Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Mưa thu thật lạnh.

Toàn bộ thành thị đều tối mờ , giọt mưa rơi xuống mặt đất tạo ra âm thanh "Tí

tách tí tách", làm lòng người loạn lên, cũng làm cho người ta ảm đạm không

hiểu nổi.

Không nhiều cũng không ít người ở trên đường không hoãn lại, không vội đi lại,

bộ quần áo màu thâm, cầm cái ô trắng, Lãnh Tang Thanh mặc một cái áo gió

màu đỏ, nghiễm nhiên thành tiêu điểm chói mắt trên đường.

Sợi tóc mềm mại trải qua sửa sang đơn giản lại, có vẻ tinh xảo lại không khoa

trương, trong tay cầm điểm tâm mà mình mua cho Niếp Tích, góc áo kiều diễm

theo bộ pháp tần suất có tiết tấu loạng choạng.

Cô cố ý mặc như vậy, thời tiết đã thành, mặc quần áo đẹp sẽ làm cho tâm tình

cô đỡ hơn, vô luận như thế nào, tuy chuyện cũ vẫn rõ ràng như cũ, nhưng cảm

giác áp lực không thể tùy ý bừa bãi liên quan tới người khác, cô đã thử bảo trì

một trạng thái thật tốt, đây là chuyện tốt.

Lúc đi vào phòng bệnh, Niếp Tích đã rời giường, tắm xong, đang ở trước

gương cạo râu ở dưới hàm, bên trên cởi trần, cơ bắt giống như tỉ mỉ điêu khắc

mà ra, thật có hình, mặt trên còn giọt nước chưa bị lau đi, theo da thịt của hắn

chậm rãi chảy xuống, ở trên mỗi một khối cơ bắp đều lưu lại dấu vết ẩm ướt,

toàn thể nhìn qua, thân hình hắn tuyệt mĩ làm cho người ta muốn ngừng nhìn mà

không được, làm cho người nhìn thấy mà răng nanh đều ngứa .

Nhưng Lãnh Tang Thanh thì không cảm giác, thậm chí còn nhấm nháp.

Lãnh Tang Thanh khi đến nơi đây phát hiện cửa đã rộng mở , nhẹ nhàng gõ

trước cửa phòng vài cái, sau đó đi vào, thấy thân thể Niếp Tích, trong lòng

không khỏi cả kinh, cố ý tránh ánh mắt đi, đem bữa sáng để trên bàn.

Niếp Tích nhìn đến thấy cách ăn mặc của Lãnh Tang Thanh hôm nay, máu trong

người nhất thời như bị thiêu đốt, đúng vậy, cô đã đẹp đến mức không thể dùng

từ để nói, tay hắn không cẩn thận run lên, lưỡi dao sắc bén xoẹt qua làn da

hắn, một giọt máu đỏ tươi nhanh chóng chảy ra, chảy xuống cơ ngực cường

tráng của hắn.

Hắn dùng ngón tay lau ở trên cơ ngực một chút, sau đó ngón tay đặt ở trên

miệng mút, hai mắt nhìn thẳng gương theo dõi nhất cử nhất động của Lãnh

Tang Thanh, trong ánh mắt lóe ra hào quang mang đến cảm giác tham lam cắn

nuốt, thậm chí so với gương bên cạnh đèn còn sáng hơn.

Miệng vết thương tuy nói là kẻ hèn hạ, nhưng xác thực mà nói, là dựa vào vị trí

gần cổ, hắn tùy tiện tìm một miếng dán, dán lên miệng vết thương, thay trang

phục bệnh nhân , rửa mặt xong đi ra.

Lãnh Tang Thanh nhìn thấy hắn thay quần áo, ánh mắt không hề cố ý như vậy,

có chút quan tâm cũng có chút chỉ trích hỏi: "Ngày hôm qua anh đi đâu vậy ?"

Ánh mắt Niếp Tích thủy chung chạy trên toàn thân thể cô, nhưng ánh mắt đó

khoá lại thật nhanh, hắn thấp giọng trả lời: "A, đi ra ngoài một chuyến."

"Về sau đi ra ngoài thì hãy nói với tôi một tiếng, nói cho tôi biết đi đâu, tình hình

của anh, không cẩn thận sẽ phát tác ở bên ngoài, nếu cứu trễ sẽ rất nguy hiểm

." Ngữ khí Lãnh Tang Thanh thoáng nghiêm khắc.

Cô ấy quan tâm tôi, là cô đang khẩn trương, là như vậy.

Niếp Tích nghe Lãnh Tang Thanh nói vậy, trong lòng hiện lên một tia vui mừng

kì lạ, nhưng cùng với vui sướng đang hỗn loạn là ánh mắt ẩn nhẫn của đại ca

ngày hôm qua, không khỏi làm cho lòng hắn lại dâng lên một trận đau đớn, .

Đại ca vẫn yêu Lãnh Tang Thanh, điểm ấy sẽ không sai, cũng như Lãnh Tang

Thanh vậy, cô vẫn nhớ đại ca mãi không quên, nhưng đáng mừng là, cô đang

nếm thử áp lực trong lòng mình, mặc dù hắn ở trước mặt đại ca nói nhiều như

vậy, nhưng đại ca thủy chung không chính miệng khẳng định thái độ của hắn,

xem ra phương thức này tuy có thể kích thích đến đại ca, nhưng cũng không thể

hoàn toàn chặt đứt tình cảm của hắn với Lãnh Tang Thanh, phải nhanh kết thúc

một chút, đêm dài, mộng nhất định sẽ nhiều.

