn cười cười đóng cửa xe quan sát xung quanh, chỉ vào nhà hàng Tây đối diện bên đường nói:” vậy chúng ta vào trong đó ngồi một chút a?”

Tô Ninh nhẹ gật đầu, đi cùng hắn qua bên đường.

Hai người tìm một gian phòng để ngồi, Giang Minh Kiệt hỏi ý Tô Ninh gọi một ít thức ăn, hai người vừa ăn vừa nói chuyện.

“Tiêu thị trưởng kêu ta đến đài truyền hình hỏi thăm công việc cho cô, vốn là định trực tiếp báo cáo cho nàng, nhưng ta nghĩ cũng muốn gặp cô.” Giang Minh Kiệt vừa nói vừa lấy trong ví ra một cái danh thiếp đưa cho Tô Ninh, nói:” Đây là danh thiếp của Phương chủ nhiệm đài truyền hình, cô chuẩn bị xong thì có thể đi đến đó tìm người này lúc nào cũng được, hắn phụ trách sắp xếp công việc cụ thể cho cô.”

Tô Ninh cầm lấy danh thiếp lật hai mặt nhìn nhìn, trong lòng nghĩ , công việc tốt khó xin vào như vậy người này nói mấy câu đã an bài xong.

Giang Minh Kiệt nhìn cô gái yên tĩnh ngồi đối diện, còn nói:” Đương nhiên, công việc cô có thể tuỳ ý chọn, bất quá công tác sơ kỳ phải học thêm nâng cao trình độ.”

Tô Ninh ngẩng đầu, nói:”Cảm ơn ngài.” Rồi bỏ danh thiếp vào trong túi.

Trong phòng nhất thời yên tĩnh trở lại, chỉ có tiếng dao nĩa rất nhỏ truyền vào trong lỗ tai, hai người đều yên lặng dùng bữa.

“Ngài tìm ta không chỉ bởi vì chuyện công việc của ta phải không?” Tô Ninh ăn một miếng điểm tâm, dùng khăn tay nhẹ lau khóe miệng, cô hỏi Giang Minh Kiệt.

Giang Minh Kiệt để dao nĩa xuống nhìn Tô Ninh suy nghĩ, có chút khó xử nói:” Có lẽ ta thật ấu trĩ khi tới tìm cô, nhưng ta vẫn muốn tranh thủ gặp qua cô một chút.”

Tô Ninh có chút không hiểu lời của Giang Minh Kiệt, cô nhìn hắn nói:” Ta có thể giúp gì cho ngài sao?”

“Ta biết rõ Tiêu thị trưởng với cô quan hệ rất tốt, rất để ý cô. Ta nghĩ…”

Tô Ninh nghe xong Giang Minh Kiệt nói, cô hơi nhíu mày.

“Cô cũng biết từ tai nạn xe lần trước, Tiêu thị trưởng đã không còn tín nhiệm ta, nàng là lãnh đạo, ta cũng không dám giải thích nhiều. Cho nên…”

“Cho nên ngài muốn ta giúp ngài, nói tốt về ngài với thị trưởng?” Tô Ninh có chút không hiểu hỏi.

“Ừ.” Giang Minh Kiệt ngập ngừng gật đầu, còn nói:”Ta có thể ở cơ quan chính phủ làm lâu như vậy toàn bộ là nhờ Tiêu thị trưởng đề bạt, mẹ của ta bị bệnh cũng do Tiêu thị trưởng trợ giúp, ta biết rõ trước kia ta đã làm một ít chuyện sai, chính là ta sẽ sửa đổi.”

Tô Ninh càng nghe càng mơ hồ, phải biết rằng người ngồi ở đối diện cô chính là bí thư của thị trưởng a, nếu như là trước kia cô sẽ không nghĩ mình có thể trèo cao thế này. Cô chỉ cần quen biết Tiêu Ý Hàn, đã có thể làm cho bí thư nhờ cô nói tốt…Tô Ninh nhanh chóng suy nghĩ lí do thoái thác, cô không muốn làm liên luỵ đến chuyện công tác của thị trưởng.

