Trang Chủ
Truyện Teen
Nụ Hôn Bánh Mì
Bữa Tiệc Khai Trương

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tôi nhận được email của thầy Bertrand vào một buổi tối muộn. Thầy viết:

Người Á Đông các con nói là gì nhỉ? Là duyên số. Con đã có duyên với Moon Harvest, điều đó rất tốt. Thầy tin tưởng rằng con sẽ có những ngày vui vẻ ở nhà hàng đó. Tuy nhiên, ta đang thắc mắc là chả lẽ con bê nguyên cái bánh dở không có bột quế tới cho Elton trong lần thử thách đầu tiên? Chắc phải có tiểu xảo gì chứ hả?

- Có tiểu xảo! – Tôi cười rúc rích một mình trong căn hộ chung cư ấm áp. Tối đó trên đường tới gặp Elton, tôi vừa ngồi taxi vừa rắc một ít bột quế lên mặt bánh.

Ngày khai trương chính thức được ấn định là Mười hai tháng Sáu. Số lượng khách mời cuối cùng lên tới một trăm năm mươi người, trong đó phần nhiều là giới doanh nhân, diễn viên, người mẫu, quan chức và cánh báo chí, truyền hình. Những hạng mục thi công còn lại của nhà hàng được hoàn thành nhanh đến không ngờ. Trước hai ngày diễn ra lễ khai trương Moon Harvest, toàn bộ nhân viên có một cuộc họp ngắn với từng trưởng bộ phận. Hoa chúc mừng đã được chở về rợp sân. Những xe cung ứng thực phẩm, vật dụng nườm nượp ra vào lối cổng phụ. Tôi kiểm kê lại số nguyên liệu làm bánh vừa được giao. Hai thợ bánh nữa được điều động từ Green World để làm phụ tá. Chúng tôi nhanh chóng bắt tay vào việc.

Cuối cùng, cái ngày trọng đại được chờ mong cũng đã tới. Người của Moon Harvest trải một tấm thảm lớn màu đỏ tươi suốt từ cổng ngoài, vắt qua sân, lên tới bậc thang của lối đi chính vào nhà hàng. Dọc hai bên thảm đỏ đặt những bóng đèn cảm ứng, tự bật sáng khi có khách bước qua. Tầm sáu giờ tối, khách khứa tới đông như trảy hội. Moon Harvest lộng lẫy trong ánh đèn, ánh nến, sực nức mùi rượu Champagne khai vị, ngập tràn trong tiếng nhạc réo rắt. Tại hành lang ở lầu một và sảnh lớn trước phòng tiệc được bố trí một nghệ sĩ chơi đàn dương cầm, cùng ca sĩ ngẫu hứng hát từ các bài hát tiếng Việt, cho tới các ca khúc ngoại quốc thịnh hành. Hai người phụ tá đến từ Green World, vốn là hai cô gái tầm tuổi tôi, cứ chốc chốc lại chạy ra khỏi khu vực làm bánh, sau đó chạy vào, xuýt xoa khoe với tôi một vị khách là diễn viên hay ca sĩ nổi tiếng nào đó vừa mới tới. Tôi chăm chú kiểm lại số nĩa bánh trên giá, ậm ừ trả lời họ. Hai cô thấy tôi không nhiệt tình, bèn quay ra nói chuyện với nhau:

- Này, hôm nay nghe nói Quang Hải cũng tới đấy!

- Tất nhiên rồi. Ôi, mình thích gặp anh ấy ngoài đời, xem có đẹp trai như trong tivi hay không.

- Ảnh đẹp lắm bồ ơi. Con bạn mình kể có lần tình cờ thấy Quang Hải từ trong một khách sạn đi ra. Nhìn ngoài còn đẹp hơn trong hình ấy chứ.

- Sao lại có người đẹp trai đến thế nhỉ? Mà khi nào anh ấy tới? Phải chạy ra lén coi mới được.

- Để mình gọi cho Thùy Dung. Bé ấy làm lễ tân. Khi nào Quang Hải tới thì nó nháy mình.

- Nó sướng thật đấy, làm lễ tân, được chào hỏi toàn người nổi tiếng. Không như đầu bếp chúng mình, cả ngày cứ ru rú trong xó xỉnh này.

