Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Ban đêm, mưa lại sâu không ngừng.

Ngoài cửa sổ thủy tinh, nhánh cây tóc tai bù xù lay động , lá rụng bị cắn xé thành

bảy tám, tan, hàn ý lặng yên tới, cứ như vậy, người tự nhiên biến hóa trong thói

quen ngươi lừa ta gạt, mà cũng tự nhiên người lặng yên biến hóa thay đổi

thành nóng lạnh đông hạ.

Phòng tiếp khách, trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Hương xì gà lại lấp đầy không khí bên trong, lại nhét đầy hô hấp, làm cho bộ

phổi sinh đau.

Phía trước cửa sổ thủy tinh, luôn có âm thanh rất lớn, chiếc áo tây trang tối màu

vẽ lên đường cong bên ngoài của hắn làm hắn càng thêm lưu loát, thân hình

này lâm vào trong ánh sáng lúc tối lúc sáng, bên ngoài cửa sổ mưa rền gió dữ

làm nổi bật hắn, ngược lại như pho tượng yên tĩnh, chỉ còn lại bóng dáng sắc

bén.

Phòng tiếp khách trên sô pha cũng có một người đàn ông đang ngồi, bạc môi

hơi phiếm một tia trong trẻo nhưng lạnh lùng, đẹp đến dị thường, hai má ôm lấy

một tia tựa tiếu phi tiếu, người đàn ông cùng đứng trước cửa sổ thì tương

phản.

Thật lâu sau, người đàn ông đưa tay đặt xì gà ở chỗ giữ gạt tàn, thân mình dựa

lưng vào trên sô pha, quanh thân tản ra biếng nhác, nhìn chằm chằm người đàn

ông đứng trước cửa sổ, cười ——

"Sao? Dám gặp lại chúng tôi nhưng không dám gặp lại cô gái sắp phải lập gia

đình, tâm tình của anh sợ là giống thời tiết hôm nay."

Mưa ngoài cửa sổ, rơi càng đột nhiên, sét đánh rè rè đập bể rơi vào trước

thủy tinh, tiếng động lớn như dã thú ầm ĩ chuẩn bị tiến vào.

Niếp Ngân thủy chung không xoay người, bóng dáng hắn nhìn qua cao ngạo,

hai vai rộng lớn hơi hơi cúi, trong tay cầm theo điếu xì gà hơn nửa ngày không

bỏ xuống, một chút khói sao kia đã bắt đầu dần dần trở nên mỏng manh.

"Niếp Thâm, tôi chưa bao giờ biết, cậu còn đối với hành tung của tôi lại có

hứng thú." Sau một lúc lâu hắn mới mở miệng, tùy ý xoay người nhìn về phía

Niếp Thâm, trong lúc nhất thời, đôi mắt đen của hắn tối như mực, không chút

nào có thể nhìn ra gợn sóng rung chuyển.

Niếp Thâm nhẹ nhàng nhếch môi, tay đặt lên trán "Tôi cũng muốn người có tình

ý sẽ thành thân thuộc mà thôi."

"Ngàn dặm xa xôi chạy tới, chỉ là vì làm thứ nguyệt lão?" Niếp Ngân đi thong

thả bước đến bên cạnh sô pha, đối diện người kia ngồi xuống, thân hình hắn

mang bộ tây trang phẳng phiu làm cho càng thêm sắc bén, quanh thân lại tản ra

uy nghiêm và lạnh nhạt quen thuộc, khác với Niếp Tích, Niếp Ngân luôn rất xa

cách như vậy.

Niếp Thâm nghe vậy sau đó buồn cười nhếch môi, lắc đầu, "Nhắc tới ngàn

dặm xa xôi, tôi làm thế nào cũng không gặp được anh? Anh có thể ba ngày hai

phía phải đi quan sát tới cô gái kia, bàn về lộ trình, lần này tôi bị cho là cái gì?"

"Xem ra, chuyện tôi cùng Tích thật đúng là làm cho cậu lo lắng ." Bạc môi Niếp

Ngân hơi nhếch, hình thành một độ cong tản ra ý nguy hiểm, cặp mắt kia như

trước sâu không thấy đáy, như đại dương mênh mông trong giữa biển.

Niếp Thâm vỗ tay chút, nhíu mày, "Đường đường là chủ thượng đại nhân đi lo

sợ em trai mình? Còn là vì tình nghĩa anh em nguyện buông bỏ tình yêu? Thật

sự là vui buồn lẫn lộn, chỉ sợ, anh còn sống mới là ác mộng lớn nhất của Niếp

Tích."