“Ta với Tiêu thị trưởng cũng không quan hệ tốt đến mức như ngài nghĩ, ta chỉ dạy kèm cho Iran mà thôi. Bởi vì gia cảnh nhà ta không tốt lắm, nên Tiêu thị trưởng mới giúp ta, nàng đối xử tốt với ta cũng chỉ vì thấy ta điều kiện học tập khó khăn thôi…”

Tô Ninh nói dứt lời, cô thấy Giang Minh Kiệt có vẻ thất vọng, còn nói:” Các ngài là quan chức cao của thành phố, ngài nghĩ sinh viên như ta có thể nói cái gì trước mặt thị trưởng đây?”

Giang Minh Kiệt cười cười xấu hổ, hắn trong lòng nghĩ hắn thật là cùng đường lắm mới tìm Tô Ninh nói những lời này. Tuy hắn không biết Tiêu thị trưởng rốt cuộc có quan hệ gì với Tô Ninh, nhưng tuyệt đối không như những gì Tô Ninh nói. Giang Minh Kiệt cười khổ, hắn không che giấu tâm tình, nhếch miệng nhìn Tô Ninh, không dây dưa nữa mà dời đi chủ đề.

Sau khi thay đổi đề tài, Tô Ninh phát hiện mình nói chuyện với Giang Minh Kiệt rất hợp, thỉnh thoảng Giang Minh Kiệt còn trêu chọc làm cô mỉm cười. Người đàn ông này rất biết cách làm người khác vui vẻ, hơn nữa chuyện hắn nói đều xoay quanh thị trưởng làm cô hứng thú.

Từ chối hảo ý đưa tiễn của Giang Minh Kiệt, Tô Ninh đi về nhà.

Buổi tối nằm ở trên giường, Tô Ninh nghĩ nghĩ ngửa đầu nhìn thị trưởng đang ôm mình, nói:”chị khoan ngủ đã em có chuyện muốn nói với chị.”

Tiêu Ý Hàn đang mơ mơ màng màng, nàng “ừ” hai tiếng, tỏ vẻ mình đang nghe.

Tô Ninh nâng tay lên vuốt vuốt mặt thị trưởng, mềm mại nói:” Không nên ngủ nha, em thật sự có chuyện muốn nói.”

Tiêu Ý Hàn cầm tay Tô Ninh đặt xuống ở hông của mình, ôm cổ Tô Ninh hôn hít gương mặt cô, nói:” Được rồi, em nói đi tôi nghe.” Vừa nói nàng cũng không đình chỉ động tác, tiếp tục hôn Tô Ninh.

“Đừng náo loạn, nói cho chị nghe chuyện nghiêm túc.” Tô Ninh nghiêng đầu qua một bên, cao giọng nói.

Tiêu Ý Hàn bất đắc dĩ ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Ninh, nàng nhẹ gật đầu, Tô Ninh thoả mãn mỉm cười, cô nhẹ hôn môi thị trưởng rồi liền nói tiếp.

Tô Ninh đem chuyện Giang Minh Kiệt đến gặp mình nói cho thị trưởng, cô nói:” Em hiểu rõ ý tứ của hắn, hắn là muốn em nói giúp hắn trước mặt chị.”

Tiêu Ý Hàn sau khi nghe xong nằm ngay trở lại, khôi phục vẻ nghiêm túc nói:” Em trả lời hắn vậy là đúng, chúng ta ở chung sẽ không tránh được bị một số người biết rõ. Sau này gặp chuyện như vậy, em phải nói cho tôi biết, nếu như xui rủi không liên lạc được tôi, thì không cần phải để ý đó là ai, mặc dù bọn họ đem tên ta ra đảm bảo cũng không được đi theo, biết không?”

Tô Ninh thấy thị trưởng đại nhân nghiêm túc, cô cũng nghiêm túc gật đầu, rồi hỏi:” Sẽ có chuyện gì xảy ra sao?”

