Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Niếp Nhân Nghĩa cũng không tỏ ra yếu thế, không chịu lép vế mà đem súng về trên ngực, một tay kéo áo Niếp Nhân Hằng, đem hắn ấn trên thân xe, ánh mắt đầy sát khí đối diện với Niếp Nhân Hằng, hắn thực sự sẽ nổ súng.

Lúc này, quản gia La Sâm thì thầm bên tai Niếp Hoán cái gì đó, Niếp Hoán sau khi nghe được, hơi nhíu mày, trong ánh mắt có chút suy nghĩ.

"Đủ rồi." Trong đám người truyền ra tiếng của Niếp Hoán, mặc dù rất yếu ớt, nhưng vẫn tồn tại một sự sợ hãi trên người hắn như trước.

Người trong gia tộc Niếp môn đều rất rõ, chỉ cần hắn còn sống, chủ nhân hợp pháp của Niếp môn chính là hắn, cho nên cũng không dám láo xược.

Hai người Niếp Nhân Hằng và Niếp Nhân Nghĩa, lúc này cũng thu lại sự nóng nảy, nghiêng đầu nhìn quản gia La Sâm chậm rãi đẩy Niếp Hoán ra.

Niếp Hoán tháo mặt nạ ô-xy xuống, ngẩng đầu nhìn Niếp Nhân Hằng, ánh mắt mặc dù vô lực, nhưng vẫn tồn tại sự uy nghiêm của người kế thừa chiếc ghế chủ tịch.

"Niếp Nhân Hằng, tôi kính trọng mà gọi ông một tiếng chú ba, người con gái này, chỉ sợ là ông không có cách nào làm tổn hại đâu."

Vẻ mặt Niếp Nhân Hằng không hề giận dữ: "Tại sao? Chẳng lẽ ngươi cũng cho rằng dùng cô ta có thể đổi lại con dâu của Niếp Nhân Nghĩa sao? Đừng ảo tưởng."

Hắn một tay đẩy Niếp Nhân Nghĩa đang đè mình ra, vẻ mặt căn hận mà tiếp tục nói: "Bọn chúng khờ dại cho rằng, bắt cóc con dâu của Niếp Nhân Nghĩa, có thể bảo toàn tính mạng, chẳng lẽ ngươi cũng nghĩ như vậy sao? Thật buồn cười. Chỉ sợ bọn họ bây giờ đang nghĩ cách mà chạy trốn, còn có thể có tâm trạng mà quan tâm đến cô gái này sao?"

Niếp Hoán bất đắc dĩ mà cười cười, ánh mắt nhìn Niếp Nhân Hằng có chút khiêu khích: "Không không không, tôi nghĩ là ông hiểu lầm rồi, lời nói của tôi vừa rồi, kỳ thực là lời khuyên chân thành. Nói cho ông một tin rất có tính khiêu chiến, người con gái này, anh cà của cô ấy, tên gọi là Lãnh Thiên Dục."

Nghe được tin này, mọi người có mặt ở đây đều lấy làm ngạc nhiên, đều thì thầm to nhỏ với nhau, chỉ có điều biểu tình trên mặt rất không nhất trí.

Sau khi Niếp Nhân Hằng nghe xong, sắc mặt đột nhiên trầm xuống: "Thủ phán của Mafia, Lãnh Thiên Dục?"

Niếp Hoán cười nhạo: " Cái tên này thật khó nghe, sợ người khác không nhớ nổi tên sao?"

Con mắt của Niếp Nhân Hằng đảo một vòng, cánh mũi mất tự nhiên mà phình to, giống như không chịu nổi mà kêu lên: "Hừ, vậy thì sao, tài lực của Niếp môn mạnh như vậy, người mạnh còn có người mạnh hơn, lại đem một tên mafia nhỏ bé để vào trong mắt sao."