Niếp Ngân cười nhẹ: "Đến nơi này, chỉ nói chuyện đó?"

"Như vậy chưa đủ sao ?" Niếp Thâm nhìn thẳng hắn.

Niếp Ngân lại không nói thêm gì, nụ cười trên khóe môi chậm rãi bình thản khôi

phục: "Không tiễn." Hắn trực tiếp tiếp hạ lệnh đuổi khách.

Niếp Thâm cũng nghe ra ý hắn, đứng dậy lắc thẳng cái lưng lười, cầm cái thiệp

mời từ trong người, đặt trên bàn trà ——

"Cái này, có khả năng hữu dụng nói anh." Nói xong, thanh thản cười rời đi.

Rất nhanh, ngoài cửa sổ mưa to cắn nuốt biệt thự, xe chạy nhanh liền chút

không thấy tung tích, sau đó không nhìn thấy bóng dáng.

Trong phòng tiếp khách, Niếp Ngân lại vẫn cứ duy trì tư thế ngồi đó, khóe

miệng hạ xuống thành một đường thẳng tắp, tính cả cái càm gợi cảm ngay

ngắn đều cứng đến chặt chẽ .

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, thẳng đến ——

Ngoài cửa sổ đột nhiên có một tia ánh quang hiện lên, ngay sau đó đó là tiếng

ầm tiếng sấm vang vọng vươn xa, gần như phải đem toàn bộ tất cả biệt thự mà

mạnh mẽ đánh tới.

Tiếng sấm nặng nề lại bừng tỉnh Niếp Ngân!

Ngón tay thon dài theo bản năng buông lỏng cà vạt ra, một đôi mắt chim ưng lại

gắt gao nhìn chằm chằm cái thiệp mời trên bàn, bìa mặt là màu đỏ, tượng

trưng cho vui sướng cùng hạnh phúc.

Lâu sau, tay hắn rốt cục cũng vươn ra cầm lấy thiếp mời, đụng chạm trong nháy

mắt, ngón tay thon dài theo ban năng run rẩy.

Mở ra, là nghi thức thiệp mời Niếp Tích cùng Lãnh Tang Thanh!

Vị hôn thê của Lãnh Tang Thanh như là mũi nhọn châm vào hai mắt Niếp Ngân

làm hắn đau đớn, hắn hơi hơi nheo ánh mắt lại, hàng lông mi dài che lấp đi

kinh hãi trong nội tâm.

Thanh Nhi, rốt cục quyết định gả cho Tích sao?

Trong lúc nhất thời, ngực Niếp Ngân như bị xé ra rất đau, đau đến khó có thể

hô hấp.

Hắn đau, không đơn giản là vì Thanh Nhi yêu người khác, nếu đơn thuần như

thế, hắn cũng tình nguyện chấp nhận, cho dù thống khổ cũng có thể nhận, nhưng

cái thật sự làm hắn đau chính là một màn mưa hôm đó!

Niếp Thâm nói đúng, xác thực hắn từng vụng trộm theo dõi Lãnh Tang Thanh,

từ lần trước Niếp Tích đột nhiên đưa ra thỉnh cầu sống bên nhau với Lãnh Tang

Thanh, từ lần trước ở trước mộ cha Niếp Tích đã có một tia biến hóa mỏng

manh, tâm hắn chưa từng quá kiên định.

Người em trai cùng hắn lớn lên, em trai cùng hắn sóng vai chiến đầu kịch liệt

với Niếp môn, chẳng sợ vẻ mặt của hắn có chút biến hóa là hắn có thể phát

hiện ra.

Lo lắng của hắn không phải gì khác, chính là sợ Niếp Tích sẽ cùng Niếp Thâm

khởi xướng đánh nhau, người em trai này của hắn, tính tình ra sao hắn hiểu rất

rõ .

Nghĩ vậy, Niếp Ngân không khỏi tự giễu nở nụ cười.

Hắn hiểu sao?

Hắn nghĩ mình rất hiểu, nhưng màn mưa ngày đó, hắn mới giật mình biết được,

người có thể thay đổi , Niếp Tích thay đổi, không biết là từ nhỏ, hay là ngày kia

hình thành.

Niếp Ngân vĩnh viễn nhớ rõ ngày đó.