Tiêu Ý Hàn cười cười, nói:”Không có nghiêm trọng như vậy, tôi chỉ là nói lỡ xui rủi thôi, lời này tôi cũng đã dặn dò với Iran”.

“Giang Minh Kiệt thì sao?” Tô Ninh thuận miệng hỏi.

“Những sự tình đó khoan nói đã, đợi khi nào rảnh tôi sẽ nói em nghe một chút, còn bây giờ có chút phức tạp, em nhớ kĩ trong quan hệ công việc phải giữ lại cho mình một đường lui.” Dứt lời, nàng nằm thẳng xuống ôm Tô Ninh ngủ.

……

Trận mưa xuân đầu mùa qua đi, nhiệt độ Giang Vịnh đã ấm lên, công việc của Tiêu Ý Hàn cũng bận rộn hơn trước. Mỗi ngày về đến nhà hơn phân nửa thời gian cũng đã nửa đêm, khi đó Tô Ninh đã ngủ. Hai người thiếu thời gian trò chuyện trao đổi, mỗi sáng sớm Tô Ninh đều dành chút thời gian cùng thị trưởng trên giường, qua rất lâu cô mới có thể rời khỏi giường.

Qua thanh minh Tiêu Ý Hàn nhận được thông tri, phải đi công tác xa khoảng nửa tháng, đêm trước khi đi nàng dẫn Iran trở lại thăm nhà Tô Ninh và ăn cơm.

“Phải đi bao lâu?” Tô Khải Hồng nghe thấy Tiêu Ý Hàn nói phải đi công tác, hắn bưng ly rượu nhìn nàng hỏi.

“Khoảng nửa tháng a, cũng có thể trở về sớm hơn một chút.”

Bà nội gắp một miếng sườn non vào chén Tiêu Ý Hàn, dặn dò:”Một mình đi công tác xa nhớ chăm sóc bản thân cho tốt, nhìn cả hai đứa đều gầy, muốn giữ dáng cũng phải chú ý sức khoẻ chứ.” Dứt lời, bà cũng gắp một miếng sườn cho Tô Ninh.

Tô Ninh vẫn buồn bực không lên tiếng cúi đầu ăn cơm, Tiêu Ý Hàn nghiêng đầu nhìn cô một cái, biết là bởi vì phải tách ra nên trong lòng Tô Ninh không được vui, nàng mở miệng nhưng lại thôi không có nói cái gì.

“Tiểu Hàn, ngươi đi xa mấy ngày này để Iran đến ở đây đi, Ninh Ninh thường không ở nhà, để tiểu Iran ở đây chơi với ta.” Bà nội vừa xoa đầu Iran vừa nói với Tiêu Ý Hàn.

“Dạ, con ở nhà bà nội trong thời gian này, kêu bà Hồng cũng đến đây ở.” Iran trong miệng ngậm một miếng sườn, mơ hồ không rõ nói.

Tiêu Ý Hàn mặt lạnh trừng mắt với Iran, nói:”Ăn đi đừng nói nữa, mẹ nói con bao nhiêu lần rồi.” Sau nàng hòa hoãn giọng điệu nói với bà nội:”Được, để cho thằng bé ở đây, trở về con sẽ cho dì Hồng nghỉ phép một khoảng thời gian.”

Ăn cơm xong, Tô Ninh cùng mọi người nói một tiếng liền trở về phòng mình, Iran muốn xem phim hoạt hình nó cũng kéo bà nội ra phòng khách. Trong phòng ăn còn lại Tô Khải Hồng đang uống rượu cùng Tiêu Ý Hàn, Tiêu Ý Hàn nhìn hắn cười cười rồi cầm bình rượu rót cho mình một ít, nói:” Ta tìm công việc cho ngài, ngài thấy thế nào?”

Tô Khải Hồng nghi hoặc nhìn sang, như là không có nghe rõ, chỉ vào chính mình hỏi:”Ngươi tìm việc cho ta ?”