Tôi kiểm tra hết số lượng bánh, ngẩng đầu lên giục:

- Giờ mình có thể nặn kem lên trên mặt bánh được rồi đấy. Hai bạn giúp mình nặn một túm kem hình sò lên cho mỗi phần nhé. Sau đó rưới xốt dâu lên thành đĩa.

Hai cô lập tức đi làm công việc được giao, nhưng vẫn không ngớt thì thầm bàn tán. Mặc dù ở tận trong khu vực bếp, những âm thanh bên ngoài vẫn vọng vào, đủ thấy buổi tiệc náo nhiệt đến như thế nào. Nhưng mà náo nhiệt cỡ mấy thì cũng mặc kệ. Tôi đã hoàn thành việc làm bánh, nên chẳng còn thấy hứng thú gì tối nay nữa. Ôi! Ước gì bây giờ được nằm dài trên chiếc ghế sofa ở nhà, thay vì ngồi một cách vô vị nhạt nhẽo ở đây. Mặc dù công việc coi như là đã xong, nhưng tôi vẫn phải đợi đến khi buổi tiệc hoàn thành mới được về. Không chỉ tôi, mà mọi người đều như vậy. Tất cả chỉ để đảm bảo không một sơ suất nhỏ nào xảy ra.

Đang ngồi gà gật nửa mơ nửa tỉnh trên một chiếc ghế kê ở góc phòng, bỗng nhiên cửa phòng xịch mở, thư ký Trương đi vào. Khuôn mặt của thư ký Trương là sự pha trộn rất không hài hòa của hai gò má núng nính béo tốt với cặp mắt dài nhỏ, chiếc mũi thanh tú và đôi môi mỏng dính. Chính sự pha trộn kỳ khôi giữa những chi tiết thanh thoát trên một bản mặt tròn vo, khiến cho khi nhìn anh Trương, người ta thấy lẫn lộn vẻ nghiêm trang với nét tiếu lâm. Tôi chột dạ nghĩ hẳn đã xảy ra rắc rối gì rồi, tuy nhiên, mặt của tay trợ lý kín bưng:

- Vi An, quản lý có lệnh gọi cô.

- Ồ anh Trương? Chuyện gì vậy anh?

- Tôi biết đấy à? – Giọng anh pha chút bực bội. – Chỉ biết là gọi cô thôi. Đi, theo tôi nhanh lên!

Tôi đứng lên cởi tạp dề đi theo anh ta. Nơi đến chính là phòng của người quản lý – tên Bình, một mẫu người quản lý điển hình, cao ráo, thông minh, có tác phong vô cùng lanh lợi. Tay thư ký đưa tôi tới cửa phòng, không nói không rằng mở cửa đẩy tôi vào, rồi nhanh chân rời đi.

- A, chào Vi An. Thật may là có em ở đây!

Bình nhìn thấy tôi đã tuôn trào một tràng cảm xúc. Thì đúng là tính cách của anh vốn rất náo nhiệt mà. Câu chào hỏi của anh ta làm tôi lúng túng.

- Dạ, em vẫn… ở đây.

- Em ở đây! Tốt! Tốt! Anh có chuyện muốn nhờ. Em biết tiếng Pháp, đúng không nhỉ?

Tôi gật đầu.

- Tốt rồi! Khách khứa toàn là người Pháp, mà tiếng Pháp giao tiếp của anh không được tốt lắm. Vừa may có em, nhờ em đi cùng anh ra ngoài kia, hỗ trợ anh tiếp khách.

- Được, nhưng mà…

Thấy vẻ ngập ngừng của tôi, Bình nhíu mày nhìn lướt tôi một lượt, sau đó nở một nụ cười tươi rói:

- Biết rồi, em ngại quần áo chứ gì? Chờ anh một chút. – Anh ta lao vút ra khỏi phòng, tôi ngăn lại không kịp, sau đó lại ào vào như cơn gió, trên tay cầm một chiếc túi giấy, đưa vào tay tôi. – Anh vừa mượn đồ của mấy ca sĩ mình thuê, có cả đồ trang điểm đấy, nhưng mà em nhanh nhanh lên cho anh một tí nhé.

- Ơ không phải cái này. Ý em là còn việc của em ở dưới bếp.