Trời mưa thật lớn, giống như hôm nay.

Hắn ngồi ở trong xe, tận mắt thấy Niếp Tích từ trong bệnh viện đi ra, tinh thần

ban đầu vô cùng khỏe mạnh lại khi nhìn thấy bóng dáng kiều nhỏ kia trở nên suy

sút không chịu nổi, thậm chí có thể cố ý đụng chiếc xe trước mắt!

Lãnh Tang Thanh giống như một tên chạy trốn, Niếp Tích kéo theo vẻ mặt "Thất

hồn lạc phách"

Một màn này vững chắc lọt vào đôi mắt Niếp Ngân, mưa to hình thành sương

mù bao phủ hai người bọn họ, không chút nào không ảnh hưởng đến tầm mắt

Niếp Ngân.

Cho tới bây giờ hắn cũng không biết, em trai mình lại có thể hành động kỹ càng

như vậy, trên mặt bi thương rất lớn cùng suy sút, biểu diễn này hắn nhìn thấy

cũng rất rung động!

Lãnh Tang Thanh bi thống như dao nhọn nhỏ cứa ngực hắn, nước mắt của cô,

cô đơn của cô, tất cả tất cả của cô làm hắn đau không thôi.

Thẳng đến một khắc kia, hắn mới biết được mình đã yêu cô gái kia bao nhiêu.

Loại yêu này, giống như dây thừng làm người ta hít thở không thông, làm cho

hắn một vòng một vòng cuốn vào, lại vô pháp buông ra.

Ngày trước, hắn hy vọng cô có thể hạnh phúc, nếu Tích có thể cho cô hạnh

phúc, nếu cùng Tích sống bên nhau. có thể với bi thống cùng cừu hận, hắn tình

nguyện buông tay.

Niếp Ngân luôn không phản đối theo đuổi bạn gái là phải dùng thủ đoạn, nhưng

mà khi hắn ngồi ở trong xe, rành mạch nhìn thấy hai người bọn họ nói chuyện

với nhau, cả người giống như bị ngâm vào hồ băng, ý lạnh trong nháy mắt thôi

tới hắn.

Đúng vậy, hắn nghe bọn họ đang nói cái gì, bởi vì, hắn biết môi ngữ này, cũng

là kĩ năng hắn từng dạy cho Thượng Quan Tuyền.

Môi ngữ: kiểu nói

Ngay tại lúc Niếp Thâm rời đi, hơn nữa hắn còn đưa thiếp mời này, tạm thời

Niếp Ngân không hiểu nổi hành động của Niếp Thâm có mục đích gì, chỉ là khi

hắn đi rồi, khuôn mặt tuy vẫn bình tĩnh như trước, nhưng trong lòng cỏ dại sớm

lan tràn.

Niếp Thâm nói đúng.

Khi hắn nghe thấy cuộc đối thoại của Tích và Lãnh Tang Thanh thì mới giật mình

hiểu được, thì ra Tích không hy vọng mình còn sống như vậy, mà hắn, cũng vẫn

lấy cớ này để đánh đòn Lãnh Tang Thanh.

Cho nên lòng hắn đau, Tích lại thay đổi như vậy.

Hắn càng thêm đau lòng ——

Hắn tình nguyện dùng cô tịch cùng thống khổ của mình đến thành toàn cho cô

được hạnh phúc, thế nhưng em trai hắn lại dùng phương thức này đến bắt

buộc cô thỏa hiệp.

Ngón tay thon dài theo bản năng nắm chặt lại, thiếp mời tinh xảo ở trong tay

hắn văn vẹo, hắn nghiêm túc nhíu mi , càng ngày càng chặt...

——— ———— hoa lệ lệ phân cách tuyến ——— ————

Trời rốt cục trong, mưa to qua đi, đó là cầu vồng.

Gió đuổi mây đen đi, ánh mặt trời thản nhiên từ các khe mây chiếu xuống, rơi

xuống mặt, lay động lá cây khô vàng và bọt nước long lanh sáng lạn.

Bên trong, Lãnh Tang Thanh tĩnh tĩnh ngồi ôm hai chân, nhìn ngoài cửa sổ từ

mưa to chuyển thành cầu vồng, khuôn mặt lại thủy chung trầm mặc như cũ.