Niếp Hoán xua xua tay, cắt ngang lời nói của Niếp Nhân Hằng: "Tôi nghĩ, ông lại hiểu lầm rồi, những thứ này đều là của Niếp môn, không phải của ông, Niếp môn hiển nhiên sẽ không để mafia này vào mắt, nhưng nếu ông cũng cảm thấy ông có khả năng, ông tha hồ làm gì cô ấy, tôi sẽ không quản, thế nhưng đến khi mafia bên kia tới đòi lại công đạo, tôi cũng sẽ không quản."

Niếp Nhân Hằng ngừng lời, vẻ mắt oán hận mà nhìn Niếp Hoán, hắn biết rõ nếu không có sự chống đỡ của Niếp môn, bản thân không có khả năng đấu với mafia, huống hồ vì loại chuyện không nhận ra người mà kết oán với băng đảng mafia, chuyện của mỗi chưởng sự trong Niếp môn mọi người sẽ không ra sức giúp đỡ.

Niếp Hoán hiển nhiên sẽ không quan tâm đến ánh mắt của Niếp Nhân Hằng, hắn hơi nghiêng đầu, đối với quản gia La Sâm mà dặn dò: "Gọi người đến, đem cô gái này trói lại."

Quản gia La Sâm lập tức hô một tiếng, lập tức mấy người đầy tớ chạy tới, tay chân nhanh nhẹn mà trói Lãnh Tang Thanh lại, Lãnh Tang Thanh cũng không giãy dụa, cô hiểu rõ cho dù giãy dụa cũng không có lợi ích gì, hàm răng cắn chặt môi dưới, phẩn nộ mà nhìn chằm chằm Niếp Hoán và quản gia La Sâm, khuôn mặt đẹp đẽ quật cường không thua kém gì đàn ông.

Quản gia La Sâm tàn ác mà nhìn Lãnh Tang Thanh, khóe miệng cong lên: "Xem ra Lãnh tiểu thư và Niếp môn này duyên phận thật sâu nha."

"Thế nhưng..." Niếp Nhân Nghĩa đối với hành động của Niếp Hoán tỏ vẻ hoang mang.

"Chuyện của ông giao cho Niếp môn xử lý, ông không cần lo lắng." Dứt lời, hắn ra hiệu cho quản gia La Sâm.

Quản gia La Sâm đối toàn bộ chưởng sự cúi đầu chào, đẩy Niếp Hoán, chậm rãi đi về phía biệt thự, Lãnh Tang Thanh cùng với mấy người đầy tớ bắt cô đi theo sau.

_______________________________________

Niếp Tích vẫn là một tay đua xe chuyện nghiệp, đã từng tham dự nhiều cuộc thi đấu, mặc dù chưa từng đứng nhất, nhưng chưa từng đứng thứ ba.

Dọc theo đường đi, anh chạy như con thoi, cũng không phải muốn mau thoát đi, mà là đối với việc lớn sau này, có một loại tâm tình. vẻ mặt anh tà mị, bướng bỉnh bất kham mà cười, vô lăng thậm chí toàn bộ thân xe, hình như cũng hóa thành một với cơ thể anh, tại chỗ ngoặc hay chướng ngại vật trước mặt, anh thật điêu luyện.

Niếp Nhân Quân ngồi ở phía sau, cũng chung một bộ dạng cao ngạo đắc ý, mặc dù ông luôn nhắc nhở Niếp Tích cẩn thận một chút, nhưng thật vui sướng tràn trề với tốc độ này, cũng khiến cho ông cũng phá lệ mà hưởng thụ.

Đàn ông, không phải là chỉ cần hai thứ sao?

Tốc độ và rượu mạnh.

Niếp Ngân lại làm vẻ mặt đóng băng, lẳng lặng mà nhìn mạc bay ngoài cửa sổ, đôi mày chao lại, có chút suy nghĩ.

Chuyển qua một cái khom, Niếp Tích đột nhiên thắng lại, đem xe dừng lại, mọi người thuận đà đập mạnh về phía trước, cũng cắt đứt sự miên man suy nghĩ của Niếp Ngân.

Niếp Tích quay đầu nhìn Niếp Ngân: "Chúng ta, có muốn tìm Thanh nhi trước không?"