Hắn ngồi vào bàn, tiếp nhận cháo của Lãnh Tang Thanh đưa qua, đặt cái thìa ở

trước miệng, có chút suy nghĩ , hắn trầm thấp nghiêm mặt, nói với Lãnh Tang

Thanh: "Ngày hôm qua, anh tới nghĩa địa."

Nghe thế , Lãnh Tang Thanh run lên, thìa trong tay rơi xuống bát.

Đây không phải phản ứng của Niếp Tích muốn thấy, nhưng Niếp Tích biết, Lãnh

Tang Thanh nhất định có thể có phản ứng như vậy, nhưng hắn còn nói tiếp:

"Nhìn mộ bia của anh trai và cha, trong lòng anh thật sự cảm thấy mình sống

trên đời này thật cô độc, ba cha con vốn thực hạnh phúc, hiện tại chỉ còn lại một

mình anh ở trên đời."

Lãnh Tang Thanh có chút lo lắng chậm rãi ngẩng đầu, hai tròng mắt thật cẩn

thận quan sát đến biểu hiện của Niếp Tích .

Niếp Tích cười một chút, cười thực thê lương: "Sao? Lo lắng anh sẽ làm

chuyện điên rồ?"

Mà giờ phút này, Lãnh Tang Thanh cũng lưu ý đến chỗ hàm dưới của Niếp

Tích, tới gần yết hầu kia có một miếng dán, cô đột nhiên khẩn trương: "Cổ của

anh làm sao vậy?"

Niếp Tích kinh ngạc một chút, đang muốn nói sáng nay không cẩn thận bị

thương, nhưng lời vừa muốn nói khỏi miệng, hắn đột nhiên lại không muốn nói,

hai mắt hiện lên một tia quỷ quyệt, chậm rãi cúi đầu.

"Anh lại tra tấn mình có phải không?" Lãnh Tang Thanh có chút giận dữ hô to .

Niếp Tích không nói gì, nhưng âm trầm cúi đầu như cũ.

Lãnh Tang Thanh nhìn người đàn ông đáng thương trước mắt này, khó chịu

trong cơ thể trong nháy mắt bốc lên, một loại cảm xúc hận không chịu thua kém

tràn ngập toàn thân, cô thật sự rất không muốn nhìn thấy người đàn ông này

bởi vì Niếp Ngân mà không gượng dậy nổi, cô thật sự thực không muốn nhìn

thấy người đàn ông này còn muốn tự sát mà cam chịu, bởi vì, nó thật giống như

làm cho cô thấy được trong nội tâm mình chân thật của mình.

"Anh tỉnh lại đi! Đừng suy sụp như vậy! Chẳng lẽ anh thực sự muốn kết thúc

như vậy sao? Anh còn một con đường dài phải đi, bên cạnh anh còn có rất

nhiều người quan tâm của anh đang nhìn anh, chẳng lẽ anh thật sự không quan

tâm cái gì sao?" Lãnh Tang Thanh cấp bách hô lớn, âm thanh rất lớn, như đánh

thức Niếp Tích, lại càng như là đánh thức chính mình.

Niếp Tích đứng mạnh dậy, bàn tay to cường mà hữu lực một chưởng đập lên

trên bàn cơm, bát cơm, cốc nước tất cả đều bị chấn động, văng ra nơi nơi.

Tính tình hắn táo bạo lên, ánh mắt nhìn Lãnh Tang Thanh tràn ngập phẫn nộ, lớn

tiếng quát: "Anh nghĩ sao, anh làm gì, đều là việc của anh! Anh cảnh cáo em,

đừng quản chuyện của anh!"

Niếp Tích đột nhiên nổi giận, làm cho Lãnh Tang Thanh hoảng sợ, xác thực, từ

lúc quen biết đến hiện tại, hắn chưa bao giờ có biểu hiện trước mặt cô như

vậy, bất quá đúng là loại thay đổi này, làm cho lòng Lãnh Tang Thanh càng

thêm lo lắng .

"Em đi khỏi nơi này đi! Tôi không muốn lại nhìn thấy em !" Niếp Tích thừa dịp

Lãnh Tang Thanh kinh dị, lại rống to một tiếng.

Nước mắt Lãnh Tang Thanh đã rơi ra từ trong hốc mắt, hận không chịu thua

kém nhìn Niếp Tích, cô thật sự không thể tưởng được hiện tại Niếp Tích lại

biến thành như vậy, cô căm giận nói: "Được, tôi thật không ngờ anh lại không

có triển vọng như vậy, Niếp Tích của trước kia đã hoàn toàn biến mất, tôi sẽ

không xen vào chuyện của anh nữa, tôi đi, tôi cũng sẽ không để anh nhìn thấy

tôi nữa!"

Nói xong, Lãnh Tang Thanh nổi giận đùng đùng đi khỏi phòng bệnh, trước khi

đi còn đi tới bồn rửa mặt, đem dao cạo râu của hắn mang đi.

Nhìn Lãnh Tang Thanh rời đi, tự đắc của Niếp Tích nảy lên miệng, sợ đêm dài

lắm mộng, hắn phải làm như vậy , hơn nữa lẻn vào bệnh viện làm một loạt hành

động, là có kết quả

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Niếp Môn

BÌNH LUẬN FACEBOOK