Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ

Chương 188: Toàn bộ nữ chính 3

Phù Hoa

31/08/2020

—— “Chúc mừng Khương Vũ Triều, được đến vật trang sức ‘ Hề Thiếu Nguyên ’×1”

Khương Vũ Triều thở hổn hển, ném xuống tang thi nát nhừ, nâng Thiếu Nguyên ca ca của mình sang một bên bình phục tâm tình.

Liêu Đình Nhạn ngồi xổm bên xẻng sắt bị vứt bỏ, trong lòng phát lên kính sợ nồng đậm, mẹ nó, xẻng sắt này còn bị cô ấy đập cong! Khương tỷ thật là cuồng nhân!

Nàng trở về, nhìn thấy búp bê nhỏ của Khương Vũ Triều đang cầm một cái khăn tay nhỏ lau rỉ sắt trên ngón cái Khương Vũ Triều, vừa rồi cầm xẻng sắt quá dùng sức lưu lại dấu vết.

Đám búp bê tuy rằng không thể nói chuyện, nhưng cũng không ảnh hưởng mọi người vuốt ve, đặc biệt là Khương Vũ Triều, thậm chí ở trong tiệm búp bê ven đường nàng tìm được mấy con chó bông treo ở trên người, nói phải cho Thiếu Nguyên ca ca chơi, bởi vì hắn thích chó.

Tìm được búp bê, Khương Vũ Triều rõ ràng bình thản rất nhiều.

Chỉ còn lại Liêu Đình Nhạn chưa tìm được, mọi người tích cực ra chủ ý cho nàng.

“đi nhà bảo tàng nhìn xem trước?”

đi dạo bảo tàng một vòng lớn, Liêu Đình Nhạn thậm chí hủy đi mấy cái nóc nhà cung điện thu nhỏ để tìm ở bên trong, cũng chưa tìm được búp bê Tư Mã Tiêu.

Tiếp theo hai ngày, các nàng cơ hồ đi khắp toàn bộ mọi nơi, cũng chưa thể tìm được.

“không có việc gì, vẫn có thể tìm được, cô không cần gấp.” Đường Lê an ủi Liêu Đình Nhạn, “Hôm nay tôi làm chút đồ ăn ngon cho cô bồi bổ, ngày mai lên tinh thần tiếp tục tìm.”

“Ừ.” Liêu Đình Nhạn có vẻ hơi xấu hổ mà nhìn những người khác, “một mình tôi lãng phí nhiều thời gian như vậy.”

Bạch Lăng xua tay: “Sợ cái sao, chậm một chút cũng không là gì.”

Đến Khương Vũ Triều nhìn qua khó nói chuyện nhất cũng nói: “Tôi cảm thấy thế giới này tốc độ thời gian trôi hẳn là không giống thế giới nguyên bản của chúng ta, cho nên cô hoàn toàn không cần lo lắng ở chỗ này lãng phí thời gian. Hoặc là nói, tôi cảm thấy ở chỗ này cũng không tệ lắm.” Nàng nhìn Thiếu Nguyên ca ca trong tay mình, lại bắt đầu vuốt ve búp bê.

Quách Nhung bưng di động cùng búp bê của nàng, “Tuy rằng một ngày tôi không sờ máy tính liền cả người khó chịu, nhưng cũng may tôi mang theo sặc điện thoại, chỉ cần có trò chơi để chơi, tôi còn có thể ở thêm mấy ngày.”

Ân Như Hứa: “Ta cảm thấy nơi này có rất nhiều vật thú vị, muốn nhìn thên, cho nên không sao.”

Tân Tiểu Lộ văn tĩnh: “Tôi sắp thi.” Duỗi tay che lại lỗ tai của búp bê sữa bò ca ca, tiếp theo mặt vô biểu tình nói: “Tôi không muốn thi.”

Được rồi, đám chị em này cũng thật tốt quá đi! Liêu Đình Nhạn cảm động mà đi tìm đồ ăn vặt cho mọi người, Đường Lê cũng đi tìm đồ ăn, trở về nấu cơm.

Đường Lê trở về, biểu tình có chút cổ quái, Liêu Đình Nhạn liếc mắt một cái liền nhìn thấy xe đẩy của nàng để hơn mười con cá muối, “Siêu thị còn có cá muối a? Buổi trưa chúng ta chưng cá muối ăn sao?”

Đường Lê lấy ra một con búp bê, đặt ở trước mặt Liêu Đình Nhạn, “Cái này là búp bê của cô sao?”

Liêu Đình Nhạn nhìn búp bê Tư Mã Tiêu cả người tản ra mùi cá muối, sau một lúc lâu không ra tiếng.