“Đúng vậy, ta nghe Ninh Ninh nói ngài muốn tìm công việc, vừa vặn ta có người bạn đang thiếu nhân viên, ta cảm thấy việc này rất thích hợp với ngài.” Tiêu Ý Hàn nhấp một miếng rượu, rất tùy ý nói.

“Là dạng công việc gì?”

“Công ty chuyển phát đồ của bạn ta , không có việc gì nhiều chỉ ngồi tiếp điện thoại rồi ghi lại đơn hàng đồ nào nhận, đồ nào chuyển đi. Ta cảm thấy rất được, chỉ có điều tiền lương hơi thấp.”

Tô Khải Hồng suy tư, thì thầm nói:”Tiền lương thấp…” Hắn dừng một hồi ngẩng đầu phân tích cho Tiêu Ý Hàn :”Ninh Ninh thêm một năm nữa cũng tốt nghiệp, học phí của con bé ta cũng không cần lo nữa, chỉ là căn nhà này vẫn còn vay, mỗi tháng ta có tiền lương hưu, nếu như tìm thêm công việc, có thêm thu nhập cũng coi như rất tốt.”

Tiêu Ý Hàn chăm chú nghe Tô Khải Hồng, nàng nói tiếp:”Chuyện Ninh Ninh ở trường ngài không cần quan tâm, đã có ta lo cho Ninh Ninh. Sức khoẻ ngài không tốt, cũng không nên tìm công việc ngoài xã hội. Ta cảm thấy ngài nên qua chỗ bạn ta mà làm, một tháng lương có thể 1800, nếu làm lâu dài có thể được tăng lương.”

Nghe thấy 1800, mắt Tô Khải Hồng liền sáng lên, đây mà gọi là tiền lương ít sao? Lúc trước, hắn ở bên ngoài mưa gió sửa xe cũng không thể cam đoan mỗi tháng có thu nhập thế này, hắn bất đắc dĩ cười khổ, nói:” Nếu như không phiền, ngươi giúp ta giới thiệu ta với công ty đó một chút.”

Tiêu Ý Hàn mỉm cười, rất tự nhiên nói:

“Ta cho rằng ngài đã xem ta như người một nhà , cái gì mà phiền với không phiền.”

Nghe xong Tiêu Ý Hàn nói, Tô Khải Hồng cười cười xấu hổ, giơ ly rượu lên cụng với nàng, uống một hớp rượu lớn.

Lúc này điện thoại Tiêu Ý Hàn vang lên, Tiêu Ý Hàn nhìn Tô Khải Hồng cười xin lỗi rồi ra ngoài nghe điện thoại.

“Cristina, có việc gì sao?”

“Ngươi ở đâu ?”

“Ở nhà Ninh Ninh.”

“Ơ ơ, cuộc sống gia đình ngươi tạm ổn rồi nhỉ …”Cristina ở đầu kia trêu chọc Tiêu Ý Hàn, giọng nàng nhẹ nhàng tỏ rõ lúc này tâm tình nàng đang rất vui vẻ.

“Có việc gì nói đi, ta đang ăn cơm.”

“Tuần sau ta sẽ kết hôn a!!!”

Tiêu Ý Hàn chuyển điện thoại qua tai bên kia, nàng không nghe lầm chứ?! Người này mới đợt trước còn nói muốn đi xa cùng Trương Trí, mà bây giờ mới qua có bao lâu đâu đã bất ngờ quyết định luôn ngày kết hôn rồi.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nữ Nhân Của Thị Trưởng

Avatar
Mai T. Nguyen20:04 13/04/2016
Theo mình biết thì Hà Lan, Bỉ, Tây Ban Nha, Canada, Nam Phi, Na Uy, Thuỵ Điển là nước công nhận hôn nhân đồng giới từ năm 2001, không có phần Lan. Mới đây 2015 Phần lan mới công nhận. :(

BÌNH LUẬN FACEBOOK