- Yên tâm, anh đã cắt cử… thư ký Trương đi lo liệu rồi. – Quản lý Bình nói chắc như đinh đóng cột, rồi sốt sắng nhìn đồng hồ. – Em có mười phút chuẩn bị, anh ra trước, em xong thì ra thẳng phòng tiệc lớn nhé.

Tôi mở bao giấy, lôi ra một chiếc váy đầm dài màu đen hai dây bằng thun mỏng manh và hở hang không để đâu cho hết. Phía trước ngực khoét sâu một cách thái quá, lưng lộ ra đến hai phần ba. Chiếc váy vừa với tôi, có lẽ chất thun, nên cũng không kén size cỡ. Đồ trang điểm gồm một đống xà bần nằm trong túi, nhưng tôi chỉ kiếm một cây son, quệt nhẹ vài đường lên môi. Vừa hết mười phút, tôi mở cửa đi ra ngoài. Từ trong phòng đi ra hành lang rộng lớn, nhìn lại bộ váy trên người, tôi cảm thấy ngường ngượng không quen. Đúng là đồ của ca sĩ có khác, lộ liễu hơn mức bình thường. Bộ đồng phục thợ bánh thì tất nhiên là không xài được rồi. Còn bộ đồ tôi mặc tới nhà hàng sáng nay lại là một chiếc quần jeans rách te tua và một chiếc áo phông in hình chuột Mickey rộng thùng thình – hẳn cũng không thể trưng dụng trong một bữa tiệc trang trọng. Đang trong tình trạng tiến thoái lưỡng nan thì quản lý Bình đi tới. Anh ta chưa lại gần đã nói ra rả:

- Sao em còn chưa ra vậy? Anh phải chào hỏi một ông khách quý ngay bây giờ. Em…

Sau đó khựng lại, nhìn tôi trân trối. Nhưng chỉ trong ba giây, với tác phong linh hoạt thường thấy, anh ta kéo tôi đi:

- Ồ, chiếc váy này rất hợp với em. Đi nào!

Tôi thuận chân bước theo Bình tiến vào phòng tiệc rực rỡ. Những vị khách trong phòng không ngồi cố định ở bàn tiệc, mà đều tranh thủ cầm ly đi chào hỏi, giao tiếp hoặc làm quen với nhau. Bình dẫn tôi xuyên qua mấy đám người, tới cụm bàn trung tâm, nơi các quý ông đang nâng cốc vì một lý do tốt đẹp nào đó. Mặt ai nấy cũng hồng hào vì rượu bia và cười nói nhiều. Bình nhấc hai chiếc ly, đặt vào tay tôi một chiếc, rồi chúng tôi cùng tham gia vào bàn tiệc. Quản lý không phải là người không biết tiếng Pháp. Nhưng hàng thế kỷ rồi anh ta chưa đem ra sử dụng thì phải, thế nên tôi thường xuyên phải giải thích hoặc đỡ lời cho anh. Đi hết đám khách này, lại đến một đám khách khác. Một số nói tiếng Pháp, một số nói tiếng Anh, một số nói tiếng Việt. Mới đi gặp chừng một phần tư số khách khứa trong phòng, tôi đã thấy choáng váng mặt mày. Một phần do mùi mước hoa, mùi son phấn sặc sụa, một phần vì tôi phải cười nhiều đến độ khớp hàm cứng ngắc. Anh Bình trái lại, là một người rất quảng giao, không hề có một biểu hiện mệt mỏi uể oải nào khiến cho tôi phải một lần nữa thầm thán phục trong lòng. Bình rất tinh ý nhận ra vẻ thiếu tập trung của người trợ lý hờ, ghé xuống tai thì thầm:

- Phiền em cùng tôi tiếp nốt vị này. Ông ta nắm lượng lớn khách du lịch vào Đông Nam Á.

Bàn tay của anh Bình đỡ trên vai tôi, xoa nhẹ an ủi. Tôi cố nặn ra một nụ cười tươi nhất có thể. Bỗng cùng lúc lại cảm giác nhồn nhột sau gáy như có những tia nhìn sắc bén đang bắn về phía mình một thứ năng lượng vô hình. Tôi ngoái đầu liếc về phía sau, nhưng tuyệt nhiên không thấy điều gì bất thường.