“Tìm được ở đâu?”

Đường Lê cười rộ lên: “Treo ở trên quán cá muối trong chợ bán thức ăn.”

Khó trách hun ra một thân mùi cá muối.

Từ từ.

Liêu Đình Nhạn cầm búp bê lên, “Chàng cam chịu ta chính là con cá muối sao?? Chàng ở trong đống cá muối là có ý tứ?”

—— “Chúc mừng Liêu Đình Nhạn, được đến vật trang sức ‘ Tư Mã Tiêu ’×1”

Búp bê Tư Mã Tiêu giật giật chân, lại giật giật tay, ngồi dậy, nhìn chằm chằm Liêu Đình Nhạn, sau đó chỉ chỉ tay áo rộng của mình.

Liêu Đình Nhạn: “Đâu có chuyện gì liên quan tới ta, chàng muốn ở trong đống cá muối, cá muối đương nhiên là mùi vị này.”

Búp bê Tư Mã Tiêu đứng lên, cởi giày ném ra ngoài.

Liêu Đình Nhạn: “Tổ tông, muốn ta tìm mấy khối ngọc cho chàng đập hay không?”

Búp bê Tư Mã Tiêu cũng ném một chiếc giày khác ra ngoài, biểu đạt mình phẫn nộ.

“Tới a, chàng nhảy dựng lên đá đầu gối ta a. Hắc, hiện giờ ta cũng không sợ chàng ha ha ha ha!”

Đường Lê cười lắc lắc đầu, nghĩ thầm, nếu Đình Nhạn ở trong lòng Tư Mã Tiêu là cá muối, vậy hắn ở trong đống cá muối, có phải ý tứ chính là ‘ta ở nơi có nàng’ hay không đây? Đây chẳng lẽ ý tứ không phải là thực thích sao.

“Đều tìm được rồi, hiện tại có phải chúng ta có thể tiến hành bước cuối cùng, ‘xông ra khỏi thành phố tang thi’ hay không?”

Quách Nhung hưng phấn mà la lên một tiếng: “Xuất phát!” Các nàng mấy ngày nay không đi bộ, đều là Quách Nhung lái xe. hiện tại Quách Nhung tiếp đón mọi người lên xe, một chân nhấn ga hướng về phía đường cái đi như bão táp. Tiểu bạch long đứng ở trên nóc xe, thay đổi một cây côn sắt, dùng để mở đường.

Xe các nàng đi lung tung, lúc lao ra con đường đầy chướng ngại vật, tất cả mọi người có cảm giác trước mắt vặn vẹo, sau đó nháy mắt các nàng xuất hiện ở trong một căn phòng kỳ quái.

“Thiếu Nguyên ca ca của tôi đâu!” Khương Vũ Triều là người thứ nhất ra tiếng.

không thấy búp bê của các nàng.

Thanh âm hệ thống đúng lúc xuất hiện —— “Cửa thứ hai, các cô phải thông qua vài cánh cửa này, đi bảy thế giới bất đồng trước. hiện tại, người yêu của các cô không nhớ rõ các cô, các cô phải làm cho bọn họ chính miệng nói ra “Tôi thích em”, vậy tính là thành công, thời hạn một ngày. Nếu thất bại, các cô vĩnh viễn không thể quay về, bây giờ bắt đầu!”

Răng rắc một tiếng, trước mặt các nàng xuất hiện một cánh cửa, đồng thời, trên người Liêu Đình Nhạn sáng một chút. Nàng nhìn những người khác, “Hình như là tới rồi, tôi đây đi trước?”

Đường Lê: “đi thôi, cố lên a.”

Liêu Đình Nhạn hơi thấp thỏm đi vào trong cánh cửa, trước mắt bạch quang tiêu tán, nàng phát hiện mình ở trong rừng hồng mai với một mảng tuyết trắng, mặc một cái áo bông màu đỏ quen mắt, quấn khăn quàng cổ hồng nhạt, biến thành một chú lùn.

Chờ đã? Làm cái gì, sao lại co lại! Hình như là trang điểm như tám chín tuổi lúc ăn tết?

Nàng mơ hồ trong chốc lát, ngẩng đầu nhìn chung quanh, thấy một góc cung điện. Nơi này, hình như là mai viên gần Thuấn Hoa điện kia. Nàng đi về phía trước, nhìn thấy phía dưới cửa sổ hoa đình, trên nền tuyết một đứa bé đang nằm.

Là Tư Mã Tiêu. hắn cũng biến thành bộ dáng trẻ con, tay ngắn chân ngắn, mặt mũi rất giống hắn về sau. Nằm ở trên tuyết nhắm mắt lại, bởi vì làn da trắng lạnh, làm người hoài nghi có phải hắn là tuyết xếp thành hay không.

