Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nhìn từ cửa có người đi tới, một bóng dáng trong tay bưng hai bàn mật qua,

Niếp Ngân tự giễu cười lạnh một tiếng, tuy rằng không tiếp xúc nhiều, nhưng

hắn rất quen thuộc bóng dáng này, càng thêm quen thuộc loại hơi thở lạnh

băng trên người hắn, không biết vì sao, mỗi lần Niếp Ngân thấy hắn, trong đầu

đều hiện ra thi thể đã chết lạnh băng trong phòng, giống như đi vòng quanh thi

thể.

"Ngân đại ca, đến nếm thử mật qua do tự tay tôi lằm, hương vị rất tốt." Xoay

người lại, dung mạo Niếp Thâm hiện ra ở trong mắt Niếp Ngân, cùng ba năm

trước đây không chút thay đổi.

Da thịt sáng trong suốt, dáng người thon dài, bề ngoài Niếp Thâm thật sự là rất

đẹp, nhưng mà đẹp làm cho trong lòng người ta thực không thoải mái, càng

thêm làm cho Niếp Ngân không thoải mái là tư duy tình cảm của hắn, dưới tình

huống như vậy nhìn thấy mình, nhưng lại biểu hiện giống như ngày hôm qua rời

nhau.

"Là muốn xem sát thủ BABY-M sao? Chính mình thuê sát thủ BABY-M đến giết

mình, cậu thực vì hành vi ngu xuẩn này mà có thể chuyển thi thể đến chỗ khác."

Khóe môi Niếp Ngân nhếch lên, một chút làm cho người ta đoán không ra tựa

tiếu phi tiếu ở trên mặt, có thể khẳng định là, ẩn ý tứ hàm xúc này cũng không

phải ý tốt.

Niếp Thâm không có lập tức đáp lại Niếp Ngân, trên mặt tràn đầy mỉm cười,

nhẹ hai tay thật cẩn thận dùng dao nhỏ cắt khối mật qua, lại lấy quá một cái dĩa

ăn, dùng khăn ăn sạch sẽ thực cẩn thận lau một lần, đặt ở trên bàn, sau đó đưa

tới trước mặt Niếp Ngân, đồng thời lấy một ly trà tinh xảo, rất lễ tiết vì Niếp

Ngân rót một ly trà.

*Mật qua: hình như là quả dưa ngọt thì phải.

"Nếu không như vậy, sao có thể dẫn Ngân đại ca tự mình tới gặp tôi chứ?

Huống hồ Ngân đại ca không phải loại người không báo ân. Không phải sao?"

Niếp Thâm không hề sợ hãi nói, người này tựa hồ không có gì khiến hắn sợ.

"Nhưng cũng không có thể bắt tôi làm những gì mà tôi không muốn làm." Niếp

Ngân thực quyết đoán đáp lại hắn, một đôi ưng mâu sắc bén nhìn chằm chằm

mặt Niếp Thâm.

Niếp Thâm tựa hồ không có cảm giác gì, cúi đầu suy tư một chút, sau đó nhẹ

giọng nói với Niếp Ngân: "Nếm thử chén khổ trà này đi, ăn với mật qua thử

xem, mật qua sẽ rất ngọt, hơn nữa còn có một cỗ trà hương trong suốt, loại

kiểu ăn này là tôi mới phát hiện ."

Niếp Ngân không có chút cố kỵ, dùng dĩa ăn lấy miếng mật qua đưa vào miệng,

thản nhiên nói: "Không cần khổ trà, mật qua với tôi mà nói cũng đã đủ ngọt,

nhưng với người tham như cậu, cũng không phải lấy mấy thứ này là có thể thỏa

mãn được."

"Ngân đại ca tựa hồ luôn đôi với tôi có địch ý." Niếp Thân tràn đầy khó hiểu nói,

trong giọng nói ra vẻ có rất nhiều vô tội.

Ánh mắt Niếp Ngân sắc bén nhìn hai mắt Niếp Thâm, khóe môi hơi hơi giơ lên,

ngay cả hô hấp đều biểu lộ một cỗ hương vị khiếp người: "Phải không? Tôi

cũng cảm thấy như vậy."

Niếp Thâm mặt trầm xuống, ý cười hoàn toàn không có, khó được nghiêm túc,

ánh mắt cũng giống Niếp Ngân biểu lộ khiêu khích, đối diện Niếp Ngân, hai

người đều không nói gì, nhưng giờ phút này không khí lại rất khẩn trương.

"Loại địch ý này từ đâu mà đến?" Niếp Thâm đã mở miệng trước, giọng điệu đã

không mềm nhẹ như bình thường.

Niếp Ngân nở nụ cười lạnh thấu xương, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Niếp

Thâm chưa bao giờ di chuyển, thú vật trong cơ thể kia tựa hồ đang nóng lòng

muốn thử, âm thanh trầm thấp giống như có thể xé rách tất cả: "Cậu đoán xem,

tôi có thể nhìn thấu mục đích không có ý tốt trong lòng cậu hay không!"

"Mục đích nhất định sẽ có, nhưng không nhất định là không có ý tốt!" Trong ánh

mắt Niếp Thâm khí thế cũng không yếu nhược so với Niếp Ngân.