Từ khi Niếp Tích mở miệng cầu hôn cô đến bây giờ, cô liền đem mình nhốt vào

trong phòng, vẫn không đi ra, buồn phiền hiện lên khuôn mặt nhỏ của cô làm nó

mệt mỏi tái nhợt, thật lâu sau, hàng lông mi thật dài nhẹ nhàng chớp động một

chút, đôi mắt to trong suốt nâng lên, nhìn chân trời cầu vồng rõ ràng, đôi mắt

dần dần dậy sóng sáng rọi.

Cô giống như nhìn thấy, ngay ở chân trời, hai má Niếp Ngân nhợt nhạt mỉm

cười lập loè, lại giống như nhìn thấy dưới tàng cây anh đào rực rỡ, Niếp Ngân

ngồi ở trên ghế màu trắng.

Hơi thở của Lãnh Tang Thanh bỗng dưng xúc động, theo bản năng đi về chỗ

cửa sổ, ngẩng đầu nhìn chằm chằm cầu vồng kia, ánh mắt cũng mơ hồ có thêm

ánh sáng .

Dưới tàng cây anh đào kia, bóng dáng Niếp Ngân lại rất rõ như vậy. Lúc gió mát

thổi qua, cây anh đào thưa thớt, còn có cánh hoa bay lên dừng ở trên sợi tóc

hắn, một màn này, cô còn nhớ rất rõ.

Tay đang muốn chạm vào, nhưng trong nháy mắt, hình ảnh đó biến mất, chỉ còn

lại có cầu vồng lẻ loi.

Nước mắt Lãnh Tang Thanh lại đột nhiên chảy xuống, Niếp Ngân... Niếp

Ngân... Cho dù cô lại kiên cường, nhưng cái tên này mỗi khi khẽ gọi vẫn đau

đến trí mạng.

Cô, chuẩn bị quên Ngân của cô sao?

Có phải hay không chỉ có quên, mới có thể hạnh phúc?

Đang yên lặng thì cửa phòng bị đẩy ra, một thân hình đi đến, thân thể cao lớn

chứa lực cùng mị hoặc.

Nam nhân tiến vào, nhìn thấy Lãnh Tang Thanh vẫn đứng ở trước cửa sổ,

bước đi hơi hơi dừng một chút, hắn không có quấy nhiễu cô, chỉ nhẹ nhàng

bước lên, từ sau lưng tay nhẹ nhàng ôm cô.

Cảm thấy thân thể của cô nổi lên một hồi run rẩy, hắn mới trầm thấp mở miệng,

đem cằm để ở gáy cô, hạ xuống một hơi hơi thở nỏng dài ——

"Lo lắng sao?"

Lãnh Tang Thanh ở bị nhét vào trong lòng một người đàn ông, là Niếp Tích vào

được.

Hắn hỏi làm ngực cô co rụt lại, cô nhìn về phía cầu vồng ánh sáng của mắt cũng

hơi thu về, dừng ở trên thủy tinh, thủy tinh trơn bóng ẩn ẩn chiếu ra bóng dáng

người đàn ông phía sau, cùng với cặp mắt thâm tình kia.

"Niếp Tích, tôi..."

"Đừng vội vã đẩy anh ra, bởi vì kết hôn, là phương thức mà em cùng anh quên

đi thống khổ tốt nhất." Niếp Tích buộc chặt cánh tay, ôm cô chặt hơn, môi dừng

ở bên tai cô.

Thân mình Lãnh Tang Thanh cứng lại, nửa ngày mới nói ra một câu: "Thật sự...

Muốn như vậy sao?"

Việc kết hôn này, từ lúc Niếp Ngân chết đã càng thêm xa xôi .

Cô còn nhớ rõ lúc trước mình mong chờ được ôm như thế đến nhường nào,

mỗi lần được Niếp Ngân kéo vào trong ngực, cô đều chờ mong, chờ mong

giây tiếp theo hắn cầu hôn cô.

Cô mong ngóng chờ đợi có thể làm cô dâu của Niếp Ngân, có thể gả cho Niếp

Ngân.

Đêm đó Niếp Ngân đặt cô ở dưới thân, biến cô từ một cô gái thành một người

phụ nữ, lòng của cô bị hạnh phúc cùng kích động lấp đầy, từ ngày đó, cô liền

thành người phụ nữ của hắn.

Hắn ôn nhu như vậy đối với cô, cho dù có lúc lạnh băng, khi nhìn ánh mắt của

cô vẫn sẽ lộ ra một tia nhu hòa, cô biết, cô cũng thể cảm nhận được, yêu một

người, vậy nên muốn nhìn từng lời nói của hắn cùng động tác, chỉ cần nhìn ánh

mắt của hắn là có thấy.

Trong mắt Niếp Ngân, có cô.

Nhưng chỉ có một người đàn ông như vậy lại bỏ cô mà đi ? Sao lại có thể nhẫn

tâm bỏ cô như vậy ?

Niếp Tích nhìn sườn mặt cô, thấy vẻ mặt cô lại bắt đầu cô đơn đến hạnh phúc

ẩn ẩn, bây giờ lại tới bi thương, trong lòng bỗng dưng thu lại, bàn tay to vòng

vo, trực tiếp xoay người cô lại, muốn cô chỉ có thể nhìn thấy hắn.

"Em đang nghĩ đến ai?" Ngón tay nâng cằm cô, giọng điệu lười biếng có chút lo

âu.

Đôi mắt Lãnh Tang Thanh rất nhanh trở nên trong suốt, nhìn mặt Niếp Tích,

trong hoảng hốt lại thấy được Niếp Ngân, đôi mắt cô hạ xuống, khi mở miệng

tiếng nói nghe có chút khàn khàn ——

"Không có gì, chỉ suy nghĩ chúng ta đến tột cùng chúng ta hợp hay không hợp."

Niếp Tích thu hồi lo lắng ở đáy mắt, gò má đẹp nổi lên một tia sủng nịch, đem

cô ôm vào trong lòng, nhẹ giọng thở dài: "Ba ngày lo lắng là đủ rồi? Thanh Nhi,

em có biết anh yêu em đến nhường nào, em cũng biết, amh muốn cho em hạnh

phúc đến cỡ nào. Chỉ có chúng ta hạnh phúc, anh ấy mới có thể an tâm, không

phải sao?"

Lãnh Tang Thanh ở trong lòng hắn, lẳng lặng nhắm lại hai mắt, nghe tim đập

của hắn, tựa hồ đã ở va chạm trái tim cô. Trái tim của cô, luôn kêu đau... Đau...

Thật lâu sau, cô mới gật đầu, mở hai mắt cô đơn như trước.

Niếp Tích thấy cô gật đầu, vậy nên mới miệng cười, xoay người viết địa chỉ

đưa cho Lãnh Tang Thanh sau nhẹ giọng nói: "Ba ngày sau, đến nơi này tìm

anh, nói cho anh biết quyết định của em, được không?"

Lãnh Tang Thanh tiếp nhận địa chỉ, ánh mắt nổi lên nghi hoặc.

"Ba ngày này anh sẽ không đến quấy rầy em, cho nên sẽ ở đó chờ em." Niếp

Tích nhìn ra nghi hoặc của cô, nhẹ giọng giải thích .

Lòng Lãnh Tang Thanh nổi lên cảm kích, đúng vậy, ba ngày này cô cần im lặng,

cần suy nghĩ thật kĩ tương lai của cô và Niếp Tích ...

Niếp Tích hít sâu một hơi, nhìn khuôn mặt nhỏ của cô, bàn tay to thuận thế hạ

xuống eo cô, vẻ mặt cô nhu hòa mà tốt đẹp, thúc đẩy hắn kìm lòng không đậu

cúi đầu xuống, chuẩn xác chạm vào môi cô.

Đột nhiên trong lòng Lãnh Tang Thanh sợ hãi, quay đầu, Niếp Tích hôn dừng ở

má cô.

"Thanh Nhi, chúng ta thử xem, được không?" Ánh mắt hắn hiện lên cô đơn,

dừng ở hai má mềm nhẹ của cô nói.

Lãnh Tang Thanh cứng lại tại chỗ, bên tai lại nghĩ tới lời bà cụ nói, khuất tùng

cho sự thật có lẽ sẽ càng hạnh phúc. Nghĩ vậy, cô chậm rãi nhắm hai mắt, hàng

lông mi thật dài nhẹ nhàng run run .

Niếp Tích nhếch môi, môi chậm rãi tản ra gợn sóng, hắn cúi xuống một lần nữa,

bạc môi dọc theo hai má cô chậm rãi dán tại cánh môi anh đào của cô, hôn, từ

lúc ban đầu lướt qua sau lại càng trở lên càng thêm triền miên, người đàn ông

khát vọng càng thêm muốn nhiều hơn...

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Niếp Môn

BÌNH LUẬN FACEBOOK