Cuối cùng thì màn tiếp khách vô bổ nhạt nhẽo cũng chấm dứt. Tôi chạy xuống dưới lầu, ngồi phịch xuống một cái ghế ở hành lang trông ra vườn. Trong vườn ánh đèn dịu nhẹ. Rất nhiều quan khách không thích không khí tù túng của phòng tiệc, đã tụ tập thành nhóm nhỏ xung quanh các bàn đặt cạnh những bụi cây. Tôi ngoái vào trong bar, thấy có đặt một bàn đựng đồ ăn thức uống chủ yếu là đồ nhắm và Champagne. Từ lúc chiều tới giờ tôi chưa ăn chút gì nên thấy đói khủng khiếp, bèn lấy một đĩa đầy khoai tây chiên kèm với phô mai và thịt nguội rồi trở lại chỗ ngồi ăn ngấu nghiến. Đang cật lực bốc khoai, tôi nghe một tiếng reo từ xa xa.

- A, chị Vi An!

Tiếng reo vút lên, vượt cao mọi âm thanh ồn ào của đám đông xung quanh nghe có phần quen thuộc. Hóa ra là Mạnh đang từ cuối hành lang chạy nhanh về phía tôi. Cậu ta sà xuống chiếc ghế đối diện, bám vào cạnh bàn, cười với tôi, vừa thở vừa nói:

- Vi An, em đợi chị mãi!

Đợi tôi? Đợi cái gì? Tôi có hứa hẹn điều gì với Mạnh chăng? Chắc là cậu ta nhầm lẫn gì rồi. Tôi nở một nụ cười thân thiện:

- Lâu ngày quá nhỉ? Em có khỏe không!

- Không khỏe! – Mạnh nói vẻ giận dỗi. – Em nhớ chị muốn chết mà lại bị mất điện thoại, không cách gì liên lạc với chị được. – Cậu ta vừa nói vừa vươn một ngón tay ra gí nhẹ lên trán tôi.

- Mà này còn nhớ tên em không vậy?

Tôi phì cười vì cái kiểu trẻ con đó, tóm lấy ngón tay cậu ta:

- Mạnh!

- Đúng rồi! – Mạnh gỡ ngón tay bị nắm ra, dùng cả hai tay ôm chặt lấy bàn tay tôi, lắc lắc. – Giỏi quá!

Rồi Mạnh buông ra rất nhanh, nhăn mặt phản đối.

- Eo ơi, tay gì toàn dầu mỡ thế này.

Cậu chàng vẫn hay pha trò như đợt trước. Mặc dù mới gặp đôi lần, nhưng chúng tôi thấy rất thoải mái khi trò chuyện với nhau. Mạnh nói cậu ta vẫn thất nghiệp, không có đủ tiền để mua một chiếc điện thoại mới. Tôi hỏi vì sao được mời tham dự buổi tiệc này, Mạnh nói là có quen với quản lý nhà hàng nên được gọi tới ăn tiệc miễn phí. Tôi kể cho cậu ta nghe chuyện tôi đồng ý vào làm thợ bánh ở Moon Harvest. Mạnh ngả người ra sau, nheo mắt nhìn tôi:

- Chị Vi An. Gặp chị lần đầu tiên, em đã có một thắc mắc. Hôm nay nhìn thấy chị trong bộ váy áo này, em lại càng thắc mắc? Tại sao chị lại là một thợ bánh nhỉ? Chị không có dáng của một thợ bánh: chị quá mảnh khảnh, tay lại nhỏ quá…

Câu nói không chút ác ý của Mạnh không hiểu sao lại làm tôi tối sầm mặt mũi lại! Tại sao tôi lại làm một thợ bánh ư? Tại sao? Tại vì… Tại vì nếu như không làm bánh, tôi không thể, không thể nào làm được bất cứ thứ gì khác! Ngực tôi bỗng thắt lại như bị ai đấm mạnh. Mạnh hoảng hốt nhìn khuôn mặt đang trắng bệch dần đi của tôi. Cậu ta xô ghế đứng dậy, lay lay vai tôi.

- Vi An, chị sao vậy?