"A?" Hai điếu mày kiếm Niếp Ngân chậm rãi nhếch lên, ngực khí giận dữ: "Vậy

cậu làm sao biết tôi sống ? Tôi biết gần đây cậu cùng Tích rất thân với nhau,

nhưng vẫn phái người giám sát nhất cử nhất động của hắn, đây lại là có ý gì?

Tôi cảnh cáo cậu, đừng động vào nó, nếu không cậu thật sự có thể chuyển chỗ

thân thể!"

Niếp Ngân rất rõ, em trai mình nhất định sẽ không đem chuyện của nó gặp mình

nói với Niếp Thâm, tuyệt không nói cho người trong Niếp môn là hắn còn sống.

Niếp Thâm không có nói nữa, khóe miệng có một tia cảm xúc không cam lòng,

dù có suy tư nhìn Niếp Ngân, ba năm trước đây Niếp Ngân cho hắn nhìn cái

loại bình tĩnh này, cơ trí, cảm giác khí thế khiếp người, lập tức lại trở lại, hắn

cảm giác sâu sắc đến Niếp Ngân cũng không có thể nắm giữ Niếp Tích chắc

như vậy.

Niếp Ngân bình tĩnh cười cười, xoay người đi tới trước cửa, thong dong lại

không cho đối phương chút đường sống nói: "Nợ cậu hai mạng, tôi cùng Tích

sẽ trả lại cho cậu, nhưng báo ân thế nào cũng không phải cậu định, đừng nghĩ

lôi kéo chúng ta tiến vào bên trong bùn lầy Niếp môn này, nếu lại có hành động

gây rối, cậu thật sự sẽ mất mạng, tôi khuyên cậu nên tin tưởng tôi."

Vừa nói vừa đi, đi tới cửa, đầu Niếp Ngân cũng không có quay, rời khỏi cửa

nghênh ngang mà đi.

Niếp Thâm lại tươi cười, nhưng trong ánh mắt lại tràn ngập tơ máu, trong tay

cầm nhanh dĩa ăn, đĩa mật qua đã sớm bị hắn làm cho nát bét.

Thang máy chuyên dụng đi xuống lầu một đại sảnh, cửa thang máy mở ra, Niếp

Ngân từ bên trong đi ra, tốc độ rất nhanh, phía sau người bàn bạc thực cố hết

sức mà đi nhanh, chạy thật nhanh, mới có thể đi cùng hắn.

Người bàn bạc không dám nói thêm cái gì, hắn biết tâm tình hiện tại của chủ

thượng đại nhân cũng không phải tốt, chỉ ở phía sau Niếp Ngân, một cấp tốc

kêu xe đón chủ thượng đại nhân.

Một đường đi nhanh, trong nháy mắt đi tới cửa lớn, cửa lớn rộng mở , ở giữa

vị trí, một dáng người dọn vệ sinh đang cúi người, kín mũ, cái khẩu trang lớn,

ngồi ở đó không chớp mắt.

Niếp Ngân vòng qua hắn, lúc vừa muốn đi khỏi cửa, người vệ sinh này thân

đập mạnh, lập tức đụng vào ngực Niếp Ngân, cả người ngã ra ngoài, vốn đã

muốn thu dọn lại rác bị vung đầy ra đất.

"Thực xin lỗi! Thực xin lỗi! ..." Thanh âm thực thương lão, người dọn vệ sinh

này quỳ rạp trên mặt đất cung kính nhận lỗi với Niếp Ngân.

Niếp Ngân nhìn hắn, mày có chút hơi hơi xúc động, không nói gì thêm.

Người bàn bạc ở phía sau hắn, cũng rất bình tĩnh, cũng không có bởi vì người

vệ sinh liều lĩnh này mà lòng đầy căm phẫn, thủ hạ của Niếp Ngân có tố chất rất

cao, hắn đi tới nâng người quỳ rạp trên mặt đất kia lên, cũng quan tâm hỏi vài

câu, sau đó theo Niếp Ngân đi ra cửa lớn.

Xe đến thực đúng lúc, Niếp Ngân vừa đi đến ven đường, một chiếc Rolls

Royce màu đỏ sẫm đứng ở trước mặt hắn, người lái xe đi ra, thi lễ với Niếp

Ngân, cung kính mở cửa xe ra.

Niếp Ngân đứng ở tại chỗ, tựa hồ cũng không có ý muốn lên xe, trong ánh mắt

thâm thúy suy tư một phen, theo sau thấp giọng phân phó : "Xe để lại, các

người đi về trước đi, tôi còn muốn xử lý chuyện một chút."

Những người khác không hỏi nhiều, dựa theo mệnh lệnh của Niếp Ngân mà

rời đi.

Niếp Ngân quay đầu lại, nhìn nhìn cửa lớn, cái người vệ sinh kia đã không thấy

, sau đo hắn đi vào trong xe, mở tay trái ra, bên trong hé ra một tờ giấy ——

Buổi tối hai mươi ba giờ ba mươi phút, làm ơn hãy đến địa chỉ này!

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Niếp Môn

BÌNH LUẬN FACEBOOK