Những lời này cũng đang làm Niếp Ngân đăm chiêu suy nghĩ, anh giương mắt nhìn Niếp Tích, lạnh lùng nói một câu: "Lái xe đi, cô ấy sẽ quay về biệt thự." Nói xong, anh đem ánh mắt lần nữa chuyển sang cửa sổ.

Niếp Tích miễn cưỡng mà cười cười, khởi động xe.

"Bị anh vô tình mà bỏ qua, nếu là tôi, làm sao còn có thể làm như không có chuyện gì mà trở về? Tôi nghĩ, cô ấy bây giờ đã mua vé máy bay rồi, đau khổ mà chờ đợi chuyến bay ly biệt." Niếp Tích tỏ vẻ không quan tâm mà nói, một lòng liên tục dõi theo, nhưng mà tiếc rằng chuyện này nếu không phải đại ca chủ động, bản thân cũng không có biện pháp mở lời trước.

Niếp Ngân không nói gì, vẫn khuôn mặt lạnh lùng mà nhìn ngoài cửa sổ, trong đầu anh lần nữa quay về với hình ảnh để cho Lãnh Tang Thanh chạy đi, cảm thấy giọng điệu lúc đó có chút nghiêm khắc, nhưng nguyên nhân là tình hình lúc đó, nếu không làm như vậy, cô làm sao ngoan ngoãn mà rời khỏi, nếu cô đúng là cô, bản thân cũng sẽ không lo lắng như vậy.

Niếp Ngân lại bất tri bất giác mà nhớ đến một nữ đặc vụ khác, trong lòng tạo nên một tia căm ghét.

"Thanh nhi, kêu là Thanh nhi, loại xưng hô này là để anh gọi sao? Anh nên gọi là chị dâu chứ." Tu Nguyệt có chút đố kỵ, hai tay khoanh phía trước, mất hứng mà chế giễu.

"Hơn nữa, đó là đại ca của anh..."

Lúc này, Niếp Tích dùng toàn lực mà bẻ tay láy, toàn bộ người trên xe nghiêng mạnh về một bên, cắt ngang lời nói của Tu Nguyệt.

"Không có chuyện gì, thì ngậm miệng lại đi, bây giờ rất nhiều quốc gia không phải đã có lệnh nghiêm cấm hành khách nói chuyện phiếm với tài xế rồi sao?" Niếp Tích thoáng mang theo ý cảnh cáo mà nói với cô.

Tu Nguyệt có chút giận dỗi mà vuốt lại mái tóc dài, bộ dáng hờn gận mà nhìn ngoài cửa sổ.

"Được rồi, cô không phải nói có cái bí mật kinh thiên động địa sao? Là cái gì?" Niếp Tích dò hỏi.

Nhưng bị Niếp Tích cấp cho ngữ khí đó, Tu Nguyệt sao còn có thể để ý đến anh, cô vẫn nhìn ngoài cửa sổ, giống như không nghe thấy gì, vẻ tự đắc càng cao.

"Này, tôi rất nghiêm túc mà hỏi cô, lại muốn chọc giận tôi sao?" Niếp Tích bày ra bộ mặt tức giận, gầm nhẹ với Tu Nguyệt.

Tu Nguyệt không thèm quan tâm anh có tức giận không, vẫn xem như không có việc gì mà thưởng thức cảnh vật ngoài cửa sổ, lẩm bẩm, “Somalia này là một quốc gia nghèo túng, cần phải tiếp cận nhiều hơn với thế giới bên ngoài, cho dù là một chuyện nhỏ, ví dụ như hành khách không thể cùng nói chuyện với tài xế."

Niếp Tích bất đắc dĩ mà lắc đầu, vẻ mặt thẳng thắng đầu hàng trước mặt người phụ nữ này, còn lại Niếp Nhân Quân ở phía sau phá lên cười.

"Cô là con dâu Niếp Nhân Nghĩa phải không?" Trong giọng nói của ông mang theo sự hiền từ của bậc trưởng bối.