Tôi đẩy tay cậu ra, hít một hơi thật sâu trấn tĩnh lại, rồi nghiêm giọng nói:

- Chị không sao. Nhưng làm ơn đừng bao giờ hỏi về điều đó nữa.

- Dạ được! Em thề sẽ không nhắc lại điều này nữa. Nhưng… Vi An… chị… – Mạnh đặt lại hai bàn tay lên vai tôi, giữ cho người tôi đối diện với cậu. Đôi mắt Mạnh từ trên cao nhìn xuống với một vẻ thơ ngây: – Thợ bánh là một nghề cao quý trong những nghề cao quý. Chị không nên bối rối nếu người ta nhắc đến nghề nghiệp của mình. Chị là một thợ bánh giỏi, đó là điều đáng để tự hào.

Ôi chao Mạnh! Cậu ta suy diễn ra cái gì thế này? Nhưng dẫu cậu ta có hiểu lầm thái độ của tôi, thì không thể phủ nhận rằng lời nói thật thà đó của cậu khiến tôi thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Tôi khẽ mỉm cười.

- Thôi quên hết đi Vi An. – Mạnh kéo tôi đứng lên. – Chúng ta đi nhảy nào.

Chỗ quầy bar, tay DJ đang chỉnh dàn âm thanh. Trên sàn nhảy nhỏ bị vây kín bởi một đám người, lác đác các đôi nhảy đã tay trong tay, cùng hướng về phía người DJ chờ đợi. Rồi âm nhạc nổi lên, một điệu nhạc Latin sôi động, nồng cháy.

- Chị… không… biết nhảy!

Mạnh tóm chặt cánh tay tôi như sợ tôi chạy mất.

- Em cũng không biết! Cứ nhảy đại đi là được.

Kết quả của việc nhảy đại là tôi giẫm lên giày cậu ta ba lần. Lẽ ra là năm, nhưng tôi tránh được hai. Mạnh trái lại, còn đủ can đảm mời tôi tiếp một điệu thứ hai. Đang dùng dằng giữa sàn nhảy, bỗng nhiên thấy không khí xung quanh sôi động hẳn lên. Phía cầu thang có tiếng chân bước nhộn nhịp. Ánh sáng của căn phòng trong một phút, dường như đang phụ họa cho hàng chục cặp mắt chằm chằm, rọi thẳng về phía ấy. Một chàng trai xuất hiện phía chân cầu thang. Anh ta đi giữa những người khác, nhưng chói lọi chẳng khác gì ngôi sao Bắc Cực ở giữa một chòm sao bụi. Anh ta là… Lại Văn Hải. Nhưng không đúng, không phải là cái bộ dạng thực thần háu ăn ở nhà. Hiện tại, anh ta đích thị là một ngôi sao Bắc Cực chói lọi với sức hút và phong thái hơn người trong bộ y phục màu đen cách điệu, tóc cố tình đánh rối kiểu cách, đôi mắt tinh xảo hờ hững lướt qua đám đông.

- Quang Hải, Quang Hải…

Những người nhảy không còn tập trung vào âm nhạc nữa. Đám đông xung quanh ồn ào hết cả lên, với những tiếng “Ố”, “Á” râm ran. Rất nhiều người lén lút rút ra điện thoại. Một ánh flash lóe sáng. Từ trong chòm sao bụi, một ngôi sao đầu đinh nhảy dựng tới phía trước, nóng nảy gắt lên:

- Dừng ngay lại! Đã nói là không có chụp hình, phỏng vấn phỏng viếc gì hết cơ mà!

- Anh Thắng bớt giận, không có không có. Chỉ là chụp hâm mộ, không phải phóng viên. Chúng tôi đã lưu ý kỹ vấn đề này.

Người vừa nói vừa đang làm động tác xua tay đó là người thuộc bộ phận PR của nhà hàng. Còn ngôi sao gắt gỏng kia, tôi nhận ra là Thắng. Vết sẹo ở phía đuôi mắt của anh ta cũng đang đỏ lựng lên. Chà, tính nóng quá! Chẳng trách những lần trước tôi gặp, anh ta đều tỏ thái độ khó chịu như vậy. Thắng định nói gì đó nữa, nhưng sao Bắc Cực chạm nhẹ vào vai anh ta. Sau đó họ nhanh chóng đi ra cửa chính. Một chiếc xe đậu ở đó từ bao giờ với cửa xe mở sẵn. Lúc đi lướt ngang qua khu vực sàn nhảy, Lại Văn Hải ngẩng đầu lên trong một thoáng. Anh ta nhìn thấy tôi vẫn bám trên vai Mạnh, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười nửa như thú vị, nửa như chế giễu. Rồi cũng nhanh như những ngôi sao, hai người họ vụt đi mất.