Liêu Đình Nhạn chạy qua.

“Ngươi tỉnh tỉnh, không có việc gì đi? Này?” Nàng dùng sức kéo người nằm trên nền tuyết giống một con búp bê lên, vừa sờ đến tay hắn liền cảm giác như là sờ phải khối băng, đông lạnh đến phát run, vội vàng gỡ khăn quàng cổ xuống quấn cho hắn. hắn mặc không nhiều lắm, xõa tóc, là bộ dáng kẻ điên nhỏ không ai quản, khuôn mặt nhỏ tái nhợt nhìn qua phá lệ đáng thương.

Liêu Đình Nhạn xoa xoa tay hắn, hà hơi, lại dán dán mặt hắn, hoài nghi hắn đã đông lạnh ngất đi rồi, lại ý đồ cõng hắn lên quay lại Thuấn Hoa điện bên kia. Nhưng nàng còn chưa dùng sức, liền cảm giác dưới tay bị kéo một cái mạnh mẽ, cả người ngã vào trên tuyết, đầu óc đều ngốc. Liêu Đình Nhạn bò dậy, dùng tay béo vỗ vỗ tuyết trên đầu, nhìn thấy nhãi ranh Tư Mã Tiêu hư hư thực thực té xỉu đang ngồi xếp bằng ở trên tuyết, nghiêng nghiêng đầu nhìn nàng, lộ ra cái vẻ châm biếm thiếu đòn.

Gia hỏa này nhắm mắt lại đáng thương hề hề, mở mắt ra là đầy người hung ác nham hiểm, cho dù là trẻ con, cũng làm nhân tâm rùng mình.

“Ngươi không ngất xỉu?” Liêu Đình Nhạn thật sâu hoài nghi chỉ số thông minh của mình, mẹ nó, nàng thế nhưng bị nhãi con này lừa rồi?

“Ta ngủ ở chỗ này, ai bảo ngươi tới đụng đến ta?” Tư Mã Tiêu bò dậy, đi vòng quanh nàng, kéo kéo áo bông của nàng: “Ngươi từ nơi nào tới, hình thù kỳ quái.”

“không được phép đã xông vào nơi này, các nàng sẽ móc tròng mắt ngươi xuống, cắt đứt đầu lưỡi ngươi.” Tư Mã Tiêu đầy mặt tươi cười ác ý, một chút cũng không giống như đang hù dọa.

Liêu Đình Nhạn: “Ha hả, ta đây thật đúng là rất sợ hãi nga.”

Nàng mới vừa nói xong liền hắt xì một cái, thật sự quá lạnh! Sớm biết thế vừa rồi không nên gỡ khăn quàng cổ ấm áp của mình xuống đeo cho tiểu quỷ này.

Tư Mã Tiêu dùng chân đá đá khăn quàng cổ hồng nhạt trên mặt đất, lộ ra biểu tình ghét bỏ, bỗng nhiên bắt lấy tay Liêu Đình Nhạn, túm nàng chạy về phía cung điện.

Liêu Đình Nhạn hiện tại biến thành một tiểu béo lùn, căn bản không có cách nào mở tay Tư Mã Tiêu, chỉ có thể bị hắn kéo chạy về trước. Dọc đường đi cũng không nhìn thấy một bóng người, nàng bị Tư Mã Tiêu kéo vào Thuấn Hoa điện. Lúc nàng trở thành Hoàng Hậu của Tư Mã Tiêu, Thuấn Hoa điện đã không còn, cho nên vẫn là lần đầu tiên nàng đi vào Thuấn Hoa điện nguyên bản này. Nơi này trang trí thực hoa lệ, bậc cửa cũng phi thường cao, Tư Mã Tiêu đã quen, lập tức vượt qua, Liêu Đình Nhạn lại mặc mập mạp, lập tức còn chưa vượt qua.

Tư Mã Tiêu quay đầu lại nhìn nàng một cái, cười nhạo: “thật vô dụng.” Trong tay dùng sức, lôi kéo nàng qua.

Liêu Đình Nhạn: “……” Đây mẹ nó cũng không tránh khỏi quá mất mặt?

Trong điện có màn chướng trùng điệp, trong màn có bóng người mảnh khảnh, vừa khóc lại cười, nghe có chút đáng sợ, như là…… một kẻ điên.

Tư Mã Tiêu cũng không nhìn thân ảnh kia, đối với tiếng khóc càng là có tai như điếc, lập tức lôi kéo Liêu Đình Nhạn đi một phòng bên cạnh, phòng này so với nơi khác ấm áp hơn, bởi vì thả một cái lò than lớn.

“nói đi, ngươi là ai, sao đến nơi đây, ngươi tới làm gì?” Tư Mã Tiêu đứng ở trên một cái ghế, từ trên cao nhìn xuống Liêu Đình Nhạn ngồi xổm bên cạnh lò than hơ tay.

Liêu Đình Nhạn: “thật không dám dấu diếm, ta về sau là lão bà của ngươi ……”

Tư Mã Tiêu nhảy xuống, ấn mặt nàng nhìn nhìn, có chút hoài nghi: “thật vậy chăng, về sau có phải ta mù hay không?”

Liêu Đình Nhạn nhảy dựng lên cùng hắn đánh một trận, đánh nhau trình độ nhà trẻ, cuối cùng dùng quần áo dày nặng của mình thêm vào, đè Tư Mã Tiêu.

“Nghe đây, bây giờ ngươi nói một câu ‘ta thích ngươi’.”

Tư Mã Tiêu phẫn nộ hô to: “không nói, ta muốn rút lưỡi ngươi, chém đầu ngươi!”

Liêu Đình Nhạn há mồm cắn mặt hắn, sau đó nàng hoài nghi có phải thân thể mình biến thành trẻ con, tâm trí cũng biến thành trẻ con hay không, sao lại theo bản năng làm ra động tác này.

Tư Mã Tiêu đột nhiên bị cắn một ngụm, cũng táo bạo lên, há mồm liền cắn tay Liêu Đình Nhạn.

Cuối cùng Liêu Đình Nhạn ngồi ở một bên giơ cái tay đầy dấu răng, khóc đến trời đất tối tăm.

Tư Mã Tiêu: “…… Ngươi đừng khóc, là ngươi cắn ta trước!”

“Ngươi còn khóc thì ta gọi người tới!”

“Ngươi còn khóc thì ta lại cắn ngươi!”

“Này, ta không cắn ngươi.”

“…… Sao người còn đang khóc.”

“Ngươi thật sự rất ồn.”

“…… Này.”

“Ngươi muốn thế nào?”

Liêu Đình Nhạn nức nở: “Ngươi nói, ngươi, ngươi thích ta.”

Tư Mã Tiêu xoa nước miếng trên mặt mình, “Được được được, ta thích ngươi, ngươi đừng gào, ồn muốn chết, sao ngươi lại phiền như vậy a.”

Liêu Đình Nhạn lau nước mắt trên cái mặt béo, oán hận mà nói với hắn: “Ngươi chờ, tiểu tử, chờ ta trở về, thế nào cũng phải khóc ồn chết ngươi! Còn muốn ôm lão nương ngủ, ngươi nằm mơ!”

Nàng không nghe được nhãi con Tư Mã Tiêu trả lời, bởi vì nàng về lại căn phòng ban đầu kia.

Mấy người còn lại tựa hồ thấy được toàn quá trình, ánh mắt hơi có khác thường mà nhìn nàng.

“Ừm, cô thật sự thực có thể khóc a.” Khương Vũ Triều nói.

Quách Nhung: “Hãi, khóc cũng rất hữu dụng.”

Liêu Đình Nhạn: “Các cô nghe tôi giải thích…… Chủ yếu là biến thành trẻ con, tâm trí có chút chịu ảnh hưởng, nếu là trạng thái bình thường, khẳng định sẽ không như vậy, tin tôi.”

Quách Nhung: “Được được được, tin cô tin cô, ha ha ha ha!”

Đường Lê đi cánh cửa mở ra thứ hai, “Đến tôi, tôi lập tức quay lại.”

Nàng và Liêu Đình Nhạn tình hình tương tự, cũng biến thành bộ dáng trẻ con mấy tuổi, mặc cái váy nhỏ màu vàng, thất hai cái bím tóc. Nơi nàng xuất hiện là ở trước một cái nhà tranh.

Nàng nghe được sau nhà truyền ra thanh âm, liền đi qua bên đó. trên mảnh đất trống sau nhà có một đứa trẻ đang luyện đao, hắn thậm chí cũng chỉ cao hơn thanh đao kia một chút, sau đầu thắt lung tung một cái búi tóc, vặn một khuôn mặt nhỏ đẹp đẽ, không chút cẩu thả múa trường đao.

Đường Lê biết thanh đao, đó là đao của Tốn Nô. Nàng cũng biết đứa trẻ này, đây là Tốn Nô của nàng.

“Ai!” Tiểu Tốn Nô dừng luyện đao, cảnh giác nhìn về phía nàng.

Tiểu Đường Lê giơ lên một nụ cười rạng rỡ.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook