Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ

Chương 73: A a a ——

Phù Hoa

11/09/2019

Bạch Lăng làm một giấc mộng.

Ở trong mộng, nàng bị nhốt ở một chỗ, lẻ loi một mình, làm cách nào cũng không tìm thấy đường ra. Đó là một rừng cây lớn đến không có giới hạn, mỗi một thân cây lớn lên đều giống nhau như đúc, nàng chạy không ngừng, trong lòng vừa sợ hãi lại nôn nóng.

Không biết chạy bao lâu, nàng nhìn thấy một bóng dáng xuất hiện ở phía trước. Nàng ra tiếng gọi bóng dáng đó dừng lại, bóng dáng đó ngừng lại xoay người nhìn nàng.

Đó là một thanh niên xấu xí quần áo tả tơi thoạt nhìn thực đáng thương, làm nàng có cảm giác quen thuộc mạc danh, cái cảnh tượng này cũng giống như đã từng biết. Nhưng trong mộng Bạch Lăng không biết hắn là ai, nàng hỏi: “Ngươi có thể mang ta ra ngoài hay không?”

Thanh niên xấu xí đó lắc đầu với nàng, ở trước mặt nàng biến thành một quái vật đen nhánh, sau đó thực nhanh hòa tan thành một đám nước đen thật lớn ……

Lục Lâm Sinh.

Bạch Lăng tỉnh lại. Nàng nằm ở đó vẫn không nhúc nhích, ánh mắt ngơ ngẩn, nàng nhớ tới một màn cuối cùng nhìn thấy trước khi ngất xỉu đi —— Lục Lâm Sinh bị Ma Long ăn hết.

Lúc nàng bị khóa trong thân thể trống rỗng của Lục Lâm Sinh, cả người đều vô cùng khó chịu, cố nén bảo trì tỉnh táo cuối cùng, nàng không biết thời gian ngắn ngủi đó đã xảy ra cái gì, chỉ biết mình bỗng nhiên bị đẩy ra khỏi thân hình Lục Lâm Sinh, nàng nhìn thấy không trung và tuyết tung bay, cùng với Lục Lâm Sinh giãy giụa ở trong miệng Ma Long.

Khi đó hắn không phải hình người, mà là hình yêu, cho nên vẻ mặt của hắn nàng cũng không thấy, chỉ nhìn thấy đầu hắn tựa hồ xoay chuyển về phía nàng, sau đó miệng rồng thật lớn đó liền ngậm lại.

Bạch Lăng bỗng nhiên che mặt lại, cả người cuộn tròn, thân thể không ngừng run rẩy.

“Tiểu chủ nhân?” thanh âm của lão vỏ sò thật cẩn thận.

Bạch Lăng không nói, chỉ có tiếng nức nở nhỏ vụn từ khe ngón tay chảy ra. Lão vỏ sò biến thành hình người nhỏ, ngồi ở bên Bạch Lăng, thử dùng tay nhỏ sờ sờ tóc dài đen nhánh của nàng. Vào thời điểm này, lão vỏ sò mới cảm thấy tiểu chủ nhân của mình nhìn thật sự giống một con rồng con nhãi nhép.

“Lão đầu nhi, Lục Lâm Sinh đã chết.”

“Aiii.”

Bạch Lăng dùng đôi mắt đỏ bừng nhìn lão, há mồm nói: “Ta muốn đi bắt lấy Ma Long, mổ bụng hắn ra, nói không chừng Lục Lâm Sinh còn chưa tiêu hóa xong.”

Lão vỏ sò bị dọa nhảy dựng, “Ai ai, tiểu chủ nhân đừng trẻ con, sao có thể được, trước không nói chúng ta không bắt được Ma Long, cho dù bắt được, thật mổ bụng hắn ra, Lục Lâm Sinh khẳng định cũng đã không còn.”

Bạch Lăng không nói chuyện với lão nữa, nàng ngồi dậy, quay đầu xem mình ở đâu.

Kiến trúc mờ ảo trang nghiêm, bài trí cao quý điển nhã, ngoài cửa sổ còn có mây trắng trôi nổi, hết thảy đều nói cho Bạch Lăng biết nàng hiện ở U Phù Sơn. Nàng cầm lão vỏ sò lên, đứng dậy đi ra ngoài.

“Tiểu chủ nhân, người lại muốn làm cái gì?”

Bạch Lăng vừa đến cửa đại điện, liền phát hiện mình đẩy không nổi cánh cửa điện cao lớn, hiển nhiên bị người ta khóa. “Bên ngoài có người hay không? mở cửa ra, để ta đi ra ngoài.”

Ngoài cửa truyền tới một tiếng cười nhạo, có người ngữ khí khinh thường nói: “Thượng thần đã phân phó, để ngươi nghỉ ngơi ở nơi này trước, còn muốn đi ra, chờ thượng thần muốn gặp ngươi lại nói tiếp.”

Lão vỏ sò ôm chân Bạch Lăng khuyên nàng, “Tiểu chủ nhân, người đừng vội đi ra ngoài, trước nhẫn nhịn đã. Trên người tiểu chủ nhân còn rất nhiều vết thương, chúng ta ở chỗ này dưỡng thương xong lại nói chuyện khác được không?”

Bạch Lăng banh mặt: “Ta đã chịu đủ chuyện bị người ta nhốt lại rồi.” Nàng nói xong lấy ra đôi búa to của mình, đi đến bên cạnh gõ gõ trên tường, chọn chỗ yếu ớt nhất, vung cây búa lên, mãnh mẽ nện xuống.

Rầm rầm vài tiếng, bụi mù cuồn cuộn, gạch đá sụp xuống, Bạch Lăng từ cái động vỡ trên mặt tường bị phá nát chui ra ngoài. Cái động bị nàng bạo lực phá vỡ cách cửa không xa, hai đệ tử U Phù Sơn ở bên cửa phụ trách trông coi nàng, sắc mặt nghiêm chỉnh kinh hãi xoay đầu nhìn nàng, bọn họ làm sao nghĩ ra được, còn có người không chút để ý, tới chỗ như U Phù Sơn này, cũng dám làm càn như vậy.

“Ngươi, ngươi không thể đi!” Một đệ tử phản ứng nhanh hơn chút, nhìn thấy Bạch Lăng chuẩn bị đi, vội vàng định cản nàng lại. Bạch Lăng cũng không nói lời nào, chỉ kéo cây búa trong tay nện mạnh lên mặt đất.

Hai đệ tử nhìn cái động to trên vách tường, lập tức đều câm bặt. Bạch Lăng đi xuống bậc thang, nghe thấy phía sau hai người nhỏ giọng nói chuyện nhanh thông báo cho U Thủy tiên nhân. U Thủy tiên nhân này Bạch Lăng cũng biết, đã từng đi Quy Nhất Tiên Tông đại biểu cho Huyền Thương thượng thần mời chào nàng, địa vị ở U Phù Sơn còn rất cao.

“Cái gì? Bạch Lăng không phải bị thương hôn mê sao, làm thế nào nhanh như vậy đã tỉnh lại?” U Thủy tiên nhân nghe đệ tử hồi báo, đau đầu đến không được. Ma Long đột kích đánh cùng thượng thần trận chiến ấy, đánh vỡ toàn bộ kết giới U Phù Sơn, vốn dĩ U Phù Sơn bốn mùa như xuân nay bởi vì năng lực của thượng thần biến thành một mảnh băng thiên tuyết địa, hiện tại vẫn chưa khôi phục. U Thủy tiên nhân còn phải vội vàng xử lý đệ tử bị thương lúc trước cùng các loại việc khác, hơn nữa Bạch Lăng…… Nếu có thể, nàng thật không muốn để ý tới tiểu bạch long khó chơi này.

Đáng tiếc thượng thần không biết sao lại thế, vẫn đối với bạch long này ưu ái có thêm, mỗi lần đều phá lệ khoan dung với nàng. U Thủy tiên nhân oán khí mọc thành cụm, không chỉ bởi vì Bạch Lăng rước lấy phiền toái cho nàng, còn bởi vì ghen ghét ở nội tâm, trước nay không ai có thể được Huyền Thương thượng thần hậu ái như thế. Mà Bạch Lăng thế nhưng còn không biết quý trọng, đây là chỗ đáng giận nhất.

U Thủy tiên nhân lạnh mặt vội vàng đuổi tới, ngăn cản Bạch Lăng, “Ở địa giới U Phù Sơn ta, làm khách nhân vô lễ như thế, ta là lần đầu tiên nhìn thấy. Thỉnh ngươi về phòng cho khách đi, hiện tại tất cả mọi người đều rất bận, không cần thêm phiền toái cho chúng ta nữa.”

Bạch Lăng liếc mắt nhìn nàng một cái: “Ta là khách nhân? Nếu ngươi không nói, ta còn tưởng rằng ta là tù phạm. Cút ra, ta phải đi.”

U Thủy tiên nhân nhíu mày: “Thượng thần còn chưa nói ngươi có thể đi.”

“Hắn cũng không phải cha ta, còn quản ta đi chỗ nào.” Bạch Lăng vuốt ve một chút cây búa trong tay mình, “Một chùy này ta bổ xuống, một mớ tóc trên đầu ngươi kia khả năng sẽ tán loạn hết, ta không muỗn đánh nhau với ngươi, ngươi nhanh cút ra ngoài.”

U Thủy tiên nhân sắc mặt chợt hồng chợt đen, nếu có thể, nàng thật ra rất muốn đánh với Bạch Lăng, cẩn thận giáo huấn đồ nhãi ranh này, nhưng nàng không thể, nàng chỉ có thể khống chế cảm xúc của mình tiếp tục nói: “Ngươi hẳn cũng biết, lần này là thượng thần chúng ta cứu tánh mạng ngươi, nếu không phải thượng thần ra tay, hiện tại ngươi đã bị Ma Long ăn rồi. Bây giờ tuy rằng Ma Long tạm thời bại lui, nhưng một khi ngươi rời khỏi nơi này, mất đi thượng thần che chở, rất có khả năng bị Ma Long theo dõi, tốt nhất ngươi nên nghĩ kỹ làm thế nào bây giờ.”

“Hỏi một lần cuối cùng, có tránh không?” Bạch Lăng giơ cây búa lên.

Nàng vẫn lên đánh với U Thủy tiên nhân, tuy rằng nàng đánh không lại, nhưng U Thủy tiên nhân cũng không dám làm nàng bị thương, Bạch Lăng nổi tính tình lên thật sự hung ác, đinh linh leng keng một trận đập loạn, đập sụp vài gian nhà xinh đẹp ở U Phù Sơn, một người ngang với toàn bộ một đội phá bỏ và di dời.

Thật sự nháo đến kỳ cục, Huyền Thương thượng thần rốt cuộc xuất hiện. Hắn duỗi tay một chưởng hư hư áp xuống, ép Bạch Lăng đến toàn bộ không thể động đậy.

“Ngươi cũng nên học ngoan một chút.” Huyền Thương thượng thần lạnh lùng nhìn Bạch Lăng giãy giụa trên mặt đất nói: “Là ta cứu ngươi.”

Bạch Lăng phát hiện mình tránh không thoát, cũng không uổng cái kính kia, quỳ rạp trên mặt đất vặn mặt nhìn Huyền Thương thượng thần bạch y phiêu phiêu, chân không chạm đất, cười lạnh một tiếng nói: “Ta cầu ngươi cứu ta? Ta muốn sống hay là muốn chết, đều phải để ta tự mình chọn, không liên quan đến chuyện của ngươi. Ngươi có tư cách gì giam ta lại? Chẳng lẽ ngươi thật đúng là cha ruột của ta?”

Huyền Thương thượng thần hơi hơi giật giật ngón tay, Bạch Lăng liền cảm giác trọng lượng trên người đột nhiên tăng thêm, nghiền áp nàng lại.

“A a a ——”

Nghe Bạch Lăng kêu thảm thiết, Huyền Thương thượng thần nói: “Từ hôm nay trở đi, ngươi ở lại U Phù Sơn đi, ta muốn ngươi học được nghe lời.”

Bạch Lăng phun ra một búng máu, gân cổ lên hô to: “Nghe lời cái rắm! Ta con mẹ ngươi tiên nhân bản bản!”

Huyền Thương thượng thần tiếp tục tăng thêm lực đạo, tiếng mắng trong miệng Bạch Lăng vặn vẹo, biến thành kêu thảm thiết liên tiếp không ngừng, cuối cùng sống sờ sờ đau đến hôn mê bất tỉnh. Huyền Thương thượng thần lúc này mới buông ra lực lượng giam cầm nàng, phân phó U Thủy tiên nhân bên cạnh: “Đeo cho nàng khóa vạn quân, khóa chặt tay chân nàng, không để nàng biến thành hình rồng, còn có ném vũ khí của nàng đi, ta muốn thấy một đệ tử nguyện ý nghe lời, không phải một hài đồng chỉ biết đối nghịch với ta, miệng đầy lời thô tục phản nghịch.”

Nếu liên tiếp cự tuyệt ý tốt của hắn, lại gàn bướng hồ đồ như vậy, vậy hắn chỉ có thể dùng phương thức của mình cẩn thận dạy dỗ nàng. Phá hủy một người, rồi xây lại, kỳ thật là một việc rất đơn giản.

U Thủy tiên nhân cúi đầu đáp vâng, nhìn Bạch Lăng hôn mê, lộ ra cái cười vui sướng khi người gặp họa.

Theo lời Huyền Thương thượng thần, nàng mang lên cho Bạch Lăng khóa vạn quân đặc chế. Khóa này nhìn qua chính là khóa bạc nhỏ bằng ngón cái, nhưng đeo lên tay chân là không thể gỡ xuống, người bình thường đeo lên có thể trực tiếp bị đè đứt tay chân, ngay cả các đệ tử U Phù Sơn đeo vào cũng sẽ không thể đứng dậy, đổi là Long tộc Bạch Lăng, khóa vạn quân này sẽ hạn chế hành động của nàng ở mức độ lớn nhất. Nàng không có cách nào làm ra bất kì chuyện phá hoại gì nữa, cũng sẽ không có một chút lực sát thương, mấy cái khóa trầm trọng này thậm chí làm nàng đi thêm vài bước đã mệt đến chết.

Ngày tháng khổ sở của Bạch Lăng bắt đầu rồi.

Bất quá, U Thủy tiên nhân phụ trách dạy dỗ nàng cùng mấy đệ tử trông giữ nàng, ngày tháng trôi qua trở nên càng khổ sở.

“Ngươi đã như vậy, vì sao còn có thể lăn lộn đến mức này?!” U Thủy tiên nhân tâm lực tiều tụy phát ra nghi vấn như vậy.

Bạch Lăng nằm liệt trên mặt đất, cả người tản ra hơi thở dù sao ta cũng không phối hợp, tùy tiện ngươi làm gì thì làm. Tính tình nàng là đụng phải tường cũng không quay đầu lại, thế nào cũng phải đâm nát tường đi về phía trước, ai cũng đừng nghĩ miễn cưỡng nàng.

U Thủy tiên nhân mỗi ngày tìm người tới dạy dỗ nàng lễ nghi, toàn bộ tiên nhân được nàng tìm tới dạy dỗ đều bị Bạch Lăng chọc giận phất tay áo bỏ đi, những người này chưa từng thể hội kỹ xảo mắng chửi người đặc thù như của Bạch Lăng. U Thủy tiên nhân cho người trông chừng nàng, nhưng trong chốc lát nàng mang khóa vạn quân nhảy vào trong nước chìm đến đáy, làm một đám đệ tử bận việc nửa ngày vớt không lên, trong chốc lát đánh lên cùng một đám đệ tử, nháo đến gà bay chó sủa, ngay cả U Thủy tiên nhân cũng bị nàng kéo xuống một mớ tóc.

“Thượng thần, ta thật sự là không thể dạy dỗ nàng, thỉnh thượng thần thứ tội.” U Thủy tiên nhân quỳ gối trước mặt Huyền Thương thượng thần, cả người giống như già thêm mười tuổi.

Huyền Thương thượng thần: “Đưa nàng tới nơi này.”

Bạch Lăng lập tức bị đưa đến trước mặt hắn, hai người một ngồi ở trên thần tòa, một đứng ở dưới bậc thang.

“Quỳ xuống.”

Bạch Lăng: “Ta nói cho ngươi, tốt nhất bây giờ ngươi giết chết ta, bằng không lão tử sớm hay muộn cũng phải đập vỡ cái sọ não xú ngốc bức này của người.” Nàng nói câu này thực nghiêm túc, đến thế giới này rồi, vẫn là lần đầu tiên nàng thật tình muốn làm chết một người.

Huyền Thương thượng thần đứng dậy, đi đến trước mặt nàng, một ngón tay điểm ở trên đầu nàng, ép tới cả người nàng quỳ xuống, “Ta không thích có người cãi lại mệnh lệnh của ta, ta bảo ngươi quỳ xuống, ngươi phải học được quỳ xuống.”

Bạch Lăng phản ứng là phun ra đầy người hắn, “Ngươi ghê tởm như vậy, cũng không trách ta muốn phun.”

Huyền Thương thượng thần đen mặt một cái tát đánh bay nàng ra, Bạch Lăng té ngã trên mặt đất, người dường như không có việc gì xoa mặt bò dậy cười ha ha, so ngón giữa với hắn: “Quy tôn, ngươi lại đến a, ta còn sợ ngươi sao!”

……

Ma Long bị trọng thương ở U Phù Sơn, rơi vào trong biển, tạm thời ngủ đông ở một vùng biển, cho dù là trọng thương trong người, hơi thở của rồng tản mát ra trong vùng biển hắn chiếm cứ vẫn dọa người như cũ, khiến cho toàn bộ vật còn sống chung quanh hải vực đều chạy ra xa khỏi nơi này.

Đột nhiên, Ma Long đang khế tức mở hai mắt, hắn mở miệng tựa hồ muốn nôn mửa cái gì ra, lại không có cách nào thực hiện được, thực nhanh, thân thể cao lớn của hắn vặn vẹo quay cuồng ở trong biển, động tĩnh này quấy cho sóng biển nổi lên trên mặt biển.

Phiến hải vực rung chuyển vài ngày đêm, rốt cuộc vào đêm trăng nào đó đã bình tĩnh trở lại, Ma Long ở đáy biển so với mấy ngày trước càng thêm mỏi mệt, thương tích trên thân thể cũng càng thêm dữ tợn, những cái miệng vết thương lớn lớn bé bé bắt đầu tràn ra sợi tơ màu đen, chậm rãi, cũng bắt đầu tràn ra phía dưới long lân, trên cả thân rồng phảng phất mọc ra thực vật kỳ quái gì đó, nhìn qua dị thường đáng sợ.

Lại qua nửa tháng, Ma Long cơ hồ đã bị sợi tơ màu đen này bao lấy thân rồng, hắn vẫn cứ đang giãy giụa, không ngừng đập vỡ vụn những sợi tơ màu đen đó, nhưng thực nhanh sợi tơ mới lại mọc ra. Rốt cuộc, Ma Long tinh bì lực tẫn, không thể nhúc nhích nữa, lúc này, sợi tơ màu đen cuốn lấy đỉnh đầu rồng, phát ra một đợt tiếng vang kẽo kẹt kẽo kẹt kỳ quái.

Ma Long thật lớn ở trong biển bỗng nhiên biến thành một người, người nam nhân này có một đầu tóc đen cùng một đôi mắt kim sắc, biểu tình hung lệ.

“Giết…… Diệt Long tộc……” Hắn nói xong câu đó bỗng nhiên thần sắc lại biến đổi, bưng kín đầu thấp giọng hô: “Bạch Lăng, Bạch Lăng! Ở nơi nào……”

“Giết Long tộc, không…… Ta muốn tìm Bạch Lăng……”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook