Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Mưa to như bộc, liều mạng cọ rửa áp lực và đau thương ở nơi này.

Mưa như có thể chảy xuôi đến khắp ngõ ngách trên thế giới này, nhưng không

cách nào chạm đến lòng người.

Nếu có thể chảy vào trong lòng thì chỉ có nước mắt.

Hai đối ôm nhau vừa mới trải qua tra tấn lớn nhất trên thế giới này, giọt mưa

chảy xuống người bọn họ, tựa hồ muốn làm cái gì đó, nhưng bất đắc dĩ bị bóng

đêm che lại, ngay cả thân mình trong suốt cũng nhìn không thấy.

Ngồi ở trên xe lăn, Niếp Hoán bất lực ngửa đầu, trên đầu là hắc ám vô tận,

ngay cả một tia ánh sáng cũng nhìn không thấy, mưa rơi ở trên mặt hắn, lưu

vào trong ánh mắt hắn, xoang mũi hắn, mà mặt hắn không chút thay đổi, thậm

chí ngay cả ánh mắt cũng không biến đổi, nhưng giờ phút này quanh thân hắn

phát ra hàn ý, tựa hồ mưa có thể đông lại.

Cung Quý Dương bất đắc dĩ mà nghiêm túc, nhìn nhìn Niếp Ngân và Lãnh Tang

Thanh ở một chỗ ôm nhau, trầm trọng đi tới bên người bọn họ, cởi áo của mình

ra khoác trên người Lãnh Tang Thanh, sau đó dừng một chút, lại cởi thêm, làm

thân hình Niếp Ngân cũng chắn vào bên trong.

Cách đó không xa tiếng súng vang lên kịch liệt, Rawson cùng Isabella trốn vào

trong mặt biệt thự, thủ hạ của hắn tất cả đều gắt gao canh giữ ở cửa.

Trên bầu trời chợt sáng ngời, một tia chớp hiện lên trong giây lát rồi biến mất.

"A!" Lãnh Tang Thanh kêu sợ hãi một tiếng.

Cũng không phải bởi vì tiếng sắc bén này mà đột nhiên dọa đến cô, so với

chuyện này càng thêm khủng bố, càng thêm làm cho người ta sợ hãi, vừa mới

chợt lóe khiến cho cô thấy khuôn mặt Niếp Ngân như dã thú, và cùng với ánh

mắt như ma quỷ.

Niếp Ngân đứng lên, đem áo của Cung Quý Dương trên người Lãnh Tang

Thanh bỏ xuống, nhưng trả lại cho Cung Quý Dương, sau đó cởi áo khoác

mình ra, khoát lên người Lãnh Tang Thanh.

Sau đó hắn đi tới bên cạnh cha, kinh ngạc nhìn cha, cố nén bi thống, nhìn chăm

chú thật lâu, lại đứng ở tại chỗ nhìn chung quanh một lần toàn bộ Niếp môn,

khóe miệng phẫn nộ co rúm lại, trên mặt hung ác chưa bao giờ tứng có, một

người chậm rãi đi tới biệt thự.

"Bên này có một chiếc xe đại ba." Niếp Hoán nhắc nhở Niếp Ngân một tiếng,

giọng điệu dị thường bình tĩnh.

Niếp Ngân cũng đã nhìn qua xe đại ba này, lần trước nó suýt nữa bị hắn làm nổ

mạnh, hắn nhìn thoáng qua chiếc xe này, lại quay đầu nhìn nhìn thủ hạ của

Rawson đứng trước cửa, xoay người đi lên xe đại ba.

Niếp Tích nâng cánh tay bị thương, cũng đứng lên, cảm giác đau đớn khôi

phục , hơn nữa lại khôi phục gấp bội, bị mưa to hắt mặt trên, miệng vết thương

vừa đau lại ngứa, hắn thử nhịn một chút, đi theo ở phía sau Niếp Ngân.

"Em không cần đi theo." Niếp Ngân lạnh lùng ra lệnh một tiếng.

"Anh yên tâm, em không sao." Niếp Tích ứng phó một câu, giọng điệu cũng rất

lạnh như Niếp Ngân.

Niếp Ngân xoay người lấy tay vỗ cánh tay Niếp Tích một chút, lực không lớn,

nhưng Niếp Tích lại đau đến nỗi đứng không nổi.

Niếp Ngân không nói gì, chỉ nghiêm khắc nhìn hắn, trong ánh mắt có phản bác

tất cả lí do của Niếp Tích, Niếp Tích không cam lòng lắc đầu, muốn giải thích

với Niếp Ngân.

"Bảo em không được đi, cũng không phải bởi vì cánh tay kia của em bị

thương..." Nói tới đây, Niếp Ngân dừng một chút, có một chút nghẹn ngào, nói

tiếp: "Đem cha đưa về nhà, anh không hy vọng cha còn ở đây, ở lại nơi không

có trời nắng này."

Cho dù có nhiều lý do, Niếp Tích cũng không cách nào không nghe theo anh

mình, tâm hắn muốn báo thù thật quá kích động, đến nỗi lại xem nhẹ điểm này,

hắn không nói nữa, nước mắt lại bừng lên, yên lặng trở về bên người cha.