Tu Nguyệt quay đầu lại, điệu bộ giống như tiểu thư khuê các: "Cứ xem là vậy đi, Niếp bá bá, tên của con là Tu Nguyệt, thật vinh hạnh gặp người, càng vinh hạnh cùng người trải qua việc hôm nay."

Niếp Nhân Quân nhìn cô gái đặc biệt làm người khác yêu quý này, trong lòng rất vui vẻ: "Thật không ngờ, nhìn qua một cô gái yếu mềm như vậy, đối mặt với chuyện hôm nay có thể bình tĩnh, cô cùng Tích nhi của ta là hảo bằng hữu sao?"

Tu Nguyệt dùng khóe mắt liếc Niếp Tích một cái, cười nhạt nói: " Không thể nào, con đời này chỉ có hai hảo bằng hữu, một là bà xã của con Bối Sa Lỗ, nó là một con chó thuần chủng giống Đức, còn con kia là vợ hai Bối Niếp Tích."

Niếp Tích nghe đến đó thiếu chút nữa bị sặc, vì khiến cho Tu Nguyệt câm miệng, anh lần nữa bẻ cua, chỉ có điều lần này Tu Nguyệt đã có phòng bị, gắt gao ôm chặt ghế ngồi, hoàn toàn không bị ngã về trước, ngay cả tóc cũng không rối.

"Tích nhi, cẩn thận một chút, Tu Nguyệt tiểu thư bây giờ sắp làm mẹ đó." Niếp Nhân Quân đối với Niếp Tích lên tiếng khiển trách.

"Cô ta? Mẹ?" Vẻ mặt Niếp Tích phản đối: "Thấy bộ dạng chồng của ta lúc đó mù tịt không? Sợ rằng chồng của cô ta ngay cả cái bớt của cô ta màu gì còn không biết, cô gái này mưu mô quỷ kế đếm không xuể đó chứ."

Những lời ngày cũng là trong lúc vô tình nói ra khi anh và Tu Nguyệt quan hệ.

Niếp Nhân Quân hiển nhiên sớm có dự liệu, trầm mặc không nói mà cười.

"Niếp bá bá, nếu có một ngày người thật sự phát hiện Tu Nguyệt có thai, không cần nghi ngờ, đứa bé này đúng là cháu của người." Ý tứ của Tu Nguyệt không chút giấu giếm, thẳng thắng mà nói với Niếp Nhân Quân.

"Ha ha ha, tôi cũng muốn sớm ôm một cháu trai đây." Niếp Nhân Quân sung sướng mà cười ha hả: "Chỉ có điều, bất kể như thế nào, thật sự cám ơn cô ngày hôm nay đã hi sinh để cứu chúng tôi."

Tu Nguyệt tùy ý mà vuốt tóc, lộ ra ngũ quan vô cùng xinh xắn, trong ánh mắt dịu dàng ẩn chứa một chút tham lam: " Vậy Niếp bá bá thưởng cho cháu chút gì đi?"

Hai mắt Niếp Nhân Quân nhấp nháy, có chút hứng thú mà trả lời: "Tu Nguyệt tiểu thư, cô muốn thứ gì, có tâm nguyện gì chưa làm xong, cứ việc nói thẳng, có thể làm được, Niếp Nhân Quân tôi nhất định nghĩa bất dung từ."

Trong đôi mắt của Tu Nguyệt có chút tà mị, lập tức sáng lên: "Cũng không phải thứ gì giá trị, con muốn người đem Niếp Tích hứa gả cho con."

Niếp Nhân Quân nghe vậy ngẩn ra, sau đó lại bắt đầu cười ha hả.

Tay Niếp Tích đặt trên vô lăng cũng không yên, cánh tay anh vòng qua Tu Nguyệt, dùng sức mà đặt cô ở vị trí phó lái, tháo dây an toàn, đem cô mà gắt gao cài lại.

"Nha đầu thối! Đừng nói lung tung!" Nói xong, anh một chân đạp ga, xe lao như bay về phía trước giống như biến mất ở cuối con đường.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Niếp Môn

BÌNH LUẬN FACEBOOK