Sàn nhảy sôi động trở lại. Khách tập trung về khu vực quầy bar ngày càng đông. Tôi và Mạnh né ra một góc.

- Chị quen anh ta à?

- Anh ta là ai?

Vừa dừng ở chỗ khóm mai chiếu thủy, chúng tôi đã quay ra thắc mắc lẫn nhau, hầu như cùng một lúc. Mạnh cười khúc khích:

- Vậy là chị không quen anh ta. Ok, không quen đã đành, nhưng sao lại không biết nhỉ?

- Sao chị phải biết?

- Quang Hải là người nổi tiếng mà. Khắp Việt Nam cô nào chẳng mê mệt lên vì anh ta. Hồi lên danh hiệu người mẫu quốc tế xuất sắc đã nổi như cồn rồi, giờ còn đóng phim nữa.

- Quang Hải? Chứ không phải là Lại Văn Hải à?

- Chị nói gì cơ?

- À không. Chị đang nghĩ chắc lúc chị đi Paris thì anh ta chưa nổi tiếng. Chị…

Tôi chưa nói xong hết câu thì bị Mạnh tóm lấy, kéo nấp vào phía sau khóm mai.

- Ối, cậu làm cái gì vậy?

- Suỵt! Kẻ thù của em đang đến. Chị yên nào, đừng có ngọ nguậy.

Tôi không hiểu mô tê răng rứa gì, nhưng cũng khom lưng đứng im lìm. Trong cái vòng chật hẹp giữa trước mặt là khóm mai và sau lưng là Mạnh, mặt tôi như vùi hẳn vào trong đám hoa, mát lạnh. Tôi không nghĩ là hoa chiếu thủy có mùi, nào ngờ ở khoảng cách gần thế này lại ngửi thấy mùi hoa mai thơm thơm nhàn nhạt.

- Thơm quá! – Tiếng Mạnh bên tai tôi thì thầm.

- Kẻ thù của em đã đi chưa vậy? Chị cần phải ra khỏi đây.

- Đi rồi! Em cũng phải đi đây. Chị đọc lại cho em số điện thoại của chị nào!

Tôi đọc. Mạnh lôi trong túi ra một cây bút bi. Không có giấy, cậu ta ghi vào lòng bàn tay.

- Lần này em sẽ không để mất nữa. Em sẽ gọi cho chị. – Mạnh thổi thổi vào vết mực cho nhanh khô. – Bây giờ thì, cậu ta nói giọng luyến tiếc. – Tạm biệt Vi An!

- Chào!

Chúng tôi mỗi người đi một hướng. Tôi lên lầu. Còn Mạnh thì ra phía cửa. Nhưng tôi không phải là một kẻ ngờ nghệch đến nỗi không để ý thấy, Mạnh không hề đơn giản như vẻ ngoài cậu thể hiện. Cậu ta nói không có tiền mua điện thoại, nhưng đôi giày cậu ta mang là hàng hiệu thuộc vào loại đắt tiền. Cậu ta nói tới đây ăn tiệc miễn phí, nhưng tôi thấy cậu ra cổng và leo lên một chiếc xe ô tô mới màu đen bóng loáng. Tôi chậm chạp bước lên cầu thang. Chiếc váy màu đen thít lấy cơ thể mỏi nhừ sau một ngày vất vả. Tôi đi qua những vị khách ồn ào ăn mặc chỉn chu sang trọng, đi qua những người phục vụ đang tươi cười chuyên chú làm công việc của họ, về lại phòng làm bánh lúc này đã không còn ai. Trên bàn vương vãi bột có một miếng bánh chocolate rượu vang duy nhất còn sót lại. Tôi cầm miếng bánh lên, chậm rãi cắn những miếng lớn.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nụ Hôn Bánh Mì

BÌNH LUẬN FACEBOOK