"Đưa tôi đi!" Niếp Hoán túm lấy cánh tay Niếp Ngân, trong giọng nói cũng

không phải thỉnh cầu, căn bản chính là một loại mệnh lệnh không thể cự tuyệt.

"Anh sẽ chết ." Niếp Ngân không chút có để ý mệnh lệnh của hắn, xoay người

muốn lên xe.

Niếp Hoán gắt gao túm lấy ống tay áo hắn, khuôn mặt vô cùng kiên định: "Tôi

sẽ không trở thành gánh nặng của anh, hơn nữa, tôi phải đi."

Niếp Ngân bỏ tay hắn ra khỏi áo mình, đi lên xe: "Có bản lĩnh liền thì tự mình lên

xe."

Niếp Hoán gắt gao nhìn chằm chằm Niếp Ngân, cười lạnh một tiếng, hai tay

chống lên tay vịn của xe lăn, lắc lắc lắc lắc đứng lên, hai cái đùi không ngừng

run rẩy, hắn cố hết sức đi lên xe, xoay tay lại đem xe lăn cầm lên, tựa hồ dùng

hết toàn thân khí lực, sau đó lại ngồi ở trên xe lăn, từ hô hấp dồn dập của hắn

có thể nhìn ra hắn có bao nhiêu gian nan.

Niếp Ngân không có nói nữa, trong lòng đối người đàn ông này có một tia tán

thành, nhưng vô tâm biểu đạt ra ngoài, mà lúc này, Cung Quý Dương cùng

Lãnh Tang Thanh cũng nhảy lên, ánh mắt Niếp Ngân nhíu lại, vừa muốn mở

miệng.

"Đừng vô nghĩa." Cung Quý Dương nói một câu.

Niếp Ngân chuyển xem qua nhìn Lãnh Tang Thanh, hai người đều không nói gì,

nhưng tựa hồ từ trong ánh mắt đã trao đổi hết tất cả cho nhau, cuối cùng Niếp

Ngân cắn chặt răng, ngồi xuống chỗ điều khiển xe.

"Còn có súng không?" Niếp Ngân khởi động xe.

"Bộp" Một khẩu súng bị ném tới bên người hắn.

"Đạn không nhiều lắm ." Cung Quý Dương bổ sung một câu.

Niếp Ngân nhặt súng lên, nhấn mạnh chân ga, xe như tiễn bắn khỏi cung, bay

thẳng tới cửa biệt thự, thủ hạ Rawson thấy xe đại ba đi tới, liều mạng nổ súng

hướng tới nó, trong nháy mắt đầu xe bị bắn thủng như tổ ong vò vẽ, nhưng nó

không ảnh hưởng gì tới tốc độ của xe.

Xe đại ba chạy ra đám người, húc bay vài người, tiếp theo "Oành" một tiếng,

trực tiếp vọt tới trong mặt biệt thự, bởi vì thân xe lớn, mắc ở tại cửa.

Vài người vội vàng xuống xe, nhưng người bên ngoài cũng không cam chịu

yếu thế, không có biện pháp đi vào cửa, liền đạp nát kính xe đại ba , muốn đi

qua chiếc xe này đuổi theo.

Sau đi vài người tách được một khoảng cách, Niếp Ngân lấy súng ra, chĩa vào

bình xăng bắn, bắn mất phát xong, xe đại ba liền nổ mạnh, một đại hỏa chắn ở

cửa, ai cũng đều không có cách nào tiến vào.

Cung Quý Dương nhìn hành động này của Niếp Ngân, có chút không biết làm

sao tức giận đứng lên, hắn oán giận nói: "Tổng cộng liền bắt từng ấy đạn, cậu

bắn nó thật lãng phí, cậu này... Khụ khụ... Tôi nói, như vậy có đúng không?"

Vốn có thể quá đáng mắng hắn một chút, nhưng nói được một nửa, Cung Quý

Dương thấy Lãnh Tang Thanh oán hận nhìn mình, nghĩ tới Niếp Ngân vừa mới

trải qua đau đớn, hắn đem muốn nói lại phải nuốt trở về, dùng nhu hòa biểu đạt

ra ngoài.

Niếp Ngân lại cầm khẩu súng trả cho Cung Quý Dương, không để ý đến hắn,

âm trầm nhìn quét toàn bộ không gian, tìm kiếm tung tích Rawson

Thấy bên này chỉ có Niếp Ngân và Cung Quý Dương là có thể chiến đấu,

Rawson hưng phấn mà đi ra, trên thân hắn không có mặc quần áo, Isabella

đang dùng băng gạc băng bó vết thương của hắn.

"Ha ha ha! Chỉ có các người sao? Muốn khẩn cấp cùng cha gặp lại sao?"

Rawson cuồng vọng hô quát.

"Hôm nay hoặc là ông chết, hoặc là tôi và ông cùng chết, ông sẽ không lại có

lựa chọn khác !" Toàn thân Niếp Ngân đã dấy lên hỏa diễm

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Niếp Môn

BÌNH LUẬN FACEBOOK